-Dạ,để ck tự giải quyết!Chứ vk đánh ghen chắc chết người

-Biết thế là tốt:))-Nó mở cửa xe rồi đi vào

-Dạ!!!Bà xã về cẩn thận ạ!!-Anh ngoan ngoãn

-Nè,cơm trưa,ăn cho hết!!-Nó đưa hộp cơm trưa cho anh

-Cảm ơn bà xã!!-Anh nhận lấy rồi vẫy tay chào nó,đứng nhìn sau khi chiếc xe đã đi xa

-Vợ ngốc!-Anh cười thầm rồi lên phòng làm việc

Tất nhiên là bên dưới sảnh cả nam lẫn nữ không trừ một ai bắt đầu tám chuyện....

Anh lên phòng thì thấy thư kí vẫn đứng đó

-Cô còn không mau làm việc?

-Nhưng thưa Tổng giám đốc,còn cơm...-Thư kí nhìn về hướng hộp cơm của cô ta

-Khỏi cần,tôi đã có rồi!!Đi ra ngoài đi!!

-Tổng giám đốc,sao ngài lại chịu hạ mình dưới một con đàn bà như thế chứ,cô ta có gì hơn tôi đâu!Tôi đẹp hơn cô ta,giỏi hơn cô ta,gia thế giàu hơn cô ta,tại sao ngài lại yêu cô ta chứ không phải tôi!Chắc chắn con đàn bà đó đã bỏ thuốc mê tổng giám đốc rồi!!

-Lọai như cô không xứng để nói vợ tôi!!Cút ngay!Tôi sa thải cô!-Anh tức giận hét lên,người tỏa ra sát khí

-Tổng giám đốc chắc chắn ngài bị cô ta bỏ thuốc rồi,con hồ ly đó!!-Thư kí vẫn mạnh mồm mà không biết anh đang đùng đùng nổi giận,mặt đen lại

Anh lấy máy ra

-Alo-Bên đầu kia

-Bắt người!Tập đoàn!Nhanh!-Anh lạnh lùng nói

-D...dạ!!-Người bên kia sợ hãi lắp bắp”Hic,tên nào to gan chọc giận bang chủ vậy chứ,đúng là điên mà!!”Tên này nghĩ

Anh cúp máy rồi nhìn thư kí

-Cút ra khỏi đây tôi!!Nếu còn muốn sống!

-Không,nhất định tôi sẽ làm tổng giám đốc yêu tôi!!!

-Bảo vệ!!

-Thưa tổng giám đốc cần gì ạ??

-Lôi người này ra ngoài,bên dưới có xe đang chờ,giao cô ta cho họ!

-Vâng!!-Hai người bảo vệ kéo thư kí ra ngoài

-Tổng giám đốc,anh phải yêu tôi!!!-Cô ta hét lên rồi cười điên dại,xuống đến phía dưới,bảo vệ giao cô ta cho người trong chiếc xe rồi đi mất

Bên trong nơi làm việc,ai cũng chứng kiến cảnh tượng vừa rồi,ai cũng tiếc thầm cho cô ta vì dám chọc giận tổng giám đốc,mà cô ta cũng đáng như vậy lắm!

Tối đó,anh vừa bước vào nhà

-Trời ơi!!Nhà tôi biến thành cái gì thế này????-Anh hét ầm lên nhìn xung quanh phòng khách nào là vỏ bánh kẹo,bim bim,hoa quả,lon nước ngọt vứt tứ tung,đồ đạc bị ném lại một góc còn nó ngồi trên ghế bên cạnh là những túi bim bim,nước ngọt, bỏng ngô,một tay cầm điện thoại,tay kia di chuyển chuột máy tính,mắt nhìn lên ti vi vẫn đang bật

-Vợ ơi!!!Em phá nhà hả vợ???-Anh kêu nó

-Osin về rồi hả?Giờ dọn đống này đi,ta buồn ngủ quá,đi ngủ đây!!!-Nó nhảy tót lên cầu thang rồi đóng sầm cửa phòng lại

-Huhu T_T cuộc đời tôi!!!-Anh khóc lóc nhìn căn phòng nó quậy rồi bắt đầu dọn dẹp

1 tiếng....à không 2 tiếng sau

Anh ngồi thở hồng hộc như bị ma đuổi

-M...Mệt...Mệt quá!!!!AAA.....-Anh hét ầm lên làm nó thức giấc

-NÀY!TÊN OSIN KIA IM NGAY TA NGỦ!!!!-Nó hét vọng xuống

-Dạ╯︿╰ -anh ngoan ngoãn nghe lời

Trên phòng nó....

