Cố Cửu Tư đã hạ sốt rồi, thời điểm nguy hiểm nhất đã qua, sau đó Liễu Ngọc Như nấu canh cho hắn, mà Diệp Thế An thì về thành Dương Châu, giúp Cố Cửu Tư nghe ngóng tin tức.
 
Vết thương của Cố Cửu Tư qua nửa tháng mới gần như khỏi hẳn. Mà những ngày qua, bọn họ nghe thấy bách tính đi qua nói, Lương vương phản rồi.
 

Mỗi ngày Liễu Ngọc Như ra ngoài nghe ngóng tin tức, thuận tiện mua thuốc cho Cố Cửu Tư. Bởi vì Lương vương mưu phản mà giá hàng hóa bắt đầu tăng lên, ngày cửa hàng lương thực nâng giá, Liễu Ngọc Như vội vàng đi mua lương thực, ngày đó người chen chúc người, mọi người lách vào bên trong như điên, dáng người Liễu Ngọc Như nhỏ, bị người ta chen lấn mà trâm cài đầu loạn cả lên nhưng cũng không xông vào được.
 
Thật vất vả nàng mới chen vào được thì lại được thông báo là đã tranh giành xong rồi.
 
Trong lòng nàng biết nếu như hôm nay không giành được thì sau này sẽ chỉ càng thêm không giành được, thế là nàng vội vàng đến cửa hàng thứ hai, quăng hết tất cả sự thận trọng, cùng người ta ngươi xô ta đẩy, cuối cùng cũng chen vào, bà già lớn tuổi mắng nàng nhưng nàng cũng làm như không nghe thấy, nàng chỉ cầm bạc trắng trong tay, nói với tiểu ca bán lương thực phía trước: “Ta muốn mười đấu gạo, mì cũng được!”
 
“À, phu nhân xin lỗi,” Tiểu ca cười lên nói: “Hiện tại mỗi người chỉ có thể mua nhiều nhất một đấu.”
 
“Vậy thì một đấu!”
 
Liễu Ngọc Như quả quyết mở miệng. Chờ lấy được bột gạo rồi, ngày hôm đó nàng chạy qua tất cả các thương nhân bán lương thực một lượt, cuối cùng giành được ba đấu mì mang về.
 
Lúc nàng trở về thì quần áo lộn xộn, Cố Cửu Tư nhìn dáng vẻ của nàng thì nhíu mày nói: “Làm sao vậy?”
 
“Không sao.”

 
Liễu Ngọc Như dùng tay chải chải tóc, ra vẻ nhẹ nhõm nói: “Không sao, hôm nay thương nhân bán lương thực nâng giá lên, ta đi tranh giành lương thực với bọn họ.”
 
Nói rồi nàng nhấc cái túi trong tay lên, vui vẻ nói: “Ta giành được ba túi lương thực, cũng lợi hại rồi.”
 

Cố Cửu Tư ngẩn người, hắn thở dài, lại nói: “Xem ra Lương vương đã đến gần Hoài Nam rồi.”
 
“Ông ta sẽ không đi qua Hoài Nam.” Liễu Ngọc Như nói thẳng: “Mục tiêu của ông ta là Đông Đô, ông ta từ đất phong đi thẳng đến Đông Đô là được, Hoài Nam sẽ không gặp nạn.”
 
“Nhưng mà bách tính sẽ gặp.” Trong giọng nói của Cố Cửu Tư mang theo một chút lo lắng: “Dân chúng chịu khổ, đến lúc đó đương nhiên sẽ có một lượng lớn lưu dân đi về phía không có đánh trận, Hoài Nam chính là lựa chọn đầu tiên.”
 
Liễu Ngọc Như không nói, Cố Cửu Tư đã có chút không đợi kịp nữa, bèn nói: “Bây giờ ta cũng đã tốt hơn rất nhiều rồi, nếu ngày mai Diệp Thế An còn chưa có tin tức gì nữa thì ta sẽ tự mình đến thành Dương Châu nghe ngóng.”
 
