Chương 49:

- Năm năm trước bệnh nhân làm công nhân hợp đồng cho một tập đoàn. Trong quá trình thi công gặp sự cố nên xảy ra tai nạn. Bị liệt hoàn toàn từ ngực đổ xuống.

Bác sĩ đầu tiên tiếp nhận bệnh nhân bắt đầu trình bày.

- Một tháng trước tôi chỉ hơi đau, tôi đã dùng Ibuprofen* theo lời dặn dò của các bác sĩ. Đến một tuần trước vẫn còn tác dụng, sau đó thì không thể dứt cơn đau được.

(*: thuốc làm giảm tích tố gây viêm và giúp giảm đau)

Bệnh nhân Lạc Thiên Hãn bổ sung triệu chứng.

Tiểu Chu ngồi kế bên, bắt đầu kiểm tra phản xạ hai cánh tay.

- Anh dùng đều chứ!?

- À... vâng, khá thường xuyên. Thỉnh thoảng tôi cũng có quên nhưng rất ít! Đến tối qua thì tôi không thể cử động cổ được, thuốc giảm đau cũng không có tác dụng. Tôi nghĩ chỉ là dấu hiệu thông thường nhưng bà xã lo lắng nên bắt tôi đến đây khám.

Lạc Thiên Hãn cười mỉm nhìn sang vợ.

Có gì đó chạm đến Tiểu Chu. Cô cười, không đơn thuần chỉ là cười đáp.

- Được rồi, giờ thử nắm tay tôi nào!

Tiểu Chu nâng tay, nhanh chóng, bệnh nhân đã làm theo.

Hình thành trong đầu tình trạng, Giáo sư Trương gật gù, chuyển người ra phía sau bệnh nhân.

Cô bắt đầu kiểm tra phần cổ.

- Có một đĩa đệm bị thoát vị, có khả năng tôi sẽ phải thay một đĩa đệm nhân tạo. Đương nhiên là một thủ thuật khá đơn giản, anh có thể ra viện vào sáng mai.

Tiểu Chu nắn nhẹ phần xung quanh đốt sống cổ. Chỉ một chút đau hiển nhiên, bệnh nhân vẫn rất thoải mái. Như là đã quen với cơn đau vậy.

- Nghe tuyệt đấy chứ! Có lẽ cô không biết nhưng gần đây tôi mới tìm được một công việc ở phòng in. Tôi phụ trách đánh máy nên không phải di chuyển. Sẽ rất tệ nếu tôi phải ngừng công việc này và nằm viện dài hạn. Không dễ gì kiếm một công việc với thể trạng này! Ngồi xe lăn có chút bất tiện ha!

Bệnh nhân bật cười, thản nhiên đáp.

Tiểu Chu trầm ngâm, nửa giây lơ là công việc của mình khi nghe lời tâm sự này.

Cô tự đặt mình vào địa vị Lạc Thiên Hãn. Một người đàn ông phải sống trong hoàn cảnh không thể chu đáo toàn vẹn cho gia đình đúng là một sự dày vò khổ đau.

Rồi cô liếc nhìn sang Lạc phu nhân. Giật mình, thì ra suy nghĩ trong đầu cô bấy giờ đều sai lầm.

Họ vẫn mỉm cười với nhau,

Họ luôn ở bên nhau...

...và đặc biệt, ánh mắt khi nhìn nhau đã nói lên tất cả: họ yêu thương nhau rất nhiều...

Không có chỗ cho khổ đau, bởi, họ chia sẻ với nhau mọi thứ.

Đầu óc cô giống được khai sáng. Tiểu Chu lần nữa lại mỉm cười nhẹ, thầm nghĩ về một người.

"Thực sự muốn mau chóng gặp em... Lệ Lệ à!!!"

- A..A...A....

- Sao vậy?

Tiểu Chu giật mình, lập tức cúi người xuống.

- T-Tôi...Chân tôi... đột nhiên đầu ngón chân tôi nhói đau!

Lạc Thiên Hãn run run, kinh hãi nhìn Tiểu Chu.

- Cái gì?

Nhanh chóng, Tiểu Chu nâng búa cao su, kiểm tra một lần nữa.

Nhưng lần này lại không có phản ứng gì.

- R-Rõ ràng tôi cảm nhận được... lần đầu tiên trong suốt năm năm... chân tôi...

- ...!!???

. . .

Lã Hứa Lệ hôm nay không đến bệnh viện mà đang ở nhà thu xếp đồ dùng, chuẩn bị cho chuyến bay gấp của mình vào lúc 12 giờ trưa nay, tức là còn gần năm giờ đồng hồ nữa.

