Chương 59


"Hai~..." (Hi.)


Bé con có khuôn mặt bầu bĩnh, nước da trắng nõn như bông bưởi. Hai má tròn tròn non mịn, ai thấy cũng muốn cắn. Đôi mắt tròn xoe như hai hạt nhãn, đồng tử màu đại dương. Miệng cười toe toét.


Mọi người "..." Trắng trắng tròn tròn như cục bột.


Bé con trên tay Beavis che miệng cười khúc khích rồi cất tiếng. "Hi~" Beavis cầm đũa phép, đọc câu thần chú gì đó, trên người nó liền xuất một bộ đồ ngủ hồng phấn hình thỏ.


Bé con càng hưng phấn hơn, cả người bắt đầu uốn éo trên tay Beavis. "Gút... Mô ning~..." (Good morning)


"Hê... nhô~" (Hello)


Ron đứng bên cạnh sửa chữa. "Bây giờ là buổi tối..."


Bé con sửng sốt, nó quay đầu nhìn Beavis như hỏi đúng không.


Beavis. "Tối rồi cục vàng ei."


Hermione cũng uốn nắn bé con lại. "Là good morning không phải gút mô ning, cậu đừng cong lưỡi..."


Bé con hơi méo môi uất ức liếc Beavis một cái. 


Beavis sửng sốt. "... Sao thế." Ánh mắt đó là sao ?


"Ghét... Bebe..." Bé con chậm rãi cất tiếng giòn tan.


Beavis "...!!"


Mọi người. "..." Cái tình huống gì đây ? 


Giáo sư McGonagall bước nhanh vào trong Đại sảnh đường. "Học sinh của các nhà đã tập hợp lại đầy đủ hết... " Giọng của bà ấy dần dần nhỏ xuống rồi trở nên im bặt.


Bé con xoay đầu há miệng cười để lộ ra hai cái răng nhỏ ở hàm dưới.


"Hi~"


Giáo sư McGonagall "...?!" Ủa cute thế ?


Không đúng !! Đứa trẻ này ??!


Bà nghiêm nghị đảo mắt quanh lũ học sinh. "Đứa trẻ này là ai ?" Đứa nhỏ rất đẹp... Nhưng nó ở đâu ra ?


Bé con nói lớn. "Oán i ạ !!" (Đoán đi ạ !!)


Giáo sư McGonagall sửng sốt, bà lập tức nhận ra ngay. "... Bellanita ?"


Bé con lập tức giơ hai cánh tay như ngó sen ra, tặng cho giáo sư McGonagall một tràn vỗ tay. Mặt nó vô cùng hưng phấn.


"Ú yeeeee, úng òi !! Cô giỏi nghia !" (Đúng rồi !! Cô giỏi ghê !)


Giáo sư McGonagall kỳ quái. "Tại sao Bellanita lại bị như thế này ?" Chẳng phải lúc chiều về vẫn còn tốt lắm sao ?


Một đám nhao nhao lên trả lời, âm thanh lớn nhỏ đan xen vào nhau khiến giáo sư McGonagall hơi nhức đầu.


Hiệu trưởng Dumbledore cũng nhanh chóng xuất hiện. "Mau đóng tất cả... " ông ấy ngớ người nhìn Bé con.


Bé con giơ một tay lên. "Ú !!" (Hú !!) Bé dùng gương mặt nhỏ nhắn xinh xắn cùng đáy mắt trong suốt không một chút tạp chất, không hiểu sự đời nhìn Hiệu trưởng Dumbledore.


Hiệu trưởng Dumbledore. "Chuyện gì vậy..." Ông hơi hơi trợn mắt, không phòng ngự mà bị sự dễ thương này đập cho một trận choáng váng.


"Hi ~ gút tu nai ~ xin trúc ngủ ngon ~" Bé con nói xong liền mạnh mẽ đập đầu vào hõm vai Beavis.


Buồn ngủ... Là ngủ.


Hiệu trưởng Dumbledore hơi nghẹn họng. "Chúc ngủ ngon....." Đứa nhỏ lỗ mãng, nhưng vì con dễ thương nên con được tha thứ.


.....


Bởi vì trường đang xảy ra biến động nên Beavis không thể đưa Bellanita đến phòng bệnh thất được. Chỉ có thể đợi đến sáng mai.


Khi giáo sư McGonagall và thầy Flitwick đóng tất cả cửa vào Sảnh đường, hiệu trưởng Dumbledore nói với học sinh.


