Sau khi lần đó đổ thuốc bắc cho Lộc Hành Tuyết, thời gian đã đi vào tháng 11, Ôn Niệm rủ Khương Từ đi xem phim.

Điều này đã được nói trước, Khương Từ đồng ý mà không do dự. Sau khi công ty họp thường kỳ, cô vội vàng chạy đến rạp chiếu phim, lúc rời đi chỉ còn vài phút.

Ôn Niệm mặc một bộ váy đen, nước da trắng nõn, mang theo đồ ăn nhẹ đứng dưới cột đèn sáng lấp lánh ở rạp chiếu phim, nổi bật đặc biệt rất dễ thấy. Khương Từ đi về phía nàng, nàng ngẩng đầu lên nhìn thấy Khương Từ, mỉm cười vẫy tay.

Khương Từ tiếp nhận túi đồ ăn nhẹ từ tay nàng, hai người cùng nhau kiểm vé rồi đi vào.

"Chờ rất lâu sao?" Khương Từ hỏi nàng.

Ôn Niệm: "Mười phút? Chị cũng vừa mới đến."

Đèn trong rạp phụt tắt, Ôn Niệm thân mật mà kéo khuỷa tay Khương Từ đi lên bậc thềm. Khương Từ theo bảng hướng dẫn con số trên mặt đất và tìm được chỗ ngồi cho hai người.

Mấy ngày nay nhiệt độ ấm lên, váy của Ôn Niệm có hơi ngắn một chút. Vừa vào chỗ ngồi, Khương Từ liền cởi áo khoác khoác lên đầu gối Ôn Niệm:

"Ở đây có điều hòa nhiệt độ, tốt nhất vẫn là chị đừng trúng gió."

Ôn Niệm đem áo khoác kéo lên trên, dựa vào lưng ghế thở dài xúc động:

"Từ nhỏ đến giờ chính là em đã chăm sóc chị rất nhiều, A Từ, chị thật sự phải bù đắp tốt cho em mới được."

Khương Từ xoè tay ra: "Được, đưa chi phiếu đây."

Ôn Niệm mỉm cười vỗ tay cô, lòng bàn tay hai người chạm vào nhau:

"Không thành vấn đề, em muốn cái gì thì cứ mở miệng. Tỷ tỷ sẽ cho em"

Khương Từ: "Suy nghĩ đã."

Đoạn phụ đề mở đầu xuất hiện trên màn hình lớn phía trước, Khương Từ ngồi ngay ngắn, tay hai người đồng thời tách ra, bộ phim chính thức mở màn.

《 24 giờ nghĩ cách cứu viện 》 là một bộ phim chiến tranh đô thị hiện đại. Khương Từ đã xem trước một số bản xem trước trên mạng xã hội. Đây là bộ phim hot nhất gần đây. Ngay cả khi Ôn Niệm không rủ cô đi, cô cũng sẽ tìm thời gian để đi xem.

Ôn Niệm mở gói khoai tây chiên đưa cho Khương, Khương Từ đang tập trung vào bộ phim, cầm ăn vài miếng, thầm nghĩ cái này không ngon bằng Lộc Hành Tuyết mua lần trước, ăn rất ngon...Nhãn hiệu gì nhỉ?

Tuy nhiên, cô đã nhanh chóng bỏ lại sự so sánh về khoai tây chiên ra ngoài sau đầu, nhịp độ của phim rất nhanh. Một cuộc chạy đua với thời gian đang được triển khai trên đống đổ nát của thành phố đầy khói lửa. Chiến đấu đồng sinh cộng tử cùng đồng đội, tình tiết rất kích thích, đem lại cảm xúc mênh mông cho người xem.

Khương Từ không ngừng chú ý đến cảnh quay nửa cuối phim, nhóm nhân vật chính đã hy sinh vài người, không khí trong rạp trở nên trầm mặc, nhiều khán giả lấy tay lau nước mắt. Khóe mắt Khương Từ cũng đã ươn ướt, ánh sáng bên cạnh Ôn Niệm xẹt qua, Ôn Niệm đang cúi đầu xem điện thoại.

Kể từ khi vào rạp đến giờ, tin nhắn trên điện thoại di động của Ôn Niệm dường như đến không ngừng.

Qua vài phút, Ôn Niệm cầm áo khoác của Khương Từ khoác lên trên người, nói khẽ với cô:

"Chị ra ngoài nghe điện thoại."

Ôn Niệm đi ra ngoài đến nửa giờ, khi trở về thì bộ phim đã kết thúc. Trong tiếng nhạc nền giật gân và bi thương, đèn xung quanh bật sáng, cô gái ngồi xem phim ở hàng ghế đầu nhẹ nhàng nói:

"Tàn khốc quá, cách cứu viện kiểu này thật sự có đáng không?"

