Edit: @fanbaoyuan

Vốn dĩ Vinh Tuyết quê ở tỉnh lớn nhất phía tây Lô Thành, bên dưới một cái tên Lô Thành là đầu nguồn biên thuỳ ở trấn nhỏ. Ngồi xe lửa sáu tiếng đồng hồ, lại phải thừa ra hai đến ba tiếng nữa để đi xe về đến nhà.

Buổi sáng xuất phát, về đến nhà đã trời tối.

Từ xe nhỏ bước xuống dưới, Vinh Tuyết liếc mắt một cái liền nhìn đến một thân ảnh lưng gù đang chờ ở ven đường kia, chạy nhanh kéo cái rương đi qua: "Bà nội, trời đang lạnh, bà ở trong nhà chờ là được, làm gì phải đứng bên ngoài?"

Bà nội Vinh nhìn đến cháu gái, cười đến vui vẻ: "Ta này không phải tưởng sớm một chút nhìn thấy Tiểu Tuyết nhà ta sao? Cậu với mợ cháu làm cơm xong đang ở nhà chờ cháu đấy!"

Vinh Tuyết cười, đỡ lấy bà nội cùng đi trở về.

Đầu nguồn rất nhỏ, tiểu nhân chỉ có một cái phố. Vinh gia liền ở sát đường, là một cái lầu hơi cũ kỹ có số tuổi đã lâu.

Nhà này đã lâu từ là khi ba của Vinh Tuyết còn trên đời cùng cậu hùn tiền với nhau sửa sang lại, người hai nhà đều ở chung một chỗ.

5 năm xây xong lúc ấy, ba mất, không lâu về sau mẹ cô tái giá đi trấn nhỏ khác lại có con, Vinh Tuyết vẫn như cũ luôn ở lại nơi này cùng ông nội bà nội và cậu một nhà sinh hoạt.

Lại nói tiếp không tính ăn nhờ ở đậu, nhưng cha mẹ có con cái ở chung, này ước chừng cũng coi như nhà không còn hiu quạnh.

"Ai nha! Tiểu Tuyết đã trở lại!" Vinh Tuyết cùng bà nội mới vừa đi đến dưới lầu, mợ Lý Tú Nguyệt liền từ bên trong đi ra chào đón, "Nhanh lên tiến vào, cậu của con cố tình làm món mà con thích ăn, một nhà đều chờ con đó!"

Vinh Tuyết cười: "Các người ăn trước là được, không cần chờ con!"

"Kia không được, con ngồi một ngày xe, khẳng định vừa mệt vừa đói, chúng ta ăn trước giống cái gì, người một nhà thì phải cùng nhau ăn."

Lý Tú Nguyệt là người may vá, liền ở trước mặt lầu một mở cái cửa hàng may vá. Là điển hình phụ nữ trấn nhỏ, gần bốn mươi tuổi, đanh đá nhiệt tình, ăn mặc có tục khí kiểu dáng phụ nữ trung niên.

Bởi vì có người lớn chờ, Vinh Tuyết không cất hành lý trước, trực tiếp đi tới phòng bếp.

Ở phía sau là phòng bếp nhỏ trong nhà.

Trên bàn đã dọn xong đồ ăn nóng hôi hổi, cậu Vinh Kiến đang múc canh từ trong nồi chưa tắt lửa nên còn cháy rần rật. Nhìn thấy Vinh Tuyết trở về, mặt đầy tươi cười nói: "Tiểu Tuyết, chạy nhanh ngồi xuống ăn cơm. Tiểu Tuấn, mau đi xới cơm cho chị."

"Vâng ạ." Ngồi ở bên cạnh bàn một đứa trẻ mười ba mười bốn tuổi nhảy dựng lên, hì hì hướng Vinh Tuyết cười, "Chị, em múc cơm cho chị."

Vinh Tuyết vỗ vỗ vai thằng bé, cười nói: "Chị đến ngay!"

Cô ở nhà xưa nay cần mẫn, cậu bé cũng không tranh giành, biết nghe lời phải lại ngồi xuống, mắt trông mong nhìn trên mỹ vị trên bàn chờ đợi thúc đẩy.

