Liễu Ngọc Như một đường chạy như điên về phía thuyền hoà, vừa lúc thuyền hoa dừng ở bên bờ, chỉ nhìn thấy xung quanh vây kín thủ vệ, hình như bọn họ đã bắt đầu điều tra. Liễu Ngọc Như lau nước mắt, nàng bước về phía trước, hít hít cái mũi, ra vẻ trấn định nói: “Vị đại nhân này, ta……ta……”
 

Nàng nói không ra lời, nàng bắt bản thân mình phải bình tĩnh một chút, phải bình tĩnh một chút nhưng là trước sau vẫn nói không thành lời, chỉ có nước mắt là ào ào rơi xuống, làm cho cả người nàng nhìn qua mảnh mai lại đáng thương không chịu nổi.
 
Thủ vệ nhìn thấy Liễu Ngọc Như như vậy liền lập tức mềm lòng, hắn vội nói: “Vị phu nhân, chính là có chuyện gì?”
 
Liễu Ngọc Như lấy ra lệnh bài Cố Cửu Tư cho nàng từ trong ngực, nàng siết chặt nắm tay, dùng đau đớn để bắt bản thân phải bình tĩnh lại, sau một hồi, nàng hít sâu vào một hơi rồi mới nức nở nói: “Ta muốn…… Ta muốn gặp Cố đại nhân.”
 
Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
 
Thủ vệ nhận lấy lệnh bài, sau đó liền nhanh chóng sắp xếp người hộ tống mang nàng vào.
 
Giờ phút này khắp nơi trên thuyền hoa đều là binh lính, giống như chỗ này đã trải qua một trận chém giết, Liễu Ngọc Như được dẫn vào khoang trong, sau đó nàng liền nhìn thấy một người nằm trên mặt đất, hắn được một tấm vải trắng che lại, cả người lẻ loi nằm ở trong khoang thuyền.
 
Xung quanh người không có ai, Liễu Ngọc Như vừa nhìn thấy cỗ thi thể kia liền nhịn không được mà lùi một bước, thiếu chút nữa là ngã quỵ xuống. Vẫn là người nô tỳ đi cùng nàng  vội bước lại đỡ nàng từ phía sau, còn nhắc nhở nói: “Phu nhân cẩn thận.”
 
Thân thể Liễu Ngọc Như hơi hơi run lên, nàng cầm tấm khăn trong tay che lại miệng của mình, để bản thân nhìn không cần thất thố quá.

 
Nô tỳ đỡ lấy nàng, cũng không rõ vì sao Liễu Ngọc Như lại phản ứng lớn như vậy, vội vã nói: “Phu nhân, nếu ngài không thoải mái thì để nô tỳ đỡ ngài tới cửa đứng.”
 
“Không…… Không cần.” Liễu Ngọc Như thở hổn hển, nàng bước tới chỗ người nam tử đang được đặt trên mặt đất kia, Ngọc Như chậm rãi ngồi xổm xuống, khàn khàn nói, “Hắn……lúc đi có thống khổ không?”
 
“Không có gì thống khổ.” Nô tỳ kia lập tức nói “Lúc được nâng xuống dưới thì người đã lạnh hẳn rồi.”
 
Liễu Ngọc Như nghe lời này, cảm thấy lòng nàng giống như bị đè một cục đá lớn.
 

Nàng muốn xốc lên tấm vải kia nhưng rồi lại không dám, Ngọc Như cứ như vậy mà ngồi xổm ở bên thi thể kia, khàn khàn nói: “Ngươi đi ra ngoài đi, ta muốn ngồi một mình ở chỗ này một lát.”
 
“Cố phu nhân……”
 
Nô tỳ kia do dự một chút, Liễu Ngọc Như chảy nước mắt, đột nhiên hét to: “Ta nói ngươi đi ra ngoài!”
 
Nô tỳ kia ngẩn người, vội vàng hành lễ lui xuống.
 
