Hầu Đông Thần cũng là hạng người có nhiều kinh nghiệm nghênh chiến đại địch, Phá Toái Hư Không Ấn Pháp bị phá, hắn cũng không chút bối rối, pháp quyết trong tay cũng không chút lơi lỏng, chỉ là ánh mắt lạnh lẽo quát khẽ một tiếng.

Phá Toái Hư Không Ấn Pháp bị Điêu Tuyết phá vỡ, ngay sau khi Trảm Tình kiếm bay qua bỗng nhiên lại ngưng tụ lần nữa.
Điêu Tuyết thấy thế cũng giật mình sợ hãi, nàng mới mười ba mười bốn tuổi, tuy trước đây không lâu đột phá cửa ải khó là luyện khí tầng thứ ba cảm ứng, nhưng lại còn chưa tới bước ngưng kết sát khí, thật sự dựa vào pháp lực bản thân thì căn bản không phải đối thủ của Hầu Đông Thần.

Nàng cũng là hạng người có tư chất thông minh, quát một tiếng cả người vọt lên, Trảm Tình kiếm quay đầu trở về vẽ ra một hình vòng cung cực lớn, tranh ở phía trước Phá Toái Hư Không Ấn Pháp của Hầu Đông Thần, người và kiếm hợp nhất dùng một chiêu vô thượng kiếm pháp của Vong Tình Đạo, Phi Hồng Trảm Hư Không.
Hầu Đông Thần cười đắc ý, cũng không có nhân cơ hội làm ra động tác khác mà cứ cúi mình như vậy rồi biến thành một làn khói mỏng, thoáng cái liền chui vào bên trong cánh rừng ở phía sau, vụt qua mấy cái cây to rồi tự biến mất không thấy gì nữa.

Mà Phá Toái Hư Không Ấn Pháp được hắn ngưng tụ lại một lần nữa bị tiêu tán.
Điêu Tuyết cầm Trảm Tình Kiếm trong tay nhìn thấy thế vừa là hài lòng vừa là tức giận, bởi vì cuối cùng nàng cũng hiểu chính mình vừa bị Hầu Đông Thần lừa một cú.

Hầu Đông Thần tuy có thể ngưng kết lại Phá Toái Hư Không Ấn Pháp lần nữa nhưng lại không thể để Phá Toái Hư Không Ấn Pháp vừa ngưng kết lại này phát huy uy lực như trước, chỉ là một chiêu trò dọa người mà thôi.

Nhưng chiêu trò dọa người này lại làm cho Điêu Tuyết triệu Trảm Tình kiếm về hộ thân, nếu không một kiếm Trảm Tình bay qua Hầu Đông Thần chắc chắn phải chết.
- Đáng ghét, người Chân Không Đạo này đều giả dối gian xảo, đặc biệt là Chân Không Âm Dương Độn Pháp của bọn họ, thực sự quá bóng loáng, lần sau gặp lại ta nhất định sẽ không tha cho hắn.
Điêu Tuyết tức giận thu lại Trảm Tình kiếm, thân thanh phi kiếm này gần như trong suốt mơ hồ có một tầng như tuyết như băng nhưng để tâm nhìn kỹ thì lại giống như không phải vật thật.

Vừa vặn không bàn mà hợp với Thái Thượng Vong Tình, tâm như trời cao, có ý giống như có tình lại như vô tình, có tình lại vong tình.


Chính là một thanh phi kiếm có lai lịch của Vong Tình Đạo.
Lúc Điêu Tuyết với Hầu Đông Thần đánh nhau, con linh thú Hương Thú kia vẫn đứng trên đầu vai nàng, hình như không hề sợ hãi chút nào, bốn cái vuốt nhỏ màu hồng phấn của nó bám chặt lên áo của Điêu Tuyết, đôi mắt nhỏ màu lửa đỏ đảo tới đảo lui liên tục.

Lúc này Điêu Tuyết thu lại Trảm Tình Kiếm, nó mới xì xì phun ra một ngụm khí thơm, để khắp mặt đất đều là hương trăm hoa.
Điêu Tuyết bị nó làm cho ngứa ngáy ở cổ, không khỏi bật cười thành tiếng, hét lớn: “Đi thôi, đi thôi! Hầu Đông Thần của Chân Không Đạo cũng chẳng có gì ghê gớm lắm, ta còn muốn đi xem Loan Hề có bộ dáng như thế nào, có phải là đẹp hơn ta không.

