Nhan Húc đi đứng mà cái mông vẫn còn đau.

— tối hôm qua Tần Thâm đánh liên tục thành nghiện.

Nhan Húc cảm thấy vừa đau vừa xấu hổ, khóc tới hơn nửa đêm mới chịu thôi, cả đôi mắt cùng cái mông đều cùng một màu đỏ ửng như nhau, làm lòng cậu vô cùng bối rối.

Sáng hôm sau cậu cũng không về nhà, thút thít đi theo Tần Thâm đến Nhị Quán.

Tối qua, Tần Thâm có chườm nước đá lên mắt của cậu một lúc lâu, da Nhan Húc thuộc tạng mềm mỏng, hồi còn bé mới khóc có tí thôi mà mặt mày đã đỏ hết cả lên, nên bây giờ hai con mắt của cậu vẫn ửng hồng như hai đóa hoa đào.

Tần Thâm nâng đầu cậu, dùng cái khăn quấn đá viên đắp ngay khóe mắt, nghe Nhan Húc hỏi: “Hôm nay chúng ta đi đâu chơi anh?”

Tần Thâm nhìn mí mắt sưng húp của cậu, hơi buồn cười: “Còn muốn đi chơi cơ à?”

“Muốn chứ. Hôm qua anh đã nói sau này sẽ bên cạnh em mà.”

Chỉ có Nhan Húc mới có thể thẳng thắng dùng giọng điệu nhõng nhẽo như vậy mà nói chuyện, Tần Thâm duỗi ngón cái xoa cái cằm mịn màng của cậu, nở nụ cười.

Nhan Húc nhìn thoáng qua cửa thì thào: “Hôn em.”

Tần Thâm bóp mặt cậu, cắn một phát lên môi, cười nói: “Chắc em nhịn lâu lắm rồi nhỉ?”

Bị giáo huấn thành cái dạng này, đã thế còn vừa đáng yêu vừa dâm đãng.

Nhan Húc ngượng ngùng nhìn hắn.

Tần Thâm ngó cậu vài lần, rồi dắt cậu vào nhà về sinh nhỏ trong phòng làm việc, dính sát vào nhau trao đổi nụ hôn sâu ướt át, lúc hai người tách ra, áo của Nhan Húc đã bị nhấc lên một chút, lộ ra vòng eo nho nhỏ, làn da trắng nõn trên cái eo hiện chút vết đỏ mơ hồ.

Tần Thâm nâng đầu gối chạm vào cái lều cao cao, gãi cằm cậu: “Tối qua phục vụ em không ít đâu, thế mà giờ dựng nhanh dữ vậy?”

Nhan Húc mặt đỏ tới mang tai nghiêng người sang, nói: “Em còn nhỏ mà.”

Ở tuổi của cậu tinh lực có thừa, hơn nữa cùng người mình yêu đụng chạm tất nhiên sẽ có phản ứng rồi.

Tần Thâm giữ chặt eo cậu không cho nhúc nhích, như có như không hà hơi vào tai cậu thổi gió: “Bây giờ mới nhớ mình còn nhỏ. Vậy sao hôm qua lúc em không mặc quần lại quên mất?”

Nhắc tới chuyện này mông Nhan Húc chợt đau, cậu đẩy Thần Thâm ra: “Sau này em sẽ luôn mặc quần.”

Tần Thâm ôm cậu, vẻ mặt đứng đắn nói: “Hay thôi, lúc không cần mặc thì khỏi mặc cũng được.”

Nhan Húc thẹn thùng: “Vậy lúc nào mới không cần mặc anh?”

Tần Thâm khó nhịn cắn lên mặt cậu, tiếp tục trêu đùa: “Sau này em sẽ biết.”

Nghe Tần Thâm nói xong, trong đầu Nhan Húc liền tưởng tượng đến cảnh Tần Thâm ra lệnh cho mình không được mặc quần, phản ứng vừa mới phai nhạt lập tức lên tinh thần trở lại, xấu hổ quá đi, thật muốn đâm đầu vào ngực Tần Thâm chết quách cho rồi.

Thấy cậu cả buổi không chịu ngóc đầu lên, Tần Thâm nghĩ rằng mình đùa hơi quá, nhéo gáy cậu, “Anh ra ngoài gọi điện cho lão tứ, kêu cậu ấy mang cặp của em qua đây, hôm nay em ở lại làm cho xong bài tập về nhà đi.”