Đồ ăn bưng lên xong, người một nhà ngồi xuống.

Vinh Tuyết ngồi ở bên cạnh bà nội gắp thức ăn, Vinh Kiến mới vừa cười nói: "Bà nội con mỗi ngày ngóng trông con trở về, nhìn đến con nhà đối diện bên kia vào đại học, trở về đều đã hơn mười ngày, liền luôn nhắc con trước mặt cậu mãi hỏi tại sao còn chưa trở về. Con lúc này ở nhà có thể được bao lâu?"

Vinh Tuyết mắt nhìn bà nội tóc phát bạc phơ, nhấp nhấp môi nói: "Con năm sau làm công có khóa ban phụ đạo, mồng bốn sau phải về trường học."

Bà nội Vinh "ai" một tiếng: "Mồng bốn sau liền đi? Không thể ở nhà thêm vài ngày nữa sao?"

Vinh Tuyết mặt lộ vẻ áy náy, cô từ nhỏ xem như được ông nội bà nội nuôi lớn, ba mất mẹ thì tái giá, sau không quá hai năm ông nội cũng mất, bà nội chính là người thân duy nhất trên thế giới này của cô. Mấy năm nay lên đại học, tuy rằng nghỉ đông và nghỉ hè cô nhất định sẽ về nhà thăm bà nội, nhưng bởi vì muốn làm công, mỗi lần ở nhà thời gian sẽ không vượt qua một tuần.

Nàng nghĩ nghĩ, thấp giọng nói: "Bà nội, con sẽ cố gắng sang năm ở nhà lâu hơn một chút."

Kỳ thật cũng chỉ là lừa mình dối người, cô biết chính mình sang năm vẫn như cũ không có thời gian.

Bà nội Vinh buồn bã nói: "Sang năm còn không biết ta cái bà lão này có ở đây không đâu?"

Vinh Tuyết cười tủm tỉm nói: "Khẳng định ở, bà nội sống lâu trăm tuổi."

Vinh Kiến mới vừa nhìn nhìn cô, thoáng đổi sắc: "Tiểu Tuyết, cậu biết con hiểu chuyện, vì làm công kiếm tiền mỗi năm đều ở nhà không được mấy ngày. Con nếu thiếu tiền cùng cậu nói, không cần quá ủy khuất chính mình, có người sinh viên nào giống con như vậy làm công vội đến độ về nhà không được."

Vinh Tuyết còn không có trả lời, liền cảm thấy được Lý Tú Nguyệt ở dưới bàn một chân đá cậu.

Cô miễn cưỡng cười cười: "Tiểu Tuấn thực sắp lên cao trung, tiếp theo chính là đại học, các người chi tiêu cũng không nhỏ. Cậu yên tâm đi, con không có việc gì, nói nữa đây cũng là rèn luyện chính mình."

"Đúng đúng đúng!" Lý Tú Nguyệt vội vàng gật đầu, "Thời điểm đi học cần nhiều sự rèn luyện, đối mặt về sau tìm công việc có chỗ thuận lợi. Nếu như Tiểu Tuấn chúng ta biết tranh đua như vậy thì tốt rồi, nó thành tích kia đừng nói cao trung loại một ở đây, chính là huyện thành trọng điểm đánh giá đều thi không đậu, còn phải cần chúng ta tiêu tiền. Cậu con làm người phát thư một tháng tiền lương về điểm này haizz.. ta thì cửa hàng may vá cũng không được bao nhiêu, một năm tiền thêm lên còn chưa đủ cấp trợ phí cho Tiểu Tuấn."

Vinh Tuấn bĩu bĩu môi: "Cùng lắm thì vào cao trung bình thường học là được rồi!"

Lý Tú Nguyệt ở trên đầu thằng bé kéo một phen: "Nhìn con điểm này tiền đồ, cũng không nhìn chị con mà học tập, thi đậu cao trung loại một, lại thi đậu trường đại học trọng điểm, còn chính mình làm công kiếm tiền, hiện tại một tháng tránh nói đến liền so ba con còn nhiều."

Vinh Tuyết nói: "Hai người cũng không cần vội vàng đặt áp lực quá lớn Tiểu Tuấn, hết thảy từ từ tới."

