Cấm quân thị vệ ngoài cửa đưa mắt nhìn Trần Tinh, mặt mày cứ thấp thỏm.

"Ta sẽ không tùy tiện chém người như Thuật Luật Không," Trần Tinh nói, "Yên tâm được chưa, chỉ cần dẫn ta tới Công Tào, phân minh giúp ta là được."

Thị vệ nọ vội xua tay, như thể vô cùng căng thẳng, mắt chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay Trần Tinh.

Thị vệ kia hiển nhiên không biết nói tiếng Hán, thấy nhẫn thì vội cúi mình, câu nệ quá mức. Trần Tinh mới nhớ ra, chiếc nhẫn đá dạ quang đượm nét cổ xưa này chính là thứ tối qua Thác Bạt Diễm tiện tay tháo cho cậu, bèn dùng tiếng Tiên Ti nói: "Thác Bạt Diễm đâu?"

Thị vệ lập tức khom người, làm thủ thế mời, ra hiệu cho Trần Tinh đợi ở đây một lát, rồi xoay người vội chạy đi thông truyền.

Trần Tinh: "???"

Chẳng mấy chốc, một bóng người vòng ra từ cuối hành lang dài, mặc một thân võ bào đỏ sẫm, hông đeo loan chủy (dao găm cong) nanh sói dài chừng một thước, băng qua Vị Ương cung đầy những khóm hoa ngày xuân, chính là Thác Bạt Diễm ngọc thụ lâm phong.

Trần Tinh cười gọi: "Thác Bạt huynh!"

Thác Bạt Diễm mỉm cười trong gió xuân, quan sát chung quanh, nom có chút e thẹn, vội nói: "Đi đâu? Ta đi với ngươi."

Trần Tinh mau chóng chối từ bảo không không, đã làm phiền ngươi lắm rồi, Thác Bạt Diễm lại cười nói: "Đừng ngại, đang làm nhiệm vụ nên cũng chán lắm, chi bằng đi dạo chung quanh với ngươi." Nói đoạn, hắn cởi một chuỗi hạt châu bằng đá thanh kim đưa cho Trần Tinh, ân cần nói: "Này, cái này tặng cho ngươi."

"Không không không!" Trần Tinh lập tức nghiêm mặt, "Tại sao là tặng đồ cho ta? Ta còn định trả nhẫn lại cho ngươi đây!"

Hễ gặp mặt là Thác Bạt Diễm lại đưa đồ cho cậu, làm Trần Tinh khó xử quá chừng, hai người đùn tới đẩy lui, Trần Tinh muốn tháo nhẫn nhưng bịt kẹt, tháo hoài không ra, lại khăng khăng không dám nhận, Thác Bạt Diễm bảo: "Ta đã cởi ra rồi, nào có đạo lý thu về?"

Cuối cùng, Trần Tinh đành phải mang nhẫn như cũ, nói rõ ý đồ đến đây, Thác Bạt Diễm cân nhắc, sảng khoái nói: "Được, ta dẫn ngươi đi."

Thị vệ trong cung đông đảo, lại huấn luyện nghiêm chỉnh rõ ràng, bước đi như gió, mắt nhìn thẳng, thị vệ tuần tra vừa thấy Thác Bạt Diễm liền nhao nhao lùi thành hai đường, cúi mình, hành lễ Tiên Ti, cho mời.

Ngoài cửa cung có xe ngựa đang chờ, đầu tiên Thác Bạt Diễm mời Trần Tinh lên xe, Trần Tinh định dịch sang một bên nhường chỗ cho hắn, Thác Bạt Diễm lại buông màn xe, xoay người lên ngựa, cưỡi ngựa đi bên cạnh. Cấm vệ hoàng gia mở đường, Tán kỵ thường thị đi theo, đây là đãi ngộ thiên tử Đại Tần mới có, Trần Tinh không khỏi bắt đầu mất tự nhiên, mở cửa xe ngó ra ngoài, trùng hợp Thác Bạt Diễm cũng đưa mắt nhìn cậu, tay trái chỉ bàn tay đang quấn cương ngựa của mình, ra hiệu cho Trần Tinh xem nhẫn.

"Ngươi còn đeo chứ?" Thác Bạt Diễm hỏi.