Khương Thừ lấy khăn giấy xoa xoa dưới mắt, nhẹ giọng hỏi Ôn Niệm:

"Chị đã trở lại công ty làm việc?"

Lúc này mới qua được nửa tháng từ khi Ôn Niện sẩy thai, điện thoại di động của nàng bận đến mức không có thời gian thoải mái để xem phim, đây là suy nghĩ đầu tiên của Khương Từ.

Ôn Niệm giải thích: "Không phải, chỉ là công ty có chút ngoài ý muốn. Trợ lý Chu đang báo cáo với chị."

Khương Từ biết Ôn Niệm vất vả như thế nào trong công việc, căn bản cũng không trông cậy nàng sẽ bởi vì sức khoẻ của mình mà hoàn toàn buông tay chuyện của công ty.

Khương Từ: "Có nghiêm trọng không?"

Ôn Niệm: "Cũng còn tốt."

"Chị đừng có gạt người, dù sao trước khi đi làm cũng phải chăm sóc thân thể cho tốt đã." Khương Từ vừa nói, vừa lấy ngón tay lau đi nước mắt trên khóe mắt.

Ôn Niệm cười cô: "Cái này em đang khóc quỷ a......"

Sau khi rời rạp chiếu phim, đã đến giờ ăn tối, Ôn Niệm đề nghị đi " Lâm Ký" ăn tối, hai người rất ăn ý với nhau.

Lúc Ôn Niệm gọi món ăn, Khương Từ nhận được một tin nhắn từ Hoắc Trăn Trăn.

【Hoắc Trăn Trăn: Chết tiệt, trái tim của mình đã bị ngắm bắn, bộ phim mới nhất vừa mới chiếu 《 24 giờ nghĩ cách cứu viện 》, bên trong phim có tay súng bắn tỉa, mẹ tôi ơi, đẹp trai đến mức phạm quy luôn! A Từ, tối nay cùng mình đi xem đi! 】

Các bức ảnh của tay bắn tỉa lần lượt xuất hiện trong khung trò chuyện.

【 Hoắc Trăn Trăn: [ tình yêu phóng ra ] [ tình yêu phóng ra ] [ tình yêu phóng ra ]】

Chỉ cần nhìn dòng chữ là có thể hiểu được Hoắc Trăn Trăn hưng phấn như thế nào, Khương Từ có không chút đành lòng mà dội gáo nước lạnh vào người nàng:

"... Mình vừa mới xem xong."

Hoắc Trăn Trăn trực tiếp bấm điện thoại, chua ngoa nói:

"Cậu nói không có thời gian đi cùng mình, còn nói vừa mới xem xong, cậu đi xem phim sao không tìm mình? Nhờ sự nhiệt tình của mình đối với cậu, vé đã mua hết rồi!! "

Bao năm qua Hoắc Trăn Trăn vẫn luôn cùng cô đi xem phim, Khương Từ ý thức được sai lầm liền dỗ dành nàng:

"Vậy mời cậu đi ăn tối? Vẫn là uống rượu? Cậu quyết định đi."

Hoắn Trăn Trăn: "Cậu có chuyện gì vậy? Cậu không thể đi cùng với mình sao?"

Màu đỏ trong hốc mắt Khương Từ vẫn chưa hoàn toàn biến mất, cô kháng cự theo bản năng:

"Bộ phim này mặt sau còn rất trầm trọng. Mình chưa vượt qua được, mình không thể xem lại lần thứ hai trong thời gian ngắn."

Hoắc Trăn Trăn: "Thật sao?... Này tay bắn tỉa của mình đâu? Tay súng bắn tỉa rốt cuộc là sống hay chết?"

Khương Từ nói từ "Anh ta", Hoắc Trăn Trăn vội vàng ngắt lời:

"Chờ đã, cậu đừng nói, đừng nói cho mình biết, đừng tiết lộ, sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm xem phim của mình, mình muốn chính mình xem."

Khương Từ: "......"

"..." Hoắc Trăn Trăn khôi phục lại trạng thái chua xót:

"Vậy cậu cùng xem với ai? Lộc tổng?"

Khương Từ theo bản năng nhìn Ôn Niệm, Ôn Niệm đang nói với người phục vụ những gì không ăn được trong nguyên liệu nấu ăn, Khương Từ nói với Hoắc Trăn Trăn:

"Ôn Niệm."

Ôn Niệm nghe thấy tên của mình, quay đầu nhìn qua.