Lý Tú Nguyệt cũng cười: "Ta không thường dặn dò, nó cũng không để trong lòng."

Vinh Tuyết cười cười, không nói nữa.

Một bữa cơm ăn đến có chút ăn không biết ngon.

...

Cơm nước xong, Vinh Tuyết chủ động thu dọn, bị Vinh Kiến mới vừa đuổi đi. Vì thế cô liền đi bồi bà nội nói chuyện.

Bởi vì chân cẳng không có thuận tiện, bà nội ở ngay tại nhà trệt đằng sau.

Hai bà cháu người nói qua người nói lại, trong chốc lát Vinh Tuyết thấy bà nội mệt mỏi, liền cười nói: "Bà nội, người nghỉ ngơi tốt, ngày mai con lại bồi người nói chuyện phiếm tiếp."

Bà nội Vinh gật đầu, bỗng nhiên dường như lại nghĩ tới cái gì từ gối đầu lấy ra một cái túi tiền, hướng trong tay cô đưa tới: "Ngày thường quầy bán quà vặt tiền đều bị mợ con lấy đi rồi, ta cũng còn không dưới mấy cái tiền, liền nhân mấy ngày này mau ăn tết, xem như mừng tuổi con, mới tích cóp một chút, con hãy nhận đi."

Cái lầu nhỏ xây lên có ba gian bề mặt, một cái để cho người ta thuê. Còn hai mặt bên kia, một cái là tiệm may vá của Lý Tú Nguyệt, một cái là cửa hàng tạp hoá bà nội Vinh, hiện giờ lão nhân gia tuổi lớn, nhập hàng kéo hàng hóa vào đều là Vinh Kiến cùng Lý Tú Nguyệt hai vợ chồng họ một tay xử lý, bà nội Vinh chỉ phụ trách trông xem cửa hàng, tiền tự nhiên đều là Lý Tú Nguyệt quản.

Đương nhiên, cửa hàng tạp hóa ở trấn nhỏ này cũng kiếm không được mấy cái tiền.

Vinh Tuyết chạy nhanh đem tiền đưa trở về: "Bà nội, tiền con có đâu! Chính người giữ lại, muốn ăn cái gì thì cũng có thể đi mua."

Bà nội Vinh nói: "Không được, con nhất định phải cầm."

Vinh Tuyết biết bà nội đau lòng vì cô, nếu cô không lấy tiền, tất nhiên sẽ khó chịu, chỉ phải đành phải đem tiền tiếp nhận vào, cười nói: "Vậy được rồi!"

Bà nội Vinh quả nhiên mặt mày hớn hở, vẫy vẫy tay: "Con chắc cũng mệt mỏi rồi, mau nhanh đi lên lầu nghỉ ngơi!"

Vinh Tuyết đem lão nhân gia hầu hạ lên giường, lúc này mới cầm cái túi tiền nho nhỏ kia đi lên lầu.

Khi đi ngang qua phòng của cậu mợ, bên trong có ẩn ẩn đè thấp khắc khẩu truyền đến.

"Lúc ăn cơm ông nói cái gì đấy? Tiểu Tuyết nó không làm công sớm một chút thì chừng nào mới làm? Học phí cùng sinh hoạt phí ông lo chắc? Lương ông một tháng được mấy cái tiền? Trên có mẹ già dưới còn con nhỏ, ông nhắm lo hết được sao?" Là thanh âm của Lý Tú Nguyệt.

"Mẹ lớn tuổi nên nhớ cháu, tôi kêu con bé nghỉ làm thêm sớm một chút về nhà nhiều hơn để bồi lão nhân gia, nếu không đủ tiền chúng ta trợ cấp thêm, có cái vấn đề gì? Lại nói con bé vào đại học tới nay, trừ bỏ học kỳ năm nhất học phí là do mẹ cấp, liền không tốn trong nhà một phân tiền, một đứa con gái ở bên ngoài nhiều không dễ dàng."