"Hức, còn." Trần Tinh bắt đầu rập rờn cảm thấy có gì đó sai sai, Thác Bạt Diễm nhiệt tình với mình quá mức, không phải nhất kiến chung tình luôn rồi chứ? Chỉ không biết Thác Bạt Diễm đối với ai cũng vậy, hay chỉ như thế với cậu.

Tính tình Thác Bạt Diễm không hề giống người Tiên Ti chút nào, trái lại giống người Hung Nô hơn, nói chuyện chưa bao giờ quanh co lòng vòng, lại hỏi: "Vì sao ngươi lại đi theo Đại Thiền Vu? Hai người có quan hệ gì?"

Hắn không hỏi còn may, vừa hỏi xong, Trần Tinh rốt cuộc nhịn hết nổi, thò tay từ cửa sổ xe ngựa, kéo vạt áo Thác Bạt Diễm: "Ngươi hãy nghe ta nói, nghe ta nói thật tỉ mỉ ..."

Vì vậy Trần Tinh kể cho Thác Bạt Diễm nghe từ đầu chí cuối quá trình mình làm sao quen biết Hạng Thuật, Thác Bạt Diễm nghe xong thì ngỡ ngàng, cuối cùng cũng tới cửa Công Tào, bèn gật đầu với cậu. Quan viên Công Tào vừa thấy Thác Bạt Diễm đến thì dồn dập hành lễ, hai người tới nơi lưu trữ tài liệu cứ như vào chốn không người.

"... Cho nên," Trần Tinh nói, "Hiện giờ ta phải điều tra cho rõ vấn đề quan thự biến động."

"Thì ra là vậy." Thác Bạt Diễm như đang suy tư, lại cười nói, "Còn tưởng ngươi là người nhà của Đại Thiền Vu, có người còn bảo, hắn cùng người Hán là ... ờm."

"Là cái gì? Ờm ..." Trần Tinh vừa mở miệng, lập tức nhận ra có lẽ Thác Bạt Diễm định nói "Tưởng rằng ngươi là tức phụ của Đại Thiền Vu", để tránh cho lúng túng, hai người đều không lên tiếng.

Dưới sự thống trị của Phù Kiên, triều đình vẫn tiếp tục dùng chế độ Tam Tỉnh thời Tấn, chính sự thì giao cho sáu Thượng thư Lại Bộ, Điện Trung, Ngũ Binh, Điền Tào, Độ Chi, Tả Dân. Lại Bộ phụ trách việc thăng giáng quan viên; Điện Trung phụ trách quản lý đế gia và cung đình, thờ cúng và các nghi lễ khác; Ngũ Binh là bộ môn chuyên về trưng binh khai chiến. Điền Tào phụ trách ruộng, đất, thủy lợi, thủ tục xây dựng cả nước; Độ Chi chỉ quan tâm tài chính; Tả Dân thì chủ quản lao dịch, tất cả chính vụ liên quan đến nhân khẩu lưu động. Sáu thượng thư thống lĩnh mười lăm Tào, mỗi Tào có Lang trung, phụ trách các việc chính sự có to có nhỏ.

Công Tào mà Trần Tinh tới, tức là quan nha tương ứng được xây thêm khi Trường An, Lạc Dương, v.v ... kiến thiết lại thành thị. Dạo ấy ngoại trừ võ quan trong triều, phần lớn quan văn thuần một sắc người Hán, văn bản qua lại cũng dùng toàn chữ Hán. Triều đình không phải không muốn dùng người Hồ, ngặt nỗi từ xưa tới giờ, đệ tử quan gia Ngũ Hồ chỉ biết phá hoại, nói tới vấn đề trị quốc thì rặt một đám dốt đặc cán mai. Văn tự không thống nhất, xem cũng xem không hiểu, hễ ầm ĩ sẽ không nhịn được mắng đối phương là mọi rợ. Một đám người man cãi vã không được việc, cuối cùng vẫn hết cách, đành xin giúp đỡ từ người Hán.