Với dàn xếp thời gian cùng Chủ tịch, nàng sẽ kịp trở về Trung Quốc vào tối mai, đương nhiên cũng sẽ kịp thực hiện lời hứa với Dương Dương.

Mọi thứ cho tới thời điểm bây giờ đều tuyệt vời, chỉ trừ công việc...

Trong công việc, Lã Hứa Lệ cùng người nàng yêu sẽ có bất đồng. Mục đích của nàng là điều khiến mọi thứ ở Lã Kiện bị đảo lộn. Nếu quan hệ tốt đẹp – duy trì trước mọi người ở mức bạn bè – sẽ khiến Tiểu Chu gặp rắc rối với đồng nghiệp – những người theo "phe" của cô từ đầu đến cuối.

Lã Hứa Lệ lại không thể để Tiểu Chu gặp rắc rối cũng như kẹt ở giữa. Việc hẹn hò quá sớm với cô vốn là không nên trong thời điểm nhạy cảm này, vì vậy nàng không thể để ham muốn cá nhân này làm hại đến người nàng yêu. Lã Hứa Lệ không cho phép có tổn hại nào đến Tiểu Chu, một mực là vậy.

Chỉ có điều... làm thế nào mới toàn vẹn được?

*Rrrrrrrrrrrrrrrr

- Tôi Lã Hứa Lệ đây! Vâng, tôi đã chuẩn bị xong! Tôi biết rồi, chào Chủ tịch!

*Tít

Thở dài nặng nề. Trong đầu hết thảy đều là toan tính.

"Không biết bao giờ mới thực sự được nghỉ ngơi..."

. . .

- Giáo sư, chị hãy nhìn lên màn hình!

Tiểu Chu đang tập trung phân phó một chút cho cuộc phẫu thuật khác trong lúc chờ đợi. Khi được đánh tiếng liền hối hả di chuyển.

Khẽ nhăn mày.

- Sau vụ tai nạn, bệnh nhân bị liệt hoàn toàn từ đốt sống T1*, nhưng trên màn hình phần đó hoàn toàn bình thường. Hiện tại còn tồn tại một khối u nữa!

(*: đốt sống ngực của ngực, có 12 đốt)

Trần Di phân tích dựa trên hình ảnh được chiếu tới.

Mọi người lúc này đều đổ dồn ánh nhìn về phía Giáo sư Trương. Là chờ đợi.

- Triệu tập bệnh nhân và người nhà, tôi sẽ nói chuyện trực tiếp! Còn nữa, chúng ta sẽ có một ca phẫu thuật, chuẩn bị tinh thần đi!

- VÂNG, GIÁO SƯ!!!

Tiểu Chu nở nụ cười, mau chóng rời khỏi phòng họp.

. . .

*Rrrrrrrrrr

Lã Hứa Lệ sớm nay không đi làm liền nhận được khá nhiều cuộc gọi. Duy nhất cuộc gọi hiện tại khiến nàng cảm thấy như sức sống vực dậy.

Tốn thời gian hắng họng để điều tiết cảm xúc. Lã Hứa Lệ nuốt nụ cười lại, nhưng tủm tỉm thì vẫn còn.

*Tít

- Sao đây Giáo sư Trương? Không phải đã nói rồi sao? Mối quan hệ ngoài công việc!???

- Lệ Lệ à, nói em nghe này! Tôi sắp thực hiện một phép màu! Tôi khá tự tin nhưng chưa có thực hiện ngay được vì phải gọi điện cho em trước đã. Tôi không chịu nổi từ ban sáng tới giờ rồi! Nhất là khi được diện kiến một tình yêu đẹp đến vậy!

Lã Hứa Lệ tập trung, cũng bỏ ngang việc thu xếp mà chú ý hoàn toàn vào cuộc gọi này.

- Vâng! Có gì sao?

- Ừ, tôi chỉ muốn nói, sau này dù có thế nào, tôi cũng sẽ mãi ở bên em, không bao giờ rời bỏ em.

- ...

- À còn nữa! Tôi rất nhớ em! Dù là vài tiếng không gặp thì vẫn rất nhớ! Công tác ổn thỏa nhé, Lệ Lệ!

- ...

- Lệ Lệ!?

- Vâng! Em biết rồi!

- Vậy gặp em sau! Tôi còn công việc!

- Vâng!

*Tít

Sống mũi cay cay, gương mặt nóng bừng bao hàm cả xúc động và xấu hổ.

Lã Hứa Lệ cười, không ngừng "trách cứ" người kia thật quá ngu ngốc, sao lúc nào cũng phải thẳng thừng như vậy.

"Tiểu Chu, dù thế nào em cũng sẽ không để chuyện gì xảy đến với mối quan hệ của hai ta. Chắc chắn!"

"Xin hãy tin em!"