“Tam phẩm Võ đồ cảnh, không phù hợp!”Nhìn dòng chữ to lóe sáng có chút chói mắt trên ma thạch kiểm tra tu vi, thiếu niên mặt không biểu cảm, khóe môi nhếch lên tự giễu, tay nắm chặt thành nắm đấm đến nỗi móng tay bén nhọn đâm sâu vào lòng bàn tay, từng đợt đau đớn như xuyên vào trái tim hắn……Đại thiếu gia Tần Lôi, con trai lớn của Tần gia, một tứ đại thế gia lớn nhất Thanh Dương Thành!“Ai có thể ngờ tới thiếu niên đệ nhất thiên tài, tuyệt thế thiên kiêu trăm năm của Thanh Dương Thành ngày xưa cư nhiên rơi vào kết cục này……”“Ba tuổi tu luyện, mười hai tuổi tới đỉnh phong võ đồ cảnh , mười bốn tuổi lĩnh ngộ được thiên đạo , đột phá thành tựu võ giả chân chính! Quả thực yêu nghiệt, ai có thể ngờ sau ba năm tu vi của hắn chẳng những không chút tiến bộ, ngược lại xuống dốc không phanh.


Hiện giờ thụt lùi tới tam phẩm võ đồ rồi, thậm chí còn không bằng ta……”“Có thể tụt thê thảm thế sao? Tụt thì trách sao lúc trước hắn quá kiêu ngạo, cao cao tại thượng, kết quả thế này chính báo ứng đi?”“Hắc hắc, năm đó Tần Lôi là oai phong như thế nào, không ai bì nổi, hiện tại…… Hì hì.”Tần Lôi nắm chặt song quyền, đối mặt với những lời mỉa mai châm chọc, ánh mắt tràn đầy khổ sở cùng không cam lòng!“Những người này, lúc trước đối với ta vô cùng cung kính, khiêm tốn vô cùng, nhưng hôm nay…… Tình người lạnh nhạt, thói đời chớ chêu!”“Dừng!”Lý Thiên Sinh cắt ngang đại hán đang thao thao bất tuyệt, nhíu mày cười khổ nói: “Lão ca, ngươi cũng không cần phải nói đến như vậy đi?”Đại hán kia cười hắc hắc: “Ta thích nghe người ta kể chuyện xưa rồi chính mình cũng bị lây bệnh……”“Khụ khụ, nói tóm lại, từ đó về sau, vị Tần gia đại công tử Tần Lôi này liền trở thành trò cười của Thanh Dương Thành, nhận hết nhục nhã và xem thường, đến nay đã ba năm rồi.”“Cha hắn gia chủ Tần gia Tần Chinh, đã tuyên bố với toàn bộ Thanh Dương Thành, chỉ cần ai có thể giải quyết vấn đề tu luyện cho con trai độc đinh của hắn thì nguyện ý táng gia bại sản báo đáp, nhưng mà…… Hắc hắc, chuyện lạ không đầu không đuôi này, ai có thể giải quyết được? Trừ khi là thần tiên đi!”Lý Thiên Sinh nghe xong đột nhiên cười rống lên ba tiếng, cả đám tráng hán đều lui về sau, sắc mặt tái nhợt.“Đây không phải vì đợi ta xuất hiện nhận hắn làm đồ đệ sao?”“Tần Lôi đúng không? Vi sư tới đây!”Tráng hán định sờ trán Lý Thiên Sinh: “Huynh đệ, ngươi phát sốt rồi sao?”“Cút đi! Nói cho các ngươi biết, Lý Thiên Sinh ta chuẩn bị quật khởi, bước đầu là thu thục Tần Lôi!”Đại hán cầm đầu cười ha hả: “Ngươi bớt khoác lác đi, vị Tần gia đại thiếu gia này trời sinh không sử dụng được linh đan diệu dược!”“Ta còn nghe nói, gia chủ Tần gia Tần Chinh hao phí tích góp nửa đời, thỉnh Thiên Nhân đến xem bệnh cho nhi tử vẫn vô pháp chữa bệnh, chỉ bằng ngươi?”Lý Thiên Sinh cười ha hả: “Các ngươi không tin đúng không? Chờ coi!”Nhóm người này lấy được khế đất, lại ăn uống no nê, cảm thấy mỹ mãn rời đi.Lý Thiên Sinh duỗi cái eo, nhìn căn phòng rách nát này lần cuối, lắc lắc đầu, đi ra ngoài.Không khóa cửa.Dù sao bên trong trống rỗng, mà nơi này cũng không phải của hắn nữa rồi.Hắn đi vào đường lớn trong Thanh Dương Thành, thấy nơi này cũng rộn ràng náo nhiệt.

