Ban đầu Liễu Ngọc Như còn giãy giụa, sau đó phát hiện sức của hai người chênh lệch quá lớn, lại sợ động tác quá lớn kinh động đến người bên ngoài nên không dám động đậy.


 

Tim nàng đập rất nhanh, chỉ nghe thấy tiếng xe ngựa lộc cộc. Vốn dĩ chỉ trêu đùa hôn một chút thôi, nhưng chịu thua sau một lát chống cự giãy giụa như vậy, nhiệt độ không khí làm người nóng lên.


 
Cố Cửu Tư không nỡ buông ra, Liễu Ngọc Như không dám lên tiếng, cơ thể cứng đờ, chờ Cố Cửu Tư.


 
Cố Cửu Tư cũng cảm thấy hơi quá, không dám làm nhiều, nhưng lại không buông được, bèn dứt khoát kéo nàng qua, đặt trên đùi ôm hôn.


 
Liễu Ngọc Như sợ hãi, lo Ấn Hồng hoặc Mộc Nam cuốn mành tiến vào, mắt nàng nhìn chằm chằm màn xe ngựa, còn Cố Cửu Tư lại không quan tâm, chỉ nhắm mắt lại, dùng đầu lưỡi cảm nhận sự ấm áp ngọt ngào của người này.


 
Tại thời điểm này, hai người sẽ cảm nhận được rõ sự khác biệt giữa nam nữ, lúc này Liễu Ngọc Như vừa mềm mại lại mảnh mai, tựa như kiều hoa run rẩy nở rộ trong mưa gió, cố gắng hứng lấy tất cả đến từ đối phương.


 
Dáng vẻ này làm Cố Cửu Tư càng yêu thích không buông tay, Cố Cửu Tư cảm nhận được môi lưỡi đã hơi đau, vốn cảm thấy nên ngừng, nhưng lúc hắn lui về phía sau, Liễu Ngọc Như đột nhiên khẽ rên nhẹ một tiếng, đầu hắn nóng lên, động tác vốn dĩ nên dừng lại liền biến thành duỗi tay kéo y phục nàng, Liễu Ngọc Như nhận ra ý đồ của Cố Cửu Tư, nàng tức khắc tỉnh táo lại, giơ tay cầm lấy tay hắn, khẩn trương nhìn Cố Cửu Tư.


 
Cố Cửu Tư bị động tác ngăn cản kiên định này gọi vài phần thần trí về, hắn nâng mắt nhìn Liễu Ngọc Như, đôi mắt Liễu Ngọc Như còn mang hơi nước, gương mặt nhuốm ý xuân hơi kinh hoảng. Cố Cửu Tư biết là dọa đến nàng rồi, cơ thể hắn cứng đờ, một lúc lâu sau mới dùng lý trí khống chế được bản thân, buông tay ra, ôm nàng, vùi đầu trên vai nàng, không nói gì.


 
Một lúc lâu sau hắn mới hoãn lại, khàn giọng nói: “Không nên làm như vậy với nàng.”



 
Liễu Ngọc Như cúi đầu, nhỏ giọng lên tiếng: “Ừm.”


 
Nàng giơ tay vuốt lưng cho Cố Cửu Tư, thấy hắn vẫn cúi đầu bất động, nàng đau lòng hỏi: “Khó chịu à?”


 
Cố Cửu Tư nhỏ giọng đáp lời, một lúc lâu sau, hắn ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi, cười khổ: “Giai nhân trong ngực, thần tiên cũng không khống chế được, làm Liễu Hạ Huệ không dễ.”


 
Liễu Ngọc Như đỏ mặt, nhỏ giọng nói: “Toàn nói hươu nói vượn.”


 
Cố Cửu Tư khẽ thở dài, không nhiều lời nữa. Liễu Ngọc Như thấy hắn mất tinh thần, trầm mặc một lát, nàng bám vào bên tai hắn, nhỏ giọng nói vài câu.


 
Hai mắt Cố Cửu Tư sáng lên, hắn ôm chặt eo Liễu Ngọc Như, nhỏ giọng nói: “Ngọc Như, nàng tốt quá.”


 
Nói xong Cố Cửu Tư liền ló đầu ra, nói với Mộc Nam: “Ngươi về nhà trước đi, nấu nước nóng để Thiếu phu nhân về tắm rửa thay đồ.”


 
Mộc Nam đáp lời, cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Liễu Ngọc Như mắc mưa, hắn dừng xe ngựa, phân phó Ấn Hồng một tiếng, mình chạy về trước.


 
Sau khi Mộc Nam rời đi, Liễu Ngọc Như nhỏ giọng nói: “Chàng làm gì vậy.”


 
Cố Cửu Tư cười không nói lời nào, nhìn qua hình như vô cùng vui vẻ.


 
Xe ngựa đi rất vững vàng, hiển nhiên là chậm hơn nhiều. Đến cửa Cố phủ, Cố Cửu Tư lập tức xốc mành ra ngoài, mưa đã tạnh từ lâu, hắn nhảy xuống khỏi xe ngựa, sau đó vươn tay, đỡ Liễu Ngọc Như xuống.