Từ bé Phù Kiên đã đọc sách thánh hiền, lòng luôn hướng về thịnh thế thi thư của Trung Nguyên, biết mặc dù người Hồ dựa vào vũ lực hùng mạnh xưng bá phương Bắc, song chưa hẳn có thể dài lâu. Huống chi đánh giặc cần thiên thời địa lợi nhân hòa, ai thắng ai thua thật khó mà nói. Cũng chỉ vì lối sống hoang dâm thối nát của triều đình nhà Tấn nên người Hán mới bị đẩy đến cục diện thua yếu này. Chứ nếu luận về hành quân đánh giặc, người Hán vẫn rõ ràng đâu ra đó, bắt đầu từ Tần Trang Công đánh bại Tây Nhung cứu Chu Vương thất, rồi đến thời Lưỡng Hán, hay triều Tào Ngụy, lần nào cũng đánh cho các tộc tái ngoại khóc cha gọi mẹ, hễ nghe tên Lý Quảng, Vệ Thanh, Hoắc Khứ Bệnh, v.v ... thì lập tức rẽ ngay sang đường khác.

Cũng chính vì vậy, Phù Kiên mới ra nghiêm lệnh, lệnh cho tất cả Hồ tộc tái ngoại bỏ phong tục Hồ, đọc sách người Hán, bằng không quanh đi ngoảnh lại vẫn là vượn đội mũ người, phải cấp tốc thống nhất thiên hạ nhân mấy chục năm người Hán tạm thời vô lực phản kháng, không thì đợi khi chủ nhân Trung Nguyên lấy lại tinh thần, kết cục ra sao ngược lại khó mà nói.

Lang trung Công Tào thấy Thác Bạt Diễm đích thân cùng tới đây thì biết không thể thất lễ với Trần Tinh, vì vậy tự tay mang tông quyển (sổ ghi chép nhiều thế hệ) trên trăm năm qua của thành Trường An, tạo điều kiện cho cậu lật xem.

"Ngươi đọc hiểu không?" Thác Bạt Diễm nhìn tấm lụa lít nha lít nhít đầy mắt, trên đó toàn là chữ vuông, đối với hắn cứ như là thiên thư vậy.

"Đương nhiên rồi!" Trần Tinh quả thực không biết phải nói sao, đáp, "Dầu gì ta cũng là người Hán mà."

Lang trung Công Tào đỡ trán, liếc mắt ra hiệu cho Trần Tinh, ý là nói chuyện với Hồ man thì coi chừng chút đi, đừng chọc giận họ. Trần Tinh ngồi ngay ngắn, hơi cúi người, biết hắn có ý tốt. Lang trung Công Tào nói: "Hai vị đại nhân từ từ xem." Rồi lui ra ngoài.

Thác Bạt Diễm: "Đây là văn tự cổ đại à? Không ít người Hán chưa chắc đã đọc được toàn bộ đâu."

Trần Tinh cười nói: "Từ tấm bé ta đã được học đọc sách viết văn, ngày ngày theo cha ta mưa dầm thấm đất, dần dần học xong hết rồi."

Thác Bạt Diễm tự tay cuốn mành lên, để ánh mặt trời có thể chiếu vào. Trong thành Trường An đâu đâu cũng trồng cây lê, chợt có vài cánh hoa trắng tuyết bay vào, không khí ngày xuân làm tâm thần sảng khoái.

"Ngươi có thuộc 《Việt Nhân Ca》 không?" Thác Bạt Diễm lại hỏi.

Trần Tinh dở khóc dở cười, mở tông quyển ra: "Đêm nay là đêm nào, đưa thuyền trôi giữa dòng. Hôm nay là hôm nào, được cùng vương tử chung thuyền."

"Ôi thật là ngại ngùng, người chẳng trách cứ chi."

"Tâm phiền mãi không dứt, được quen biết vương tử ..."

Thác Bạt Diễm cười nói: "Trên ngọn núi có cây, này cây có cành nhánh."

Trần Tinh không chút để ý, thuận miệng đọc: "Trong tim ta có người, mà này người chẳng hay."  

Hai người ngồi ngay ngắn trên tháp rộng, Trần Tinh không cởi lớp ngoài, cung cung kính kính thỉnh án tông mấy trăm năm trước đặt trong hộp gỗ đã phong kín nhiều năm, miễn cưỡng ghép lại mảnh giấy rách thời Hán, bắt đầu phục hồi bản đồ Trường An thời Hán.