-Đáng đời lắm dám làm ta ghen ahaha=)) -nó cười thầm

Anh nhìn lại phòng một lần nữa,sạch bong như mới không còn chút rác nào

-Tuyệt vời!!!Mình giỏi quá mà:v -anh tự cười tự khen rồi vào bếp nấu bữa tối gọi nó xuống ăn

-Mèo lười này~~-anh gọi nó

-Mèo....mèo lười????-Nó đang ăn cơm tối mặt xuống

-Thì vợ giống hệt con mèo lười mà chỉ ăn ngủ chơi thôi!!-Anh vô tư nói ra mà không biết nó đang giận đùng đùng

-Tôi no rồi!!-Nó đứng dậy lên phòng

-Mình nói sai à??-Anh ngơ ngác nhìn nó rồi vội dọn bữa tối chạy lên phòng nó

-Vợ à~ giận chồng hả???Nè~~

-Ai vợ ngươi??-Nó lườm anh

-Mèo con của anh chứ ai!!-Anh ôm nó vào lòng

-Anh buông tôi ra>< -nó đỏ mặt

-Haha ngượng kìa!!!-Anh cười rồi ôm chặt nó sát vào người mình

Nó ngượng ngượng cố nhích ra khỏi người anh

-Mèo lười này,em có làm gì cũng vô ích thôi!!Tôi mạnh hơn em,tôi có thể ăn em bất cứ lúc nào, em nên biết điều đó!!-Anh đe dọa nó

Phụt>< cái mặt nó bốc khói”Trời ơi,mình đang nghĩ cái gì thế này!!!Mình mà phải ngượng trước tên này ư??Không thể nào!!!”

-Mèo này!!Vợ làm thư kí cho chồng nhé!!Chồng đuổi người ta đi rồi,không biết kiếm ai cho phù hợp

-Không!!-Nó

-Đi mà!!Mèo à~~

-Tôi nói không là không!!!

-Nha nha!!!Mèo con của chồng,mèo à

-Ơ hay,tôi bảo không mà!

-Mèo lười mà không làm là chồng đi tìm mèo khác đấy!!

-Anh...

-Nào!!Giờ có làm không???-Anh cười gian xảo

-Thì làm!!-Nó ngượng rúc đầu vào ngực anh

-Thương mèo của anh quá

-Biết rồi biết rồi!!

-Mèo không thương lại anh à?Anh khóc đấy

-Dạ,thương....thương anh!!!!-Nó ngượng đỏ mặt nói

-Ai thương anh??

-Vợ thương anh!!-Nó nói lẩm bẩm

-Mèo nói gì?Nói to lên,anh chưa nghe thấy!!-Anh giả vờ

-Vợ....vợ thương anh!!-Nó nói to hơn chút nữa

-Gì??

-VỢ THƯƠNG ANH!!!!!-Nó hét vào tai anh

-Nghe thấy rồi nhưng vợ đừng hét thế!!Sập nhà mất!!-Anh trêu nó

-Cút!!Ra khỏi phòng tôi ngay tên biến thái!!!!AAAA.....tức chết mà!!!!!-Nó vùng vẫy ra khỏi vòng tay anh

-Vợ à!!Tên biến thái này muốn ăn em!!!-Anh thì thầm vào tai nó rồi cắn lấy tai nó

Nó đỏ mặt

-Dừng lại!!Được rồi,anh có thể ngủ cũng tôi đừng đe dọa nữa!!

-Gọi chồng xưng vợ xem nào!!Không ta ăn em!!

-Anh đừng có mà quá.....-Nó đang định nói thì dừng lại

-Dạ!!Chồng có thể ngủ cùng vợ!!!

-Đó!Thế mới ngoan chứ!!-Anh hạnh phúc rồi ôm nó ngủ ngon lành đến sáng hôm sau

Hôm nay anh không đến công ti nhưng sáng sớm đã đi đâu đó,nó dậy thì thấy nhà không có ai chỉ có một tờ giấy anh để lại trên bàn

“Vợ à!!Em dậy rồi thì xuống dưới nhà,anh có mua bữa sáng cho em rồi đó,hôm nay em không cần đi làm đâu!Anh có việc gấp cần đi sớm,xin lỗi vì không báo trước!!Nếu tối nay quá 7h tối mà anh chưa về!Em hãy ra quán cà phê đối diện công ti anh tìm anh ở đó!!