Tuy rằng kém với đô thị phồn hoa kiếp trước nhưng quy mô cũng không nhỏ.“Ân, ân, con mẹ nó quên hỏi bọn hắn Tần gia ở đâu……”Lý Thiên Sinh thuận miệng hỏi thăm một chút ở trên đường.

Phải nói là thanh danh của Tần Lôi này đúng không nhỏ, rất dễ dàng liền hỏi ra.Tuy nhiên lúc nhắc tới Tần Lôi này, người qua đường đều tỏ vẻ trào phúng.Thành Tây, Vạn Quân sơn, Lôi Đình sơn trang.Lý Thiên Sinh rất nhanh đi tới thành Tây, đi hết khoảng nửa giờ, mới nhìn thấy nơi gọi là Vạn Quân Sơn, một tòa nhà trắng sừng sững giữa sườn núi xuất hiện trước mắt hắn.“Mẹ nó còn phải leo núi?!”Lý Thiên Sinh chửi ầm lên, với thể lực hiện tại của hắn, còn bản tính lười nhác, khó khăn lắm hắn mới tìm đến ngọn núi, giờ lại phải bò lên trên , làm hắn không khỏi bực bội.Bất quá nghĩ nghĩ, vì ngày sau thanh nhàn, chỉ có thể tạm thời hy sinh một chút.Hắn vất vả hổn hển bò tới giữa sườn núi đã thở hổn hển.Đường lên núi có một tảng đá lớn ghi bốn chữ Lôi Đình sơn trang trông như rồng bay phượng múa, phiêu dật đến cực điểm, có vài phần khí thế.“Con mẹ nó rốt cuộc cũng tới rồi……”“Đứng lại!”Lý Thiên Sinh vừa muốn vào cửa, hai thị vệ gác cửa sơn trang liền ngăn cản hắn.“Ngươi là ai? Dám to gan xâm nhập Lôi Đình sơn trang?”Lý Thiên Sinh ha hả cười: “Ta…… Khụ khụ, ta là ai? Ta là sư phụ công tử nhà các ngươi!”“Sư phụ? Công tử nhà ta tự học thành tài, trước nay không nghe nói có sư phụ nào!”“Đừng nhiều lời nữa! Nói cho thiếu gia nhà các ngươi biết, vận may của hắn tới rồi!”“…… Đó là cái gì?”“…… ý là hắn được cứu rồi!”Hai thị vệ tuy rằng bán tín bán nghi nhưng cũng biết bệnh của Tần Lôi, gia chủ Tần gia Tần Chinh hao phí vô số tâm huyết, thường xuyên sẽ phái người đến chẩn trị.Nhìn Lý Thiên Sinh tuy tuổi còn trẻ không giống thế ngoại cao nhân gì cả.


Nhưng chỉ sợ vạn nhất làm lầm lỡ chính sự thì sẽ bị mắng chết?Nghĩ đến đây, một người trong đó vội vàng đi thông báo.Một lát sau, người này chạy ra nói với Lý Thiên Sinh: “Công tử Tần Lôi nhà ta cho mời!”Lý Thiên Sinh đang tùy ý ngồi điều tức ở cổng sơn trang nghe thấy lời này liền gật đầu, vừa định đứng dậy bỗng nhiên mày nhăn lại.“ Cao nhân làm sao vậy?”“…… Chân ta bị tê, mau kéo ta lên!”Hai người: “……”Lý Thiên Sinh thật vất vả được hai người nâng vào Lôi Đình sơn trang.

Nơi này tuy không thể gọi là rộng lớn bao la hùng vĩ, nhưng phong cảnh cũng tú lệ, cảnh sắc mê người.Nghĩ vậy vị Tần Lôi công tử tuổi còn trẻ đã có thể hưởng thụ một người một biệt thự, Lý Thiên Sinh không khỏi cảm khái vạn phần.“Kẻ có tiền đáng chết!”“Công tử nhà ta chờ khách ở đại sảnh!”Lý Thiên Sinh gật đầu, ho khan một tiếng cho thanh giọng, sải bước đi vào.Vừa vào cửa liền nhìn thấy trong đại sảnh rộng lớn vắng tanh không một bóng người, vốn dĩ có thể chứa hơn trăm người, hiện giờ trống rỗng vô cùng an tĩnh.Tiếp theo liền nhìn thấy một bóng người từ cửa trong đi ra.Lý Thiên Sinh liếc nhìn một cái.Thiếu niên này trông xấp xỉ tuổi hắn, rất tuấn tú.


Tuy rằng không đẹp trai như hắn nhưng đặt ở thế giới này, cũng có thể gọi là ưa nhìn.Tên họ: Tần LôiCảnh giới: Võ đồ tam trọng ( 1/300 )Công pháp: Lôi Đình quyền pháp tam trọng ( 1/300 )Thiên phú giá trị: 999!.