Thác Bạt Diễm ngồi bên cạnh nhìn Trần Tinh như làm ảo thuật, nhất thời trong phòng chỉ nghe thấy tiếng giấy vụn, Trần Tinh đã chắp vá được non nửa bản đồ Trường An, nhận ra Thác Bạt Diễm đang nhìn mình, liên hệ với ánh mắt trước đó của lang trung Công Tào, cậu mơ hồ nhận ra, giữa người Hồ và Hán ở Trường An có quá nhiều sóng ngầm cuồn cuộn lưu chuyển, đôi bên cách nhau cả một con sông lớn khó thể vượt qua, rồi nhìn nhau bằng đôi mắt đầy cảnh giác.

Người Hồ kiêng dè đề phòng người Hán, song trong sự kiêng dè ấy vẫn có thể nhận ra chút "ngưỡng mộ". Thể như trời sinh người Hán đã cao hơn người Hồ một bậc, hiện giờ như thần tiên ngã xuống phàm trần, Ngũ Hồ nhất thời không biết xử trí làm sao, chỉ có thể ngu muội điên cuồng nhốt chủ nhân Trung Nguyên đã từng cao cao tại thượng, rồi mặc sức nhục nhã phát tiết, tàn nhẫn chà đạp.

"Ngươi muốn học chữ Hán không?" Nghĩ đến đây, Trần Tinh thình lình nói với Thác Bạt Diễm.

Thác Bạt Diễm đáp ngay tắp lự: "Muốn chứ, nhưng học không được."

Trần Tinh đoán có lẽ đại nho trong thành Trường An phiền chán người Hồ, nên không có hứng mở rộng phương pháp giáo dục cho họ, càng lười đi học ngôn ngữ của đám man tộc Tiên Ti. Họ chỉ dạy qua quýt, học được là tạo hóa của họ, còn học không được thì cũng thây kệ. Vì vậy, cậu hào phóng viết một bài thơ, chính là bài 《Đi mãi lại đi mãi》 trong quyển một của 《Mười chín bài thơ cổ》, cũng là bài đầu tiên năm đó phụ thân dạy cậu biết chữ, rồi dùng tiếng Tiên Ti chú âm cho từng chữ.

"Đi mãi rồi lại đi mãi, cùng quân sinh tử biệt ly," Thác Bạt Diễm bắt đầu nghiêm túc học chữ Hán, "Xa cách nhau hơn vạn dặm, mỗi người ở một chân trời."

Trần Tinh tìm được ký hiệu kiến trúc của Trường An vào thời Hán ba trăm năm trước, bắt đầu đối chiếu với bản vẽ năm đó, cười bảo: "Có phải bệ hạ Phù Kiên cho các ngươi đọc sách người Hán, còn phải khảo hạch nữa không?"

"Há chỉ thế?" Thác Bạt Diễm bất đắc dĩ nói, "Mùng một, mười lăm mỗi tháng phải khảo thí. Hồi đó học tiếng Hán, là đại nhân Vương Mãnh dạy ta đó."

Thác Bạt Diễm nói tiếng Hán rất trôi chảy, chỉ tội không biết chữ, may mà Phù Kiên cũng biết cái khó của võ quan, nên tiêu chuẩn khảo hạch đỡ hơn quan văn.

"Vương Mãnh à." Trần Tinh ngừng làm việc, nhớ lại rất nhiều chuyện từ cái tên đã lâu không nghe này, đi tới giá sách gỡ bản vẽ đối ứng, thuận miệng nói, "Xem ra bệ hạ rất thích người Hán."

Thác Bạt Diễm nhìn chăm chú giấy chú giải kia, hai mắt khẽ nâng nhìn sang chỗ Trần Tinh, rồi lại thu về, nói: "Đầu năm nay ban pháp lệnh, thông hôn với tộc người Hán các ngươi, nếu cưới người Hán, thực bổng sẽ tăng một phần, ngũ phẩm trở lên thì được ban thưởng một đôi ngọc quyết gia truyền, bệ hạ đích thân giá lâm, chủ hôn cho đệ tử các tộc."

Trần Tinh cười nói: "Vậy, Thác Bạt huynh định cưới tức phụ người Hán à?"