"Ông cũng biết học kỳ năm nhất học phí là mẹ cấp, từ khi anh của ông mất chị dâu ông tái giá, về sau nó lớn được như vậy ăn mặc, chi phí dùng tiền của ai? Chính mẹ ruột của nó cho nhiều hay ít? Không, đều là mẹ chúng ta cấp. Tiểu Tuấn là cháu trai đích tôn, mẹ nó đã cho thằng bé mấy cái tiền? Hơn nữa tiền thuê bề mặt phía dưới kia, chúng ta cũng cho nó."

"Lý Tú Nguyệt, bà có chút lương tâm được chứ? Kia tiền thuê một năm liền ba ngàn, năm đó cái đống gạch tồi tàn này được xây lại như ngày hôm nay, phần lớn tiền đều là anh tôi ra. Tám vạn tệ một bên lầu, chúng ta liền ra hai vạn. Tiểu Tuyết căn bản là sẽ không muốn ở phòng này nữa, về sau toàn bộ là của chúng ta, chúng ta ra số tiền đó cho con bé thì có làm sao?"

"Tiền tiền tiền! Ông cho rằng tôi liền nhỏ mọn như vậy? Con người nhưng thật ra có tiền mới sống được a! Nó một tháng làm công kiếm tiền so với tiền lương của ông còn cao hơn. Ông có cái tâm tư này, không bằng suy nghĩ như thế nào tránh phung phí nhiều tiền. Một tháng tiền lương hai ngàn đều không đến, còn muốn vui vẻ hào phóng? Ông đừng cho là tôi không biết, năm đó ông đưa nó đi học, lặng lẽ cho nó hết bao nhiêu tiền!"

Vinh Kiến mới vừa phỉ nhổ: "Anh tôi không còn, tôi đương là cậu, cho tiền con bé còn phải lén lút, may mắn người khác không biết, nếu biết được chắc chê cười chết tôi!"

"Tôi đâu nói không phải không cho ông cấp tiền, chính là chúng ta trình độ kinh tế này, nuôi dưỡng Tiểu Tuấn đều cố hết sức." Lý Tú Nguyệt dừng một chút, "Nói nữa nó cũng là một cô gái, nhanh chóng học xong sớm một chút tìm cái công việc ổn định rồi gả cho người ta không phải thực được chứ? Làm gì đọc tám năm đương cái gì nữ tiến sĩ. Bằng không, ông cùng nó thương lượng, kêu nó 5 năm sau tốt nghiệp trực tiếp tìm công việc liền được không? Tôi đã hỏi thăm qua người ta cái loại này có thể 5 năm trực tiếp tốt nghiệp thì có thể tìm công việc được rồi, nó lại là trường đại học trọng điểm, vào bệnh viện nhân dân ở huyện thành chúng ta khẳng định không thành vấn đề, hiện tại bác sĩ bệnh viện nhân dân tiền lương đều rất cao, còn có bao lì xì có thể lấy."

Vinh Tuyết không muốn nghe tiếp liền đi xuống, mặt vô biểu tình về tới phòng chính mình ở cuối hành lang.

...

Cô ngồi ở phòng của chính mình, mở ra cửa sổ. So với ồn ào đô thị, trấn nhỏ ban đêm an bình yên tĩnh, chỉ ẩn ẩn có tiếng mạt chược truyền đến, gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào đây, làm cô khi nãy buồn ngủ đã bay đi hơn phân nửa.

Ngồi ở trên giường, mở ra túi tiền trong tay nhìn nhìn, trừ bỏ mấy tờ một trăm tệ, mặt khác đều là chút tiền giấy mười tệ hai mươi tệ, đại khái tổng cộng cũng không đến một ngàn, lại không biết bà nội tích cóp bao lâu.

Kỳ thật Lý Tú Nguyệt đối xử với cô cũng không tệ, mẹ tái giá, về sau bà ta cũng tính là phân nửa mẹ của cô. Chỉ là nhân tính khó tránh khỏi ích kỷ, đối với gia đình tầng lớp thấp thu vào không cao tới nói, tiền tài vật chất là di bảo trân quý, yêu cầu cực lực phải bảo vệ đồ vật trong nhà thật tốt.

