Cố Hàm Ninh đột nhiên ngồi dậy, mồ hôi đầm đìa thở hổn hển, tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Cô vội vàng đưa tay vỗ nhẹ lồng ngực, xoay người bật đèn đầu giường lên, rồi lập tức ngồi dậy tựa vào đầu giường, ngây ngốc nhìn vách tường phía trước.

Mình đang ở đâu? Là ở trong nhà mình sao?

Đúng! Ở trong nhà!

Cố Hàm Ninh từ từ phục hồi lại tinh thần, nhìn cách bày biện phòng ở vừa quen thuộc vừa xa lạ bốn phía, tim đập dần dần ổn định lại.

Một tháng, đã qua một tháng, cô vẫn còn chút không thể tin được, mình vẫn còn sống?

Không chỉ còn sống, mà còn trở về hè năm mình tốt nghiệp cấp ba ấy?

Cố Hàm Ninh giật mình tỉnh lại từ cơn ác mộng, hô hấp chậm lại, sợ chỉ hít thở mạnh một cái sẽ xé nát ảo tưởng hư cấu này rồi đẩy mình ra ngoài với hiện thực.

Hiện thực, rốt cuộc cái nào mới là hiện thực?

Một tháng trước, Cố Hàm Ninh tỉnh lại từ trong hôn mê, thấy ba mẹ ở bên quá vui mừng mà khóc, tóc đen nhánh, chưa nhiễm sợi bạc, khóe mắt không có nếp nhăn, không già nua giống như trong trí nhớ của cô.

Đó là, cha mẹ mười mấy năm trước?

Nhìn chằm chằm vách tường trắng như tuyết trong bệnh viện, khăn trải giường trắng toát, Cố Hàm Ninh ngây ngốc vài phút, cho đến khi mẹ lo lắng vỗ mặt cô, la hét bảo ba đi gọi bác sĩ, cô mới ngỡ ngàng tỉnh lại, vừa chần chờ lại kích động gọi một tiếng: “Ba, mẹ?”

Cô còn nhớ rõ, vào tháng bảy sau khi mình thi vào trường đại học có bị tai nạn xe, lúc ấy cũng hôn mê trong bệnh viện mấy tiếng mới tỉnh lại, mà tình huống trước mắt, rõ ràng đã quay về ngay lúc đó!

Trong khoảng thời gian ngắn, kiếp trước kiếp này, rất nhiều hình ảnh xuất hiện thoáng qua trong đầu Cố Hàm Ninh, suốt hai ngày, cô rơi vào trạng thái mơ hồ, không phân rõ rốt cuộc cái nào mới là hiện thực.

Cho đến khi ba mẹ đón cô về nhà, ngôi nhà trong trí nhớ đã có rất nhiều năm cô không trở về.

Lúc Cố Hàm Ninh học năm nhất, ba mẹ liền mua một căn nhà nhỏ ba phòng trong trung tâm thành phố, không lâu sau, cả nhà bọn họ liền dọn đến nhà mới. Từ đó, ngôi nhà này, đã trở thành hồi ức. Đây cũng là một mảnh ghép ấm áp nhất trong ký ức của cô, cô sống trong ngôi nhà hai phòng đơn sơ này trải qua tiểu học, trung học cơ sở, cấp ba, kiếp sống học tập phiền phức nhất chính là trôi qua ở đây.

Bây giờ, nhìn phòng ngủ nhỏ chỉ có thể bày một cái giường, một cái bàn và một ghế dựa be bé, nhìn giá sách trên tường toàn là sách giáo khoa cấp ba, sách bài tập vô cùng quen mắt, những thứ kia dường như đã trải qua cả đời, giờ lại lần nữa trở về trước mắt.

Cố Hàm Ninh hoàn toàn tỉnh táo lại, tay nắm thật chặt mép khăn trải giường màu xanh da trời, yên lặng nghẹn ngào, nước mắt nóng bỏng lã chã rơi xuống….