Thú nhỏ, ngươi đừng phá rối nữa…”
Sau khi Trần Thất chia tay Triệu Hồng Bào, trong lòng liền có một lý tưởng hào hùng tràn đầy trong lòng.
Hắn rời khỏi đại doanh của Triệu Hồng Bào ngửa mặt nhìn phía chân trời đằng xa kia, nhàn nhạt lẩm bẩm: “Trần Thất ta vốn là một tên cướp, nhưng bắt đầu từ hôm nay liền phải làm một đại khấu.

Ta muốn làm cho bất cứ kẻ nào nghe thấy cái tên Trần Thất này đều không dám khinh thường, bất luận là Tam Phái Lục Đạo, hay là mười chín Đại Khấu, lại hoặc là đại phái Tây Vực, yêu vương gì đó đều đến hết đi, Trần Thất ta nhất định sẽ tiếp đón từng người từng người một.”
Từ khi hắn tu tập Thái Thượng Hóa Long Quyết và Hỏa Nha Trận tới giờ thì tâm tư không ngừng thay đổi, đã dần dần có tâm cảnh bằng với đạo hạnh của chính mình.

Lần này Trần Thất cố ý không giấu giếm danh tính với Triệu Hồng Bào, chính là quyết định làm một nhân vật ngạo khiếu phong vân, không bao giờ sợ hãi rụt rè nữa, cũng không sợ bất cứ khiêu chiến nào nữa.
Trần Thất đánh nhau với Loan Hề mấy lần, đã hiểu rất rõ chính mình đã có tư cách ngang vai ngang vế với đệ tử của bất cứ danh môn đại phái nào.

Chỉ là chính hắn vốn đã quen làm cướp nên cũng không cảm giác như thế.

Cái gọi là bảo kiếm phải rèn luyện ngàn lần, mới có thể sắc bén rời vỏ, tướng quân trăm trận mới có thể oai phong lẫm liệt.


Trải qua mấy tháng tôi luyện, cuối cùng Trần Thất cũng thể hiện hết tài năng, nuôi dưỡng được khí thế bất khuất trong lòng.
Trần Thất ngửa mặt nhìn trời rất lâu, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy thoải mái hẳn, mặc dù Triệu Hồng Bào đã nói hết những đội quân muốn tới cướp thiên thư của Thiên Hà lão tổ cho hắn nghe, mỗi một đội quân đều không phải là hắn có thể dễ dàng đánh bại nhưng lúc này Trần Thất đã không còn sợ hãi.
Hắn thu lại ánh mắt, cười nhạt nói:
- Nay đạo pháp của ta không hề thua người khác, chỉ là ánh mắt, kiến thức lại thua người ta rất nhiều.

Nhưng chỉ cần ta trải qua rèn luyện nhiều hơn thì những thứ này cũng có thể rèn luyện ra được.

Vừa nãy ở trong đại doanh của Triệu Hồng Bào ta vẫn luôn nghĩ khí thế của kẻ địch quá mạnh, nhanh tìm đường trốn thôi.

Nhưng lúc này bỗng nhiên lại có một loại ý nghĩ muốn hiểu biết về anh hùng hào kiệt trong thiên hạ.

Thôi vậy, cứ để ta nhìn xem, rốt cuộc là Thái Thượng Hóa Long quyết, Hỏa Nha Trận, Thôn Nhật Thần Viên Biến của Thiên Hà lão tổ truyền lại lợi hại hay là pháp lực của Tam phái Lục đạo, yêu vương các nơi sắc bén hơn.
Trần Thất cười dài một tiếng, sải bước kéo ra, vóc người của hắn vốn khá cao, vận dụng khinh công này giống như kéo căng cánh thuyền buồm lớn, nhoáng cái bay lên liền đi xa.
Triệu Hồng Bào vừa tiễn Trần Thất đi, không kịp quay gót liền nghe được ngoài đại doanh có tiếng cười dài, trong lòng hắn hơi run lên, bỗng nhiên nghĩ thầm:
- Tên cướp này, ta lúc đầu thấy hắn tuy khôn khéo lanh lợi, nhưng dù sao có xuất thân không tốt có chút nhát gan, ánh mắt, kiến thức cách ăn nói cũng đều rất kém, một bộ dạng vô cùng giống dế nhũi.