Hoắc Trăn Trăn ngẩn người mười giây: "Ồ, chị ấy,... chị ấy không sao chứ? Cậu thay mình vấn an với chị ấy."

Khương Từ: "Được, đã biết."

Cúp điện thoại, Ôn Niệm đưa thực đơn cho Khương Từ:

"Em nhìn xem, em có món nào khác muốn ăn không...... Vừa rồi là ai? Cũng mời em xem 《 24 giờ nghĩ cách cứu viện 》?"

Khương Từ: "Hoắc Trăn Trăn, cậu ấy cũng đã mua vé hết rồi."

Ôn Niệm: "A...... Sớm biết vậy, rủ em ấy đi xem cùng với chúng ta, em ấy không vui sao?"

"Cậu ấy sẽ không." Khương Từ cười cười đưa thực đơn cho người phục vụ:

"Trước cứ như vậy đi."

......

Cả hai người vừa nói chuyện vừa ăn, rất lâu sau bữa ăn mới kết thúc. Trông công ty phát sinh chuyện ngoài ý muốn, cũng có thể như lời của Ôn Niệm nói: "Cũng còn tốt." Tâm trạng của nàng không bị ảnh hưởng, ngược lại vẫn luôn rất vui vẻ.

Bóng đêm bao vây đường phố, đứng bên ngoài " Lâm Ký", Ôn Niệm muốn đưa Khương Từ về nhà.

Hai người không ở cùng một khu, lại đi hai hướng khác nhau, Khương Từ từ chối nói:

"Quá không tiện đường, chị về nghỉ ngơi sớm một chút đi. Em sẽ tự mình đón xe."

Ôn Niệm giả vờ tức giận: "Vừa rồi mới nói muốn bù đắp cho em, em liền như vậy không cho mặt mũi?"

Thật sự không cần khách khí với Ôn Niệm vì loại chuyện này, Khương Từ vừa định nhả ra, điện thoại trong tay đột nhiên rung lên, cô cúi đầu nhìn xem, là Lộc Hành Tuyết.

"Em về nhà chưa?" Lộc Hành Tuyết ở trong điện thoại hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng và chậm rãi.

Khương Từ nghe được giọng nói của nàng, hướng về phía ánh đèn khóe miệng hơi nhếch lên:

"Còn chưa về, vừa định trở về."

Lộc Hành Tuyết: "Em ở đâu?"

Khương Từ: "Lâm Ký, vừa mới cơm nước xong."

Lộc Hành Tuyết: "Hả? Thật là trùng hợp, tôi cũng ở gần Lâm Ký, có muốn cùng nhau trở về không?"

......

Kết thúc cuộc gọi, Khương Từ lắc điện thoại và nói với Ôn Niệm:

"Lộc Hành Tuyết vừa lúc ngang qua đây. Em sẽ đi cùng cô ấy, nên đỡ làm phiền chị."

"... Ồ ~" Ôn Niệm đã đoán được đại khái lời nói của Khương Từ:

"Cô ấy bao lâu nữa sẽ đến? Chị sẽ đợi cô ấy cùng với em."

Khương Từ: "Hẳn là sẽ không lâu lắm."

Lộc Hành Tuyết nói rằng nó ở gần Lâm Ký, có thể là thật sự rất gần, chưa đầy năm phút liền đến. Thân xe màu đen bóng lưỡng đậu ở bên đường, Khương Từ nhận ra, lấy tay chỉ cho Ôn Niệm:

"Cô ấy đến rồi."

Ôn Niệm: "Đi thôi."

Hai người cùng nhau đi đến nơi xe dừng lại, chỉ thấy cửa ghế sau được mở ra, Lộc Hành Tuyết dẫn theo làn váy từ bên trong đi ra.

Nàng dường như là vừa rời khỏi một bữa tiệc, trên người mặc một chiếc váy lễ phục, bờ vai ngọc hơi lộ ra, làn da trắng sứ, mái tóc đen buộc thấp.

Bắt gặp ánh mắt của Khương Từ, Lộc Hành Tuyết từ từ nở một nụ cười. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, ngũ quan lập thể của nàng tươi sáng, nụ cười này giống như những vì sao đang tỏa sáng.

Khương Từ thầm than không thôi, dung mạo cùng dáng vẻ trời sinh của Lộc Hành Tuyết đẹp đến mức khiến người khác không khỏi ngưỡng mộ.

Ba người đứng yên, Lộc Hành Tuyết nói: "Tiểu ôn tổng, đã lâu không gặp."

Ôn Niệm cười: "Quả thật đã lâu không gặp."