Liễu Ngọc Như biết không ngăn được hắn, nàng thở dài, khẽ gật đầu: “Đến lúc đó ta đi với chàng.”
 
Hai người thương lượng xong, nhưng khi trời tối Diệp Thế An đã từ thành Dương Châu trở về. Hắn mang theo rất nhiều vật tư, có vẻ có chút mệt mỏi.
 
Diệp Thế An có vẻ hơi mệt, sắc mặt hắn không tốt lắm, sau khi hắn đi vào, đóng cửa lớn lại, đặt đồ lên trên bàn, nói với Liễu Ngọc Như và Cố Cửu Tư: “Cố Cửu Tư tốt lên rồi? Nếu tốt rồi thì mau lên đường đi.”
 
“Phụ thân ta….”
 
Cố Cửu Tư còn chưa dứt lời, Diệp Thế An đã đưa tay ngăn lại, hắn ta lẳng lặng nhìn hắn, bình tĩnh nói: “Ta đi nghe ngóng, hôm huynh đi, tiền trang Cố gia cháy lớn, sau đó khiêng ra một cỗ thi thể, từ đồ vật mang trên người cùng với kết quả nghiệm thi….”
 
Diệp Thế An dừng lại một chút, rốt cuộc vẫn nói: “Có lẽ là phụ thân huynh.”
 
Nghe thấy thế, cơ thể Cố Cửu Tư hơi chao đảo một cái, Liễu Ngọc Như đỡ lấy hắn, lập tức nói: “Có thể xác nhận rồi?!”
 
“Bị thiêu đến không còn hình người.” Diệp Thế An lắc đầu: “Ta cũng chỉ có thể thuật lại, không dám nhiều lời.”
 
“Mật đạo….”
 
Giọng nói Cố Cửu Tư khô khốc: “Lối ra mật đạo…. ở tiền trang….”
 
Mà ngày đó, Vương Thiện Tuyền đã sớm sai người đi điều tra tất cả sản nghiệp của Cố gia.
 
Tất cả mọi người không nói ra lời, cả người Cố Cửu Tư đều đang run rẩy, hắn gắt gao túm lấy Liễu Ngọc Như, cố gắng để cho mình không được khóc thành tiếng.
 
“Vậy,” Liễu Ngọc Như để cho mình cố gắng bình tĩnh lại: “Bây giờ thi thể ở đâu?”
 
“Ta phái người đi nghĩa trang nghe ngóng…. Đã thiêu rồi.”
 
Sắc mặt Cố Cửu Tư trở nên trắng bệch, Diệp Thế An nhìn ra được tâm tình của hắn, hắn ta mấp máy môi, chậm rãi nói: “Cố huynh, bây giờ không phải là lúc để buồn, Lương vương mưu phản, Vương Thiện Tuyền đã bắt đầu ra tay với các nhà phú thương, tất cả mọi người phải dựa theo tỷ lệ mà góp lương thực góp tiền, mà tất cả đương gia đều bị giam trong phủ đệ Vương gia. Gia tộc trong danh sách liệt kê của Vương gia, ra vào nhất định phải thông báo, ta cũng là mượn danh nghĩa xem xét buôn bán để ra ngoài, phụ thân ta còn đang ở thành Dương Châu, chẳng mấy chốc ta sẽ quay về. Hai người muốn đi U Châu thì bây giờ phải nhanh lên, chờ đến khi tình thế loạn hơn, hai người càng kéo dài thì càng khó rời đi.”
 
“Ta hiểu.” Liễu Ngọc Như hít sâu một hơi, khàn giọng nói: “Diệp đại ca, đa tạ huynh, ngày mai chúng ta sẽ đi ngay.”
 
“Dương Văn Xương đâu? Trần Tầm đâu?”
 