Mới ngày đầu chính thức quen nhau mà đã bắt mình làm bài tập, Nhan Húc ỉu xìu “Dạ” một tiếng.

Trước khi đi ra Tần Thâm còn nói: “Mai anh dẫn em đi xem phim.”

Hai phút trôi qua, Nhan Húc mới ngộ ra là Tần Thâm dời bữa hẹn hò sang hôm sau, sắc mặc cậu lập tức tươi tắn trở lại, mỉm cười lộ ra hàm răng trắng nhỏ, băn khoăn suy nghĩ không biết ngày mai nên mặc gì.

Khi Dương Mục Tâm dẫn Trình Phi Phàm tới, thì nghe thấy giọng điệu nũng nịu của tiểu sư đệ ngoài phòng làm việc: “Mai em muốn tụi mình mặc đồ giống nhau, anh mặc đồ đen, em cũng đen, anh mặc đồ trắng, em cũng trắng.”

Một giọng nam trầm thấp trả lời: “Ừ.”

“Với anh đừng mang ủng chiến, mang giày cặp cùng em luôn nha.”

“Ừ.” Tần Thâm rất phối hợp, “Em có muốn đội nón không?”

“Muốn ạ, nhưng mà tụi mình không có nón nào giống nhau cả.”

Ngay lúc này Dương Mục Tâm đẩy cửa vào, đối diện với hai người tại bàn làm việc: “Ơ kìa, ngày mai hai người tính đi chụp ảnh cưới đấy à?”

Tần Thâm ngồi trên ghế ngẩng đầu, Nhan Húc bên cạnh như cô thư ký xinh đẹp cầm văn kiện cũng quay đầu theo, cả hai cùng nhìn Dương Mục Tâm tay không mặc cái áo sơ mi nhăn nhúm, và Trình Phi Phàm đứng đằng sau đang ôm hai cái cặp.

Trình Phi Phàm đã thay lại đồng phục, keo sịt trên tóc cũng được rữa sạch, những lọn tóc mềm mại rũ xuống cái trán trắng noãn, vóc dáng cao gầy, khí chất sạch sẽ lạnh lùng.

Còn bộ dạng của Dương Mục Tâm vẫn như thường lệ, hơi nhíu mày nở nụ cười xấu xa nhìn vào mắt Nhan Húc.

Nhan Húc che giấu giải thích: “Bọn em chỉ đang bàn chuyện đi chơi mà thôi.”

Dương Mục Tâm mỉm cười, cố ý hỏi: “Hôm qua anh không về trường hả lão đại?”

“Không về.” Tần Thâm vừa đáp, vừa lấy giấy tờ trong tay Nhan Húc, nói với hắn: “Gọi tam ca của cậu tới đây, tôi có chuyện muốn nói.”

Nhan Húc cùng Trình Phi Phàm ra ngoài, lúc đầu hai người không nói gì với nhau, họ giống như học sinh tiểu học bị bắt tại trận do đi chơi net, cá mè một lứa xấu hổ quá chừng.

“Tôi có nhận được tin nhắn của cậu, hôm qua cậu không về nhà sao?”

“Tối hôm qua cậu với tứ ca ở chung với nhau hả?”

Cả hai cùng lên tiếng, rồi lại cùng nhau lựa chọn trầm mặc.

Trình Phi Phàm hỏi: “Tối hôm qua, cậu với Tần Thâm….”

“Do anh Thâm không cho tôi đi.” Nhan Húc lập tức trốn tránh trách nhiệm, “Cậu sao không trả lời tin nhắn của tôi? Tôi còn tính quay về cùng cậu nữa đó.”

Trình Phi Phàm nghiêm mặt trả lời: “Lúc ấy tôi không có chú ý.”

“Cậu làm lành với tứ ca chưa?”

Trình Phi Phàm mập mờ gật đầu, Nhan Húc mấp máy môi, không biết nói gì nữa, sợ Trình Phi Phàm hỏi tới chuyện của mình, nên cậu chột dạ ngậm miệng luôn.

Đến ký túc xá kêu tam sư huynh đang ngủ dậy, thế là bị mắng té tát một trận.

Nhan Húc biết mình sai, cúi đầu khiêm tốn không hé lời, Trình Phi Phàm bên cạnh vô cảm như treo bốn chữ trên mặt “Tôi không nghe thấy gì hết.”

