Sau khi thắp nến lên, Ngũ Hạ Cửu cầm cây nến đi xuống trước, sau đó là A Miêu và Lý Thiên Thiên, Mễ Thái xuống sau.

Không gian dưới tấm ván lớn hơn nhiều so với tưởng tượng của Ngũ Hạ Cửu.

Đây hẳn là một căn hầm lớn, ẩm thấp u ám, được bao trùm bởi dòng khí lạnh, tựa như có thể khiến người ta rùng mình ớn lạnh từ tận đáy lòng.

Ngọn lửa yếu ớt lập lòe, căn bản chẳng có tác dụng gì, chúng chỉ có thể chiếu sáng vài mét trước mắt, không thể truyền thêm được tí nhiệt độ nào.

Thậm chí, Ngũ Hạ Cửu còn nhìn ngọn nến, sợ rằng nó sẽ vụt tắt bất cứ lúc nào trong căn hầm lạnh lẽo này.

Sau khi xuống dưới hầm thì có một lối đi kéo dài đến tận trong cùng, nhìn phương hướng thì có thể thấy phần lớn hầm ở dưới sân.

“Quan chủ, đi thôi.” Lúc này, Mễ Thái đi xuống sau cùng.

“Ừm, cẩn thận dưới chân đó.” Ngũ Hạ Cửu gật đầu.

Hầm này được làm bằng đất, và nền đất có chút không bằng phẳng.

Đám Ngũ Hạ Cửu đi vào bên trong dọc theo lối đi hẹp. Đi chưa được bao lâu, trước mắt họ rộng rãi trống trải, ngọn nến mong manh chiếu sáng được vài mét khu vực xung quanh.

Nhưng cùng lúc đó, bốn người Ngũ Hạ Cửu cũng bất giác mở mắt, vẻ mặt kinh ngạc.

“Đây, đây là cái gì vậy?!” A Miểu không khỏi hô lên, giọng điệu khẽ run, sau đó lập tức ngậm chặt miệng lại.

Mễ Thái và Lý Thiên Thiên cũng vô cùng kinh hãi, họ hít một hơi thật sâu.

—— Căn hầm này có không gian tương đối thoáng, không có cửa ra vào, cũng không có vật cản, hai bên vách tường thay đổi từ hẹp thành rộng, trên vách tường đều được đóng bằng những dải gỗ hoặc đinh sắt.

Từng hàng, từng cái… hoặc chen chúc hoặc thưa thớt cạnh nhau, chẳng có quy luật nào cả.

Điều khiến người ta sợ hãi là những "thứ" được treo trên các thanh gỗ hoặc đinh.

Ngay khi vừa đến đây, đám Ngũ Hạ Cửu đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc, họ đột nhiên mất cảnh giác, hoàn toàn không có chuẩn bị trước.

Ngũ Hạ Cửu cũng có tâm lý mạnh mẽ.

Ngay cả khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, bàn tay cầm ngọn nến của cậu vẫn không hề lay chuyển một chút nào, vẫn rất ổng định vững chắc.

Trước mặt bốn người bọn họ, những "thứ" treo trên thanh gỗ hoặc đinh sắt trông rất quen thuộc, hai ngày trước vừa mới nhìn thấy…

Vì vậy, đám Ngũ Hạ Cửu nhanh chóng nhận ra nó.

——Đó là một mảnh da, da người.

“Oẹ.” A Miên không chịu được nên nôn khan.

Ở nơi gần nhất, có một chiếc túi da màu đen bị vứt lại đó.

Ngũ Hạ Cửu bước tới, cây nến trong tay nhỏ vài giọt dầu sáp lên eo bàn tay cậu, đốt đỏ cả vùng da xung quanh.

Nhưng Ngũ Hạ Cửu không quan tâm, nhìn chằm chằm vào "thứ" màu đen treo phía trên chiếc túi da kia, một chiếc túi da mới mẻ và quen thuộc.

"Đây là Chủ quản..." Ngũ Hạ Cửu đột nhiên nhẹ giọng nói.

"Gì cơ?!"

Ba người giật mình, lần thứ hai trợn to hai mắt, lộ ra vẻ không thể tin nổi.

"Anh ta, chủ quản đã chết rồi ư, có phải tối hôm qua..." A Miêu khó khăn nói.

