Phương Tiểu Quyên xông tới ôm Tiểu Kiều, ngẩng khuôn mặt sưng nói: "Kiều Kiều, con nhất định phải lựa chọn ở lại với mẹ, cha con là người bị liệt, con đi theo ông ấy nhất định phải chịu khổ."Mọi người dùng ánh mắt đồng tình nhìn Kiều Chấn Quân, cưới phải một người đàn bà như vậy thực sự là số đen tám kiếp.Khuôn mặt Kiều Chấn Quân lúc đỏ lúc trắng, mu bàn tay nổi gân xanh.Tiểu Kiều làm ra dáng vẻ đang suy nghĩ, quá một hồi lâu mới nhìn bà nội nói: "Bà nội, con muốn ở lại nhà họ Phương.""Ha ha ha.

." Phương Tiểu Quyên cong eo ngửa đầu bắt đầu cười lớn, "Các người cũng nghe thấy rồi đó, Tiểu Kiều căn bản không muốn cùng mọi người về nhà họ Kiều."Trong lòng Tiểu Kiều thầm mắng một tiếng ngu xuẩn, sau đó đi tới trước mặt cha: "Kiều Kiều rất yêu thích cha, nhưng mà chị đã theo cha, một mình mẹ thật đáng thương, cho nên.

cho nên Kiều Kiều mới muốn ở lại bên cạnh mẹ, cha đừng trách Kiều Kiều có được hay không?"Mọi người bừng tỉnh, thì ra Tiểu Kiều bởi vì như vậy mới ở lại nhà họ Phương.Thật là một đứa trẻ ngoan ngoãn lại tri kỷ.Thật không biết Phương Tiểu Quyên có tính tình như vậy, làm sao sinh ra được đứa con ngoan ngoãn lại thông minh như vậy?Kiều Chấn Quân làm khó dễ: "Tiểu Kiều, con thật sự không muốn cùng cha trở về sao? Tuy rằng cha không thể bước đi, nhưng cha nhất định sẽ không để cho các con chịu oan ức."Tiểu Kiều chớp chớp mắt to, hai hàng nước mắt chảy xuống: "Kiều Kiều không muốn rời xa cha, cũng không muốn bỏ mẹ, Kiều Kiều cũng không biết nên làm gì."Kiều Chấn Quân cảm giác trái tim mình đã bị đứa trẻ này khóc nát.Là ông sai, nếu như không ly hôn thì còn mình không cần đối mặt với lựa chọn thống khổ như vậy.Tiểu Kiều nước mắt lưng tròng nhìn về phía Đại Kiều: "Chị, chị cũng khuyên nhủ cha đi, để cha không ly hôn với mẹ, em biết chị không thích mẹ, nhưng nếu như cha và mẹ ly hôn, chúng ta sẽ không có nhà."Đại Kiều nghe được lời của em gái, nhất thời hoảng rồi: "Không, không không, thích.

."Tiểu Kiều chặn lời cô: "Chị, em biết, có điều hiện tại không phải lúc nói chuyện này, chị mau tới đây khuyên nhủ cha."Mọi người thấy ánh mắt của Đại Kiều nhất thời có chút không giống.So sánh với Tiểu Kiều vừa hiểu chuyện lại ngoan ngoãn, Đại Kiều quả thực chính là bạch nhãn lang.Còn nhỏ tuổi, lại hi vọng cha mẹ ly hôn, trẻ con như vậy lớn rồi cũng sẽ là tai họa cho gia đình.Đại Kiều tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng cô vẫn mơ hồ cảm giác được ánh mắt của mọi người bất thiện, căng thẳng đến khuôn mặt nhỏ đều đỏ lên.Xem Tiểu Kiều dăm ba câu liền đẩy hết oan ức lên trên người Đại Kiều, sắc mặt Kiều Tú Chi nhất thời chìm xuống: "Tự cô muốn lưu lại thì lưu lại, sao lại thấy Đại Kiều ra làm lá chắn? Còn nhỏ tuổi, tâm nhãn đã nhiều như tổ ong vò vẽ, đứa nhỏ như vậy, nhà họ Kiều chúng ta không cần.

Chấn Quốc, nhấc gậy chống lên, chúng ta về nhà."Tiểu Kiều căm hận đến nghiến răng!Cô ta thực sự không ngờ bà nội của mình lại có thể nói điều này với nhiều người như vậy!Đại Kiều là cháu gái của bà, chẳng lẽ cô ta không phải?Bà già bất công!Khi mọi người nghe những lời của Kiều Tú Chi, họ vô cùng sốc.Một số người phản ứng lại, cảm thấy thái độ vừa rồi của Kiều Tú Chi quả thật có chút kỳ quái, nhưng nhiều người vẫn không tin, dù sao thì hình tượng ngoan ngoãn hiểu chuyện của Tiểu Kiều đã ăn sâu vào suy nghĩ của mọi người.Quan trọng hơn là Tiểu Kiều mới chỉ sáu tuổi!Một đứa nhỏ sáu tuổi làm sao có thể có tâm nhãn như thế được, chắc chắn là do Kiều Tú Chi nghĩ nhiều rồi.Kiều Tú Chi không quan tâm người khác nghĩ gì, vì vậy bà nâng cái kệ rời đi.Lại lần nữa nện từng bước với tư thế hiên ngang oai hùng.Kiều Chấn Quân không tin những lời nói của mẹ mình, thậm chí còn lo rằng những lời đó sẽ làm tổn thương trái tim non nớt của Tiểu Kiều, nhưng ông không thể tự mình di chuyển, vì vậy lo lắng cũng vô ích.Ngay khi Kiều Tú Chi rời đi, Tiểu Kiều bắt đầu diễn kịch.Chỉ thấy cô ta dùng nắm tay nhỏ nắm chặt lấy quần áo, nhỏ giọng nói: "Các chú và dì, có phải Kiều Kiều nói sai gì rồi không? Tại sao bà nội lại mắng Kiều Kiều? Kiều Kiều cảm thấy vô cùng đau lòng...”Bộ dáng nho nhỏ với đôi mắt tròn xoe ửng đỏ, nước mắt to như hạt đậu rơi xuống, tiếng khóc thút thít nho nhỏ này càng làm người ta thấy xót xa nhất.Mọi người đều an ủi cô ta.Phương Tiểu Quyên chửi ầm lên, vén tay áo định vào nhà họ Kiều tính sổ nhưng bị Tiểu Kiều ngăn lại.Cô ra nói với mẹ mình trước mặt mọi người rằng nhà họ Kiều và nhà họ Phương đều là họ hàng của cô ta, cô ta không muốn thấy họ mâu thuẫn với nhau.Một đứa trẻ ngoan ngoãn dễ thương như vậy làm sao có thể là một người tâm cơ?.