Phòng ngủ của Lan Chi, cô nằm trằn trọc thao thức suy nghĩ:Hôm nay bọn người đó không giống bọn người hôm trước đuổi theo mình, mà dạo này người đuổi bắt mình càng nhiều.

Mình phải làm sao? Còn người cứu mình? Trong ký ức của mình thật sự quá mờ nhạt làm sao tìm được người đó.Lan Chi cứ nằm đó suy nghĩ rồi cũng ngủ thiếp đi.

Khung cảnh thành phố chìm vào màn đêm tĩnh mịch.

Có một người thần bí cứ ẩn nấp phía sau bóng tôi uống một ly rượu vang, xem báo cáo và cười cợt:Thêm một thời gian nữa thì cuộc chơi sẽ chính thức bắt đầu.

Nhưng mà các người sẽ lần lượt game over thôi, các người sẽ nếm đủ các chuyện hạnh phúc và đau thương rồi đến lúc trả giá cho chuyện mình làm.

Thú vị đấy.Trên màn hình là tất cả các hoạt động của Lan Chi, anh chàng đó nhìn hình mà toan tính suy nghĩ thêm:Đúng là một con cờ tốt! Bắt đầu từ cô ta vậy.Buổi sáng của một ngày chủ nhật thật đẹp, Lan Chi đang chải tóc và cột tóc lại, mặc quần jean và áo sơ mi đơn giản, mang đôi giày thể thao, rồi đeo túi vào đi qua gõ cửa phòng Uyển Nhi:Uyển Nhi ơi! Đi thôi.Bên trong vọng ra:Chờ mình một chút!Lan Chi nôn nóng hối hả:Nhanh đi nè!Uyển Nhi vẫn phong cách quần jean rách, áo thun bên trong bên ngoài áo sơ mi rộng, giày thể thao bước ra:Từ từ! Bạn gấp hơn mình đấy.Lan Chi cười:Thì mình muốn tranh thủ đến sớm.Uyển Nhi cười nói thêm:Lát nữa mình đi lấy quà bánh của mạnh thường quân gửi rồi phát cho bọn trẻ.

Nay mình đi xe buýt nha.Okay!Dạo này thấy Lan Chi thành thường dân rồi nhìn không quen tí nào.Gì mà thường dân.Uyển Nhi cười giòn tan:Thôi mình đi nè!Hai cô gái tung tăng vui đùa đi lên xe buýt chạy thẳng đến khu lấy đồ và mang đến cho bọn trẻ ở nhà thờ ngoại thành tách biệt với khu vực trung tâm đô thị, Lan Chi vui vẻ bước xuống xe cùng với Uyển Nhi tay xách đồ lềnh kềnh vừa bước vào bọn trẻ đã hét lên:Chị Uyển Nhi, chị Uyển Nhi đến rồi! Sơ ơi chị Uyển Nhi đến.Rồi bọn trẻ hồn nhiên chạy ùa đến, Uyển Nhi với Lan Chi vui mừng chào bọn trẻ, Uyển Nhi lên tiếng:Từ từ nào! Hôm nay chị Uyển Nhi có mang quà tới cho tụi em nè.

Bé Thảo em mang chia cho các bạn đi.Dạ!Vị ma sơ có tuổi bước ra chào Uyển Nhi:Uả! Sao dạo này sơ không thấy con đến!Uyển Nhi vui cười cặp tay vị ma sơ nhõng nhẽo:Sơ biết con bận mà.

À! Sơ này hôm nay con dẫn bạn con theo, Lan Chi, đây là vị sơ Hồng mà mình nói với bạn đó.Lan Chi vui vẻ gật đầu chào vị sơ già, nhưng cô không ngờ đây là nơi mà năm xưa mẹ cô được nhận nuôi ở đây và vị sơ này là người chăm sóc mẹ cô, nhìn thấy cô có đôi mắt rất giống với người mà sơ biết nên hơi bất ngờ, thất thần khi Lan Chi chào hỏi:Dạ con chào sơ! Con là Lan Chi.Vị ma sơ già im lặng, suy nghĩ Lan Chi nhìn Uyển Nhi rồi Uyển Nhi gọi:Sơ ơi! Sơ có sao không.Chợt tỉnh lại sơ chỉ cười và bảo:Ừ! Chào con.

