- Xong chưa anh vào? Lần sau mở chốt cửa phòng quần áo đi, mỗi lần chờ em thế này lâu lắm mà bất tiện.
- Nhưng nhỡ tôi đang tắm, không được.
- Ai cho em mặc như này.

Thay bộ khác.

Hở.
- Trời ơi, tôi hở chỗ nào?
- Nhìn khe ngực kìa.
- Anh điên à sao nhìn ngực tôi.

Không hở vai, chỉ khoét sâu một chút, còn nghiêm chỉnh hơn bộ đi làm mà nhân viên của anh mặc ý.
- Nhưng anh không thích em mặc như thế.
- Ngày mai sẽ sửa điều khoản thỏa thuận, anh không được can thiệp vào việc tôi ăn gì tôi mặc gì.
- Đó là việc ngày mai, còn hôm nay thì thay ra.
- Không..
Cô kêu lên bực tức và chạy vội ra ngoài, lần này thì hắn là người lao theo, một người mặc váy đang đi đôi xăng đan cao chín cm và một người đàn ông đang ghen, rõ ràng lợi thế không thuộc về cô.

Mới ra đến cửa, chạy ra hành lang cô đã bị tóm sống.

Hắn chộp được tay nhưng sợ cô ngã và cố tình kéo mạnh cô vào lòng mình, và họ hét lên với nhau
- Á..
- Xem em có còn chạy được không?
- Anh là đồ độc đoán.
- Thật không?

Cô gái gọn lỏn trong lòng, mùi thơm nhẹ nhàng phảng phất lên mũi, thơm mát bình yên và cô luôn làm hắn hứng thú từ trái tim tới não bộ hay con thú trong hắn.

Lạ kỳ là cô luôn khống chế không cho hắn làm gì cô, nhưng hắn lại luôn rất thích mỗi lần được đụng chạm với cô dù là một tí tẹo, âm hưởng ấy thậm chí còn kéo dài vài ngày sau, có lúc hắn còn sờ nhẹ lên môi để cảm nhận hương vị của cô còn vương lại, mỗi lần cãi nhau hắn phải sử dụng não bộ của mình để không thua cô, để nghĩ ra nên xin lỗi thế nào cho cô hết giận để làm lành với nhau, mỗi lần luyện tập cùng nhau, hắn cũng luôn phải cố gắng, cái cảm giác cô biết và đang dấu nghề cứ đe dọa hắn, làm hắn không dám lơ là trong luyện tập với cô và mọi người.

Giờ cũng thế.

Cô mặc đúng là nghiêm túc hơn nhân viên của hắn nhiều và lại là đến nhà Hanse dùng bữa nhưng hắn vẫn khó chịu, hắn không muốn ai nhìn được cô cả.
Rồi cô lại còn cãi hắn, lại dám bỏ chạy, và cảm giác được cô ôm vào lòng, một cảm giác chiến thắng cứ lâng lâng, hắn cúi xuống hôn cô, không chần chừ, không kiêng nể nhưng đầy tận hưởng.

Và hắn rất ghét cái cách của cô.

Lần nào cũng thế, tiếng ưhm nhẹ nhàng vang lên trong vòng họng càng thôi thúc hắn càng kích thích hắn, đôi môi thì mềm mại ngọt ngào lúc nào cũng khiến hắn phát điên lên mà không muốn dừng lại, lúc nào cũng là chưa đủ chưa thỏa mãn.

Hắn cảm nhận được nhịp đập của cô nhanh hơn bình thường, hắn cảm thấy tấm thân trong tay hắn cũng run lên, chỉ một chút thế thôi đủ để khoé miệng khẽ mở ra và hắn kịp lao vào xâm chiếm và nhất quyết sẽ không buông ra.

Đến khi cô đẩy được hắn ra để chuẩn bị chạy thoát thì bất giác ui lên một tiếng lại tự giác vùi đầu vào ngực hắn, như một chú chim con cứ rụi rụi trốn tránh.

Hắn nhìn ra xung quanh phát hiện gần chục người nghe tiếng quát nhau chạy ra xem thế nào thì liền ngay đó màn tình cảm yêu thương được thể hiện ngay tại cầu thang khiến họ quên mất mà cứ ngắm nhìn thiếu chủ, thiếu phu nhân của họ và tủm tỉm cười, tí nữa lại có chuyện hay để kể rồi.

Mọi người lập tức lảng đi khi thấy bị phát hiện, còn hắn thì hạnh phúc siết cô vào lòng và nói nhẹ mới cô.
- Mọi người đi rồi muốn rúc thêm vào anh không? - Cô đỏ bừng mặt hất hắn ra.
Trên xe ô tô, đôi bạn lại chí chóe nhau, những câu chuyện đời thường, thân mật, gần gũi mà cả hai không nhận ra.
- Anh đừng có ngồi sát vào tôi.
- Sợ anh ăn thịt à?
- Đừng để lịch sử lặp lại.

- Nghe có vẻ đáng sợ nhỉ.
- Uh.

