Dì Năm từ phòng vệ sinh ra thấy Kiều Trang sốt cả đêm rốt cuộc tỉnh lại, gương mặt hiền từ không giấu được vui mừng, giọng nói ấm áp tràn đầy quan tâm.

"Kiều Trang con cảm thấy trong người thế nào?"

Kiều Trang không trả lời câu hỏi của bà, ánh mắt nhìn xung quanh, thẫn thờ hỏi: "Khánh Vân đâu?"

Dì Năm chưa kịp mở miệng đã nghe Kiều Trang bồi thêm: "Chị ấy không cần con nữa đúng không?"

Đêm qua, nàng không đợi được Khánh Vân trở lại đã bất tỉnh. Chị ấy có lẽ không cần nàng nữa. Kiều Trang nhắm mắt lại, cảm nhận nỗi đau không ngừng giày xéo trái tim. Nàng không cam tâm! Bảy năm chẳng lẽ chỉ đổi được vài tháng ngắn ngủi? Bất luận giá nào nàng cũng không để mất chị ấy. Khánh Vân là của nàng không phải sao? Chị ấy không được không cần nàng.

Dì Năm không rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết Khánh Vân nửa đêm gọi bà hỏi chuyện Bảo Lam, không lâu sau Kiều Trang được đưa vào bệnh viện. Khánh Vân ở đây cả đêm, chỉ khi bà đến Khánh Vân mới về.

Dì Năm nhìn Kiều Trang sắc mặt nhợt nhạt, thở dài xót xa. Cô gái này năm đó ở Trần gia chịu không ít uất ức cũng may khi ấy có Khánh Vân chăm sóc. Mấy tháng trước, bà thôi việc ở Trần gia, Khánh Vân đưa bà về đây làm. Từ đây mới biết, mối quan hệ hai người không đơn thuần. Bà tuy già cả, lạc hậu, nhưng chưa bao giờ xem đồng tính là cái gì ghê gớm, đáng xấu hổ. Chỉ cần mỗi người sống tốt một cuộc đời của mình, cuộc đời của người khác thì để họ tự quyền quyết định. Bản thân mình không sống thay người khác, cần gì miễn cưỡng người khác sống theo ý mình.

Dì Năm ngồi xuống giường, nắm lấy tay nàng trấn an: "Đêm qua, Khánh Vân đưa con đến bệnh viện, túc trực cả đêm, chỉ vừa về sáng nay, chút nữa sẽ trở lại với con thôi."

"..."

"Dì không biết xảy ra chuyện gì, nhưng dì biết Khánh Vân rất thương con."

"Thật sao?"

Dì Năm xoa mái tóc của nàng, chắc chắn khẳng định: "Tất nhiên là thật! Khánh Vân thương con nhất."

Kiều Trang nhợt nhạt mỉm cười.

Cạch...

Kiều Trang đưa mắt ra cửa, nhìn người bước vào, nụ cười nhạt nhẽo trên môi lập tức biến mất, hốc mắt đỏ ửng không ngăn được hơi nước nổi lên.

Dì Năm thấy Khánh Vân liền yên lòng. Bà tinh ý đứng dậy: "Hai đứa nói chuyện. Dì đi ra ngoài một lúc."

Kiều Trang từ lúc thấy Khánh Vân ánh mắt vẫn chưa rời đi, nước mắt theo cái chớp mắt rơi xuống, bàn tay nắm chặt chăn, muốn giải thích lại sợ hãi Khánh Vân không tin.

Khánh Vân đứng yên một lúc mới đi đến. Cô ngồi xuống giường, nhẹ nhàng nắm tay nàng, không ngừng tự trách.

"Chị xin lỗi, chị không nên nổi giận với em. Là chị sai, chị không tốt, khiến em chịu uất ức. Chị..."

Kiều Trang không nghe Khánh Vân nói tiếp đã nhào vào lòng ôm lấy cô. Nàng áp mặt ngực lên trái tim cô, nghẹn ngào.

"Em chỉ cần chị tin em...em không phản bội chị...em chỉ yêu một mình chị."

Khánh Vân ôm chặt nàng, khóe mắt cũng phiếm hồng: "Chị tin em."

Kiều Trang hơi nhíu mày, đem mi mắt ướt đẫm chuyển động, ngập ngừng nhìn cô: "Chị...tin em thật sao?"

Khánh Vân vén tóc hôn lên trán nàng, một lần nữa lặp lại: "Kiều Trang...chị tin em."

Kiều Trang cong môi cười, vừa cười vừa rơi nước mắt, trong giọng nói mang đầy cảm xúc phức tạp: "Khánh Vân, em thật sự rất sợ, sợ chị không yêu em, sợ chị không cần em, sợ chị xa lánh em. Nếu có một ngày như vậy, em sợ mình lại phát điên, em không biết mình sẽ làm ra cái gì?"

