Nhị Ngốc mờ mịt ngây ngốc đứng ở nơi đó, cũng không biết Thiệu Tình vì cái gì phát hỏa, lại nhìn đến Thiệu Tình sắp muốn rời khỏi, hắn nhịn không được theo ở phía sau, Thiệu Tình lại quay đầu lại cau mày nói:

"Trở về đi, đừng đi theo ta."

Nhị Ngốc dừng cước bộ, đứng ở nơi đó có vẻ thực đáng thương, hắn nhìn Thiệu Tình từng bước từng bước chậm rãi rời đi, đột nhiên kêu lên một tiếng, thanh âm thực mỏng manh, như là níu ở giữ lại, Thiệu Tình vãn cho rằng mình có một ý chí sắt đá, nhưng rốt cuộc cũng nâng không nổi bước chân kế tiếp.

Cô đột nhiên bắt đầu nghi ngờ, hành vi  mà chính mình cho rằng tốt cho Nhị Ngốc, có phải hay không chính là đang thương tổn Nhị Ngốc? Cô chung quy không nhịn được quay đầu nhìn lại, sau đó liền nhìn thấy Nhị Ngốc ngây ngốc đứng ở nơi đó phía sau là khung cảnh hoang tàn lạnh lẽo, quần áo rách nát, phong trần mệt mỏi.

Thiệu Tình có thể tượng tượng đến hoàn cảnh mà Nhị Ngốc gặp phải vụng trộm đi theo phía sau cô, càng tưởng tượng, trong lòng Thiệu Tình lại càng cảm thấy khổ sở, cô cảm thấy quyết định của chính mình đang khiến Nhị Ngốc bị thương tổn, cho dù hắn là một tang thi tiến hóa có một chút ý thức. Tang thi có tâm sao? Hữu tình sao? Thiệu Tình không biết, nhưng mà với Nhị Ngốc cô khẳng định có.

Thiệu Tình chần chờ thật lâu, cuối cùng cũng thở dài xoay người:

"Đi theo ta, cái gì cũng phải nghe ta."

Vốn đang trìm trong bơ vơ Nhị Ngốc ngao ô một tiếng, dùng tốc độ như tên rời cung, trực tiếp bắn đến hướng trên người Thiệu Tình. Thiệu Tình dở khóc dở cười tiếp được Nhị Ngốc, thở dài nói: 

"Một chút cũng không giống tang thi, giống con chó nhỏ, vừa ngu ngốc, lại còn dính người, mau xuống dưới."

Nhị Ngốc đại khái là sợ Thiệu Tình thay đổi chú ý, nhanh chóng theo từ trên người Thiệu Tình xuống dưới, đi theo phía sau Thiệu Tình, hắn tỏ ra một bộ dáng thực nhu thuận.

"Thành tinh......"

Thiệu Tình thở dài, Nhị Ngốc đi đến nơi phụ cận, nơi này thời điểm trước mạt thế là một đập chứa nước, bởi vậy có một hố chứa nước tương đối sâu, Thiệu Tình trực tiếp đem quần áo Nhị Ngốc cởi ra hết, nhét vào trong nước, từ đầu tới chân đem hắn tẩy trừ một lần. ( một cảm giác chị Tình nuôi sủng vật)

Nhị Ngốc phỏng chừng là do sợ Thiệu Tình bỏ lại hắn lần nữa, tuy rằng thực sự chán ghét nước, nhưng mà vẫn đặc biệt nhu thuận không nhúc nhích, phối hợp với Thiệu Tình.

Sau khi Thiệu Tình đem Nhị Ngốc tẩy trừ sạch sẽ, tìm một bộ quần áo nữ tương đối sạch sẽ...... giúp Nhị Ngốc thay, không sai, chính là quần áo của phụ nữ, bởi vì trong không gian của Thiệu Tình không phải là quần áo của phụ nữ thì là của trẻ em.

Bất quá tuy rằng là quần áo của phụ nữ, nhưng lại là loại có vẻ trung tính(nam nữ đều mặc được), Nhị Ngốc khuôn mặt cũng rất thanh tú, thậm chí có thể nói là tinh xảo, bộ tóc rối xù phía sau đầu sau khi được gội sạch sẽ ngược lại trở lên mềm mại, thay đổi một thân quần áo phụ nữ, nhìn qua một chút cũng không nhận ra được là đàn ông.