Thôi hai đứa đi dạo xung quanh đi.

Bọn trẻ cứ mong con mãi.

Công việc sơ còn đang bỏ dở nói chuyện với hai đứa sau nha.Hai cô gái cười vui vẻ đồng thanh nói:Dạ!Vị ma sơ suy nghĩ trong đầu: ”con bé! Con bé có đôi mắt y như Lan Hương.

Không lẽ…”Vị sơ già này cũng là người biết hết quá khứ của mẹ Lan Chi, bà lại dùng thao tác cử chỉ của người trong đạo để xin chúa ban phước lành:Lạy Chúa! Amen.

Mong mọi việc bình an.Lan Chi đi dạo với Uyển Nhi và hỏi thăm:Nhi này! Sao Nhi biết được chỗ này vậy? Chỗ này khá yên bình, lại đẹp nữa! Mình rất thích.Uyển Nhi tiến về phía trước rồi đi ngược để đối diện với Lan Chi và cười nói:Cũng lâu rồi cũng không biết sao mình lại đến được đây, nhưng mà nhìn mấy đứa trẻ thật là tội nghiệp.


Mình thích tạo ra giá trị cho cộng đồng.

Sau này Lan Chi cũng nên đến đây khi rảnh rỗi.Tất nhiên rồi! Yên tâm đi mình sẽ ghé đây thường xuyên.Cả hai đi xung quanh nhà thờ và vô tình nghe được một tiếng đàn guitar đang phát ra từ một khán phòng, đang vừa đàn vừa hát cho bọn trẻ nghe, anh đang dạy hát và tập hát cho các em yêu thích âm nhạc, bài hát của Trịnh Công Sơn “Mưa Hồng”:Trời ươm nắng cho mây hồngMây qua mau em nghiêng sầuCòn mưa xuống như hôm nào em đến thăm, mây âm thầm mang gió lên.Người ngồi đó trông mưa nguồnÔi yêu thương nghe đã buồnNgoài kia lá như vẫn xanh...Lan Chi đứng ngoài nghe thanh âm tình tứ và nhìn dáng vẻ của anh chàng đang mê đắm trong bài nhạc tình, đột nhiên có một cậu bé mắt tròn xoe, tinh nghịch kêu lên:Ah! Anh Nguyên Phong ới có hai chị đang nhìn anh kìa!Nguyên Phong ngưng phím đàn và nhìn ra phía ngoài, một sự tình cờ hay là do duyên phận sắp đặt anh lại nhìn thấy cô gái mà anh luôn mong chờ gặp lại, lần này anh lại bắt gặp ánh mắt ấy, ánh mắt khiến anh dao động, khiến cho bên trong anh nhịp tim, nhịp thở đã không còn nghe sự điều khiển của chính anh, anh quyết định sẽ không bỏ lỡ duyên phận này nữa mà chào hỏi với cô gái này.

Lan Chi hơi ngượng ngùng vì anh chàng cứ nhìn cô không chớp mắt, Uyển Nhi phá tan bầu không khí:Chào Anh! Anh là...Sự ngập ngừng của Uyển Nhi khi cô chưa bao giờ gặp anh chàng này ở đây, cậu nhóc Khang đang cười ngặt nghẽo mắt to tròn nói với Uyển Nhi và Lan Chi:Anh Nguyên Phong đã đến đây được vài lần rối, gần đây chị không đến thăm tụi em nên không gặp anh ấy đó.Nguyên Phong đứng dậy cười và tự giới thiệu:Xin chào hai cô.

Tôi là Nguyên Phong.Uyển Nhi cười và chìa tay ra bắt tay với anh:Tôi là Uyển Nhi, hân hạnh được biết anh.Lan Chi cười nhẹ nhàng:Tôi là Lan Chi, lúc nãy nghe được bài hát anh hát và đàn rất hay.Nguyên Phong bắt tay với Lan Chi và cười nói:Cảm ơn cô! Chỉ là văn nghệ cho vui thôi.Tụi nhỏ thì gào lên:Tụi em ra ngoài chơi chút nhé.Uyển Nhi chạy theo:Này! Cho chị theo với.