Cố Cửu Tư đột nhiên mở miệng, dường như hắn không dám hỏi thăm, nhưng lại không thể không hỏi, hắn nhìn Diệp Thế An, trong mắt mang theo hy vọng.
 
“Cái đêm Cố gia gặp nạn, hai nhà Dương Trần trốn đi trong đêm, cả nhà Trần Tầm đều đi rồi, Dương gia chỉ có Dương Văn Xương mang theo mẫu thân hắn chạy ra ngoài, Vương Thiện Tuyền yêu cầu Dương gia giao Dương Văn Xương ra.”
 
“Giao ra….” Giọng nói Cố Cửu Tư khô khốc: “Làm gì…”
 
“Bọn chúng nói, Dương Văn Xương và Cố gia dính dáng quá sâu, trốn đi trong đêm xem như là nghịch tặc.” Diệp Thế An rũ mắt xuống, Liễu Ngọc Như phẫn nộ lên tiếng: “Bọn chúng nói nghịch tặc là nghịch tặc, trong mắt chúng có còn vương pháp không?!”
 
“Thứ bọn chúng muốn nào có phải là vương pháp?” Diệp Thế An cười khổ: “Bọn chúng muốn giết gà dọa khỉ, để chúng ta và những người trốn đi nhìn thấy kết quả của việc chạy trốn mà thôi.”
 
“Vậy hắn,” Cố Cửu Tư hơi không dám hỏi, nhưng vẫn hỏi rồi: “Bây giờ thế nào?”
 

Diệp Thế An trầm mặc, Cố Cửu Tư chậm rãi ngẩng đầu, hắn gắt gao túm lấy Liễu Ngọc Như, trong mắt nén lệ: “Bây giờ hắn đang ở đây?”
 
“Vương Thiện Tuyền dùng Dương gia để ép hắn, hắn quay về rồi.”
 
Diệp Thế An khó khăn mở miệng: “Buổi trưa ngày mai, hành hình ở cổng chợ.”
 
Sắc mặt Cố Cửu Tư tái nhợt, hắn gật đầu, chỉ nói: “Ta biết rồi….”
 
Hắn nói rồi xoay người sang nơi khác, khó nhọc nói: “Hai người nói chuyện đi, ta hơi mệt, ta đi nghỉ ngơi một lúc.”
 
Hắn tựa như thật sự mệt mỏi.
 
Lúc hắn quay người đi, người vẫn luôn hăng hái đó lại khom lưng xuống, bước đi cực kỳ khó khăn. Ngay cả bước lên bậc thang chỉ có hai bậc của đình viện hắn cũng hơi lảo đảo một chút, Liễu Ngọc Như vội vàng muốn đến đỡ hắn, hắn lại phất tay áo.
 
Hắn đưa lưng về phía Liễu Ngọc Như, kiềm chế giọng nói: “Không sao….”
 
“Ta không sao…” Hắn không biết là đang nói với chính mình hay là nói với Liễu Ngọc Như: “Ta chịu được, ta không sao.”
 
Hắn nói, chống đỡ mình đứng lên lần nữa, đi vào trong phòng.
 
Diệp Thế An nhìn Cố Cửu Tư, lại liếc mắt nhìn Liễu Ngọc Như, mím môi nói: “Ngọc Như, ta biết tất cả những chuyện này đều không dễ chấp nhận, thế nhưng các muội không kịp nghĩ nhiều như vậy, muội khuyên hắn một chút, ngày mai đi nhanh lên. Kéo dài càng lâu thì biến số càng lớn.”
 
“Huynh thì sao?” Liễu Ngọc Như giương mắt nhìn hắn, mang theo sự lo lắng. Diệp Thế An cười cười: “Bây giờ Vương Thiện Tuyền cũng muốn dùng người, ông ta phái người tới lôi kéo Diệp gia, ta còn có lựa chọn gì?”
 
“Bèo bọt thời loạn lạc, chọn cây gỗ mà dừng, có thể sống sót đã là không tệ rồi.”
 
