“Tôi cũng có việc……”“Mau thu hoạch lúa thôi! Không thể chậm trễ……”“Đúng đúng đúng, nhà Điền Nhị, Điền Cẩu Tử nhà cô đánh sao chổi…… ấy nhầm, đánh Bảo Sơn đã nhiều lần rồi, sao cô còn không biết xấu hổ mà kêu ca, như vậy không hay chút nào……”“Đúng đúng đúng, như vậy là không tốt.”Nhà Điền Đại quét mắt một vòng, thấy mọi người đều an phận, khẽ gật đầu, xoay người quay trở lại đầu bờ ruộng tiếp tục làm việc……Cô bé Bảo Châu ra vẻ cáo mượn oai hùm, hai tay chống nạnh, hung hãn nói: “Ai dám bắt nạt anh trai tôi, tôi liền đánh nhau với kẻ đó!”Mẹ của cô bé nhất định sẽ bênh vực cho hai anh em!Bọn chúng không thèm sợ!Hừ!Tiểu Bảo Châu phải mang cơm ra đồng.

Bởi vì đang trong mùa trồng vội gặt vội, cho nên mẹ cô không có thời gian về nhà dùng bữa.Cô bé một tay mang theo chiếc rổ nhỏ, một tay kéo bé trai Củ Cải Nhỏ, miệng nói: “Anh ơi, lại đây ăn cơm.” Hình như cô bé nghĩ đến cái gì nên tiếp tục cao giọng nói: “Anh không ăn cơm của nhà Điền Cẩu Tử, anh ăn cơm của nhà ta.

Chúng ta mới là người một nhà.


Anh không phải sợ hắn.”Bé trai một bên vuốt vuốt chóp mũi, hít một hơi, khuôn mặt nhỏ hiện lên vẻ thận trọng nói: “Anh biết rồi.”Hai anh em, dắt tay nhau đi men theo bờ mương thẳng tắp dẫn vào ruộng.

Điền Đại Gia buông cái cuốc trong tay, ngồi xuống nghỉ ngơi một lát.Trong mùa trồng vội gặt vội, nhà nào cũng phải cử người mang cơm ra đồng, đó cũng là hành động thiết thực nhất để biểu hiện sự quan tâm mà họ có thể nghĩ ra được.


Bởi vì, trồng vội gặt vội như vậy thật sự rất mệt.

Nếu không cung cấp một chút thức ăn bổ dưỡng, vậy thân thể nào chịu đựng nổi?Nếu mà cơm cũng phải tự mình chuẩn bị, chỉ có hai trường hợp xảy ra hoặc là gia đình đó quá nghèo, hoặc là do họ quá keo kiệt.Nhà của Tiểu Bảo Châu thuộc trường hợp đầu tiên.

Cho nên hiện tại cô bé đang hướng đôi mắt long lanh, sáng ngời, cái miệng nhỏ nhắn không nhịn được nuốt nước bọt nhưng vẫn trịnh trọng mở cái rổ nãy giờ vẫn mang theo bên mình ra nói: “Hôm nay con làm bánh bột ngô ạ.”.