À! Lan Chi nói chuyện đi nhé! Mình ra ngoài chơi với tụi nhỏ.Lan Chi gật đầu và nói nhỏ nhẹ:Ừ! Bạn ra ngoài trước đi.

Lát mình ra.Bây giờ trong khán phòng còn lại hai con người đầy ắp những khát khao, những ngại ngùng bối rối.

Một bên luôn mỏi mắt đi tìm ân nhân của mình nhưng không hề nhận ra người đang đứng trước mặt mình, lại chính là người mình đang tìm kiếm suốt thời gian qua, một bên thì thâm trầm dù đã nhận ra người trước mặt mình là người mà gần đây ngày nhớ đêm mong thì trong lòng lưỡng lự nên hay không nên nói ra, những luồng suy nghĩ cứ đan xen nhau, nam thì không muốn nói ra, nữ thì vô tình không hề biết gì.

Không khí im lặng đột nhiên được phá tan khi Lan Chi bất ngờ chủ động hỏi trước:Anh Nguyên Phong hay đến đây à?Nguyên Phong cầm cây đàn bỏ vào túi da bảo vệ và vác lên vai cười:Uhm! Chắc cũng được vài tháng, chủ nhật tôi thường đến đây.

Khi đến đây tôi thấy mình khá bình yên.

Nào! Chúng ta đi dạo một chút đi.Lan Chi cười tươi nói:Đây là lần đầu tôi đến đây, tôi cũng thích làm những việc có ý nghĩa như vậy, nhìn bọn trẻ thấy thật đáng yêu.Uhm! Hôm nay tôi mang cho mấy đứa một ít sách! Phần lớn ở đây là trẻ mồ côi! Tội nghiệp, sinh ra đã gặp nhiều nỗi bất hạnh, thiếu thốn tình cảm gia đình lẫn vật chất.

Mình giúp được gì thì chia sẻ cho tụi nhỏ cảm thấy ấm áp.Lan Chi nhìn anh chàng cười và trong lòng cảm thấy gần gũi ấm áp, khác hẳn cảm giác khi đứng cạnh Bách Lâm, cô lại gật đầu và nói thêm:Tôi hiểu mà! Tôi cũng có suy nghĩ giống anh.Lan Chi và Nguyên Phong đi dạo xung quanh nói chuyện vui vẻ, Uyển Nhi đứng phía xa nhìn thấy suy nghĩ:Anh chàng này nhìn quen quá! Đã gặp ở đâu rồi nhỉ?Nguyên Phong hỏi Lan Chi về công việc:Lan Chi này! Hiện tại cô đang làm công việc gì?Lan Chi cười nói vui vui nhưng cũng che giấu không tiện chia sẻ với người lạ vì bởi đề phòng ai đó biết tung tích của mình, nhưng mỗi hành động của cô điều bị chụp lại bởi một thế lực đằng sau, cô nói với Nguyên Phong vẻ tự tin:Hoạch định tài chính cho một công ty của UK thôi, tôi chỉ mới đến thành phố này...không lâu, mọi thứ vẫn chưa quen, mấy năm trước tôi từng được học bổng du học bên Anh, mới về nước gần 2 năm thôi.

Khoảng thời gian trước tôi ở một thành phố khác.Nguyên Phong cười:Thế à! Tôi cũng học bên Anh.

cô học trường nào?University of LondonTrùng hợp! Tôi cũng học trường đó! Nhưng chắc là cô học sau tôi mấy khóa rồi nhỉ? Không biết nhiều khi chúng ta vô tình gặp ỡ đâu đó bên Anh, chẳng hạn trên cầu tháp hay London eyes..Lan Chi ngạc nhiên rồi cười, tránh ánh mắt ngại ngùng cô nhìn xung quanh rồi đưa tay lên chào mấy đứa trẻ.Hihi! Tôi không chắc nữa.