Nhưng sau khi nói chuyện thật lâu xong, khí chất của hắn dần dần thay đổi, một tiếng cười dài vừa nãy, khí phách hào hùng vượt qua mây trời, đã… không phải là vật trong ao nữa.
Mặc dù Triệu Hồng Bào có tư chất không tính là hơn người, nhưng dù sao cũng là đệ tử của một đại môn phái Lôi Điện đứng đầu biên giới phía Bắc, phụ thân lại đang nhận chức Thái thú, bạn bè thân thích rất nhiều người đều có thân phận địa vị, bản lĩnh xuất sắc.


Bàn về ánh mắt cũng không tính là tệ.

Lúc đầu hắn cũng có chút xem thường Trần Thất, chỉ cảm thấy tên cướp này chẳng qua ngẫu nhiên gặp may, lúc này mới có được kỳ ngộ thì sớm muộn cũng bị người ta gi.ết ch.ết, cướp đi tất cả mọi thứ.

Nhưng tiếng cười dài ngoài đại doanh vừa nãy lại làm cho trong lòng hắn chấn động, tự nhiên nảy sinh ra một ý nghĩ chỉ sợ sau này tên cướp này sẽ có hành động phi phàm, tung hoành thiên hạ.
Trần Thất chạy như điên suốt quãng đường, đại doanh Triệu Hồng Bào vốn cách huyện thành Tiểu Phái rất gần cho nên chỉ trong chốc lát hắn liền về tới huyện thành Tiểu Phái.

Trần Thất bước vào địa bàn của mình thì lòng hào hứng càng sâu, nghĩ thầm: “Thái Thượng Hóa Long quyết bá đạo hống hách, chỉ cần ta giết được đối thủ cùng cấp số, cắn nuốt pháp lực tinh huyết của hắn thì tu vi chắc chắn sẽ tăng theo từng ngày.

Đây là chính là thánh pháp chiến đấu, sát phạt toàn cục, trước đây ta luôn muốn trốn tránh nên không thể phát huy uy lực cao nhất của đạo pháp này.

Nếu đã có nhiều người đến thảo phạt ta như thế, thì để bọn hắn nếm thử sự lợi hại của bộ đạo quyết này đi.

Chỉ cần giết người đủ nhiều thì có thể tăng thêm tu vi, ai tới giết người đó cũng không chừng.”
Trần Thất đã quyết định xong, biết rõ khi phải hung hăng tranh đấu một trận với đội quân các nơi, thì phần cơ nghiệp này của mình cũng không thể giữ lại nữa.

Nhưng trong lòng hắn cũng hiểu rõ, biết được bị điều này ràng buộc, căn bản là sự việc không xứng đáng với chính mình, nếu như một chút này cũng không thể dứt bỏ thì đạo tâm của mình chắc chắn phải bị phủ một lớp tro bụi.
Cho nên sau khi hắn về thành, liền kêu Bức Cát sang đây để hắn dẫn theo tất cả thuộc hạ trong thành, còn có Tuân Ngọc Tảo rời khỏi huyện thành Tiểu Phái trở về Phù Lăng sơn.

Nếu không được hắn gọi về thì không được quay lại.

Bức Cát mặc dù ngạc nhiên nhưng cũng không dám không tuân theo chủ công, lập tức thu dọn tất cả dẫn theo người rời đi.
Về phần Tuân Ngọc Tảo, ở trước mặt Trần Thất chưa từng có chỗ cho nàng nói chuyện, hơn nữa gần đây Trần Thất thay đổi rất nhiều, con tiểu hồ ly này luôn có chút âu sầu, cảm thấy Trần Thất đã không còn yêu nàng sâu đậm nữa, tuy trong lòng không muốn nhưng chỉ có thể theo Bức Cát rời đi.

Trần Thất còn giữ một người duy nhất bên cạnh đó chính là Lý Vân Nương của núi Linh Thứu, vị nữ đệ tử của núi Linh Thứu Tây Vực này vốn không đi chung đường với hắn.