Mặt Thác Bạt Diễm thốt nhiên đỏ bừng, thấy Trần Tinh kiễng chân với quyển trục trên tầng cao nhất của giá sách, bèn đứng dậy thay cậu nhẹ nhàng lấy xuống một bó to, giơ ngón tay chỉ lên trên, đáp: "Vi huynh vẫn muốn đợi thêm, vì bệ hạ còn một pháp lệnh nữa muốn ban bố."

"Ồ?" Trần Tinh chìa tay nhận quyển trục, hỏi, "Pháp lệnh gì?"

"Đến lúc đó, bất kể nam hay nữ của thiên hạ này, đều có thể cưới làm vợ." Thác Bạt Diễm trịnh trọng đáp.

Trần Tinh nhất thời không đón được, làm rơi mấy quyển trục ào ào xuống đất.

Trần Tinh: "......"

Thác Bạt Diễm vội khom người nhặt giúp cậu, nói: "Cũng tại người Hán các ngươi phản đối, bằng không đã xong xuôi từ lâu rồi."

"Chẳng phải thừa lời hay sao?!" Trần Tinh quả thực hết biết làm sao, "Nam làm sao thành thân được? Bệ hạ cũng xằng bậy quá rồi!"

Thác Bạt Diễm phản bác: "Tại sao không thể thành thân?"

Trần Tinh: "Chuyện này ..."

Trần Tinh nhặt mấy quyển trục xong, nghe Thác Bạt Diễm nói rõ nguyên nhân, mới biết không ngờ Phù Kiên lại có tâm tư này. Mấy năm trước, Phù Kiên sủng ái tỷ đệ công chúa Thanh Hà và Mộ Dung Xung, đặc biệt là nặng tình sâu sắc với Mộ Dung Xung, còn gọi người ta là "Phượng Hoàng Nhi". Càng không kiêng dè nghị luận của người trong thiên hạ.

Từ xưa đến nay, trên sao thì dưới làm vậy, vì thế các bộ quý tộc bắt đầu sôi nổi noi theo Phù Kiên, nhất là đám người xuất thân võ nhân, thấy thiếu niên có dung mạo xinh đẹp liền theo đuổi, lấy yêu đương làm vui. Bởi vậy phong tục Trường An ngày càng thay đổi đáng kể, phàm là quý tộc thế gia sẽ mượn danh kết nghĩa, kỳ thực là hành động tôn sùng Tấn Tần kết duyên.

Chỉ có người Hán Trường An lại nghĩ, nuôi nam sủng thì cứ nói nuôi nam sủng, đều là chuyện xấu lão tổ tông bọn ta chơi còn thừa từ thời Lưu Bang, loại chuyện này còn thiếu hay sao? Nhất định phải quang minh chính đại đem ra nói, chẳng lẽ có bệnh à?

Mà Phù Kiên trông đi ngoảnh lại, than vãn thật nhiều, lại không buông được Bình Dương thái thú Mộ Dung Xung ở bên sông xa xôi, bèn quyết chí thúc đẩy lệnh hôn phối mới, khuyến khích bất kể Hồ Hán, vừa đến tuổi nam đinh thì có thể thành thân với nam đinh. Như thể muốn dùng pháp lệnh mới này tỏ bày nỗi lòng với Mộ Dung Xung.

Thế là tập thể quan văn người Hán bùng nổ, làm vậy sao mà coi được?! Đây là lật đổ lễ giáo, âm dương hỗn loạn, làm chuyện thiên hạ đều cho rằng sai trái, đi ngược với luật pháp của tổ tông thánh hiền! Chưa đề cập tới những việc khác, nhưng bất hiếu có ba, không con nối dòng là tội lớn nhất, chuyện sinh dục phải làm thế nào?

Đáp án của Phù Kiên là có thể nạp thiếp mà, hoặc nhận làm con thừa tự chẳng phải được rồi sao?

Không được không được, chúng quan văn lòng đầy sục sôi, vội vàng can gián, tạm thời không nói đến vấn đề hậu đại, nam nhân cùng nam nhân thành hôn, quả thực cười chết người, xưa nay chưa từng nghe! Đương nhiên, đám đọc sách này cũng hết sức sợ hãi, lỡ như nam hôn được ban hành, nếu mình bị võ quan người Hồ ép cưới, chẳng phải tổn hại danh tiết rồi sao!