Khánh Vân hơi nhíu mày giữ lấy gương mặt nàng, trong lòng ẩn ẩn một loại bất an. Cô nhìn vào đôi mắt đen láy, như thể nhìn thấy một cô gái người đầy vết thương đang thống khổ kêu gào, hơi thở cô cứng lại, ngực trái phát đau. Khánh Vân dằn xuống, chậm rãi hôn lên mắt, mũi và môi nàng, vừa hôn vừa không ngừng trấn an.

"Chị yêu em, luôn yêu em, luôn cần em. Ngày đó sẽ không bao giờ xảy ra."

Kiều Trang ngây ngô chớp mắt, tia sát ý cũng chìm xuống đáy mắt, mỉm cười: "Khánh Vân, thật may! Thật may vì chị yêu em, thật may vì chị tin em."

Khánh Vân lau nước mắt cho nàng, ánh mắt tỉ mỉ dịu dàng: "Chị yêu em không phải vì em gặp may mắn, chị yêu em vì em xứng đáng được yêu. Chúng ta bình đẳng, đừng vì yêu chị mà hạ mình. Chị sẽ đau lòng!"

Kiều Trang ôm lấy Khánh Vân không đáp. Có lúc nàng cảm thấy không chân thật, có lúc nàng sợ đấy chỉ là một giấc mơ. Trong mắt nàng không ai sánh bằng chị ấy, trong mắt nàng chị ấy là cả vũ trụ. Cho nên, có được Khánh Vân vẫn làm nàng sợ hãi. Trước kia nàng có thể chịu đựng, nhưng một khi nếm trải qua, chỉ khi chết đi...mới có thể buông tay.

"Huỳnh Bảo Lam, cô ta hãm hại em." Kiều Trang bỗng nói.

"Chị biết!"

Khánh Vân từ đêm qua đã biết, chỉ trách cô lúc đó quá nóng vội làm Kiều Trang hoảng sợ, làm em ấy đau lòng. Một đêm Kiều Trang sốt cao, một đêm cô dằn vặt chính mình. Huỳnh Bảo Lam cô sẽ không bỏ qua cho cô ta.

"Em muốn gϊếŧ cô ta!" Kiều Trang lạnh lùng nói.

Khánh Vân hơi nới lỏng cái ôm, cúi xuống nhìn Kiều Trang, chưa kịp nhìn ra cái gì chỉ thấy em ấy lắc đầu: "Cô ta chưa đáng phải chết, đúng không?"

Kiều Trang mỉm cười nhìn cô: "Khánh Vân, em nghe lời chị!"

"Chị muốn xử lý cô ta thế nào, em nghe lời chị."

Kiều Trang vùi mặt vào lòng cô, gương mặt như phủ một lớp sương, thanh âm thản nhiên cười cợt: "Trên đời này có rất nhiều kẻ đáng ghét. Bọn họ luôn muốn chị rời xa em."

"Bọn họ rõ ràng muốn chết. Nhưng nếu không nhất thiết...em sẽ nhịn. Khánh Vân, chị chỉ nên thấy những mặt tốt của em thôi!"

***

Kiều Trang ở bệnh viện ba ngày mới xuất viện, nàng không có thời gian dưỡng bệnh liền quay lại xử lý công việc tồn động mấy ngày qua.

Thấy Kiều Trang làm việc đến khuya, Khánh Vân đau lòng sức khỏe nàng mới hồi phục, không nhịn được khuyên.

"Kiều Trang, trễ rồi, đi ngủ thôi!"

Kiều Trang buông cây viết cầm trên tay, ngẩng mặt nhìn Khánh Vân bao nhiêu mệt mỏi đều như gió thoảng mây bay.

"Bế!" Nàng đưa hai tay về phía trước, làm nũng với cô, công việc đúng lúc vừa mới hoàn thành.

Khánh Vân khẽ cười, khom người đem Kiều Trang bế lên.

Phòng làm việc và phòng ngủ có cửa thông nhau, quãng đường không xa, Khánh Vân bế Kiều Trang một chút cũng không mệt. Cô cẩn thận đặt Kiều Trang lên giường rồi mới nằm xuống bên cạnh.

Kiều Trang mau chóng ôm Khánh Vân, kìm lòng không đậu hôn cô, nụ hôn mỗi lúc cuồng nhiệt, bàn tay không yên phận luồn vào áo xoa lấy cơ bụng cô.

Khánh Vân nắm tay không cho nàng làm loạn, sau đó đem nàng ôm vào lòng, khẽ nói: "Ngủ đi!"

Kiều Trang không giấu được mất mát. Hai người gần một tháng không gần nhau, Khánh Vân tại sao không muốn nàng, chị ấy từ chối nàng. Kiều Trang nghĩ đến một chuyện, sắc mặt tái nhợt, xoay lưng đi.