Người vừa đi, cả người Liễu Ngọc Như cũng tê liệt ngã xuống, nàng quỳ gối ở bên cạnh thi thể, nghẹn ngào vuốt nước mắt.
 
“Chàng thì tốt rồi……”
 
Nàng khóc thành tiếng: “Người đi rồi, cái gì cũng để lại cho ta. Bình thường ta đã nói với chàng không biết bao nhiêu lần, chàng vẫn luôn không nghe ta, cảm thấy khắp thiên hạ chỉ có mình chàng là thông minh nhất, chỉ có chàng lợi hại nhất……”
 
Liễu Ngọc Như vừa bắt đầu quở trách liền dừng lại không được, nước mắt của nàng lạch cạch lạch cạch rơi xuống, phảng phất giống như khóc là niềm an ủi duy nhất của nàng.
 
Lúc này Cố Cửu Tư vừa mới đi từ khoang thuyền bên dưới lên, hắn đang ở dưới dưới thẩm vấn hung thủ vừa bị bọn họ chộp tới thì nghe được tin Liễu Ngọc Như đến, vốn dĩ Cố Cửu Tư xoay người liền muốn đi lên khoang bên trên, nhưng trên người hắn dính máu, nên chỉ có thể trước đi thay một bộ quần áo khác rồi lại đi rửa tay, nên lúc này mới đi lên khoang trên được, kết quả hắn vừa mới bước tới cửa liền nghe thấy tiếng Liễu Ngọc Như khóc ở bên trong.
 
Bước chân của Cố Cửu Tư dừng một chút, nghe Liễu Ngọc Như tiếp tục khóc lóc quở trách ở bên trong: “Chàng người này, nếu là muốn chết thì sao không chết sớm một chút, hiện giờ chàng mới chết thì muốn ta phải làm sao bây giờ?”
 
Cố Cửu Tư có chút không rõ đầu đuôi, hắn cúi người chọc một lỗ thủng ở trên mặt giấy của cửa sổ, sau đó liền nhìn thấy Liễu Ngọc Như đang ngồi khóc ở bên trong, nàng khóc cực kỳ xúc động, cực kỳ tủi thân, khóc khóc xong nàng lại giơ tay, hung hăng vỗ cái xác kia hai cái rồi cả giận nói: “Cố Cửu Tư, chàng ngồi dậy cho ta”
 
Hai cái vỗ kia thật nặng, Cố Cửu Tư vừa nhìn liền cảm thấy đau, hắn không kiềm được mà rụt người, đại khái cũng hiểu được tình huống hiện tại là như thế nào, hắn nghĩ hẳn là nên đi vào nói rõ với Liễu Ngọc Như là hắn không có chết, nhưng cũng không biết vì sao mà Cửu Tư lại cảm thấy tò mò, muốn biết lỡ như hắn chết rồi thì Liễu Ngọc Như sẽ ra sao.
 
Lòng hiếu kỳ rốt cuộc vượt qua lý trí, hắn quyết định tiếp tục đứng xem tiếp.
 
Còn bên này, Liễu Ngọc Như ngồi ở trong phòng, nàng đánh thi thể xong lại không động đậy tiếp mà chỉ lẳng lặng nhìn cái xác kia thật lâu, một hồi lâu sau nàng mới khàn giọng nói: “Thôi, chàng cũng đã đi rồi, ta còn so đo với chàng cái gì đây?”
 
Nói xong, nàng run rẩy đưa tay, chậm rãi đặt lên tấm vải trắng phủ trên mặt của thi thể kia, giọng khàn khàn nói: “Chàng yên tâm, ta sẽ làm cho Lạc Tử Thương chôn cùng với chàng. Chàng……”
 
Nói còn chưa dứt lời, nàng cầm tấm vải trắng trong tay rồi ngơ ngác nhìn thi thể xa lạ nằm trên mặt đất, cả người đều sửng sốt ngây người.
 