Cũng có thể là thế.Nguyên Phong nhận thấy đây là cơ hội giữ liên lạc với cô gái này nhưng anh nào có biết chính vì điều này khiến cho anh gặp phải nhiều điều sóng gió xen lẫn khổ đau, nếu không thể yêu thì ít ra anh cũng phải có một tri kỷ để chia sẻ với anh, thấu hiểu anh hoặc là chí ít không bỏ lỡ một người có thể sưởi ấm lại tâm hồn đang dần khô héo, chết dần chết mòn trong sự lạnh lùng và trống vắng tận sâu trái tim anh, anh nhẹ nhàng cười rồi lấy điện thoại ra nói với cô bằng giọng nói rất trầm ấm:Cô có thể cho tôi số liên lạc được không? Biết đâu chúng ta lại trở thành những người bạn tốt.Lan Chi gật đầu cười:Được chứ! Sẵn lòng!Hai người trao đổi số điện thoại cho nhau, hai người cứ trò chuyện với nhau, thời gian trôi dần trôi dần, Nguyên Phong định hỏi Lan Chi có nhận ra anh không nhưng nhìn thời gian đã gần chập tối thì anh lại thôi, anh chỉ nói với Lan Chi:Nếu có cơ hội tôi mời cô ăn tối nhé! Chắc bây giờ tôi phải về.


À cô với bạn cô đến đây bằng gì? Tôi đưa hai cô về!Tôi với Uyển Nhi đi xe buýt.

Anh về trước đi! Tôi với Uyển Nhi sẽ về sau.

Tạm biệt anh.Nguyên Phong gật đầu rồi đi thẳng ra xe, chiểu hoàng hôn cũng dần buông xuống, nắng chiều nhẹ nhàng soi rọi vào làn tóc của cô gái ấy, những sợi tóc mây theo gió bay bay, bất chợt ánh mắt Lan Chi dõi theo anh, cô đã thấy dường như trong lòng mình tựa hồ như có từng đợt sóng dâng lên, cô lại cảm thấy có một chút vấn vương, một cảm giác thân thuộc tràn ngập vào thân thể mình, một cảm giác như đã quen biết ở đâu rồi nhưng mà cô vẫn tuyệt nhiên không hề nhớ ra, đang lơ đễnh theo dòng cảm xúc ấy thì Uyển Nhi vỗ vai:Này! Đang suy nghĩ gì vậy? Trúng tiếng sét ái tình à?Nhi à! Đừng có giỡn mà.Uyển Nhi cười đùa:Hihi! Thôi được rồi, mà anh chàng lúc nãy mình trông quen lắm.

Hình như mình có thấy ở đâu rồi, trông như một doanh nhân khá nổi tiếng.Lan Chi nhìn cô bạn mình hỏi lại:Thật à? Mình cũng thấy anh ta quen quen.Uyển Nhi đột nhiên thốt lên:À! Mình nhớ rồi, anh ta chính là Tổng giám đốc của tập đoàn họ Trần, cũng là người thừa kế gia tộc họ Trần luôn.

Trong buổi tiệc Việt Hoàng Conference mình có thấy anh ta.

Anh ta khá nổi tiếng đấy!Lan Chi bâng khuâng:Sao cơ? Thì ra là anh ta.

Xem ra chúng ta sẽ là đối tác rồi Nguyên Phong.Uyển Nhi hỏi Lan Chi:Này! Bạn sao thế?Không sao! Nếu đúng là anh ta là Tổng giám đốc tập đoàn họ Trần thì sẽ có nhiều điều thú vị lắm.

Công ty mình sắp sửa làm việc với anh ta để thương thảo một hợp đồng hỗ trợ cho anh ta cứu vãn cho SSG, chắc bạn cũng có nghe nói.Chà! Lúc nãy bạn có cho anh ta biết bạn làm ở growth up không?Không! Nhưng sớm muộn cũng gặp.Thú vị thật đó.

Hai cô gái cười vui vẻ đi ra khỏi khu nhà thờ.Trên con đường lái xe về nhà thì anh chàng Nguyên Phong cứ cười mỉm một mình, thỉnh thoảng hát vài câu hát trong “Mưa Hồng”.

Con đường thẳng tắp vun vút anh cứ chạy rồi mất hút.Còn hai cô gái cuối cùng cũng về đến đầu hẻm thì gặp Bách Lâm, Lan Chi có chút bất ngờ khi gặp Bách Lâm, lúc nào gặp anh cô cũng có cảm giác bất an, còn Uyển Nhi có vẻ rất vui khi gặp anh, cô cười chào anh:Uả? Bách Lâm sao anh ở đây?Bách Lâm đang dựa vào xe của mình, anh đang mặc quần jean, áo sơ mi caro mang giày thể thao trông anh năng động và vẫn mái tóc nhuộm nâu bồng bềnh, ánh mắt rất tình cảm đó nhìn về Lan Chi:Tôi ghé thăm hai cô gái đây.