“Diệp ca ca….” Nghe thấy lời này, Liễu Ngọc Như không biết vì sao, đột nhiên mũi hơi chua xót, nàng cảm thấy mình như quay lại lúc nhỏ, đứng trước mặt người thiếu niên này. Nàng khàn giọng, cung kính hành lễ một cái, nói: “Cố gắng trân trọng.”
 
“Ta hiểu rõ.” Diệp Thế An cười cười, hắn nhìn Liễu Ngọc Như, một lúc sau, hắn ôn hòa nói: “Thật ra trước kia luôn cho rằng ta sẽ lấy muội, nhưng mới biết được, cả đời người này đại khái chính là số mệnh.”
 
Liễu Ngọc Như ngẩn người, Diệp Thế An lùi lại một bước, giương tay áo, khom người, chân thành nói: “Ngọc Như muội muội, có duyên gặp lại.”
 
Nói xong, Diệp Thế An dứt khoát quay người đi ra khỏi cửa lớn, cưỡi ngựa đi mất.
 
Liễu Ngọc Như đứng trong đình viện một lúc lâu, nàng bình phục tâm tình của mình, lúc này mới xoay người đi vào trong phòng.
 
Trong phòng không đốt đèn, nàng không nhìn thấy Cố Cửu Tư, lại nghe thấy tiếng hít thở của hắn. Nàng nương theo ánh trăng đi vào, sau đó nhìn thấy hắn.
 
Cố Cửu Tư ngồi trên giường, hắn co ro ôm lấy chính mình, cắn răng, cơ thể run rẩy, không nói câu nào.
 
Hắn khóc đến không ra dáng vẻ gì, nước mắt nước mũi lẫn lộn vào nhau, nhưng không có một chút tiếng động nào.
 
Liễu Ngọc Như đi đến trước người hắn, Cố Cửu Tư chỉ ôm lấy chính mình, hắn tựa như biết Liễu Ngọc Như định nói gì, hắn hít hít nước mũi, răng run rẩy: “Ta không sao, nàng không cần phải nói gì cả, ta không sao, ta thật sự không sao….”
 
“Ngày mai chúng ta đi U Châu, chúng ta không trì hoãn nữa, mẫu thân ta còn đang chờ ta, nàng cũng còn cần ta đưa về, ta không sao, không sao….”
 
Liễu Ngọc Như không nói, nàng đứng trong đêm tối, lẳng lặng nhìn chăm chú người này, một lúc sau, nàng ngồi xổm người, giang hai cánh tay, nhẹ nhàng ôm chặt hắn.
 
Cố Cửu Tư hơi sững sờ, hắn cứng ngắc trong lòng nàng, nghe thấy nàng nói: “Chàng khóc đi.”
 
Cố Cửu Tư không nói, Liễu Ngọc Như ôm chặt hắn, thấp giọng nói: “Ta ở đây, ta không chê cười chàng đâu.”
 
Cố Cửu Tư trầm mặc, Liễu Ngọc Như lẳng lặng ôm hắn, cảm thấy nước mắt của hắn thấm qua quần áo, rơi trên đầu vai nàng.
 

“Ta luôn gọi ông ấy là lão già họm hẹm….”
 
“Ừm.”
 
“Ta không gọi ông ấy một tiếng phụ thân.”
 
“Ta biết.”
 
“Ta luôn cảm thấy ông ấy không tốt, ta cảm thấy ông ấy đánh ta, ta cảm thấy ông ấy không quan tâm ta, ông ấy không hiểu ta. Ta vô cùng ghét ông ấy, ta luôn chọc tức ông ấy, ta luôn đối nghịch với ông ấy….”
 
“Nhưng ta hối hận rồi….”
 
Cố Cửu Tư khóc thành tiếng: “Ta hối hận rồi, ta nên tốt với ông ấy một chút, ta không nên luôn chọc tức ông ấy.”
 