Phù Kiên tiếp tục đáp lại rằng, từ cổ chí kim, chuyện ngoại tộc làm hoàng đế ở đại địa Trung Hoa cũng chưa từng nghe nói, chẳng phải ta vẫn đăng cơ đấy thôi? Có vấn đề gì? Ngươi nói có phải hay không?

Trần Tinh vội bảo: "Phải phải phải, là ta học sách cổ không biết vận dụng... Ta phải nhìn xa trông rộng, tiếp thu sự vật mới."

Vì vậy Thác Bạt Diễm lại cúi đầu đọc thơ, nói: "Ta thấy ngươi, ừm... cho nên ..."

Trần Tinh đột nhiên ý thức được có chút nguy hiểm, vừa khuyến khích Hồ Hán thông hôn, vừa cổ vũ nam tử thành hôn với nhau, hôm nay ngươi nói ra ... liệu có hàm ý khác không?

"Cho nên?" Trần Tinh cảnh giác, "Cho nên cái gì?"

"Cho nên ta tưởng, ngươi là ... vợ của Đại Thiền Vu." Thác Bạt Diễm nghiêm túc nói.

"Ta làm sao có thể là vợ hắn!" Trần Tinh gầm lên, thiếu chút nữa lật bàn, "Muốn nói cũng phải nói hắn là vợ ta! Không! Đây không phải vấn đề ai là vợ ai, ta và tên Hạng Thuật khốn kiếp kia không có bất cứ quan hệ nào ..."

Trong Vị Ương cung.

"Ách xì!" Hạng Thuật bỗng nhiên hắt hơi một cái, làm mọi người trong phòng hoảng sợ.

Ngoài trời bóng ngả về Tây, khách tới đã thay đổi một nhóm, đêm qua bên trong Vị Ương cung truyền tin, nhà nhà Trường An nghe nói thiếu chủ Thuật Luật gia nhập kinh, bèn khẩn trương đến đây làm mai. Phù Kiên cực kỳ hào phóng với người bạn cũ tái ngoại này, dành hẳn cho Hạng Thuật nghi thức khai phủ cùng đãi ngộ của Tam ty.

Mặc dù chưa nghe tiếng gió về chức quan cụ thể, song cũng sẽ không thấp hơn Thái úy, Hạng Thuật còn có Sắc Lặc Cổ Minh đứng sau ủng hộ, giờ này không tới làm mai, thì mấy ngày sau đã chậm!

Trưởng tử phải kế thừa gia nghiệp, nên các thiếu niên mà họ mang tới không ai không là tiểu nhi tử. Bên cạnh đó, cũng có phụ huynh mang tranh vẽ nữ nhi đến cho Đại Thiền Vu đánh giá, mặc kệ Hạng Thuật thích nam hay nữ, cứ đưa tới cho nhìn một cái rồi nói sau.

Hạng Thuật bị làm cho phiền lòng, thế nhưng đều là quý tộc, làm gì cũng phải nể mặt, không thể đuổi đánh người ta ra ngoài.

Vì vậy, cả sảnh chật kín thiếu niên lang dung mạo như tranh, có người Tiên Ti, người Hung Nô, người Chi, mỗi người một phong thái. Sáu, bảy nhà quý tộc chấp sự Ngũ Hồ còn không ngừng đưa tranh tới trước mặt hắn.

Các thiếu niên lang lần lượt rót từng chén trà cho Hạng Thuật, đây là lễ tiết làm mai trong Cổ Minh, khởi nguồn từ dân tộc du mục ở tái ngoại, có chàng trai tới cửa, nếu cô nương coi trọng, thì nhấc bình rót một chén trà, bày tỏ có thể làm quen thân cận, có thời gian thì cùng nhau phóng ngựa rong ruổi, xem trời là chăn, coi đất như thảm ngủ, oanh oanh liệt liệt một phen. Nếu không hợp mắt, thì tránh không uống, đổi thành phụ huynh dâng trà, ý là diện mạo ngươi làm ta không hài lòng, có thể cút được rồi.

Theo năm tháng, cuối cùng đổi thành tự tay rót một chén trà sữa, tỏ thành ý làm mai.