Nhưng mà hình như có người không thích anh xuất hiện ở đây thì phải.Lan Chi cười vui đùa lại:Anh đang nói ai thế? Uyển Nhi bạn không thích gặp anh Bách Lâm hả?Uyển Nhi pha trò:Có sao? Hình như anh Bách Lâm đến đây để mời tụi mình đi ăn đấy.Bách Lâm gật đầu:Nào lên xe đi, anh đưa hai em đến chỗ này, đảm bảo hai em rất thích.Lan Chi cười gật đầu và leo lên xe cùng với Uyển Nhi và Bách Lâm.

Bách Lâm lại thấy có một sự thay đổi nhẹ ở Lan Chi, anh nhìn cô và nói thầm:Chuyện gì đã xảy ra với em vậy Lan Chi?Trên chiếc ghế sofa, ông Hoàng Tùng ngồi ngã ra phía sau, mắt nhắm lại rồi trầm tư, sau đó cầm ly cà phê uống một ngụm và suy nghĩ lại cuộc trò chuyện lần trước với ông Nguyên Lộc:Anh tìm tôi là muốn nói điều gì?Ông Nguyên Lộc cười nhếch mép một chút và giọng ôn tồn:Hai mươi lăm năm rồi mà vẫn chưa hết trách tôi à.

Dù gì chúng ta cũng là bạn bè cũ mà.Ông Hoàng Tùng cười nhạt:Bạn bè! Tôi không có phúc làm bạn với loại người như anh.Loại người như tôi? Cho đến bây giờ ông vẫn còn trách tôi à?Ông Hoàng Tùng im lặng, ông Trần Nguyên Lộc nói tiếp:Hai mươi lăm năm qua tôi chưa nói với ông được hai từ xin lỗi.


Hôm nay tôi đến cốt là để xin lỗi ông và giải thích một chút về chuyện năm xưa của tôi với Lan Hương.Ông Hoàng Tùng phẫn nộ:Ông có tư cách gì nói về cô ấy! Và ông không cần phải giải thích gì đâu.Ông Nguyên Lộc cười nói thêm:Chuyện năm xưa ông không biết hết toàn bộ, đúng thật là tôi và Lan Hương ở trên giường và chúng tôi đã...nhưng là chính tôi đã bỏ thuốc mê cho cô ấy và chiếm đoạt cô ấy, hơn nữa tôi có cơ hội làm việc đó chính là mẹ của ông đã nhờ tôi làm đấy.

Tôi vốn dĩ thích Lan Hương từ lâu và ông cũng biết tôi lúc đó đã lấy Dao Anh còn có hai đứa con thì sao mà theo đuổi Lan Hương.

Với lại lúc đó tôi suy nghĩ nông cạn lại thích chiếm hữu những thứ mà mình không có được.

Lan Hương chỉ là nạn nhân trong chuyện này.

Nhưng có một điều tôi không ngờ là ông không tin cô ấy, bỏ rơi cô ấy và hận luôn cô ấy.

Còn tôi thì đúng là đốn mạt chẳng ra gì.

Khiến cho cô ấy dường như biến mất, nhiều năm qua tôi cũng muốn tìm lại để xin lỗi cô ấy nhưng mà...Ông Hoàng Tùng quát to:Đủ rồi! 10 năm về trước Diễm Linh nói cho tôi biết sự thật rồi.

Lúc đó tôi rất đau khổ, rất tức giận cho bản thân mình, nếu không vì sự ích kỷ của tôi thì đã không có quá nhiều bi kịch như vậy, thật ra tôi chưa bao giờ quên được Lan Hương.Ông Nguyên Lộc ôn tồn:Thế ông bỏ qua cho tôi chưa? Chúng ta vẫn là bạn chứ?Từ lâu tôi đã không còn xem ông là bạn nữa! Tôi không có gì để nói với ông.Cả hai chìm vào khoảng không, rồi ông Nguyên Lộc nói:Thật ra tôi đến đây là vì dự án bệnh viện của của anh.