“Ông ấy muốn ta đọc sách thi lấy một cái công canh, luôn muốn ta phải có tương lai tốt một chút, ông ấy vì tốt cho ta, ông ấy chính là sợ có một ngày, có một ngày ta rơi xuống tình cảnh như ngày hôm nay…”
 
Cố Cửu Tư thở không ra hơi, hắn dựa vào trong lòng nàng, gào khóc: “Ta có làm được cái gì? Rốt cuộc ta có làm được cái gì?! Ta không bảo vệ được ai, ta không bảo vệ được ông ấy, ta không bảo vệ được Dương Văn Xương, phụ thân ta, huynh đệ của ta, ta không bảo vệ được ai cả!”
 
“Ta tự cho là mình siêu phàm, ta tự cho rằng cả thế gian này đều say rồi chỉ có một mình ta tỉnh táo, bây giờ mưa gió tới rồi, hiện tại, chẳng qua chỉ là một Vương Thiện Tuyền!” Cố Cửu Tư thở hổn hển, mắng to, gầm lên: “Chỉ là một Tiết độ sứ đã có thể không để ý đến vương pháp, bắt nạt ta làm nhục ta hại ta đến bước này, khiến cho ta sống đầu đường xó chợ cả nhà lưu vong, khiến ta tang phụ tang hữu, khiến cho ta nhếch nhác đến mức này.”
 
Cố Cửu Tư thống khổ nhắm mắt lại, cả người ngã vào trong lòng Liễu Ngọc Như, Liễu Ngọc Như không nói gì, nàng chỉ gắt gao ôm lấy hắn, tựa đầu vào cổ hắn, nghe thấy tiếng khóc tê tâm liệt phế của hắn, không nói một lời.
 
“Là ta hại ông ấy….” Cố Cửu Tư gào khóc: “Là ta hại ông ấy….”
 
“Không, Cửu Tư,” Liễu Ngọc Như lên tiếng, nàng ôm chặt hắn, cắn rằng: “Không phải là chàng hại ông ấy. Người hại ông ấy là Vương Thiện Tuyền, là bệ hạ, là Lương vương, là thời buổi loạn lạc này, những người vì quyền lợi của bản thân mà không từ thủ đoạn, xem bách tính như giun dế.”
 
“Chàng không làm sai.”
 
Liễu Ngọc Như hít mũi một cái: “Người sai là bọn chúng, người nên bị trừng phạt là bọn chúng, chàng không thể vơ hết lỗi lầm của bọn chúng vào mình, trừng phạt bản thân không có bất kỳ tác dụng gì cả.”
 
Cố Cửu Tư nghe không vào, hắn ôm đầu, cả người nghiêng ngả ra đất, khóc đến không ra dáng vẻ gì, Liễu Ngọc Như hít mũi một cái, nàng đỡ hắn, khàn giọng nói: “Cửu Tư, chàng.”
 
Cố Cửu Tư không nhúc nhích, nàng kéo hắn, hắn lại phảng phất như không nghe thấy, hắn đắm chìm trong thế giới của riêng mình, hắn ôm đầu, co ro, nhìn có vẻ hèn yếu lại nhếch nhác.
 
Liễu Ngọc Như chưa từng thấy dáng vẻ này của hắn?
 
Cố Cửu Tư trong trí nhớ của nàng mãi mãi là người kiêu ngạo sáng ngời, nhưng hiện thực mài giũa hắn, tha đà hắn, cố gắng phá hủy hắn.
 
Nàng trơ mắt nhìn thiếu niên giống như bảo thạch kia, giờ phút này biến thành dáng vẻ này.
 
Liễu Ngọc Như có chút chua xót, nàng nghiêng đầu đi, không dám nhìn hắn, khàn giọng: “Đứng dậy”
 
Cố Cửu Tư không nhúc nhích, cuối cùng Liễu Ngọc Như không thể nhịn được nữa, nàng bỗng nhiên quay đầu, phẫn nộ quát lên: “Đứng dậy!”