Vào ngày 15 tháng 10, một ngày trước buổi biểu diễn của giáo sư Hình, Khương Từ đã hoàn thành việc hiệu chỉnh cây đàn piano diễn tấu ở rạp hát.

Ngày hôm sau, Lộc Hành Tuyết không đề cập đến sinh nhật của mình, nhưng đã gửi lẵng hoa chúc mừng đến rạp hát biểu diễn của giáo sư Hình.

Khương Từ đã đến rạp hát từ sớm, khi giáo sư Hình kết thúc buổi tổng duyệt, cô đã kiểm tra lại cây đàn để đảm bảo không có vấn đề gì.

Buổi tối bảy giờ rưỡi, buổi biểu diễn chính thức bắt đầu.

Khương Từ tuỳ thời đợi mệnh ngồi ở hàng ghế đầu của khán phòng, bên cạnh là Hình sư mẫu ánh mắt lấp lánh ngóng nhìn giáo sư Hình đang biểu diễn trên sân khấu. Giáo sư Hình mặc bộ quần áo chỉnh tề, tóc bạc trắng nhưng lưng thẳng tắp, Hình sư mẫu nói với Khương Từ bằng một giọng rất nhỏ: "Soái quá."

Kết hôn đã vài thập niên, cho dù Hình sư mẫu đã nghe vô số màn trình diễn của giáo sư Hình, nhưng vẫn duy trì được loại sùng bái như lần gặp đầu tiên này.

Khương Từ: "Sư mẫu, giáo sư Hình mê hoặc dì như thế này sao?"

Hình sư mẫu cười che mặt lại.

Khương Từ lật cổ tay nhìn thời gian, hiện tại vẫn còn sớm, mới tám giờ.

Buổi biểu diễn kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ, mấy năm gần đây giáo sư Hình rất ít khi biểu diễn, sau khi biểu diễn thuận lợi, ông cúi đầu chào khán giả, tràng pháo tay của khán giả kéo dài không dứt.

Hình sư mẫu được bao quanh bởi những tràng pháo tay nhiệt liệt, bà ấy lau khóe mắt nói với Khương Từ:

" Muốn lão Hình diễn thêm."

Hình sư mẫu vừa dứt lời, giáo sư Hình quả thật một lần nữa ngồi lại trên băng ghế piano.

Khương Từ xem đồng hồ, đã gần 10 giờ.

Giáo sư Hình lại ngẫu hứng đàn tấu thêm hai bản nhạc nữa, buổi biểu diễn cuối cùng đã kết thúc thành công. Khán giả chưa đã thèm mà rời khỏi hiện trường, Hình sư mẫu kéo Khương Từ đi vào phía sau hậu trường.

Giáo sư Hình cả người đều rất hào hứng, đầu tiên là ông đã mạnh mẽ ôm lấy Hình sư mẫu, cảm ơn sự đồng hành và hỗ trợ của bà ấy trong nhiều năm như vậy, lại cùng bắt tay Khương Từ, vui mừng mời cô cần phải ở lại tham gia lễ kỷ niệm.

Khương Từ còn chưa tỏ rõ thái độ, thì Hình sư đã thấy rõ:

"Tiểu Khương, tiếp theo con có việc gì muốn đi làm sao?"

Giáo sư Hình hỏi Hình sư mẫu: "Bà nói như thế nào?"

Hình sư mẫu cười: "Đứa nhỏ này, đã nhìn thời gian mấy lần rồi, nếu còn có việc khác bận thì đi nhanh đi, chỉ mong không làm chậm trễ con."

Đã xem thời gian mấy lần? Hình sư mẫu không nói gì, chính bản thân Khương Từ cũng chưa phát giác được.

Trong mắt Hình sư mẫu hiện lên ý cười, Khương Từ thoải mái hào phóng mà thừa nhận:

"Quả thật là còn có chút sắp xếp khác, con sẽ không tham dự lễ kỷ niệm. Giáo sư Hình, xin chúc mừng, buổi biểu diễn đã thực sự rất thành công."

Tín hiệu sóng điện thoại trong rạp không tốt. Ra khỏi cửa, thông báo điện thoại bị trì hoãn trong vài giờ này nối tiếp nhau kéo đến. Khương Từ chạy ra bắt xe, ngồi vào xe rồi mới bắt đầu kiểm tra.

Hầu như tất cả đều là tin nhắn của Hoắc Trăn Trăn, số màu đỏ ở góc trên bên phải của bức chân dung nhỏ hiển thị con số lên tới 38. Chưa bấm mở khung thoại, xem trước nội dung mới nhất là:

[ Tỷ muội tốt, sao số mệnh cậu lại tốt như vậy. T^T. ]

Khương Từ không thể hiểu được mà nhấp vào, đồng thời thúc giục tài xế:

"Sư phụ, tôi đang vội, có thể nhanh lên được không?"

