Tháng bảy, nắng như thiêu đốt một ngày, khoảng thời gian trước còn thường xuyên có mưa, giờ lại là mấy ngày liên tục vẫn trời quang mây tạnh, có mưa nhiều lúc trước trời quang mây tạnh, mực nước trong ao liên tục vơi đi.
Quạt điện quay phần phật, nhưng thân người vẫn nhớp nháp, khó chịu.

Đường Lâm có chút bồn chồn, ngay cả Trần Vi ở đầu bên kia điện thoại cũng nhận ra: "...!Đường Lâm? Có chuyện gì sao? Em có nghe không?"
"A, chị vừa nói gì? Xin lỗi, em..." Đường Lâm đứng dậy, tới chỗ cửa và nhìn về phương xa.
"Là như này, bạn của chị tổ chức lớp đào tạo hè, mới vừa làm giáo viên, giờ không tuyển được người nữa, chị nhớ em không phải dạy học ở cấp hai sao, chuyện này cũng nhẹ nhàng, có hai ba lớp một ngày, lương cũng không tệ, hai ngàn bảy mươi tám một tháng, tuy rằng thấp hơn lương trường, nhưng chị nghĩ em nghỉ hè cũng không làm việc, coi như kiếm thêm khoản thu nhập," Trần Vĩ nói rõ ngọn ngành, lại hỏi: "Em có làm hay không?"
"Chậc, em không thể rời nơi này," Đường Lâm cau mày.
"Đừng vội khước từ! Thực ra chỗ của cậu ấy thực sự rất tốt và nhẹ nhàng.

Nếu muốn, có thể qua vào cuối tuần hoặc kỳ nghỉ đông và hè.


Dù bây giờ không có nhiều tiền nhưng nếu kỳ nghỉ đông lại đến, thể nào cũng có đến hơn 3000 tệ, em vẫn có thể tiếp tục làm việc ở trường, hơn nữa chỗ ở cậu ấy rất gần nhà em, đi bộ hai mươi mấy phút là đến, Lâm Lâm, em nên cân nhắc!"
"Được rồi, hai ngày nữa em sẽ cân nhắc và cho chị câu trả lời." Đường Lâm hạ giọng đáp.
"Tốt quá! Nhưng em có chuyện gì sao? Nghe giọng nói có chút kỳ kỳ?" Nói xong chính sự, Trần Vi đổi chuyện hỏi.
"Không sao, trời nóng, ông trời thật sự muốn tiệt đường sống con người." Đường Lâm đùa giỡn rồi chuyển chủ đề, Trần Vi cũng không hỏi nhiều, nói vài câu liền cúp điện thoại.
"Có chuyện gì?" Bà cụ bước vào phòng: "Ai gọi vậy?"
"Một người bạn," Đường Lâm xoay người bước vào, "Một giáo viên từ lớp luyện thi là bạn chị ấy mới tới, kêu con dành chút thời gian."
"Đây là chuyện tốt mà!" Bà cụ đặt đĩa hoa quả lên quầy, gắp một miếng ăn, "Chắc ở nhà chán lắm rồi, đi dạy luyện thi một thời gian cũng hay, cái mùa cũng không có người tới du lịch, trong nhà chuyện này mày cũng không cần lo lắng."
Mẹ, con thật đáng thương.

Con trở về không lâu, mẹ đã bắt đầu ghét bỏ con," Đường Lâm tỏ vẻ khó chịu.
"Con nhỏ này! Tao ghét mày bao giờ? Tao là thấy mày ở nhà phải bồi bổ tao mới không vui!" Bà cụ nhìn chằm chằm trán.
"Sao cơ, con nguyện bồi bổ mẹ, ở nhà thật thoải mái biết bao, có thể duỗi tay cơm tới há mồm ăn.

cuộc sống này tốt đẹp cỡ nào," Đường Lâm cười tủm tỉm mà nói.
"Vậy thì ở nhà đi, không thiếu mấy ngàn đô của cô đâu", bà cụ ném vỏ dưa hấu cười nói, rốt cuộc bà vẫn mong con gái ở nhà nhiều hơn.
"Được rồi, con sẽ gọi lại cho chị ấy.

Nhân tiện, trong tủ lạnh của chúng ta có kem que không?" Chuyện chính hai câu chưa xong, chủ đề đã chuyển sang đồ ăn, Đường Lâm vứt vỏ dưa hấu, chui vào phòng bếp tìm đồ ăn.
"Ủa, sao thân con gái mà cứ nghĩ đến chuyện ăn uống vậy! Sắp hết thấy eo rồi, béo hơn thì làm sao coi được!", Bà cụ lo sốt vó.
Đường Lâm buồn bã quay lại nhìn bà: "Các bà mẹ khác sẽ nghĩ con gái mình gầy quá, béo thế nào cũng thấy gầy.