Sáng sớm hôm sau, ba Cố, Cố An Quốc cùng vợ Diêu Tuệ Nhã vừa đi tới phòng khách, đã thấy con gái Cố Hàm Ninh từ phòng bếp đi ra, lập tức có chút kinh ngạc.

“Ninh Ninh, sao con dậy sớm vậy?”

Cố Hàm Ninh để chén cháo hoa trong tay lên bàn ăn, cười nói với ba mẹ:

“Ba mẹ, ăn sáng đi. Mau tới nếm thử tài nấu nướng của con.”

Tối hôm qua sau khi tỉnh lại, Cố Hàm Ninh cuối cùng không ngủ được nữa, nghĩ đến bởi vì sau khi gặp tai nạn rồi tỉnh lại, mình luôn lặng lẽ sa sút khiến cho ba mẹ lo lắng không thôi, cô cảm thấy mình thật bất hiếu.

Kiếp trước, sau khi tốt nghiệp, Cố Hàm Ninh mượn trong nhà năm mươi vạn tiền vốn đi theo Cao Thần gây dựng sự nghiệp ở thành phố H, từ đó về sau cực kỳ ít khi về nhà, dù ba mẹ khó có dịp tới được một chuyến, thì cô bề bộn công việc cũng không có thời gian ở cùng bọn họ.

Cuối cùng, lại khiến cho bọn họ nếm nỗi đau người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh….

Nếu ông trời đã thương cô, cho cô sống lại, vậy cô tuyệt không đi lại đường cũ!

Kiếp này, cô sẽ hiếu thảo với ba mẹ hơn, sẽ bù đắp thật tốt cho bọn họ, sẽ không làm cho ba mẹ lo lắng đau lòng vì mình!

Cố Hàm Ninh hạ quyết tâm, phải quý trọng sinh mạng mới cực kỳ khó có được này, không thể giẫm lên vết xe đổ nữa!

“Ba mẹ, mau tới đây, con thật vất vả mới xuống bếp được một lần nha!”

Ở kiếp trước, vì Cao Thần nói món ăn ở ngoài quá khó ăn, nên cô đặc biệt bớt chút thời gian học nấu nướng, cũng trong khoảng thời gian đó, cô từng ngày ngày xuống bếp, nhưng cô lại chưa từng làm cho ba mẹ một bữa cơm…

Cố An Quốc và Diêu Tuệ Nhã nhìn nhau cười.

“Hôm nay cơn gió nào thổi tới, mà khiến con bé lười này biết dậy sớm xuống bếp như vậy?”

Diêu Tuệ Nhã đi tới bên cạnh con gái, nhìn kỹ một chút, thấy Cố Hàm Ninh tuy người vẫn còn hơi hốc hác, nhưng tinh thần lại khá nhiều, lúc này mới an tâm.

“Con còn chưa khỏe hẳn, rời giường làm bữa sáng làm gì? An tâm ngủ là được!” Diêu Tuệ Nhã đi theo Cố Hàm Ninh vào trong phòng bếp giúp đỡ, lải nhải bên cạnh, “Trước kia lúc đi học muốn con dậy tốn bao nhiêu sức lực, hiện tại thì hay rồi, thi đại học xong, được nghỉ hè, ngược lại con lại không muốn ngủ, con nha, rõ là…”

Cố Hàm Ninh nghe Diêu Tuệ Nhã lảm nhảm, chỉ cảm thấy vừa ấm áp lại bình yên, đã bao lâu cô không được nghe tiếng mẹ lải nhải rồi? Giống như đã rất nhiều rất nhiều rất nhiều năm.

Cố Hàm Ninh cảm động, nhớ lại, khóe mắt không khỏi ướt át, vội vàng mượn động tác cầm đũa xoay người lặng lẽ lau nước mắt đi.

Từ sau khi cô tỉnh lại, ba mẹ vẫn luôn luôn cẩn thận chăm sóc, thậm chí mẹ còn không dám lải nhải, sợ cô kinh sợ.

Chỉ vì bác sĩ nói, cô bị thương ở não, mặc dù nhìn qua có vẻ là đã khỏi, nhưng não là nơi khó nói nhất, vẫn nên quan sát thật tốt mới được.