Lúc này bên ngoài chợt truyền đến giọng nói của Giang Hà, chỉ nghe hắn trêu đùa nói: “Nha, tiểu Cửu Tư, cháu chổng mông ở chỗ này nhìn cái gì vậy?”
 
Cố Cửu Tư nguyên bản là đang tập trung nhìn Ngọc Như thì thình lình lại bị Giang Hà dùng cây quạt quất một cái ở trên mông, hắn nhảy dựng lên ngay tại chỗ, hít vào một ngụm khí lạnh rồi nói: “Cữu cữu đánh ta làm cái gì!”
 
Vừa mới dứt lời, hắn liền cứng ngắc, bây giờ mới ý thức được là Liễu Ngọc Như cũng tất nhiên nghe được tiếng của hắn.
 
Hắn vừa quay đầu lại liền nhìn thấy cánh cửa phòng ầm ầm bật mở ra, Liễu Ngọc Như nắm cánh cửa, nàng chỉ ở đó, lạnh lùng nhìn Cố Cửu Tư đang che mông đứng ở bên ngoài.
 
Nàng khóc nên lớp trang điểm đã nhoè đi, sắc mặt thật lạnh, trong ánh mắt như có vụn băng, nhìn chằm chằm Cố Cửu Tư.
 
Cố Cửu Tư vẫn duy trì tư thế che mông không dám nhúc nhích, nhìn Liễu Ngọc Như rõ ràng là đang nổi cơn thịnh nộ ở trước mắt, cái đầu nhỏ thông minh của hắn điên cuồng hoạt động, hồi lâu sau hắn mới khổ sở nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn là khóc lóc: “Ngọc Như, nàng ở chỗ này nha……”
 
“Nghe bao lâu rồi?”
 
Liễu Ngọc Như chọc thẳng trọng điểm.
 
Mà Cố Cửu Tư làm sao dám nói thật, hắn giả bộ như cái gì cũng không biết mà nói: “Cái gì mà nghe được bao lâu? Ta cũng vừa mới đến……”
 
“Hắn đứng nghe sắp được mười lăm phút rồi.” Giang Hà đứng bên cạnh lập tức bổ sung “Ta đứng sau lưng hắn cũng sắp lâu tới như vậy nha.”
 
“Giang Hà!”
 
Cố Cửu Tư phẫn nộ trừng Giang Hà ở bên cạnh xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, mà Giang Hà chỉ dựa vào cây cột, dùng cây quạt gõ gõ bả vai rồi vui vẻ nói: “Làm sao? Còn không cho người khác nói thật?”
 
“Cữu……”

 
“Cố Cửu Tư.”
 
Liễu Ngọc Như lạnh lùng mở miệng, Cố Cửu Tư lập tức quay đầu lại tươi cười, hắn bước đến trước mặt Liễu Ngọc Như rồi lấy lòng nói: “Ngọc Như, làm sao vậy? Nàng có cần cái gì không? Có muốn làm cái gì không?”
 
Liễu Ngọc Như nhìn chằm chằm Cố Cửu Tư rồi vươn tay, Cố Cửu Tư có chút không hiểu thì chợt nghe Liễu Ngọc Như nói: “Tay.”
 
Cố Cửu Tư vừa vươn tay lại, Liễu Ngọc Như đã kéo lấy tay hắn, nàng vén tay áo của hắn lên, nhìn thấy làn da trắng nõn không có một vết sẹo, sau đó nàng lại kéo một cái tay khác, cuối cùng Ngọc Như còn muốn xem ngực của hắn, Cố Cửu Tư bị doạ sợ, vội vàng đưa một bàn tay lên chặn lại quần áo còn một cái tay khác nắm lấy bàn tay làm loạn của nàng, sau đó hắn nhỏ giọng nói: “Người ở đây nhiều, về nhà hẵng lột.”
 