Mặc dù sau khi Lý Vân Nương bị Loan Hề hạ Tình Cổ thì ánh mắt nhìn Trần Thất mỗi ngày càng thêm nóng bỏng, chỉ thiếu bước nói rõ với hắn, nguyện ý ôm ấp yêu thương.
Trần Thất cũng biết chỉ cần mình dẫn động lửa tình của Triệu Vân Nương thì lúc Loan Hề tới lần nữa chỉ cần lấy đi Tình Cổ, không những tạo thêm cho mình một đại địch mà cùng lúc đó sẽ giúp Loan Hề tăng thêm tu vi của Diệt Tình Sát.

Cho nên tuy hắn không phải quân tử thủ thân như ngọc gì đó nhưng vẫn giữ ý nghĩ ban đầu không chạm vào Lý Vân Nương, tránh chọc phải lửa tình quấn thân.
Trần Thất làm tư thái cõng rắn cắn gà nhà này, Loan Hề vẫn luôn lặng lẽ thăm dò phát hiện đầu tiên.
Mấy ngày đầu Loan Hề còn có chút do dự, nhưng nàng lập tức liền hiểu rõ, Trần Thất đây là bỏ hết mọi mánh khóe nhỏ, đang đối mặt khiêu chiến nàng.

Loan Hề cũng không biết tại sao chỉ trong thời gian ngắn mà mưu trí của Trần Thất lại xuất hiện sự thay đổi long trời lở đất như thế, nhưng cách làm giống Trần Thất thế này càng làm cho Loan Hề cảm thấy khó đánh hơn.
Nàng đã tu thành cảnh giới tầng thứ nhất Diệt Tình Sát của sư môn, theo lý mà nói căn bản có thể nói là không sợ bất kỳ tu sĩ cùng cấp số nào, dưới luyện khí tầng thứ ba cảm ứng đều có thể tiện tay giết hại giống như giết heo chó.

Nhưng đạo thuật của Trần Thất kỳ lạ rõ ràng tu vi kém xa nàng nhưng pháp lực lại hùng hậu hơn Diệt Tình Quyết gấp mười lần, pháp thuật của Hỏa Vũ Tiễn tuy thô lỗ biến hóa không nhiều nhưng chỉ cần phát động một cái là mấy chục mũi Hỏa Vũ Tiễn cùng bắn, uy lực long trời lở đất, cũng làm cho Loan Hề có chút đau đầu.
Sau khi Loan Hề do dự mấy ngày, đột nhiên trong lòng hiểu rõ về mặt tâm lý mình đã thua tên cướp này một chiêu.

Trần Thất đã biểu rất rõ ràng rằng mình không sợ bất cứ thứ gì, nàng lại lo trước lo sau suy nghĩ rất nhiều, giống như trong lúc hai người tranh đấu bị thua một chiêu.
Nghĩ rõ điều then chốt này, lúc này Loan Hề mới giật mình sợ hãi, hiểu rõ cái tên tiểu tặc đầu mà nàng vẫn luôn coi thường này đã trở thành đại địch định sẵn trong số mệnh của nàng.
Ngay lúc Loan Hề muốn vứt bỏ tất cả đối mặt với khiêu chiến của Trần Thất, một đối thủ trời sinh khác được định sẵn trong số mệnh của nàng cũng đang đi tới bên ngoài huyện thành Tiểu Phái.

Điêu Tuyết lại rất thoải mái suốt đoạn đường không hề che dấu hành tung, nàng có con linh thú Hương thú kia trong người, luồng hương thơm trăm hoa đó có làm thế nào cũng không che giấu được cho nên cũng rất thoải mái.
Tâm pháp của Diệt Tình Đạo và Vong Tình Đạo khắc chế lẫn nhau, cho nên ngay lúc Điêu Tuyết đến chỗ cách huyện thành Tiểu Phái không xa liền cảm ứng được sự tồn tại của Loan Hề, cùng lúc đó Loan Hề cũng cảm ứng được đại địch định sẵn trong số mệnh từ lúc mình còn chưa rời khỏi sư môn.
Hai nữ tử đều có tu vi luyện khí cảm ứng trở lên, đã có thể cảm ứng được những thay đổi trong phạm vi mấy chục dặm, gần như ngay lúc đối thủ xuất hiện thì đồng thời tự mình vận dụng tâm pháp sư môn, cùng ở trong hư không đằng xa quyết liều mạng một phen..