Tài xế nói: " Phía trước có tắc nghẽn, dự vào tình hình như vậy chắc giao thông khu vực này đã bị tắc nghẽn rồi. Tối nay có một buổi biểu diễn gì đó ở rạp hát lớn, bây giờ mới giải tán. "

Trong tình huống này, thúc giục cũng vô ích, vì vậy Khương Từ đành phải đọc tin nhắn của Hoắc Trăn Trăn.

Hàng tá nội dung đầu tiên mà Hoắc Trăn Trăn gửi đến đều là ảnh của Lộc Hành Tuyết.

Khương Từ bấm mở từng cái một.

Nhìn vào bối cảnh của bức ảnh, hẳn là một bữa tiệc tư nhân ngoài trời.

Tóc mái của Lộc Hành Tuyết được vuốt đi lên, mái tóc đen được buộc gọn gàng sau đầu. Nàng đeo khuyên tai đá quý lộng lẫy, đôi môi đỏ mọng, hình dạng xương quai xanh thật phần ưu việt. Xuống chút nữa, chiếc váy dài xẻ tà thấp hình chữ V màu tím đậm, lấp ló phần eo có thể dùng một tay ôm trọn.

Trong những bức ảnh đầu tiên, bầu trời âm u, làn da nàng trắng như sứ, trang dung rất đẹp, mọi thứ xung quanh đều ảm đạm và nhợt nhạt, chỉ có nàng là đẹp đến động phách kinh tâm.

Một vài bức ảnh cuối cùng được chiếu sáng, ánh đèn sân khấu đầy màu sắc chia thành các khối màu. Nàng đang đứng dưới bức tường, có người đang hướng đến nàng kính rượu, nàng liền nâng ly lên, dường như phát hiện ra máy ảnh đang quay mình, hơi nghiêng đầu, không chút để ý mà nhìn lướt qua.

Trong nháy mắt rất nhiều thành ngữ chợt lóe lên trong đầu Khương Từ.

【 Hoắc Trăn Trăn: Cái gì đây? A..... thật là hấp dẫn, ngọa tào ngọa tào ngọa tào......】

【 Hoắc Trăn Trăn: Xem mình biểu diễn một cái thét chói tai a a a a a a a a 】

【 Hoắc Trăn Trăn: Hôm nay là sinh nhật của Lộc tổng? Mình chưa bao giờ nhìn thấy những bức ảnh như thế này trên các tài khoản xã hội của nhiều người trong giới thời trang và giải trí.】

【 Hoắc Trăn Trăn: Đây có còn là Lộc tổng ôn nhu mà mình từng biết trước đây không!!! 】

【 Hoắc Trăn Trăn: Cực kỳ tương phản, ngọa tào ngọa tào ngọa tào 】

......

【 Hoắc Trăn Trăn: A Từ, cậu..... ngọa tào quả thật mù mắt mình rồi. 】

【 Hoắc Trăn Trăn: Đại lão thật là có thể hô mưa gọi gió!!! 】

【 Hoắc Trăn Trăn: Ngọa tào ngọa tào ngọa tào......】

【 Hoắc Trăn Trăn:Tiểu bảo bối, Lộc tổng của chúng tôi đã cho cậu bao nhiêu thứ tốt? Nếu cậu không còn chỗ để trang sức, thì chỗ của mình vẫn còn trống đây, tỷ muội tốt cùng nhau phú quý, cùng nhau trở thành cô gái đắt giá nhất cả phố! 】

[ Tỷ muội tốt, sao số mệnh cậu lại tốt như vậy. T^T. ]

Khương Từ một đường nhìn xuống dưới, chỉ có hai chữ "Ngọa tào".

Lộc Hành Tuyết đang tổ chức sinh nhật? Vẫn là động tĩnh lớn như vậy, khẳng định là chơi rất vui vẻ đi.

Tài xế quan sát tình hình giao thông:

"Tôi ngẫm lại nên đi đường tắt, không biết sẽ bị đoạn đường này chặn đến khi nào."

Khương Từ: "Tôi không gấp, anh cứ chậm rãi mà lái xe."

Tài xế: "......" Vừa rồi cô đâu có nói như vậy.

Khương Từ trả lời Hoắc Trăn Trăn: "Có khát không? Muốn uống nước?"

Hoắc Trăn Trăn trả lời: "[ thẹn thùng ]"

Thông điệp là không đủ để phản ánh tâm trạng của nàng, Hoắc Trăn Trăn không thể đợi được nữa liền gọi Khương Từ, cực kỳ hưng phấn:

"Tiểu bảo bối, mình muốn cùng cậu nói chuyện người lớn!!"

Khương Từ cứng nhắc không gợn sóng nói: "Mình ở trong xe taxi, không có tiện."