Hạng Thuật quả thực không rõ, Phù Kiên thích 'làm' Mộ Dung Xung, mình gã muốn 'làm' thì cũng thôi, sao còn khuyến khích cả Trường An kẻ sau người trước chen nhau bắt đầu cái trò này. Trà sữa dâng lên, hắn không hề uống, bởi một khi uống chén của nhà nào, đồng nghĩa ngầm thừa nhận có thể thử gặp nhau.

Những nhà ở đây đều là quý tộc người Hồ, Hạng Thuật không tiện công khai làm họ mất mặt, đành phải nói: "Mấy trà sữa ở sau chưa kịp rót, ta đã sai người đưa về rồi, để chén không cũng như nhau."

Nói xong thì liếc sang đồng hồ nước bên cạnh, coi thử đã mấy canh giờ, mày khẽ nhướng lên.

Khách tới lại lần lượt rời đi, gần đến hoàng hôn, Hạng Thuật chỉ cảm thấy hôm nay quá sức rườm rà phức tạp, toan đứng dậy thì bỗng thấy ngoài điện có một bóng người, lập tức mở miệng: "Vũ Văn Tân? Có chuyện gì? Vào đi."

Vũ Văn Tân được gọi vào, lập tức hớn hở đi tới, lúc này các thiếu niên thế gia vẫn chưa đi hết, tất cả đều nhìn gã chòng chọc. Hạng Thuật định trào phúng gã mấy câu, Vũ Văn Tân lại tươi cười niềm nở, trực tiếp rạp xuống đất: "Bái kiến Đại Thiền Vu! Đêm qua tiểu nhân quả thực có mắt không tròng!"

Hạng Thuật lạnh lùng nhìn Vũ Văn Tân, dù sao cũng không thể ra tay đánh người đang cười, bởi vậy hắn không thể phát tác, đành nói: "Ngươi có mấy huynh đệ tỷ muội? Cứ đặt tranh đây."

Vũ Văn Tân cười hì hì, đầu tiên là bước sang một bên, nhấc bình rót trà sữa, tự tay dâng tới trước mặt Hạng Thuật trong cái nhìn quái dị của hắn, thẹn thùng bảo: "Đại Thiền Vu, ta không có huynh đệ tỷ muội ... Ta chỉ là vẫn luôn ..."

Hạng Thuật: "Đi ra ngoài."

Vũ Văn Tân đặt chén trà xuống, muốn tới ôm chân Hạng Thuật, tha thiết nói: "Đại Thiền Vu, ta vẫn luôn ngưỡng mộ ngài. Những năm qua chậm chạp không thành thân chỉ vì hy vọng, có thể được chiêm ngưỡng phong thái ngài như hôm nay, đi theo làm tùy tùng, vì ngài ..."

Hạng Thuật nhấc chân, tránh cái ôm của Vũ Văn Tân, trực tiếp đạp gã ra ngoài.

"Người đâu, đi nói cho Kiên đầu!" Hạng Thuật giận dữ quát, "Tịch biên cả Vũ Văn gia, đày cả nhà về U Châu, trong vòng một trăm năm không được tiến vào Quan Trung."

"Đại Thiền Vu tha mạng!" Vũ Văn Tân kinh hãi, không biết chọc trúng hắn chỗ nào, vội quỳ trong đình viện xin tha, mặc dù không biết Phù Kiên có nghe lời Hạng Thuật mà tịch biên cả nhà gã hay không, nhưng cũng phải e sợ một khi Hạng Thuật ngồi trên cao, nhất định sẽ gây sự với gã. Trong lúc xin tha, bên ngoài lại có thêm một nữ hài xinh đẹp tới đây, không thông truyền đã đi thẳng vào điện.

Hạng Thuật nhìn lướt qua, thấy là công chúa Thanh Hà, công chúa Thanh Hà dở khóc dở cười, nhìn Vũ Văn Tân rồi nói: "Vũ Văn Tân sao lại chọc giận ngươi rồi?"

Vũ Văn Tân thấy thế cũng gấp gáp nói: "Ta không biết! Ta ..."

Hạng Thuật: "Ta cũng không biết."

Công chúa Thanh Hà: "......"

Công chúa Thanh Hà quen Vũ Văn Tân nên nói đỡ vài câu, Hạng Thuật không đáp, công chúa Thanh Hà ra hiệu cho Vũ Văn Tân đứng dậy, không nói mục đích đến đây, chỉ cười mỉm lật xem những bức họa trên bàn: "Ồ, xem ra hôm nay làm mai không ít, có người Hán không?"