Khương Từ dặn dò Ôn Niệm: "Chúng em đi trước đây, chị chú ý thân thể."

"Ừm ~" Ôn Niệm câu lấy vai Khương Từ, nhìn về phía Lộc Hành Tuyết:

"Lộc tổng, khi nào có rảnh thì cùng nhau gặp mặt."

Lộc Hành Tuyết từ đầu vai Khương Từ đảo qua, ý cười nhạt nhẽo:

"Sẽ có cơ hội."

Ôn Niệm nhìn hai người lên xe, cửa đã đóng lại, trợ lý Diêu cùng Lạc Minh Thượng ngồi ở ghế trước chào hỏi Khương Từ:

"Chào buổi tối, phu nhân."

Bọn họ xưng hô với Khương Từ như thế này, tạm thời còn chưa tiêu hoá được và có một chút xấu hổ đáp lại:

"Chào buổi tối."

Lạc Minh Thượng đang định đạp ga thì có người gõ vào cửa sổ phía sau. Bốn người trong xe đồng thời nhìn đến, chính là Ôn Niệm đuổi theo, chỉ thấy nàng hơi lùi lại bắt đầu cởi áo khoác trên người ra.

Lạc Minh Thượng hạ cửa kính xe xuống, Ôn Niệm đưa áo khoác từ cửa sổ qua cho Lộc Hành Tuyết đang ngồi ở bên cạnh cửa sổ:

"Quần áo của A Từ, thiếu chút nữa đã quên."

Lộc Hành Tuyết nhận áo khoác của Khương Từ từ trong tay Ôn Niệm, Ôn Niệm cong môi nói:

"Bye Bye."

Lộc Hành Tuyết gật đầu: "Bye."

Bánh xe lăn về phía trước, Lộc Hành Tuyết trả lại áo khoác cho Khương Từ, Khương Từ không mặc, tuỳ ý gác nó lên ghế.

Xe chạy đã được một lúc lâu, bên trong xe vẫn duy trì yên tĩnh. Trợ lý Diêu nghĩ tới đó, ngả người ra phía sau, hỏi ý kiến của hai người ở ghế sau:

"Có cần bật nhạc lên không? Hay nghe là nghe tin tức?"

Lộc Hành Tuyết không tỏ thái độ, Khương Từ liền nói: "Tôi đều có thể, tùy........"

Lộc Hành Tuyết: "Ồn ào."

Khương Từ: "......"

Lộc Hành Tuyết thường không từ chối người khác, nếu có từ chối thì cũng là dịu dàng nhẹ nhàng, Khương Từ thấy nàng nhắm mắt lại đưa tay ấn nhẹ giữa mày, thầm nghĩ có lẽ Lộc Hành Tuyết mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một lát không muốn bị quấy rầy.

Khương Từ lắc đầu với trợ lý Diêu, trợ lý Diêu nâng gọng kính im lặng quay lại, cùng lúc đó Lạc Minh Thượng quay mặt lại:

"... Phu nhân, tối mai tập đoàn sẽ có một buổi tổ chức team building, đặt bao hết toàn bộ phim điện ảnh chiếu gần đây. Có muốn đi xem với chúng tôi không? "

Khương Từ thầm nghĩ sẽ không phải lại là 《 24 giờ nghĩ cách cứu viện 》nữa đi?

Lạc Minh Lượng: "《 24 giờ nghĩ cách cứu viện 》!"

Khương Từ: "....." Cùng một ngày, cùng một bộ phim, đây là loại sự tình xác suất nhỏ đến mức nào?

Lạc Minh Thượng: "Sản xuất quy mô lớn, tất cả đều là bối cảnh lớn, kích thích đến không tả được!"

... Quả thực, hơn nữa đạo diễn không chút nương tay nào khi người xem đang ăn cơm hộp, Khương Từ chỉ cần nghĩ đến tình tiết của những cái chết thảm đó, ngực liền cảm thấy khó chịu.

Cô cảm thấy mình hẳn là xem không được.

Rất lâu không nghe Khương Từ trả lời, Lộc Hành Tuyết mở mắt ra và nhìn cô.

Tầm mắt hai người nhìn nhau, khoảng bốn năm giây sau, Khương Từ nói: "Tôi....."

Lộc Hành Tuyết: "Không rảnh sao?"

Khương Từ: "Có rảnh."

......

Khương Từ:???

Khương Từ:......

Editor: Vẫn như cũ chương này đủ 30 bình chọn, ngày tiếp theo em sẽ đăng chương kế tiếp ^^

Ôn Niệm sắp giải quyết chuyện riêng xong, chuẩn bị nhắm vào Khương Từ.