Thiệu Tình vuốt vuốt bộ tóc ướt sũng của Nhị Ngốc, mái tóc ngắn mềm mại lập tức lộn xộn thành một đoàn, cô theo từ bên trong không gian lấy ra một chiếc áo khoác có mũ màu đên đưa cho Nhị Ngốc khoác:

"Trước mặt người khác không thể cởi áo choàng, biết không?"

Nhị Ngốc thành thật gật đầu, sau đó Thiệu Tình liền lôi kéo hắn đi, thời điểm trở về tang thi triều đã bắt đầu chậm rãi tan rã, Thiệu Tình lôi kéo Nhị Ngốc trở về tới nhà dân mà bọn họ dùng để dừng chân.

Thời điểm trèo tường đi vào, mấy người đều cảnh giác đứng lên, thẳng đến khi phát hiện ‘người’ tới là Thiệu Tình, bọn họ mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, Cố Phán Phán vỗ vỗ ngực: 

"Chị Tình ngươi thực muốn dọa hư ta, nói đi là đi, bên ngoài nhiều tang thi như vậy, ta trộm liếc mắt một cái toàn thân đều run lên đến nỗi nổi da gà tán loạn, ngươi bình an đã trở lại...... kia kia…, kia là ai vậy a?"

Cố Phán Phán đem ánh mắt dừng ở một cô gái đứng ở một bên, Nhị Ngốc trên người sau khi tắm sửa sạch sẽ, thay đổi một thân quần áo phụ nữ, không nhìn kỹ thật đúng là giống một cô gái thanh tú xinh đẹp.

"Đây là em họ tôi, lớn lên bị câm điếc, trước mạt thế tiến đến bị phát sốt, ở bệnh viện trị liệu nhưng lại bị kích thích của thuốc, sau lại bị mất đi giọng nói, còn có điểm ngây ngốc, tôi vừa mới đi ra ngoài phát hiện ‘hắn’ ở bên trong chiếc xe bị truy kia." Thiệu Tình khụ một tiếng, một chút áp lực đều không có bắt đầu tiếp tục nói thuận lý thành chương(nói dối không chớp mắt): 

"Em họ tôi cùng người nhà đi J thị du lịch, gặp phải mạt thế, sau cũng mất đi phương thức liên lạc, không nghĩ tới ở trong hoàn cảnh này gặp được."

"Nguyên lai là con trai a...... Tôi còn tưởng là một cô gái đâu......" Cố Phán Phán vươn tay: 

"Xin chào em họ, tôi gọi là Cố Phán Phán."

Nhị Ngốc vụng trộm xem xét liếc mắt nhìn Thiệu Tình một cái, lại xem xét liếc mắt một cái nhìn móng tay của mình, móng tay đen thật sự thấy được, nhanh chóng đem móng tay rụt trở về, sau đó cứng ngắc cùng Cố Phán Phán nắm một chút, sau đó liền nhanh chóng lùi về.

"Em họ hắn ngượng ngùng......" Cố Phán Phán nhìn thoáng qua Nhị Ngốc, khụ một tiếng nói:

"Trang phục cũng có chút…."

"Quần áo của hắn đều bị phá nát, đều là quần áo của tôi cho hắn mượn mặc." Thiệu Tình miệng ho khan hai tiếng lên tiếng giải thích.

Hoàn hảo đỡ lấy đứa nhỏ theo từ Nghiêm Hán Thanh trong lòng y y nha nha giãy dụa muốn đi ra, sau đó...... Liền hướng Nhị Ngốc trong lòng đặt vào.

Nhị Ngốc vội vàng tiếp nhận đứa nhỏ, dù sao thời điểm lúc trước, hắn cũng đã nhiều lần làm bảo mẫu, đứa nhỏ với Nhị Ngốc vô cùng thân thuộc.

Phải nói là đứa nhỏ khi dễ Nhị Ngốc vô cùng thân thuộc.

Đứa nhỏ sau khi ở trong lòng Nhị Ngốc, liền quen thuộc với ôm ấp của Nhị Ngốc, đứa nhỏ thân thuộc với Nhị Ngốc như vậy, không khí liền dịu xuống, vài người cũng liền đem Nhị Ngốc tiếp nhận.

Thiệu Tình thở dài nhẹ nhõm một hơi, vừa quay đầu liền nhìn thấy Nghiêm Hán Thanh đứng ở phía sau cô, ánh mắt ôn nhu: 

"Cô đã trở lại."

Thiệu Tình vừa mới chuẩn bị nói cái gì, liền thấy trước mắt tối đi, chỉ thấy Nhị Ngốc che ở trước người cô, liền giống như hộ vệ, ánh mắt hung ác nhìn Nghiêm Hán Thanh.(Ghen???)