Ngũ Hạ Cửu ừ một tiếng.

Mễ Thái nói, "Chẳng lẽ trong căn hầm này toàn là da người?!"

Điều này cũng quá đáng sợ rồi.

Ngũ Hạ Cửu: "Những tấm da người này đều là của người dân chết trong làng. Người gϊếŧ họ còn cố ý làm một tấm gỗ và khắc tên họ lên tấm gỗ đó."

"Tôi đã xem xét rồi, hầu hết những cái tên trên các bài vị ở nhà thờ tổ đều khớp..."

Quả thật có một tấm gỗ nhỏ treo trước những tấm da này, trong hầm có gió thổi, tấm da nhẹ và tấm gỗ khẽ đung đưa.

Nghe xong, Mễ Thái nuốt nước bọt, khô khốc hỏi: "Thế nhưng, tại sao lại là khắc tên lên tấm gỗ?"

Ngũ Hạ Cửu nhẹ giọng nói: "Để dễ phân biệt hơn."

Nói xong, cậu đi sâu vào trong hầm, ở giữa có một chiếc bàn gỗ cũ nát, trên bàn có một ngọn đèn dầu.

Ngũ Hạ Cửu bước tới, đốt đèn dầu lên, trong phút chốc không gian trở nên sáng sủa hơn một chút.

Nhưng ánh sáng ấm áp vẫn không thể xua tan đi cái lạnh giá trong căn hầm này.

Ngay cả sau khi đốt đèn dầu, khi mà có thể dễ dàng nhìn thấy mọi thứ xung quanh hơn, một luồng khí lạnh từ đáy lòng trào ra, sống lưng toát mồ hôi, da đầu tê dại...

“Đó, đó là gì vậy?” A Miêu chỉ vào trong góc và run giọng hỏi.

Ngũ Hạ Cửu nhìn thật lâu, nơi đó đặt một ít đồ dùng trông rất cồng kềnh, hình như là dùng để nghiền nát thứ gì đó.

Mà bên cạnh những dụng cụ này, có một chậu xương thịt...

Những dụng cụ này dùng để làm gì không cần nói cũng biết.

Đến nỗi máu và thịt trong chậu….

Ngũ Hạ Cửu không khỏi đột nhiên nhớ đến âm thanh "kít kít" mà cậu nghe thấy ở phòng của lão Đậu và A Chí sát vách đêm đó, cậu không muốn đoán nó phát ra từ đâu...

Mễ Thái, A Miêu và Lý Thiên Thiên hiển nhiên cũng đều đã nghĩ đến rồi, khuôn mặt của họ đều của họ đều tái mét.

Trong cả căn hầm này, trên vách tường đóng đầy những dải gỗ hoặc đinh sắt, trên đó treo những tấm da người đã phơi khô và bài vị bằng gỗ, trong góc có những dụng cụ để nghiền, xay thịt.

Lại nhìn sang bên cạnh thịt vụn và xương nát được đặt trong hai cái chậu lớn.

Một trong số đó có hình dạng hơi kỳ lạ, rộng ở phần trên và hẹp ở phần dưới, không có chân đế và hình dạng không theo quy tắc.

Nhìn một lúc lâu, Ngũ Hạ Cửu nhíu mày, cậu bước tới nhìn kỹ hơn, đây là...

"Quan chủ?”

Thấy Ngũ Hạ Cửu đi sang bên đó ngồi xổm xuống, hồi lâu không nói gì, Mễ Thái không thể không hỏi: "Quan chủ, cậu đang nhìn cái gì vậy?"

“Qua đây nhìn nè.” Ngũ Hạ Cửu nói mà không nhìn lại.

Ba người Mễ Thái cũng bước đến.

Ngũ Hạ Cửu duỗi hai ngón tay vẽ vào bên ngoài "chậu lớn", nhấc ngón tay lên, trên đó dính đầy vệt đen dường như là hỗn hợp máu đông và tro cốt.

Rõ ràng đã đông đặc lại ở bên ngoài "chậu lớn", hơi nắn chút là nó có thể vỡ vụn.

Ngũ Hạ Cửu lau phần lộ ra ngoài của "chậu lớn", chỗ đó sạch sẽ một chút thì hiện ra đáy xanh thẫm...