“Chàng……” Trong mắt Liễu Ngọc Như mang theo hơi nước “Chàng không sao chứ?”
 
Cố Cửu Tư ngẩn người sau đó mới hiểu được là Liễu Ngọc Như đang sợ hãi. Trong lòng hắn vừa ấm áp lại vừa vui vẻ, còn mang theo cả vài phần đau lòng, hắn nhanh chóng nói: “Không có sao, lúc đó ta còn chưa có mặc xong quần áo thì Dương đại nhân lại đột nhiên nói ta trước đừng lên, hắn bảo sợ thể lực của ta không chống được cả buổi nên cứ để thế thân lên trước. Ta còn đang mặc đồ, người thế thân này vừa lên thì đã không còn sống nữa.”
 
Nói xong, ánh mắt Cố Cửu Tư lạnh đi vài phần nhưng lại lập tức nghĩ tới Liễu Ngọc Như đang ở bên cạnh, hắn sợ sẽ doạ Liễu Ngọc Như nên vội vàng kéo người vào trong lồng ngực, hắn ôm lấy nàng, dùng tay vuốt vuốt lưng cùng với mái tóc của nàng, dỗ dành nói: “Nàng bị dọa rồi hả? Đừng sợ, ta không sao mà.”
 
“Đều xử lý xong rồi sao?”
 
Liễu Ngọc Như nắm chặt quần áo trước ngực hắn, Cố Cửu Tư nghĩ, nàng ấy tất nhiên là sợ hãi cực kỳ, hắn nhanh chóng nói: “Đều bị thẩm vấn với bắt giữ hết rồi, hiện tại ta đã cho người đi bứng hang ổ của bọn họ rồi, Ngọc Như, có phải là nàng mệt rồi không? Chúng ta về nhà nhé.”
 
Liễu Ngọc Như khụt khịt, gật gật đầu với Cửu Tư, hắn thấy thế liền ngẩng đầu nhìn về phía Giang Hà, Giang Hà đang ngẩng đầu nhìn trăng sáng ở chân trời, sau khi đối diện với ánh mắt của Cố Cửu Tư, hắn ngay lập tức lĩnh ngộ được rồi lập tức nói: “Đâu có chuyện gì liên quan tới ta? Ta còn có hẹn với giai nhân nha, tạm biệt.”
 
“Cữu cữu!”
 
Cố Cửu Tư lập tức gọi lại Giang Hà, một hồi sau, hắn mới ai oán nói: “Nương ta có nói……”
 
“Im miệng.”
 
Giang Hà lập tức cắt đứt lời hắn nói, sau đó dặn dò: “Cháu trở về đi, ta đi xử lý.”
 
Cố Cửu Tư gật gật đầu, vội vàng trả lời: “Cảm ơn cữu cữu, ta liền biết ngài đối với ta tốt nhất.”
 
“Cút!”
 
Được cái chữ “cút” này, Cố Cửu Tư liền vui vẻ phấn chấn che chở Liễu Ngọc Như lên xe ngựa.
 
Liễu Ngọc Như hình như là thật sự bị dọa sợ rồi, dọc theo đường đi đều dựa sát vào hắn, lòng hư vinh của một người nam nhân trong Cố Cửu Tư chưa bao giờ bành trướng tới như vậy, từ trước tới nay hắn chưa bao giờ thấy Liễu Ngọc Như như chim nhỏ nép vào người mình như vậy, một đường hắn vừa dỗ vừa khuyên, muốn làm cho Liễu Ngọc Như yên tâm.
 
“Thật sự, ta thề với nàng, tất cả chuyện này đều ở trong dự kiến của ta.”
 
“Chàng nói dối” Liễu Ngọc Như khóc sướt mướt “Chàng nói mọi chuyện trong dự kiến của chàng, vậy người thế thân kia vì sao lại chết? Chàng là loại người để người ta đi chịu chết không như vậy sao? Hôm nay nếu không phải hắn chết thì chính là chàng chết rồi!”
 