Một người thì ngốc nghếch ngây thơ, còn một người thì ngốc nghếch ngang tàng.

Lúc tam sư huynh mở của phòng làm việc ra, Tần Thâm và Dương Mục Tâm vẫn đang đau đầu nhăn nhó.

Khi hắn đi vào, hai người một đứng một ngồi ngừng nói, nhìn sang.

Tam sư huynh tinh thần phấn chấn hỏi: “Sao nào? Vẻ mặt hai người lạ vậy? Có chuyện lớn cần tuyến bố à?”

Tam sư huynh vào không bao lâu, Dương Mục Tâm vặn eo bẻ cổ ra ban công hút thuốc thư giãn, nhìn từ phía sau thì thấy những lọn tóc quăn lộn xộn rối xù của hắn.

Nhan Húc pha một tách trà bưng tới cho Dương Mục Tâm đang hút thuốc ngoài kia, hắn còn giúp người ta dịch cái ghế chứ bình thường một khi hắn đã ngồi tuyệt đối sẽ không đứng lên, cậu tha thiết lại gần bảo: “Tứ ca, chuyện hôm qua em xin lỗi, anh đừng giận em nha.”

Dương Mục Tâm nghiêng người nhìn cậu cười: “Có gì đâu mà giận em? Anh biết cái chủ ý ngu ngốc đó là của Trình Phi Phàm. Em ngồi đi.”

Cái mông Nhan Húc còn đau: “Em không ngồi đâu, anh cứ ngồi đi.”

Dương Mục Tâm bình thường đều như con rắn lười biếng, xua cái tay không kẹp thuốc, “Khỏi. Anh đứng hút thuốc. Trình Phi Phàm đâu rồi?”

“Cậu ấy đi đâu á.” Không biết đi làm gì nữa.

“Hôm qua Trình Phi Phàm đã nói gì với em?”

“Cậu ấy nói cậu ấy lo lắng cho anh, vì thấy anh vào nơi đó vài lần.”

Dương Mục Tâm không biết mình có nên tin hay không, cười nhẹ, cách một tầng khói nên không thấy rõ vẻ mặt của hắn, chợt hỏi Nhan Húc: “Em muốn biết lão đại nói gì với bọn anh không?”

Nhan Húc lắc đầu.

Dương Mục Tâm dập tắt điếu thuốc ngoắc tay với cậu, ghé vào tai Nhan Húc nghe lời đi tới: “Có bạn trai chưa?”

Nhan Húc cấp tốc nhìn hắn, Dương Mục Tâm noi theo bộ dáng bình thường mỗi khi hắn nói chuyện: “Hời ơi, sáng nay mới biết tin tiểu sư đệ đã trở thành em dâu, làm anh ngạc nhiên muốn xỉu luôn á.”

Cậu em dâu đỏ bừng cả mặt vừa hoảng vừa thẹn, suýt chút nữa “Ôi” cái chạy mất.

Dương Mục Tâm như đang làm chuyện xấu, tiếp tục thấp giọng hỏi: “Đêm qua chơi vui không nào?”

Nhan Húc cúi đầu, vành tai phấn nộn len lỏi trong tóc đen ửng hồng, khóe mắt cũng hồng nốt, nhìn mà cảm thấy trong lòng ngứa ngáy, cũng khiến người ta nghĩ ngợi lung tung.

“Hai mắt của em còn đỏ này, hôm qua lão đại hung lắm sao?”

Nhan Húc cảm giác mình ngượng muốn bốc cháy, nhìn tứ sư huynh xảo quyệt như hồ ly, nhỏ giọng nói: “Tứ ca, hôm qua anh với Phi Phàm có đánh nhau không?”

Trình Phi Phàm bây giờ đã cao bằng Dương Mục Tâm, là điển hình của kiểu người mặc đồ thì gầy, cởi đồ thì có thịt, rất có sức bật, nghe cậu nhắc tới hắn, Dương Mục Tâm đang cười đột ngột cứng ngắc, trả lời: “Không hề.”

Nhan Húc muốn nói lại thôi nhìn miếng băng cá nhân dán trên cổ hắn.

Dương Mục Tâm bỗng nhiên đứng im, chợt nhớ tới ánh mắt của Tần Thâm và tam ca ban nãy, tròng lòng thầm mắng mấy câu thô tục.