"Các thầy cô và tôi cần hướng dẫn một cuộc kiểm tra khắp lâu đài. Tôi e rằng các con phải ngủ lại đây đêm nay vì sự an toàn của chính các con. Tôi yêu cầu các huynh trưởng canh gác ở các lối vào Sảnh đường và tôi giao trách nhiệm cho các Thủ lĩnh Nam sinh và Thủ lĩnh Nữ sinh, bất cứ động tĩnh nào cũng phải được báo cáo cho tôi ngay tức thì."


Cụ quay qua nói với anh Percy đang ưỡn ngực một cách tự hào và long trọng.


"Phái một trong những con ma đi báo cáo cho tôi."


Giáo sư Dumbledore ngừng nói, chuẩn bị ra khỏi Sảnh đường thì sực nhớ ra.


"À, phải, các con cần…"


Hiệu trưởng Dumbledore chỉ cần vẫy nhẹ một cái cây đũa phép trong tay, mấy cái bàn dài liền bay vèo vèo sát vô tường và tự dựng mình lên đó, ông vẫy thêm cái nữa, sàn Sảnh đường lập tức xuất hiện hàng trăm cái túi ngủ êm ái màu tía. "Ngủ ngon đi các con."


Bellanita ngóc đầu dậy. "Ngủ ngon... Ạ."


"Ngủ ngon trò Bellanita."


Hiệu trưởng Dumbledore cười một tiếng rồi đi ra đóng cánh cửa lại.


Draco bây giờ mới có cơ hội chen mồm. "Bellanita ?" Giai nhân đang ở trong lòng thì chợt biến thành baby !!


Bellanita lại ngóc đầu từ hõm vai Beavis lên. Ngay khi thấy Draco sửng sốt nhìn mình bé liền kinh hãi núp đi.


Draco "???" Wtf ?


Méo thể tin được đây thật sự là Bellanita...


Hermione vỗ vỗ tay. "Bellanita~ ?"


Bellanita ngóc đầu lên tiếp, ngọt ngào hỏi. "Ai zậy~"


Cõi lòng Hermione mềm mại thành một đoàn. "Cậu không nhớ mình sao ? Là Hermione đây." 


"Her...mione ?! Một cái tên xinh xẻo... Bạn cũng xinh xẻo..." Bellanita cắn cắn ngón tay cái không tiếc lời khen ngợi. 


Một câu này của Bellanita lập tức chọc Hermione một trận vui vẻ.


Beavis chỉ vào Harry. "Biết ai không ?"


Bellanita ngơ ngác lắc đầu.


Harry mỉm cười. "Mình là Harry Potter đây."


Bellanita "Henry !"


Harry "Là Harry"


Bellanita "Henry !"


Harry "Không, là Harry."


Bellanita uất ức. "Hen... ry..."


Harry đành nói theo. "Là Hen... ry..."


Bellanita hí hửng. "Henry a Henry."


Ron "Còn mình là Ron Weasley nè."


Bellanita lắc đầu. "Hông quen."


Ron "..."


Pansy "Bellanita..."


Bellanita "Panni a Panni ~~~ !!"


Pansy "..." Tôi biết ngay mà !


Draco "Bella..."


Bellanita nhanh nhẹn úp mặt vào ngực Beavis.


Draco "..." QAQ !! Tôi không chịu đâu !!


Ít nhất thằng Weasley cô ấy còn đáp một câu mà !!


Draco cảm thấy mình bị tổn thương trầm trọng !


Đại Sảnh đường lập tức vang lên tiếng rì rầm xào xạc, học sinh của các nhà bắt đầu bàn tán về chủ đề "vì sao ngủ ở Đại Sảnh đường" , những học sinh nhà Gryffindor nhanh nhẹn kể lại cho cả trường biết chuyện gì vừa xảy ra.


Percy rú lên, trên người bộc phát khí thế của một huynh trưởng thực thụ. "Tất cả hãy nằm vào túi ngủ. Mau lên đi, không nói chuyện nữa ! Mười phút nữa sẽ tắt đèn !"


Ron nói với tụi bạn. "Mau lên ! Lấy túi ngủ lại chỗ này nè."


Cả đám kéo túi ngủ sát vào góc phòng.


Draco không can tâm bị đám Blaise lôi đi.


Chui vào túi ngủ, Hermione thì thầm một cách hồi hộp. "Mấy cậu có nghĩ là Black vẫn còn ở trong lâu đài không?"


Ron nói. "Thầy Dumbledore hiển nhiên cho rằng Black có lẽ còn ở trong lâu đài." Nên đám tụi mình mới được ngủ ở đây.


Hermione chống mình lên cùi chỏ tiếp tục trò chuyện. "Cũng may là hắn chọn đêm nay để đột nhập, mấy cậu thấy không, nhè cái đêm tụi mình không có mặt trong tháp…"


Bellanita nằm trên người Beavis ngóc đầu lần n. "Nếu có mặt thì sao ?"