"......." Hoắc Trăn Trăn: "Mình nhắn tin cho cậu, cậu không thấy sao, buổi tối làm gì vậy? "

Khương Từ: "Làm việc, trong rạp hát không có tín hiệu."

Hoắc Trăn Trăn im lặng trong hai giây, rồi bật ra tiếng hoan hô:

"Cho nên bây giờ cậu muốn chạy qua gặp Lộc tổng của chúng ta sao!? Mình, mình, mình, mình có được cái vinh hạnh được đi cùng cậu không? "

Khương Từ: "...... Mình về nhà."

Hoắc Trăn Trăn: "Về nhà cái gì? Cậu đến phải đến tiệc sinh nhật của cô ấy chứ! Cậu là vợ của cô ấy! Trường hợp này sao cậu có thể vắng mặt được!? Tại sao cậu lại muốn về nhà? "

Khương Từ cố nén xúc động trợn trắng mắt hướng lên trần xe:

"Bởi vì cô ấy không mời mình." ( Khương Từ dỗi rồi ^^)

Hoắc Trăn Trăn: "......"

Về đến nhà đã gần mười một giờ, không có gì đáng ngạc nhiên, trong toàn bộ ngôi nhà đều không có bật đèn. Khương Từ vào nhà, đèn cảm ứng bật sáng, xung quanh yên tĩnh, cô đứng tại chỗ mấy phút, nhấc chân lên lầu.

Nghiêm túc mà nói, xác thật cô chưa từng có tiền lệ tổ chức sinh nhật cho Lộc Hành Tuyết.

Dù sống chung với nhau nhưng các nàng luôn sống cuộc sống của riêng mình, không bao giờ can dự vào sinh hoạt xã giao của nhau, chỉ mới thân hơn một chút trong hai tháng này.

Khương Từ đi lên lầu ba, dưới lầu đột nhiên có động tĩnh đóng mở cửa rất rõ ràng trong đêm tĩnh mịch, Khương Từ dưới chân dừng lại.

Lộc Hành Tuyết rót cho mình một cốc nước, uống cạn rồi đi lên lầu, khi nàng chậm rãi đến trên tầng ba, nàng ngẩng đầu nhìn thấy Khương Từ đang nắm lấy tay vịn, tỏ vẻ ngưng trọng nhìn cô.

Lông mày Lộc Hành Tuyết cong lại, hình như rất vui khi nhìn thấy Khương Từ:

"Tôi còn tưởng rằng em còn chưa về nhà."

Nàng vén váy lên, nhanh chóng bước lên cầu thang, mặt đối mặt nói chuyện với Khương Từ.

Người mà nhìn thấy trong bức ảnh điện thoại cách đây không lâu, hiện tại sống sờ sờ đứng ở trước mắt.

Bởi vì uống rượu xong, hai má nhiễm hồng, làm cho làn da trở nên trong suốt cùng bạch khiết không tì vết.

Không phải là người trong ảnh phẳng phiu, hiệu ứng hình ảnh ba chiều còn chấn động hơn nữa, cũng khó trách là đêm nay Hoắc Trăn Trăn lại biến thành gà hét chói tai, Lộc Hành Tuyết như vậy quả thật rất đẹp.

Khương Từ nhìn cái dạng này của Lộc Hành Tuyết, cảm thấy rất khó chịu mà không giải thích được, giọng điệu lạnh lùng nói:

"Tiệc sinh nhật kết thúc sớm như vậy?"

Tối nay Lộc Hành Tuyết được nhiều người lôi kéo chụp ảnh, Khương Từ biết cũng là chuyện bình thường, nàng nói:

"Tôi muốn trở về sớm."

Nàng rất có hứng thú mà nắm tay Khương Từ: "Có cái này muốn cho em xem."

Lòng bàn tay của Lộc Hành Tuyết ấm áp mà khô ráo, Khương Từ nhìn bàn tay hai người đang nắm, có chút không theo kịp tiết tấu: "........ Xem cái gì?"

Lộc Hành Hành không ngừng đi nắm tay dẫn Khương Từ về phòng:

"Tôi hôm nay đã đến thăm ông nội. Tôi đã hứa với em sẽ giới thiệu Lộc Hành Tuyết làm bạn cùng sâu ngủ kia cho em biết.... Còn nhớ không? "

Cho nên, trở về từ bữa tiệc sinh nhật trước thời hạn, chính là vì điều này?

Tính khí nóng nảy không rõ nguyên nhân của Khương Từ đã bị dập tắt.

Cô rất hiếm khi đến phòng của Lộc Hành Tuyết. Không gian rất lớn nhưng không trang trí thêm cái gì dư thừa, tông màu lạnh, khi bật đèn lên là ánh sáng màu ấm khiến căn phòng ấm áp hơn rất nhiều.