"Không có." Hạng Thuật lạnh lùng đáp.

Hạng Thuật cùng công chúa Thanh Hà là người quen cũ, ở hội ngựa dưới Âm Sơn vào bảy năm trước, công chúa Thanh Hà nữ phẫn nam trang, tham gia vây săn, được nổi bật một phen. Đêm qua nhìn thấy nhau, hai người không tiện nhiều lời, dự là hôm nay tới đây ôn chuyện.

"Nhiều trà vậy cơ à, muốn dùng để bái thần luôn hay sao?" Công chúa Thanh Hà mặc kệ Vũ Văn Tân đang đứng bên ngoài, định lấy trà trên bàn, Hạng Thuật lại bảo: "Đều là làm mai, uống ly nào sẽ phải cưới người đó."

Công chúa Thanh Hà biết quy củ, đành phải bỏ qua mười hai chén trà đặt ngay hàng thẳng lối kia, tự rót cho mình nửa chén trà rồi uống, đoạn nói: "Vừa trở về từ chỗ bệ hạ, nói đến độ khô cả miệng lưỡi, vừa hay đến chỗ ngươi xin trà uống."

Chỉ khi ở trước mặt Phù Kiên, công chúa Thanh Hà mới dịu dàng lẳng lặng lúc đãi khách, chứ bình thường không bị gò bó quen rồi, so với đêm qua cứ như hai người khác nhau. Đối với người quen cũ, giọng điệu Hạng Thuật cũng ôn hòa hơn: "May mà đệ đệ ngươi đã là của người khác, bằng không hiện giờ ta cũng đuổi ngươi ra ngoài."

Đôi mắt sáng của công chúa Thanh Hà đảo một cái, lại cười nói: "Thuật Luật đại ca sao biết ta chỉ có một đệ đệ?"

Hạng Thuật hít sâu một hơi.

Công chúa Thanh Hà ngồi một bên, giải thích: "Bệ hạ lỗ mãng soạn ra pháp lệnh này, cũng không phải cố tình dằn vặt ngươi. Hôm nay ta đặc biệt tới đây không phải muốn nói với ngươi về việc cưới xin..."

Hạng Thuật thở phào nhẹ nhõm.

Công chúa Thanh Hà: "Tính hỏi ngươi, huynh đệ người Hán hôm qua ngươi dẫn tới đã thành thân chưa? Cậu ta là người của ngươi à?"

"Tiểu tư." Hạng Thuật lãnh đạm nói, "Không phải."

Công chúa Thanh Hà vui mừng "A" một tiếng, nói tiếp: "Vậy thì tốt quá rồi, bởi vì ta còn một đệ đệ."

Hạng Thuật: "......"

Công chúa Thanh Hà lại nói: "Tên Thác Bạt Diễm, mười bốn tuổi vào cấm quân, năm nay mười tám, đi theo bệ hạ đã nhiều năm, chẳng biết hôm qua vì sao vừa gặp đã xem trọng tiểu tư của ngươi ..."

Hạng Thuật: "........................"

Công chúa Thanh Hà lại thân thiết nói: "Vũ Văn Tân, nghe nói các ngươi vốn là chỗ quen biết hồi trước?"

Vũ Văn Tân ở bên ngoài nói không ngớt: "Phải phải, cha cậu ta tên Trần Triết, nguyên quán ở Tấn Dương."

Công chúa Thanh Hà làm như nhìn không hiểu sắc mặt của Hạng Thuật, lại vui sướng bảo: "Đêm qua ta nghe Diễm Nhi nói đến việc này, hóa ra là người Hán có danh vọng thế cơ đấy, từ khi thành niên, Diễm Nhi đã tâm tâm niệm niệm muốn tìm một nam hài nhà như vậy, vừa khéo trong Thác Bạt bộ, hắn cũng là tiểu nhi tử, ta thấy chỉ cần ngươi gật đầu, ta sẽ lập tức đi thưa với bệ hạ."

Hạng Thuật buộc phải sửa lời: "Ta không quản được chuyện này, cũng chả quen cậu ta."

Công chúa Thanh Hà lộ vẻ mặt nghi hoặc.