Anh có thể ưu tiên cho tôi dự án này được không? Tôi sẽ đầu tư cho anh.Ông Hoàng Tùng gạt ngang:Tôi đã nói rồi dự án này sẽ do tôi và đội ngũ của Việt Hoàng thay phiên nhau đánh giá và có kế hoạch đầu tư cụ thể, đấu thầu minh bạch.

Anh đừng chơi mấy cái trò mà ngày xưa anh hay làm nữa.Ông Nguyên Lộc có vẻ tức giận nhưng khả năng kiềm chế cao ông khàn giọng:Thôi được rồi, tùy anh vậy.

Vậy thì công bằng đấu thầu với mọi người.

Tôi về đây.

Mong ông có thể suy nghĩ thoáng hơn.

Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau.Ông Nguyên Lộc đứng dậy đi ra, trong lòng toan tính.

Trở lại thực tại ông lại trầm mặc buồn bã không gian yên ắng quá đỗi một tiếng tạch lưỡi của con thạch sùng trên trần nhà cũng có thể nghe thấy, ông nói thầm trong lòng:Phải làm sao đây! Anh phải làm sao đây Lan Hương.Nguyên Phong đang tắm dưới vòi sen, lộ thân hình chuẩn mực của mình, trên cổ anh vẫn là hình xăm con cáo kỳ lạ, sợi dây chuyền hình hoa hướng dương, anh lại suy nghĩ đến gương mặt của Lan Chi bất ngờ anh tắt vòi sen và nói:Không thể được! Sao mình cứ nhớ đến cô ấy!Xong anh mặc áo choàng bước ra thì có điện thoại của Kelly Ngọc Diệp, anh nhìn thấy thì thở nhẹ ra một hơi dài, cầm điện thoại lên vui vẻ hỏi thăm:Hi! Cô gái xinh đẹp, hôm nay sao lại gọi anh vào giờ này?Ngọc Diệp đang ngồi uống rượu ở một quán pub, không gian nhẹ nhàng ánh đèn màu hồng chiếu rọi vào cô khiến cô càng thêm xinh đẹp, giọng cô đã say ngà ngà:Anh đang ở đâu vậy? Đi uống rượu với em đi.Nguyên Phong lo lắng:Em đang ở đâu? Em xảy ra chuyện gì rồi?Ngọc Diệp buồn bã nói với giọng cảm thương:Em gặp một chút khó khăn trong công việc không biết giải quyết làm sao?.Nguyên Phong an ủi:Em đang ở đâu? Em đừng uống nữa.

Anh sẽ đến đưa em về.


Chờ anh một lát.Ngọc Diệp cười rồi nói:Cảm ơn anh, em sẽ nhắn tin địa chỉ cho anh.Tắt máy xong Ngọc Diệp lại uống rượu, rồi cầm chai lên rót tiếp mà uống rồi cười và nghĩ thầm:Nguyên Phong, chỉ có cách này anh mới quan tâm đến em sao? Nếu đã như vậy thì em sẽ làm cho anh phải quan tâm em nhiều hơn.

Bảy năm qua anh yêu cô ta như thế nào thì em yêu anh như vậy, nhưng sao anh không yêu em, một chút cũng không.

Anh thật nhẫn tâm.Xong lại tiếp tục uống rồi ngả ra ghế mà buồn một mình, Nguyên Phong mặc vội chiếc quần jean và áo thun màu đen khoác chiếc blazer màu xám vào, mang giày thể thao và xuống nhà lái xe đi, trên đường anh vừa lái xe vừa suy nghĩ:Ngọc Diệp! Sao em khờ như vậy chứ!Tại một quán ăn vỉa hè Bách Lâm và Lan Chi với Uyển Nhi ngồi ăn ngon lành các món dân dã, ốc nướng, và các món nướng, Bách Lâm nhẹ nhàng hỏi:Hai em hôm nay đi đâu mà sao không rủ anh.Lan Chi cười rồi nhai tôm, Uyển Nhi đang nướng cá trở qua trở lại miệng huyên thuyên:Tụi em đi nhà thờ làm công ích ở gần Bình Dương.