Lộc Hành Tuyết bật máy chiếu, ngẩng đầu lên mỉm cười với Khương Từ:

" Sẽ lập tức xong ngay."

Khi bức ảnh đầu tiên xuất hiện trên màn hình, Lộc Hành Tuyết liền tắt đèn.

Lộc Hành Tuyết lúc nhỏ phấn điêu ngọc trác, đội mũ vải mềm mại che nắng, váy nhỏ, đi tất trắng, có thể vừa mới đi dạo, có một thiếu nữ trẻ tuổi ôm nàng, một lớn một nhỏ trên ảnh chụp tươi cười rất rạng rỡ.

Chiếc ghế sofa mềm mại nhấn xuống, là Lộc Hành Tuyết ngồi xuống. Nàng vừa lấy khuyên tai, vừa giới thiệu với Khương Từ:

"Đây là mẹ tôi."

Khương Từ nói: "Mẹ thật xinh đẹp."

Thời gian tự động chuyển ảnh của album ảnh điện tử cài đặt cũng rất dài. Khương Từ lại nhìn nhìn Lộc Hành Tuyết, thì phát hiện các đường nét ngũ quan trên khuôn mặt của Lộc Hành Tuyết cùng mẹ nàng giống như được đúc ra cùng một khuôn, theo bản năng bổ sung thêm một câu:

"Trông cô rất giống cô ấy."

Những lời này khiến Lộc Hành Tuyết cười nhẹ.

Khương Từ bối rối mà quay đầu đi, nguồn sáng đều tập trung trên màn hình, nhìn không rõ vẻ mặt của Lộc Hành Tuyết. Trong căn phòng ba phần sáng bảy phần tối, giọng nói của Lộc Hành Tuyết truyền vào tai cô rất rõ ràng:

"Em đang khen tôi sao?"

"......" Vành tai như bị câu hỏi này cắn một cái, Khương Từ lần nữa nhìn về phía màn hình.

Không được đáp lại, Lộc Hành Tuyết lấy tay chọc vào cánh tay Khương Từ hỏi:

"Có phải hay không?"

Khương Từ: "......"

Lộc Hành Tuyết kéo dài giọng điệu: "Có..phải..hay...không?"

Khương Từ nghiêng nghiêng mặt đi, khẽ nâng cằm, liếc nhìn Lộc Hành Tuyết.

Cô lòng dạ hẹp hòi không có trả lời, nhưng đôi mắt hơi cong lại, lộ ra tươi cười.

Lộc Hành Tuyết mỉm cười than nhẹ trước đôi mắt lung linh này:

"... Không phải thì không phải."

Lần đầu tiên, nàng nói với cô bằng giọng bất đắc dĩ lại sủng nịch như vậy.

Căn phòng tối om, chỉ có lẫn nhau.

Khuông mặt Khương Từ đột nhiên nóng lên, " xuýt xoa" một tiếng:

"Lộc Hành Tuyết, cô uống rất nhiều rượu phải không?"

Lộc Hành Tuyết: "Một chút thôi à." Nàng dùng đầu ngón tay ra hiệu, ý muốn nói rằng nàng thật sự uống chỉ chừng này ~ một chút thôi.

Khương Từ: "Chắc không phải đâu."

Lộc Hành Tuyết nghi hoặc nói: " Vậy em có ngửi thấy được mùi rượu trên người tôi không?"

Khương Từ: "Cô không tự mình ngửi được?"

Lộc Hành Tuyết lắc đầu, thân thể nghiêng về phía trước.

Hành động của nàng rất đột ngột, Khương Từ còn không kịp phản ứng, hai người đã đối mặt với nhau.

Lộc Hành Tuyết hỏi: "Có sao?"

Khương Từ: ".................."

Hô hấp của Lộc Hành Tuyết nóng bỏng, ở khoảng cách gần như vậy Khương Từ không ngửi thấy được nhiều mùi rượu, chỉ có nhàn nhạt thuốc lá, cùng với một mùi nước hoa hỗn hợp xộc vào chóp mũi.

Không biết đã tiếp xúc với bao nhiêu người trong bữa tiệc, mới có thể đạt được một thân khí vị như thế này.

Khương Từ kéo ra một chút khoảng cách, nhìn thẳng đôi mắt người kia, sắc mặt không đổi nói:

"Có."

Lộc Hành Tuyết: "......"

Lộc Hành Tuyết chậm rãi cười khẽ: "Được, tôi đi tắm rửa."

Editor: Hôm nay up chương sớm. Vẫn như cũ chương này đủ 20 bình chọn, vào ngày kế tiếp em sẽ up chương kế tiếp.^^ ai thấy lỗi ngôn từ ở đâu cmt em biết em sửa lại nha...