Beavis bình tĩnh hù doạ. "Hắn sẽ bắt chị để ăn thịt."


Bellanita lập tức sợ hãi túm chặt vạt áo của cậu, muốn ô ô khóc lên. Beavis trấn an tức thì. "Nhưng chị yên tâm, có em ở đây rồi."


Bellanita vui vẻ trở lại. "Bebe thật tốt bụng."


Đám Harry "..."


Ron quay về chủ đề chính. "Mình đoán là hắn không còn biết ngày tháng nữa, vì hắn đang đào tẩu mà. Hắn không nhớ ra đêm nay là lễ Hội Ma. Chứ không thì hắn đã nhào vô ngay chỗ này rồi." Thật nguy hiểm.


Bellanita. "Vì sao hắn đào tẩu ?"


Beavis. "Để ăn thịt chị."


Bellanita "ô..ô..."


Beavis. "Nhưng có em ở đây rồi."


Bellanita "Bebe thật tốt."


Ron "..."


Hermione rùng mình. "Cũng may là hắn không biết ngày tháng, nếu không thì..."


Bellanita "Nếu không thì sao ?"
Beavis "Nếu không thì đã ăn thịt chị."


Bellanita "... Ô... Ô ...nhớ.. Mẹ.."


Hermione. "... Thôi ngay đi Beavis ! Bellanita, đến đây ngủ cùng mình."


Bellanita trượt xuống khỏi người Beavis lăn một cái liền đến chỗ Hermione. Hermione lập tức ôm cục bột nhỏ nhắn cute này vào lòng.


"Ghét Bebe." Cuối cùng cục bột nhỏ này đã nhận ra Beavis cố tình hù doạ mình nãy giờ. Dù biết là hù doạ, nhưng bé vẫn rất sợ.


"Bebe thúi... Thúi quắc.. cằn cầu !!" Giọng của bé con hơi ngọng. 


Beavis xoay người nằm đối diện với Bellanita, vô tội nắm lấy cái tay nhỏ của bé lên. "Em nói thật, nhìn cái cánh tay béo múp này xem... chậc... Chỉ muốn cắn một ngụm." Sau đó cậu làm bộ há miệng.


Bellanita kinh hoàng. "... Ô... Ô !! Her-mi-one !!"


Hermione tặng Beavis một cái tát. Beavis né sang một bên cười sang sảng. Percy đi đến gõ vào đầu cậu một cái. "Thằng nhóc này ! Đến chị mình mà cũng trêu chọc... Mau ngủ đi."


Tình huống drama bên tụi Harry đã kết thúc. Xung quanh, mọi người tiếp tục chủ đề đang dang dở, họ đều hỏi lẫn nhau một câu hỏi. "Làm sao hắn vào được tòa lâu đài?"


Một học sinh nhà Ravenclaw lên tiếng. "Có thể hắn biết cách độn thổ. Mấy bồ biết không, độn thổ rồi bỗng nhiên hiện ra ở đâu đó."


Một học sinh năm thứ năm nhà Hufflepuff. "Có thế hắn cải trang."


Dean Thomas thì lại cho là cách khác. "Hắn có thể bay vô đây chứ."


Hermione vỗ lên lưng Bellanita vài cái, chịu không nổi gia nhập cuộc trò truyện. "Thiệt tình, hổng lẽ mình là người duy nhất đã chịu khó đọc cuốn Hogwarts, Môn Lịch Sử ?"


Ron nói. "Có thể lắm. Mà sao vậy?" Điều này còn phải hỏi ? Ai mà không biết cô là đứa cuồng học tập.


Hermione giải thích. "Bởi vì, mấy bồ biết không, lâu đài không phải chỉ được bảo vệ bằng những bức tường, mà còn có đủ loại bùa phép ếm trên đó để ngăn chặn kẻ gian đột nhập. Người ta không thể độn thổ vô đây. Và mình muốn thử coi giả trang cách nào mà lừa được những viên giám ngục Azkaban. Họ canh gác kỹ lưỡng mọi ngóc ngách dẫn vào sân trường. Nếu hắn mà bay vô trường thì thể nào họ cũng phải thấy chớ. Còn thầy Filch thì biết tất cả mọi hành lang bí mật. Họ sẽ cho phong tỏa hết…”


Percy hô lớn. "Đèn sắp tắt ngay bây giờ. Tôi yêu cầu mọi người chui vào túi ngủ và không nói chuyện nữa."