Định rủ anh nhưng mà sợ anh bận nên tụi em không rủ anh đi cùng.Bách Lâm cười:Lần sau phải rủ anh đi theo đó.Lan Chi cười:Được lần sau em dẫn anh đi.Bách Lâm tươi cười rót bia uống và nói:Có thế mới là bạn bè anh em chứ!Mọi người đang vui vẻ thì vô tình Trúc Ngọc gọi cho Bách Lâm:Alô! Trúc Ngọc, anh nghe đây!Trúc Ngọc đang bị sự cố ở quán Pub, nơi mà Kelly cũng đang ở đó:Em đang có một chút rắc rối, anh mau tới cứu em với!Bách Lâm tỏ ra lo lắng:Em xảy ra chuyện gì rồi?Trúc Ngọc lo lắng:Anh đến đây được không? Đến đây giúp em đi rồi em nói cho anh nghe, được không?Bách Lâm đồng ý và nhẹ nhàng hỏi:Em nhắn địa chỉ đi anh qua liền!Cúp máy xong hai cô gái nhìn anh cười, khiến Bách Lâm ngại, Lan Chi cười:Anh có việc thì đi đi, ở đây cũng gần nhà tụi em, đi bộ một lát cho tiêu hóa cũng được.

Bạn anh đang đợi đó.Uyển Nhi nói thêm vô:Anh yên tâm đi, tôi sẽ bảo vệ Lan Chi an toàn.Bách Lâm cườiThôi được vậy anh đi đây, xin lỗi hai người nhé!Bách Lâm vội vàng chạy đi, Uyển Nhi nhìn anh rồi suy nghĩ, Lan Chi gọi:Uyển Nhi, bạn đang nghĩ gì vậy?Uyển Nhi lắc đầu, nhưng bên trong lòng đang suy nghĩ về Bách Lâm, cô đã thích anh ta? Phải cô ấy đã bắt đầu thích Bách Lâm nhưng cô biết rõ là không thể nên cô cũng lừa mình dối người xem như chưa có gì, tự nhiên nói với Lan Chi:Có gì đâu! Thôi mình đi bộ về he.Okay.Hai cô gái nhanh chóng rời khỏi quán rồi đi bộ về nhà.

Cả hai vừa đi vừa chạy vui đùa thật là bình yên, nhưng mà thông thường trước một cơn bão to, sóng lớn thì mọi việc điều bình yên, sự bình yên tĩnh lặng này mới khiến cho người ta không hề đề phòng và vô cùng đáng sợ.Tại quán pub nhạc ồn ào, Ngọc Diệp vẫn ngồi uống thì có hai gã đàn đến định sàm sỡ cô :Cô em xinh đẹp! Đi một mình à? Nào uống với anh một ly nào!Tên đàn ông kia sờ eo của cô rồi rót rượu cho cô, lúc này cô đã say, nhìn qua rồi cười:Nguyên Phong, anh đến rồi hả, uống với em!Rồi cô tiếp tục uống, hai gã đàn ông thấy con mồi đã say nên nói:Được anh sẽ uống với em.Vừa uống vừa sờ eo rồi ôm cô, Ngọc Diệp quơ tay gạt ngang ra, giọng lè nhè;Uống nào!Hai gã định dìu cô ra khỏi quán thì Trúc Ngọc nhìn qua thấy bất bình, đang định ngồi chờ Bách Lâm giải vây cho cô vì cô đang tiếp khách cho sở ngoại giao, nhưng mà đám người Hàn Quốc tửu lượng cao quá cô không chống đỡ nỗi, sợ phát sinh chuyện không hay nên cô phải cầu cứu Bách Lâm, cô nhìn qua thấy thế thì đứng dậy chạy qua đỡ tay Ngọc Diệp và hỏi chuyện:Chị không có sao chứ?Hai gã đàn ông nhìn Trúc Ngọc và đẩy cô ra quát to:Né cô bé! Bớt lo chuyện bao đồng đi.Hai Anh định làm gìNguyên Phong đến, anh tiến lại gần hai gã đàn ông đó nói giọng trầm ấm:Buông cô ấy ra!Tên đàn ông kia tên tiếng và vênh mặt lên:Mày là ai?Nguyên Phong nói to:Tôi là bạn của cô ấy! Tôi không muốn phát sinh chuyện, tiền rượu của các anh tôi sẽ thanh toán, buông cô ấy ra.À! Thì ra làm anh hùng cứu mỹ nhân à? Thôi được mình đi thôi.Từ xa Bách Lâm bước vào và hỏi nhỏ Trúc Ngọc:Em không sao chứ?Trúc Ngọc lắc đấu:Em không sao.