Tình yêu của ba mẹ, vẫn thuần túy nhất vô tư nhất, vĩnh hằng nhất…

Cố Hàm Ninh nấu một nồi cháo hoa đặc, lấy dưa muối mẹ để trong tủ lạnh, thêm dầu vào rồi xào đảo vài cái.

Mình lúc này, trước giờ chưa từng xuống bếp, tuyệt đối là thiếu nữ xinh đẹp được ba mẹ che chở lớn lên, cô cũng không dám lập tức thể hiện tài nấu nướng quá mức, khiến ba mẹ nghi ngờ.

Rất nhiều chuyện, cần đi từ từ từng bước một. Cho dù, đối với tương lai, cô biết trước rõ ràng.

Cho nên sau bữa sáng, nhân lúc ba mẹ nghỉ ngơi, Cố Hàm Ninh vội vàng nói:

“Ba me, mấy hôm trước ba mẹ nói muốn đi mua nhà, định lúc nào thì đi xem ạ?”

Cố An Quốc để tờ báo trong tay xuống, nhìn Cố Hàm Ninh cười.

“Thế nào? Con cũng có hứng thú? Lần trước bảo con đi chọn cùng ba mẹ, không phải con không muốn sao?”

Cố Hàm Ninh vội vàng xua tay: “Lần trước là lần trước, bây giờ là bây giờ. Nhà cũng có phần của con, vậy con có quyền lựa chọn về sau ở chỗ nào.”

Cố Hàm Ninh nói lời hợp tình hợp lý.

Sự thật là, ở trước mặt bố mẹ, cô luôn luôn có chút tùy hứng và yếu đuối do ba mẹ nuông chiều.

Diêu Tuệ Nhã cũng cười phụ họa: “Để cho Ninh Ninh cùng đi chọn đi. Dù sao hiện tại con cũng không sao rồi.”

Cố An Quốc giơ tay lên nhìn đồng hồ đeo tay một chút, gấp tờ báo để gọn ở trên bàn, đứng lên.

“Đã như vậy, không bằng đi luôn đi. Nhân dịp hôm nay mát trời, đi xem thêm mấy căn.”

Cố Hàm Ninh gật đầu liên tục.

“Con trở về phòng thay quần áo!”

Cố An Quốc và Diêu Tuệ Nhã nhìn bóng lưng con gái chạy nhanh như bánh xe, chỉ cảm thấy con gái hoạt bát đã trở về, lo lắng hơn một tháng, cuối cùng cũng có thể vơi đi.

Cố Hàm Ninh trở về phòng thay quần áo, không cẩn thận làm rơi phong thư mỏng xuống đất, cô vừa ôm T -shirt, vừa nhặt phong thư lên, ánh mắt phức tạp.

Đó là giấy thông báo cô trúng tuyển đại học, vẫn là trường học này, vẫn là chuyên ngành này, thời gian nhận được giống kiếp trước như đúc….

Sau khi có điểm thi đại học, cô do dự nhiều ngày, cho đến ngày cuối cùng hết hạn, mới chính thức hạ quyết tâm, viết nguyện vọng giống hệt năm đó.

Đó là trường học cô thích nhất, chuyên ngành thích nhất, năm đó thành tích chuyên ngành của cô vẫn luôn đứng đầu, tuy nhiên sau này vì gây dựng sự nghiệp cùng Cao Thần, cô dường như hoàn toàn bỏ qua chuyên ngành vốn có.

Nhưng bây giờ, cô không có lý do gì vì hai người không liên quan trong kiếp này, mà buông tha cho trường học và chuyên ngành mình yêu thích, cùng với bạn bè quen biết năm đó.

Trừ Bạch Vũ Hân ra, cô còn có Miêu Miêu và Mạn Mạn, cô không bỏ được hai người đó, lúc trước, các cô từng vui đùa nói rằng, cho dù là kiếp sau, cũng muốn cùng ở chung phòng ký túc.