Tất cả nến tắt phụt cùng một lúc. Ánh sáng duy nhất còn lại là ánh sáng nhợt nhạt phát ra từ mấy con ma màu bạc đang trôi lãng đãng chung quanh trò chuyện với mấy huynh trưởng.


Bellanita kỳ quái nhìn những "người" phát ra ánh sáng. Bé uốn éo người khiến Hermione khó hiểu. "Sao đó ?"


Cả người Bellanita bật tung lên không trung làm Hermione trở tay không kịp. Bellanita giơ tay chạm vào "người" phát sáng. Bé chỉ thấy hình như mình chạm phải cục đá rồi...


Bellanita rụt tay, cả người cuộn tròn lại, như viên đạn thẳng tắp bay xuống bụng Beavis.


Beavis hứng trọn "viên đạn" kia. "Á !!"


Mọi người hoảng lên bật dậy, cả đám loạn thành một đoàn. Các huynh trưởng trấn an mọi người. Percy. "Thôi ngay nha Beavis !!"


Beavis oan ức đáp một tiếng.


Mọi người chui lại vào túi ngủ, Harry ngước đầu nhìn lên trên. Cái trần đã được ếm bùa phép để trông giống như bầu trời thật bên ngoài, giờ đây lấm tấm những ngôi sao. Với hình ảnh đó và tiếng thì thào vẫn còn rì rầm trong Sảnh đường, Harry có cảm giác như thể cậu đang ngủ ở ngoài trời trong làn gió nhẹ thoảng qua.


......


Sáng hôm sau.


Phòng bệnh thất.


Tụi Harry đã chế tạo ra dung dịch Co rút để chơi khăm Draco Malfoy, ai dè mọi thứ không đi theo đúng kế hoạch của tụi này.


Hermione kể ra một loạt thứ để chế biến món thuốc dung dịch. Bà Pomfrey chuẩn bị bắt đầu chế thuốc giải thì Beavis giơ tay nhỏ giọng nói. "Thật ra không chỉ có bao nhiêu đó..."


Bà Pomfrey. "Trò Beavis là người cuối cùng chế tạo ra nó ?"


Beavis gật đầu.


Bà Pomfrey. "Rồi khúc cuối trò bỏ cái gì thì trò không nhớ ?"


Beavis lại khó khăn gật đầu.


Mọi người "..."


Thầy Snape. "Rồi làm vậy để làm gì ?"


Ron "... Để thoả mãn tâm tư."


Thầy Snape "Trừ 50 điểm nhà Gryffindor."


Đám Harry "!!"


....


....


Bellanita phấn khích giơ tay ngắn ngủn ra ôm lấy đùi Beavis, cả người điều đu lên chân cậu uốn éo."Đi mà Bebe- đi mà a đi mà——"


"Không được !" Nghĩ sao lại có thể làm cái chuyện xấu hổ đó ở đây được.


"Tại xao ?!" Bé con lập tức chất vấn.


"Lỡ có người thấy thì đội quần lên đầu luôn đấy !" Beavis kiên quyết tách cục bột kia ra khỏi chân mình, Bellanita liền ôm chặt hơn, nó ôm một lúc liền mệt.


Đu như thế rất tốn sức.


Bellanita buông chân Beavis ra bò đến một góc, chỉnh sửa tư thế một chút rồi giơ tay úp mặt vào tường nhỏ giọng thút thít vài cái. "Bebe thay đổi."


Beavis "... Đi ăn không ?"


"Khum !" Bellanita hét lớn một tiếng.


Beavis "..."


Cậu đi đến ôm cục bột lên rồi chạy đi tìm một góc vắng người để cục bột xuống, Beavis nhìn cục bột chằm chằm. Cục bột cũng nhìn Bebe chằm chằm.


Cuối cùng Beavis thở dài nghiến răng nghiến lợi một cái. Giơ hai tay lên trời nói.


"Ta là người bảo vệ sự hoà bình của trái đất, là một chiến binh đẹp trai luôn bảo vệ công lý, nhân danh mặt trăng, mặt trời và trái đất cùng toàn vũ trụ ta sẽ ra tay trừng trị cái ác các ngươi !! Ù ù yoooo—— siêu chiến binh người máy điện quang màu trắng, Bebe cute hột me của Mami yêu dấu cùng Bella yêu dấu !!" Cùng với giọng nói phát ra Beavis còn làm một vài động tác giống như mấy siêu anh hùng trên tivi, và cuối cùng cậu quỳ sập hai chân xuống đất giang tay ra.


"Hỡi vị công trúa xinh đẹp đang bị ác quỷ Marie nhốt trong toà lâu đài ổ chuột kia ơi ?"