“Không…… Không phải” Cố Cửu Tư vội vàng nói “Lấy thân thủ của ta, làm sao có thể bị tên bắn trúng? Người thế thân kia thật sự là ngoài ý muốn, khi đó ta vừa mới nghe nói bên chỗ các ngươi xảy ra chuyện nên liền điều người đi qua, ta nghĩ, Lạc Tử Thương hẳn là không có dư thừa nhân thủ ở bên này, cũng sẽ không ngay lúc vừa mở màn liền động thủ.”
 
“Không phải là hắn cũng động thủ rồi hay sao?”
 
“Chỉ có mười người mà cũng dám động thủ mai phục ta, chuyện hắn làm kẻ tài cao, gan cũng lớn(*) là ngoài ý muốn nha.”
 
“Vậy chàng nói” Liễu Ngọc Như ngồi thẳng người, xoa nước mắt nói “Thế thân là chuyện ngoài ý muốn, vậy chuyện ta với Diệp Vận gặp phải thì sao? Chàng cũng sẽ không nói, ngay cả chuyện ta gặp phải cũng nằm trong tính toán của chàng đi.”
 
“Cái này……” Cố Cửu Tư gian nan mở miệng, “Cũng, cũng là ngoài ý muốn……”
 
“Không phải tất cả đều ở trong dự kiến của chàng sao?”
 
Liễu Ngọc Như lập tức hỏi lại, nàng nước mắt lưng tròng nhìn Cố Cửu Tư: “Dự kiến của chàng sao lại có nhiều cái ngoài ý muốn như vậy?”
 
“Cho nên ta mới cho Thẩm Minh và Diệp Thế An đi theo nàng, hơn nữa cữu cữu của ta khẳng định là cũng đi theo, hắn ở đó, nàng với Diệp Vận tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện gì. Ngọc Như, ta đều đã sắp xếp cả rồi.”
 

Cố Cửu Tư thề thốt khẳng định.
 
Lúc này xe ngựa vừa về tới nhà, Liễu Ngọc Như cũng không cãi với hắn nữa, nàng hít hít cái mũi rồi xuống xe với Cố Cửu Tư, Cố Cửu Tư đỡ nàng, sau đó cùng nàng đi vào phòng.
 
Liễu Ngọc Như giống như là đã khóc đến thoát lực, vừa vào nhà là lập tức ngồi lên giường rồi tựa vào đầu giường, không nói lời nào, Cố Cửu Tư vội vàng bận trước bận sau cho người đi múc nước, Liễu Ngọc Như thấy Ấn Hồng tiến vào mới vẫy vẫy tay, nhỏ giọng nói: “Lấy cái ván gỗ dùng để giặt đồ tới đây.”
 
Ấn Hồng ngẩn người, cũng không rõ là có ý tứ gì nhưng vẫn quay người đi lấy cho Ngọc Như.
 
Chờ tới khi Ấn Hồng đã cầm ván giặt đồ về phòng, Liễu Ngọc Như đã rửa mặt và tẩy trang xong. Nàng chỉ mặc một lớp áo dựa vào đầu giường, hoàn toàn một bộ dáng sống không còn gì luyến tiếc, còn Cố Cửu Tư thì chỉ dám ở một bên thấp thỏm vò khăn, thường thường trộm liếc Liễu Ngọc Như một cái.
 
Liễu Ngọc Như chỉ chỉ Ấn Hồng đặt đồ xuống trước mặt mình, Ấn Hồng liền đặt ván giặt đồ xuống, Liễu Ngọc Như phất phất tay cho Ấn Hồng đi ra ngoài luôn.
 