Khánh Vân ngạc nhiên, đem Kiều Trang ôm trở lại, nhìn nước mắt đong đầy trong khóe mắt, khẩn trương không thôi: "Kiều Trang...chị..."

Kiều Trang tự giễu cười: "Khánh Vân...chị chê em đúng không? Chị chê em không sạch sẽ cho nên mới không muốn em?"

Khánh Vân lập tức phủ nhận: "Không phải như vậy!"

Kiều Trang gạt nước mắt, đôi mắt hằn lên tia máu, mang theo một loại bi phẫn: "Em luôn chán ghét thân thể này, từ đầu nó đã không sạch, bây giờ, bây giờ lại bị..."

Khánh Vân đưa tay che lấy môi nàng, vội giải thích: "Chị chưa bao giờ nghĩ như vậy. Chị thấy em mới khỏi bệnh lại phải làm việc vất vả nên muốn cho em được nghỉ ngơi nhiều hơn. Em không biết chị gần đây phải cố gắng kiềm chế mới không..."

Khánh Vân không nói nữa. Cô không phải không có du͙ƈ vọиɠ, nhưng đối với Kiều Trang nó không quan trọng bằng. Cô sẽ không vì thỏa mãn chính mình mà không quan tâm đến sức khỏe và cảm giác em ấy. Nhưng cô không ngờ đến Kiều Trang lại nghĩ theo chiều hướng đó, có lẽ em ấy vẫn canh cánh chuyện năm xưa và những gì Bảo Lam làm lại khơi dậy nỗi đau cũ. Kiều Trang thật khờ!

Khánh Vân xoa lấy môi nàng, bỗng hỏi: "Trước khi quen em, chị và Gia Linh đã từng yêu nhau, đã từng ân ái với nhau. Vậy em nghĩ chị không sạch sẽ sao?"

Kiều Trang sợ Khánh Vân hiểu lầm lập tức phủ nhận:"Không có! Em không bao giờ nghĩ như vậy."

Kiều Trang có ghen với Ngô Gia Linh nhưng chưa bao giờ nàng có ý nghĩ mạo phạm Khánh Vân. Chị ấy là báu vật của nàng, nàng trân quý không hết làm sao dám khinh nhờn chị ấy.

Khánh Vân mỉm cười: "Chị đối với em cũng vậy. Quá khứ đã qua thì hãy để nó qua đi, đừng biến nó trở thành khúc mắc theo em cả đời. Mọi thứ giống như định mệnh, nếu không có Trần Đình Quân, chị và em có thể gặp nhau sao?"

"..."

"Kiều Trang, chị yêu em không phải vì trinh tiết, với chị nó chẳng quan trọng chút nào. Chị chỉ quan tâm hiện tại, em yêu chị vậy là đủ rồi. Nghĩ xem, nếu một người nói yêu người khác mà không thể chấp nhận quá khứ của họ, không thể chấp nhận việc mình không phải người đầu tiên của họ thì sao gọi là yêu? Cái người đó yêu chính là bản thân họ mà thôi!"

Kiều Trang xúc động vùi vào lòng Khánh Vân. Những đạo lý ấy không phải nàng không hiểu, nhưng vì yêu Khánh Vân nàng mới thực sự để ý, nàng muốn dành cho chị ấy những thứ tốt nhất, chính thân thể này cũng không ngoại lệ. Chuyện Trần Đình Quân qua nhiều năm khiến nàng nguôi ngoai, lần này Huỳnh Bảo Lam tuy chưa làm gì quá phận nhưng đó là sỉ nhục, là khơi dậy nỗi đau sâu thẳm nơi đáy lòng. Thân thể lẫn trái tim của nàng chỉ dành cho Khánh Vân, những kẻ khác không có tư cách.

Kiều Trang quấn lấy cổ cô, nhỏ mọn nói: "Khánh Vân, chị thất tốt, tốt đến nổi chỉ muốn đem chị giấu đi."

Khánh Vân điểm mũi nàng, nheo mắt cười: "Chị không tốt như vậy. Chẳng phải em luôn trách chị khi dễ em sao?"

Kiều Trang nóng lỗ tai, mím môi: "Khánh Vân..."

"Chị nghe!"

"Lần sau...em muốn ở trên!"

Nụ cười trên môi Khánh Vân càng sâu sắc, sảng khoái đáp ứng: "Được, em muốn làm kiểu gì chị cũng cho."

"Chị..." Kiều Trang đỏ mặt, nàng có phóng túng như vậy sao?

Khánh Vân hôn chóp mũi nàng, thì thầm: "Ngủ mới có sức lần sau cho em ở trên cưỡi ngựa."

Kiều Trang cắn môi cô xả giận. Đúng là khinh người quá đáng!

***