Lúc nãy em gặp chút rắc rối đám khách Hàn Quốc dường như có ý không tốt với em.

Cho nên em…Được rồi anh đưa em về, đi thôi.Nhìn sang thấy Nguyên Phong thì Bách Lâm gật đầu chào, Kelly thì dựa vào Nguyên Phong nhắm mắt nhưng miệng luôn nói muốn uống thêm:Uống nào!Về thôi anh đưa em về.Hai người dìu nhau ra xe.

Bách Lâm cũng đang lái xe ra, Nguyên Phong nhìn và suy nghĩ;Đó chẳng phải là giám đốc công ty Hoàng Long sao? Lần trước đi cùng với Lan Chi? Chuyện này ta phải tìm hiểu mới được.Nhìn qua Kelly cô ấy đang say và ngủ rất ngon, anh lại cười, trước giờ anh xem Kelly là một người thân thiết nhưng chưa bao giờ yêu, anh nhìn cô rồi nói thầm;Cô gái ngốc này! Rồi em cũng sẽ tìm được hạnh phúc sao cứ mãi cố chấp chứ!Lái xe đi thẳng, quay lại con đường về gần tới nhà của Trúc Ngọc, Bách Lâm lên tiếng:Sau này gặp mấy chuyện như thế em cứ nói với anh, con gái đi tiếp khách không tiện chút nào, nhớ hồi xưa em hay bị bắt nạt khi đi học, trưa nào anh cũng chờ em về, nhớ có lần anh đánh nhau với cái thằng mập lớp em.Trúc Ngọc cươi ngất nói thêm:Uhm hai anh em mình đánh nó xong chạy thụt mạng về dưới chung cư thở quá trời, sau đó mẹ nó qua mách ba em, ba em qua mách chú anh thế là hai đứa bị đánh te tuaUh! Thời gian trôi nhanh thật.Xe đỗ ngay tại nhà Ngọc Diệp, Nguyên Phong dừng xe và mở cửa xe đánh thức Ngọc Diệp, nhưng cô ấy không phản ứng anh đành ôm cô trên tay đi vào nhà và gặp ông Lý Minh Đạt:Con bé nó lại làm phiền cháu à, con gái gì mà say xỉn như thế.Nguyên Phong chống chế và cười:Dạ không sao ạ, phòng cô ấy đâu để cháu đặt cô ấy xuống.Chị giúp dẫn cậu Phong lên phòng con bé giúp tôi.Đi theo chị giúp vào đến phòng đặt cô ấy xuống, anh định quay đi thì Ngọc Diệp lên tiếng:Bảy năm qua anh vẫn không quên được Jessica phải không?Nguyên Phong im lặng, Ngọc Diệp nói tiếp:Em sẽ không bỏ cuộc đâu.Nguyên Phong lắc đầu nói:Em mệt rồi, ngủ đi hôm khác mình nói tiếp.

Anh về đây.Bước ra khỏi phòng đóng cửa lại, bên trong có tiếng ly rơi vỡ, Nguyên Phong thở dài, còn ông Đạt thì đứng dưới lầu trầm ngâm.

Nguyên Phong bước xuống.

Ông Đạt lên tiếng nhẹ nhàng:Con gái bác nó rất bướng bỉnh, cháu thông cảm nhé.

Cảm ơn cháu đã đưa nó về.Dạ không sao ạ, Khuya rồi cháu về ạ.

Bác ngủ ngon.Cảm ơn cháu.

Tuần sau sinh nhật của bác, bác sẽ gửi thiệp mời đến nhà cháu.Dạ!Nguyên Phong bước ra khỏi cửa thì ông Đạt ngồi xuống suy tính riêng.

Trên đường về Nguyên Phong lại tự hỏi lòng:Jessica! Liệu rằng em sẽ vẫn ở bên anh chứ?Xe vẫn băng băng trên đường và vùn vụt..