Sau khi cửa phòng đóng lại rồi, trong phòng cũng chỉ còn lại Liễu Ngọc Như cùng Cố Cửu Tư, Cố Cửu Tư nhìn ván giặt đồ trước mặt mình, có chút không quá rõ ràng: “Ngọc Như, nàng lấy cái ván này vào phòng để làm gì?”
 
Liễu Ngọc Như dựa vào đầu giường, thanh âm thê lương: “Hôm nay ta cho rằng lang quân đã đi, lúc đó lòng ta đã muốn đi theo chàng, lang quân liệu có biết Ngọc Như đau lòng?”
 
“Biết…… Biết.” Cố Cửu Tư cứ cảm thấy có gì đó không ổn, nói chuyện cũng có chút lắp bắp. Liễu Ngọc Như ngồi thẳng người, nàng hít hít cái mũi rồi nhìn Cố Cửu Tư nói “Nhưng Ngọc Như cũng đã suy nghĩ cẩn thận, khi thành hôn, Ngọc Như đã nghĩ, tính tình của lang quân trương dương, tuy rằng thông minh nhưng làm việc không đủ cẩn trọng, Ngọc Như hẳn là nên thường xuyên nhắc nhở lang quân. Nhưng sau này, lang quân lại làm cho Ngọc Như quá yên tâm, Ngọc Như cũng liền không can thiệp quá nhiều nữa, nhưng nhìn chuyện hôm nay, lang quân làm việc vẫn là quá lỗ mãng, tối nay lang quân nên ăn năn cho tốt, ngày mai lên đường cũng có thể ngủ ngon hơn.”
 
Cố Cửu Tư trong lòng sáng tỏ, hắn nhìn ván giặt đồ trước mặt liền cảm thấy đầu gối có chút đau.
 
Liễu Ngọc Như nhìn hắn, ôn hòa nói: “Lang quân có muốn lên đây ngủ?”
 
“Không được” Cố Cửu Tư đau kịch liệt lên tiếng “Phu nhân nói đúng, ta quá lỗ mãng nên đã làm cho phu nhân bị sợ hãi, vậy ta liền quỳ ván giặt tự kiểm điểm, cảm kích phu nhân đã nhắc nhở.”
 
Nói xong, Cố Cửu Tư lập tức quỳ gối lên ván giặt đồ, khuôn mặt hắn lộ ra vẻ nghiêm túc, nhìn Liễu Ngọc Như nói: “Phu nhân, ta quỳ tư thế này có anh tuấn không? Có cần ta dời lên trước hai bước để tiện chắn ánh sáng cho nàng ngủ không?.”
 
Tác giả có lời muốn nói: 
 
Cố Cửu Tư: Lão bà muốn phạt ta thật sự là càng ngày càng nói được uyển chuyển hơn.
 
【 Câu chuyện nhỏ 】
 
Ngày nọ, quần thần đều quỳ gối ngoài ngự thư phòng cầu Phạm Hiên sửa lại ý chỉ, chỉ có một mình Cố Cửu Tư quỳ tới cuối cùng, chúng thần đều chịu không nổi, còn hắn vẫn quỳ thẳng như cũ.
 
Lúc Phạm Hiên đi ra ngoài, thấy dáng người của Cố Cửu Tư thẳng tắp như kiếm lập thổ, cực kỳ soái khí.
 
Phạm Hiên: Vì sao tư thế quỳ của ái khanh soái khí như vậy?
 
Cố Cửu Tư: Quỳ soái khí có thể quỳ ít hơn vài canh giờ.
 
Quỳ xấu, làm hư tâm tình của phu nhân thì làm sao bây giờ?


 
(*) Kẻ tài cao, gan cũng lớn: 艺高人胆大: là một tục ngữ, có thể hiểu theo hai nghĩa, một là khích lệ mọi người rèn luyện tài nghệ cho tốt để đạt tới một độ cao nhất định thì không còn cần phải sợ hãi. Hai là chỉ một người dũng cảm, dám mạo hiểm.