Khi đó, cũng có Bạch Vũ Hân…

Khi đó, các cô đều có nụ cười đơn thuần…Khi đó, có lẽ trong lòng các cô cũng đều có nhau….

Kể cả Bạch Vũ Hân...

Chỉ là, thời gian có thể thay đổi rất nhiều ...

Khi Cố Hàm Ninh cẩn thận hạ bút điền nguyện vọng, trong đầu không khỏi hiện lên hình bóng Triệu Thừa Dư.

Trong ký ức của mình, Triệu Thừa Dư lẳng lẳng cười nhìn mình hồi năm nhất, Triệu Thừa Dư khóc đến bất lực trước bia mộ lạnh lẽo của mình.

Nếu như, cô thật sự không điền nguyện vọng ban đầu nữa, không đi thành phố Z nữa, có thể là, không chỉ có Cao Thần và Bạch Vũ Hân xa rời cuộc đời cô, mà Triệu Thừa Dư, cũng sẽ không xuất hiện nữa không?

Nếu như nói, Cao Thần và Bạch Vũ Hân khiến cho lòng cô trở nên lạnh lẽo, thì chỉ trong nháy mắt, vì Triệu Thừa Dư, cô có chút mềm lòng lại có chút chua xót.

Hạ ngòi bút cũng không di chuyển được.

...

Nhìn giấy trúng tuyển, Cố Hàm Ninh nở ra một nụ cười khổ.

Tuy là trường học giống trước, chuyên ngành giống trước, nhưng cô, Cố Hàm Ninh đã không giống trước…

Cho nên, tất cả những gì xảy ra ở kiếp trước, cô đều muốn thay đổi…

Cố Hàm Ninh thay quần áo ngủ hình Doraemon, mặc quần ngố bò màu xanh nhạt, xoay người ra khỏi phòng.

Cố An Quốc đã sớm cầm chìa khóa xe, Diêu Tuệ Nhã đóng cửa sổ ban công, quay đầu thấy Cố Hàm Ninh đi ra, vội vàng nói:

“Đợi mẹ đóng cửa sổ lại đã, lỡ buổi chiều có mưa, chúng ta còn chưa trở về, thì lại phải giặt quần áo thêm lần nữa mất.”

Cố Hàm Ninh vội vàng đi qua, giúp mẹ đóng cửa sổ chặt lại, Diêu Tuệ Nhã trở lại phòng bếp, kiểm tra bình gas, lúc này mới yên lòng ra khỏi cửa.

Trước tết âm lịch năm nay, Cố An Quốc vừa mới mua xe, một chiếc Santana màu đen, cũng là kiểu xe có rèm che thông dụng nhất khi đó.

Cố Hàm Ninh nhớ được, trong bạn bè họ hàng thì nhà cô là nhà đầu tiên mua xe có rèm che, nửa tháng nữa, là Cố An Quốc tự mình lái xe đưa cô đi nhập học, tiện hơn nhiều so với bao lớn bao nhỏ ngồi tàu.

Ba Cố Hàm Ninh lúc này là kỹ sư cao cấp của viện thiết kế quy hoạch giao thông huyện, tiền lương coi như cao, Diêu Tuệ Nhã là giáo viên Toán cấp ba của trường huyện, thu nhập hai vợ chồng cộng lại cũng rất khả quan, chẳng qua hai người đều đã quen tiết kiệm, cho nên đến lúc này mới chuẩn bị đổi nhà.

“Đi đến chỗ nào xem trước đây?” Khởi động xe, Cố An Quốc quay đầu nhìn Diêu Tuệ Nhã ngồi ở vị trí kế bên và Cố Hàm Ninh ngồi ở phía sau.

“Trước đến Trung Sơn Ginza đi. Lần trước không phải chị hai anh nói nơi đó cũng không tệ lắm sao.” Diêu Tuệ Nhã đề nghị.

Cố Hàm Ninh lân la đến khoảng giữa của hai ghế đầu nói: “Ba mẹ quyết định đi, hôm nay con là đầy tớ!”

________Hết chương 02________