Nhan Húc chớp mắt chỉ vào cổ của hắn: “Cổ anh bị gì vậy?”

“À, do anh cào thôi.”

Nhan Húc chọt chọt miếng dán trên cổ: “Một, hai... Tứ ca, anh làm gì thế?”

Dương Mục Tâm ngó nghiêng khuôn mặt cùng cái cổ trắng tinh của cậu, nheo mắt, đưa tay bóp lấy mặt Nhan Húc xoay qua xoay lại, nói: “Để anh kiểm tra xem thập hai của chúng ta có bị khi dễ không ấy mà.”

“Khụ.” Trình Phi Phàm Không biết trở về lúc nào, đứng sau lưng bọn họ ho khan một tiếng, trên tay cầm một cái túi nhỏ màu đen.

“Ồ, quay lại rồi đấy à.” Dương Mục Tâm buông tay, cầm tách trà lên uống, “Anh về phòng ngủ một lát đây.”

Trình Phi Phàm lạnh lẽo nhìn thoáng qua cái mặt bị xoa đỏ của Nhan Húc, chẳng ừ chẳng hử đi theo.

Nhan Húc lập tức nghe thấy Dương Mục Tâm cảnh cáo hắn: “Mẹ nó, đừng có lẽo đẽo theo tôi. Thấy cậu là phiền.”

Trình Phi Phàm đương nhiên không thèm nghe, cũng khác thường mà không trả treo lại.

Nhan Húc thu hồi ánh mắt tò mò, nhìn về phía văn phòng, tim đập “thình thịch” vang dội.

Không lâu lắm, tam sư huynh cũng đi ra, chợt thấy Nhan Húc đang đứng canh cửa làm giật nảy mình, người tham gia thi đấu cử tạ bảy mươi lăm kilogam, thân hình to như quả núi ấy vậy mà lại run lên: “Thập hai! Em hù sợ anh chết khiếp!”

Nhan Húc nhìn tam sư huynh tự nhiên trở nên dễ hoảng sợ, mím môi.

Tam sư huynh cũng nhìn tiểu sư đệ môi hồng răng trắng, vẫn rất xinh xẻo, nhưng không giống với hồi xưa, bây giờ có nhìn thoáng qua thì đều có thể phân biệt được giới tính như thường, là một người con trai hẳn hoi.

Hắn tính xoa tóc đầu của Nhan Húc nhưng dừng lại nửa chừng, nói: “Vào đi, lão đại đang rảnh đó.”

Nhan Húc ngờ vực nhìn sống lưng tam sư huynh, bước vào văn phòng, hỏi: “Anh Thâm, sao anh lại nói chuyện của chúng ta cho bọn họ biết?”

Tần Thâm đang viết báo cáo để nộp cho trường, nhìn vẻ mặt lo lắng của cậu, tự nhiên nói: “Sớm muộn gì cũng phải nói thôi em. Đừng lo, trong lòng bọn họ đều hiểu rõ cả.”

“Hiểu rõ gì cơ.” Nhan Húc âu sầu lầm bầm.

Tần Thâm vỗ cái mông của cậu: “Hiểu rõ em là cô dâu nhỏ của anh. Đến đây làm bài tập đi.”

Nhan Húc còn chưa kịp thẹn thùng, thì nữa câu sau đã khiến lòng cậu lạnh xuống.

Tần Thâm đặt cái ghế ngay bên cạnh mình, lấy sách ra, dùng cái bút đã mở nắp gõ nhẹ vào sách bài tập.

Nhan Húc cầm bút, cúi đầu viết hai chữ, rồi ngẩng đầu nói: “Em không phải cô dâu, em là bạn trai của anh.”

“Cũng vậy thôi.”

“Khác mà.” Nhan Húc uốn nắn: “Em là con trai.”

“Sau này em sẽ biết.” Tần Thâm vặn đầu cậu lại, “Bạn trai của anh bây giờ hãy chăm chỉ làm bài tập đi nhé.”

Nhan Húc không tình nguyện làm bài được một lúc, thì đột nhiên nảy ra sáng kiến sà nẹo, dưới mặt bàn đùi dán đùi, đầu gối đụng đầu gối với Tần Thâm.

Tần Thâm đang viết báo cáo cá nhân liếc nhìn thái độ có chút nghiêm chỉnh của cậu, khóe môi câu lên độ cung khó nhận biết.