Chồng của vợ

Hoàng Khánh Minh “

-Xì,nghĩ gì mình đi tìm hắn chứ!!-Nó để tờ giấy lại cho cũ rồi xuống dưới nhà ăn sáng...

Quả nhiên là cả buổi hôm nay anh không về mà trời thì ngày càng tối dần,đồng hồ cứ kêu tích tắc tích tắc qua lại,kim ngắn đã chỉ gần sang số 7,kim ngắn đã chỉ đến số 9

-6h45 rồi sao tên đó vẫn chưa về!!Có khi nào trong thế giới ngầm xảy ra chuyện!!Không ổn rồi!!-Nó đã ngồi lo lắng nhìn đồng hồ suốt hơn 3 tiếng vội vàng vơ chiếc áo khoác trên ghế lấy chìa khóa xe,vào gara lôi chiếc môtô ra đi thẳng tới quán cà phê

Đến nơi,nó vừa bước vào đã sững người lại trước mặt nó là

Tony,Gia đình của Deyky đặc biệt hơn là....

-Nii-chan!!!!!-Nó rưng rưng nước mắt chạy đến ôm lấy Đức Bảo (mong chưa bạn nào quê[email protected]@)

-Em gái của anh đã lớn từng này rồi sao!!Đi mà không nói với anh một tiếng,biết anh tìm em mấy năm nay không!!!

-Em xin lỗi hihi:))

-Mamy!!!-Denvin chạy tới ôm lấy nó

-Denvin lâu rồi chưa gặp con!!Con có nghe lời pama không đó!!-Nó bế Denvin lên

-Con ngoan lắm mamy!!Con nhớ mamy!!!

-Mamy cũng nhớ con mà!

-Lâu rồi chưa gặp lại,Phương!!-Hai vợ chồng Deyky lên tiếng

-Lâu rồi chưa gặp lại hai người!!Vẫn khỏe chứ?

-Tất nhiên mà!!

-À đúng rồi!!!Khánh Minh đâu?Anh ấy bảo em đến đây tìm!

-Đây rồi,quên mất!!-Sara-vợ của Deyky lên tiếng kéo nó theo vào một căn phòng nhỏ của quán

-Sao vậy Sara?

-Đi theo mình!!Mình giúp cậu!!^^ -Sara vui vẻ

Bên trong căn phòng,Sara lấy ra một bộ váy màu trắng dài tới đầu gối có đính kim cương tuyệt đẹp và một đôi giầy búp bê trắng thắt nơ

-Nè,mặc vào đi!Mình ngắm cho!!!

-Nhưng sao lại...-Nó nhìn chiếc váy và sdôi giầy

-Cứ thử đi mà!!-Sara đưa nó đến phòng nhỏ thay đồ

Khi nó bước ra.....

-Oa!!!Đúng là vừa vặn mà,đẹp lắm!!!Người đẹp mặc gì cũng đẹp!!

-Mình thấy cứ sao sao ấy!!-Nó ngượng ngịu

-Không sao đâu mà!!Mình giúp cậu trang điểm và búi tóc nhé!!

Sau hơn 1tiếng được Sara giúp nó....

Nó như tiên nữ vậy đó,làn da trắng hồng không tì vết,đôi môi đỏ mọng,mặc chiếc váy thuần khiết

Đức Bảo buộc khăn bịt mắt nó lại rồi đưa nó lên xe ôtô đến một nơi nào đó....

Sau 15phút đi đường,nó đã được xuống xe và tháo khăn bịt mắt

Trước mắt nó dần dần hiện ra khung cảnh là một bãi biển với những ngọn nến lung linh được xếp thành hình trái tim giữa những đóa hoa hồng,anh đứng ở đó,tay cầm bó hoa

Nó từ từ bước đến

-Anh!!-Nó khẽ gọi

Anh quay ra bước đến gần nó hơn rồi quỳ xuống

-Làm vợ anh nhé!!!-Anh đưa chiếc nhẫn và bó hoa đến trước nó

Nó xúc động,nước mắt rơi từ từ xuống trong hạnh phúc

-Em đồng ý!!!

Anh đeo chiếc nhẫn vào tay nó rồi đứng dậy ôm lấy nó, từ từ.....môi chạm môi....trong khung cảnh lãng mạn....

Nó và anh sẽ mãi mãi bên nhau,hạnh phúc và có những đứa con kháu khỉnh,nghịch ngợm,với trí thông minh hơn người của bố mẹ chúng!!

---------------------------------------------------------

The End