Vinh Tuyết biết chính mình kỳ thật cũng có thể hơi chút tranh thủ, nhưng thời điểm mẹ ruột mình là người thân cũng đã từng kết thúc trách nhiệm, cậu mợ đối với cô tốt tuy rằng có hạn, cô lại không đành lòng đi bắt bẻ.

Tắm rửa xong lại trở về phòng nằm ở trên giường, Vinh Tuyết từ trong túi lấy ra điện thoại di động, mới phát giác di động có rất nhiều tin nhắn mới, cùng với mấy chục cuộc gọi nhỡ không nghe được.

Toàn bộ là Thiệu Tê.

Click mở tin nhắn vừa thấy, đều là đang hỏi cô có hay không về đến nhà, tới nhà rồi trả lời cho hắn một cái tin nhắn.

Cô có điểm dở khóc dở cười, chạy nhanh gửi qua một cái tin nhắn: Tôi đã về đến nhà thật lâu, di động không đặt ở bên cạnh.

Tin nhắn vừa mới gửi đi qua, điện thoại liền vang lên.

Cô nhìn di động hiện lên tên Thiệu Tê, hơi hơi do dự, mới bắt máy.

Đầu bên kia rõ ràng thả tới khẩu khí thật mạnh: "Tôi gọi điện thoại cho cô vẫn luôn không ai tiếp, tin nhắn không ai trả lời, làm tôi sợ muốn chết."

Vinh Tuyết cười: "Tôi chính là điện thoại không đặt ở trong tầm tay, nói nữa tôi lớn như vậy một mình ngồi xe về nhà có cái gì phải lo lắng."

Thiệu Tê hắc hắc cười cười, chuyển qua chuyện mới: "Trong nhà chơi vui không?"

"A?" Vinh Tuyết ngẩn ra, phản ứng kịp lại đây trả lời, "Còn tốt."

Đại khái là ngữ khí cô quá mức bình đạm, đầu kia Thiệu Tê nói: "Như thế nào nghe không ra bộ dáng hứng thú của cô."

"Ngồi xe tám giờ nhiều, có chút mệt. Nếu không có chuyện gì nói, ta cúp máy."

"Được đi!" Thiệu Tê không tình nguyện mà ứng thanh, còn đang muốn nói thêm cái gì, đầu bên kia cũng đã cúp điện thoại.

Vinh Tuyết nhìn nhìn màn hình di động sập tối, ngã vào trên giường.

Bất quá một lát, di động lại lóe lóe, tin nhắn Thiệu Tê gửi vào.

"Nghỉ ngơi thật tốt, ngủ ngon!"

Đây là hắn thường xuyên gửi lời nói bằng tin nhắn cho cô, mắt cô chỉ nhìn, cùng thường lui tới giống nhau, không có về trả lời lại.

***

Tác giả có lời muốn nói:

Công bố bối cảnh khi trưởng thành của nữ chính. Nhân vật tính cách đều là cùng hoàn cảnh trưởng thành có liên quan. Nói đến Thiệu Tê người này đi, hơn mười chương, độc giả hẳn là cũng nhìn ra được hắn có đơn thuần chính trực một mặt, cũng có bất hảo tự mình một mặt, là học bá đồng thời tật xấu cũng có hút thuốc đánh nhau này đó vv.., nữ chính cũng nói thiếu niên này thực mâu thuẫn. Đây cũng là cùng hắn trưởng thành có liên hệ, một người con trai trong gia đình tinh anh lại đơn thân nhưng do nuôi dưỡng quá dung túng mà lớn lên. Hắn tính cách trước mắt còn không có định hình, cho nên hiện ra một phân thành hai mâu thuẫn, tốt cùng xấu đối với hắn hiện tại tới nói đều đương nhiên, này cũng là ý nghĩa hắn sau khi lớn lên có khả năng trở thành một người ích kỷ lạnh nhạt tinh xảo tư tưởng ích kỷ, cũng có thể trở thành một con người tốt, một người thậm chí mang theo điểm lý tưởng chủ nghĩa người tốt, trải qua cuộc sống bằng phẳng.

Không sai, ta sẽ làm hắn cuối cùng trở thành người sau, chỉ là ở trở thành người sau của phía trước đã, hắn khả năng sẽ trước làm người trước.

- HẾT CHƯƠNG 14 -