Tôi sẽ làm thế lần nữa cho anh coi.
- Còn anh không bị một đòn dính hai lần đâu?
- Với tôi anh sẽ bị.
- Chỉ cần được hôn em, chậc chậc, hay bây giờ cho anh thử lần nữa đi.
- Anh..
Đội vệ sỹ không dám cười, họ không ngờ thiếu chủ của họ, một con người lạnh như băng suốt bao năm tháng qua, giờ có thể bỡn cợt được như thế, có bao giờ ngài ấy phải xuống nước đâu thế mà giờ đây sẵn sàng vì cô mà chấp nhận mọi sự, một người đàn ông thường kiệm lời, để nhân viên phải tự đoán hoặc ra lệnh bằng con mắt, mà giờ đây lại dùng lời nói để nì nèo, người phụ nữ này thật đặc biệt, xứng đáng là thiếu phu nhân của họ.

Không cần ai phải nói ra, nhưng từ lâu nay, mọi lời cô nói đều được họ ghi nhớ và thực hiện tức thì, bởi họ biết, thiếu chủ của họ còn nghe theo lời cô, nữa là họ, muốn sống tốt phải biết thứ bậc trong nhà này đã đổi thay.
*
* *
- Cậu cũng biết mang quà đến tặng sao.

- Hanse niềm nở đón hai khách quý vào nhà.
- Mang đến cho hai người phụ nữ, chúng ta chỉ được uống ké thôi.
- Vừa hay hôm nay chúng ta có món cá hồi để thưởng thức cùng.
Đó là chai Château Lafite Rothschild là loại rượu vang trang nhã, thanh lịch nhất trong các loại vang.

Nhưng đừng nghĩ là thanh lịch có nghĩa là nhẹ nhàng.

Château Lafite Rothschild có lẽ còn là loại vang thơm nhất với một mùi hương lấp đầy không khí của mùi gỗ tuyết tùng, vỏ cây, gia vị, thuốc lá, nấm cục, bút chì, quả mọng màu đỏ, và màu đất.


Xứng tầm là loại rượu vang hảo hạng nhất, Château Lafite Rothschild đòi hỏi phải mất nhiều thập kỷ bảo quản trong chai thì mới rượu vang mới có thể giải phóng hết tiềm năng của nó.

Những chai vang hai mươi đến sáu mươi năm kể từ niên vụ thường sẽ cho chất lượng cao nhất.
Vợ chồng Hanse ra dáng một chủ nhà thân thiện, đón khách quý tới gia đình rất niềm nở, nhưng đến bữa ăn thì lại tỏ ra hơi non tay, khi không biết hỏi qua bà Cammell về thói quen ăn uống của vị khách lần đầu đến thăm.

Một trong những món hôm nay đó là cá hồi rán sốt xì dầu mù tạt mới lạ ngon miệng.

Món ăn hoàn hảo khi thịt cá rán mềm, có vị thêm đặc trưng ăn cùng với nước xốt cay nồng tạo hương vị hài hòa, thơm ngon.

Chỉ có điều cô không biết có mù tạt trong đó, nên khi món ăn vừa được đưa vào miệng cô phản ứng tức thì.
- Ơ ờ..
- Sao thế.

Hít vào.

Đừng thở ra.

Hít vào bằng mồm.
Hắn nhận thấy cô bất thường, mắt nhắm lại, mặt mày nhăn nhó.

Nhanh như cắt hắn bịt mũi và hướng dẫn cô thực hiện, mãi một lúc sau cô mới trở lại bình thường, qua được cơn xốc do mù tạt mang lại.
- Tôi không ăn được mù tạt, xin lỗi.

- Cô xấu hổ nhìn gia đình Hanse và nói.
- Haha, từ ngày mai anh sẽ bảo bà Cammell cái gì cũng cho mù tạt vào.
- Vậy tôi sẽ không ăn, có gì mà anh phải hớn hở thế.
- Như vậy em sẽ vi phạm thỏa thuận.
- Thì sao? Đâu có điều khoản phạt hợp đồng.

- Em..
- Ai mượn anh không tham khảo ý kiến luật sư.
- Anh sẽ phạt em.
- Tôi đâu có sợ anh.
- Như vừa nãy thì sao? - Cô á khẩu và đỏ bừng mặt nhìn hắn tức tối, còn hắn ta thì hả hê sung sướng bỏ về ghế ngồi và tiếp tục thưởng thức bữa ăn.
Hai vợ chồng Hanse nhìn nhau tủm tỉm cười, họ chí choé nhưng đầy thân thiện và sẵn sàng bùng nổ với nhau bất cứ lúc nào.

Mà hôm nay vừa có chuyện gì mà khiến cô gái lại ngậm miệng lại thế.

Chắc hắn ta lại làm gì cô gái rồi.
- Em thấy cô Rebecca này thế nào?
- Một cô gái tốt, chân thành, em thích cô ấy.

Em thấy anh Vincent thích cô gái này thật sự đấy.
- Là yêu.

Em không biết cái lúc Vincent hôn được cô ấy đâu.

Đó là sự mãn nguyện hạnh phúc chứ không chỉ là hiếu chiến nhất thời.
- Cô gái này thật khác biệt.

Cô ấy không sợ Vincent, cô ấy, cảm giác như là ngang cơ với ngài ấy.
- Đúng rồi.

Và cô ấy rất giỏi, nên nhận được sự tôn trọng của Vincent, em biết cậu ấy đấy, chưa từng tôn trọng một người phụ nữ nào cả, cho tới khi gặp cô ấy.

Mọi thứ từ cô gái này đều khiến cậu ấy bất ngờ, khâm phục, ngưỡng mộ và yêu.
Họ nói chuyện với nhau khi đôi vợ chồng trẻ vừa đi về và cầu chúc cho họ sớm hòa thuận và nhận thấy tầm quan trọng của người đối diện..