Làm sao mẹ lại có thể đả kích con thế! Con mới 45 cân thôi, thân này phải 50 mới tính mập mà con đã bằng đó đâu? Con vẫn nhớ cách đây vài ngày mẹ kêu rằng con gái béo quá sẽ không tốt đâu mẹ ạ, mẹ hay thay đổi quá."
"...!" Bà không thốt nên lời, chỉ nói, "Bớt ba hoa về cân nặng khi mang giày và khi không mang giày."
"Haha, tốt xấu nó cũng có tồn tại phải không?" Đường Lâm cười tủm tỉm, khi trở ra cầm trên tay kem que.
Gần đây, Đường Lâm thấy Viên Chinh ăn sáng và ăn tối muộn hơn nhà cô.

Hàng chục năm nay, bà cụ đã quen nấu ăn lúc 7 giờ sáng và 6 giờ chiều, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của Viên Chinh về cơ bản là 8 giờ sáng và 7 giờ tối.

Mỗi đêm Đường Lâm ăn xong đều để ý cậu từ bên ngoài trở về.
Thời điểm trái vụ nên khách sạn người ở ngày càng giảm, có 40 phòng mà chỉ có 5 người ở, nên công việc hàng ngày của Đường Lâm không chỉ ăn ngủ mà còn là ngủ gà ngủ gật.

Lúc Viên Chinh về không thấy người đứng sau quầy, suýt chút nữa còn tưởng cô không có ở đó, nhưng vừa bước đến liền phát hiện bộ dạng ở sau quầy dựa vào ghế ngủ ngon lành.

Vừa thấy cô ngủ say, bước chân Viên Chinh dừng lại, lui đi lui lại một lúc lâu, cậu đến gần quầy, đứng bên cạnh cô, cúi người đưa tay chạm vào làn.
Làn da cô nàng này mịn màng, mỏng manh, dù ít trang điểm, không chăm chút, dưới ánh mặt trời có thể nhìn thấy những sợi lông tơ, nhưng không có lỗ chân lông nên sờ vào có cảm giác dễ chịu.

Trong nháy mắt, tình cảm bị kìm nén bấy lâu trong lòng như núi lửa phun trào, khiến cậu choáng váng trong giây lát, không tự chủ được dùng sức ấn ngón tay xuống, cậu đập mạnh tay về phía sau, lùi lại hai bước.
Đường Lâm híp mắt nhìn cái bóng trước mắt, cao gầy đối nghịch với ánh đèn, không thể nhìn rõ bộ mặt.

Đường Lâm dùng tay chặn mắt cô, hồi lâu mới nhận ra, tiếng nói khàn khàn: "Viên Chinh?"
Viên Chinh lấy điện thoại ra, bấm máy vài chữ rồi đưa cho Đường Lâm: Tôi xin lỗi.
Đường Lâm nhìn một hồi, nhíu mày, muốn hỏi: "Vừa rồi là anh chọc vào mặt tôi", nhưng do dự, nghĩ vừa rồi có thể là ảo giác của cô, lời xin lỗi của Viên Chinh...!Cô viết trên tờ giấy: Tôi cũng có phần sai, bữa đó, là tôi đã quá kích động.
Viên Chinh nhìn lại, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, trên giấy viết: Tôi sẽ đến chùa Tây Sơn hai ngày, cô có đi không?

Chùa Tây Sơn? Đi bao lâu?
Hai ngày nữa.

Viên Chinh đáp.
Đường Lâm chau mày: Chùa Tây Sơn là một điểm tham quan nổi tiếng ở Vãn Trấn, nhưng nó không nằm trên phố, phải mất hơn nửa tiếng để đến đó bằng ô tô trong thôn trang bên dưới thị trấn.

Chùa Tây Sơn tuy quy mô không lớn nhưng lại có một vị sư phụ ngự trấn, rất linh nghiệm nên nơi đây cũng có rất nhiều du khách đặc biệt ghé.

Cô hơi ngạc nhiên không ngờ Viên Chinh cũng tin điều này, nhưng điều khiến cô do dự là ở dưới thôn không có khách sạn, ở hai ngày không biết có trụ được không...
Tuy là thế, Đường Lâm lại luyến tiếc từ chối.
Cô biết rất rõ cứ tiếp tục như vậy sẽ rất nguy hiểm, nhưng lý trí không thể quyết định tình cảm, cho dù rõ ràng hậu quả, lại nhịn không được tâm hồn ảo tưởng, không thể không tới gần.

Cô cũng không ngây thơ, nhưng lại càng giãy giụa, cô biết bản thân nên lắc đầu vào lúc này, nhưng khi chạm vào tờ giấy, lời nói của cô lại thành: Khi nào xuất phát?
Viên Chinh vui mừng khôn xiết, trên khuôn mặt nở một nụ cười phấn khích: Sáng mai.
Mãi cho đến khi Viên Chinh lên tầng, Đường Lâm mới che trán hối hận: "Đường Lâm, mày điên rồi!"
Viên Chinh bình tĩnh trở lại sau khi trở về phòng, liền đứng ở bên cửa sổ, nhìn màn đêm cùng nước trong ao tối đen như mực, phản chiếu ngọn đèn dầu từ bốn phía xung quanh, hiện ra vài phần huyền ảo.
Cậu lấy điện thoại di động ra, viết mấy chữ và chỉnh sửa tin nhắn, nhưng sau đó xóa chúng đi, xóa đi xóa lại, và cuối cùng chỉ còn có năm chữ: A bác, tôi xong rồi..