Chương 9:

- Bọn tôi...

Trần Di là muốn từ chối khéo người đối diện, nhưng vì sự xuất hiện của Giáo sư Trương mà thành ra mất luôn tập trung.

Thấy ánh mắt của Trần Di thay đổi, Lã Hứa Lệ cũng tự nhiên nhìn ra phía sau.

- Giám đốc có gì sai bảo sao?

Tiểu Chu nhướn mày, nhận lấy áo blouse từ tay Đinh Khống và khoác lên.

- Chỉ là muốn mời đội của Giáo sư bữa tối, nhưng có vẻ hôm nay mọi người đều bận!

Lã Hứa Lệ cười nhạt, đáp.

Tiểu Chu nhìn Trần Di, thấy vẻ mặt ra ám hiệu của Trần Di mới hiểu là "đồ đệ" đã từ chối khéo từ trước.

- Vậy để ngày kh-...

- Ba đứa nhóc này bận chứ tôi không có bận! Nhưng tối nay tôi có hẹn, cô mời bữa trưa đi!

Lã Hứa Lệ hừ lạnh khi thấy vẻ kiêu căng của người kia. Nhưng không hề gì, nàng sau cùng là nở nụ cười, gật nhẹ.

- Tốt thôi, vậy Giáo sư, tôi sẽ chở cả ha-...

- Không cần đi xa vậy đâu! Tôi biết có chỗ ăn rất ngon, lại miễn phí đấy!

Tiểu Chu không nhìn người kia, xua xua tay rồi bước vào trong phòng làm việc của mình. Cô chẳng chào lấy một câu, tự nhiên là như "đuổi" khách.

Lã Hứa Lệ sớm đã quen với kiểu thiếu tôn trọng này của Giáo sư Trương. Cười nửa miệng nhìn bóng lưng Tiểu Chu rồi sắc mặt thay đổi, lập tức cười tươi tắn và thân thiện với ba vị bác sĩ trẻ trong phòng.

- Vậy tôi về phòng làm việc của mình, xin lỗi đã làm phiền các bác sĩ!

- À...vâng, không có gì ạ! Giám đốc đi cẩn thận!

*Cạch

*Phù...

Cả ba thở phào, cứ như mới làm gì rất trọng đại vậy.

- Mà sao Giáo sư lại nhận lời dùng bữa với chị ta nhỉ? Chẳng phải Giáo sư là người ghét ai là ghét đến chết sao?

Dịch Minh khó hiểu nhìn hai người bạn của mình.

- Bởi vậy... có khi... sợ là lại làm loạn quá!

Đinh Khống liếc nhìn vào phòng làm việc của Giáo sư Trương, giọng có phần bất an.

- Mấy cậu này, Giáo sư đâu phải hành động thiếu suy nghĩ đâu!?

Trần Di day thái dương, cũng là vừa nói xong liền muốn vả vào miệng mình mấy cái.

- Giáo sư không thiếu suy nghĩ, Giáo sư chỉ là không sợ ai, không tuân theo luật lệ mà thôi! Đúng chưa!??

Đinh Khống "chỉnh" lại cho đúng lời mình mới nói.

Tiếng thở dài đồng đều lần nữa cất lên, đương nhiên là đồng ý toàn phần.

Ba cặp mắt đều hướng về một người, bộ mặt biểu cảm rõ một thứ chung duy nhất: bất an.

- Hi vọng Giáo sư đừng lỗ mãng với Giám đốc ...!

- - -

Tiếng xì xào xung quanh truyền đến tai. Lã Hứa Lệ giật giật khóe mắt, hơi nhìn xuống suất cơm của mình, sau đó lại đưa mắt nhìn về người đang ngồi ăn ngon lành đối diện.

Nàng là đang dùng bữa ở sảnh ăn cho các bác sĩ trong bệnh viện. Thì ra "miễn phí" là có ý này.

Nuốt giận, Lã Hứa Lệ giữ tông giọng đều mà lạnh nhạt vô cùng.

- Giáo sư, tôi sẽ không vòng vo tốn thời gian. Bệnh viện đang thiếu đi vị trí Viện trưởng. Tôi hi vọng người ngồi lên chiếc ghế đó phải là người giỏi nhất! Tôi nghĩ Giáo sư rất hợp với vị trí này!

Tiểu Chu ngừng ăn, ngẩng đầu lên nhìn nàng.

Cô lấy tờ giấy ăn, chấm chấm miệng nhiều lần, rồi mới mở lời.

- Giám đốc nói thiếu rồi, phải nói là "tôi hi vọng người ngồi lên chiếc ghế đó phải là người giỏi nhất, và cũng là người của tôi" mới chính xác.

Tiểu Chu cười, hàm ý mỉa mai rõ rệt.

Lã Hứa Lệ thở nhẹ một cái ngắn, cũng mỉm cười đáp lại người kia.

- Tôi thực sự hi vọng Giáo sư sẽ là người ngồi ở vị trí đó!

Nhắc lại câu mới nói, Lã Hứa Lệ có vẻ đã thiếu kiên nhẫn hơn mọi lần.

Ngược lại, Tiểu Chu vẫn ung dung, thậm chí có chút phấn khích.

- Ngồi ở vị trí đó có gì thú v-...

- Khi nắm được một chút quyền lực, mọi thứ sẽ dễ dàng hơn, kể cả việc bảo vệ bệnh viện này!

Lã Hứa Lệ ngắt câu dang dở của Tiểu Chu. Chính là, câu nói này thực sự có sức chú ý.

- S-Sao?

- Hửm? Cuối cùng Giáo sư cũng chịu ngậm miệng lại và lắng nghe hay sao?

Nàng cười, giọng mỉa mai giống hệt cô ban nãy.

Không muốn vòng vo, Tiểu Chu khẽ nhíu mày, nhìn thẳng vào mắt người đối diện.

- Cô muốn gì?

- Tôi muốn Giáo sư cố gắng bảo vệ bệnh viện này! Hợp tác với tôi, rồi mọi thứ sẽ về đúng vị trí của nó. Bệnh viện sẽ không biến thành bệnh viện nhi đồng. Kể cả Viện trưởng tiền nhiệm, ông ấy cũng có thể quay lại!

Điều Tiểu Chu muốn nhất, cuối cùng cũng được đề cập đến.

- Nhưng... cô muốn gì?

- Tôi muốn gì sao?

Lã Hứa Lệ ngẫm một hồi sâu sắc, cứ như là không biết có nên nói ra hay không. Hoặc là, không biết điều dự tính có phải là điều nàng muốn hay không nữa.

- Chủ tịch!

- Hả?

Tiểu Chu ngạc nhiên, sợ nghe không đúng lập tức phản xạ lại lời mới đáp của người đối diện.

Lã Hứa Lệ nở nụ cười, không thù địch, không yêu thích. Không cảm xúc. Chỉ là... một nụ cười sáo rỗng mà điểm trên gương mặt thuộc về mỹ nhân.

- Tôi muốn chiếc ghế Chủ tịch bệnh viện!