 
Đôi mắt hắn sáng lấp lánh, không che dấu được sự vui mừng, Liễu Ngọc Như xuống dưới, Cố Cửu Tư kéo nàng trực tiếp đi đến phòng ngủ, vừa đi vừa vui vẻ nói với Ấn Hồng: “Ngươi đi nói với cha nương ta, bảo bọn họ đừng chờ chúng ta ăn cơm, chúng ta có vài việc phải bàn bạc, ai cũng không được quấy rầy.”


 
Liễu Ngọc Như nghe hắn nói chuyện câu trước không ăn khớp với câu sau, nàng cúi đầu không dám nói gì, Ấn Hồng ngây ra, Liễu Ngọc Như thấy Ấn Hồng bất động bèn vẫy tay áo, nhỏ giọng nói với Ấn Hồng: “Đi.”


 
Lúc này Ấn Hồng mới phản ứng lại, nhanh chóng rời đi.


 
Cố Cửu Tư kéo Liễu Ngọc Như vào phòng ngủ, đi vào rồi ấn nàng lên tường, vừa hôn vừa cởi khoá, sau đó kéo vào phòng tắm.


 
Liễu Ngọc Như khuyên can: “Chàng đừng gấp, chậm chút, không vội…”


 
Lúc Ấn Hồng trở về hồi bẩm, đi tới cửa bỗng dừng lại. Nàng ấy ngẩn người, sau đó đột nhiên phản ứng lại, nhanh chóng lui ra ngoài, chặn ở cửa sân, không cho ai vào.


 
Đám người Giang Nhu và Cố Lãng Hoa đang ăn cơm ở nhà ăn, Cố Lãng Hoa cau mày, nghi ngờ nói: “Chuyện quan trọng gì mà không thể ăn cơm rồi bàn bạc sau?”


 
Giang Nhu cũng cảm thấy kỳ lạ, bèn hỏi hạ nhân: “Lúc công tử về nhà, tâm trạng thế nào?”


 
Hạ nhân cười, thành thật nói: “Rất vui vẻ ạ.”


 
Tính Cố Cửu Tư rất trẻ con, hỉ nộ đều không che giấu, Giang Nhu nghe xong liền biết không phải chuyện lớn gì, cười nói: “Vậy không cần phải xen vào, có khi là chuyện tốt.”


 
“Có lẽ là Cửu Tư làm quan lớn?”


 
Tô Uyển dịu dàng mở miệng, Cố Lãng Hoa khẽ hừ một tiếng, Giang Nhu cười nói: “Chắc là đúng rồi.”


 
Cố Cửu Tư lăn lộn đến tận đêm khuya, Liễu Ngọc Như hoàn toàn không còn sức, nàng ngủ được một giấc rồi, bụng đói nên tỉnh lại.


 
Nàng muốn dậy nhưng lại cảm thấy mỏi mệt, Cố Cửu Tư mơ hồ tỉnh lại, thấy Liễu Ngọc Như dậy, hắn hàm hồ hỏi: “Sao không ngủ?”


 
Liễu Ngọc Như dựa vào cạnh hắn, nâng mắt nhìn hắn, tủi thân nói: “Ta đói bụng.”


 
Đây là chuyện mà trước kia nàng chưa từng làm, giờ phút này lại làm rất tự nhiên, nàng như một tiểu cô nương không biết gì cả, nói với người khác rằng mình đói, sau đó mong mỏi nhìn Cố Cửu Tư.


 
Cố Cửu Tư ngẩn người, nhìn ánh mắt tủi thân của Liễu Ngọc Như, nói theo bản năng: “Ta cũng vậy.” 


 
Liễu Ngọc Như: “…”


 
Lời này làm Liễu Ngọc Như thanh tỉnh hơn, sao nàng có thể giống một đứa trẻ, mong Cố Cửu Tư đi nấu ăn cho nàng chứ?


 
Nàng đỏ mặt, thấp giọng nói: “Ta đi nấu mì.”


 
Nói rồi nàng định đứng dậy, sau khi nghe Liễu Ngọc Như nói vậy, Cố Cửu Tư mới hậu tri hậu giác phản ứng lại, câu nói vừa nãy của Liễu Ngọc Như thật ra là mong hắn làm gì đó đáp lại. Cố Cửu Tư vội vàng đè nàng lại, bù đắp nói: “Ta hiểu rồi, nàng nghỉ ngơi đi, ta đi làm ít đồ ăn cho nàng.”


 
Liễu Ngọc Như cũng cảm thấy mệt, hắn ngăn lại, nàng liền cảm thấy không dậy nổi, nằm trên giường, nhỏ giọng nói: “Bây giờ giờ nào rồi?”


 
Cố Cửu Tư ngẩng đầu nhìn thoáng qua bên ngoài, nghĩ nói: “Bên ngoài không có tiếng gì, ta nghĩ hẳn là không còn sớm nữa, mọi người đều đi ngủ rồi.”


 
“Mọi người đều đi ngủ rồi, bây giờ chúng ta gọi bọn họ dậy, có phải không tốt lắm không?”


 
“Không sao,” Cố Cửu Tư xua tay, “Ta xuống bếp xem có gì ăn được không, trực tiếp lấy về là được.”


 
Liễu Ngọc Như gật đầu, dựa vào giường nói: “Vậy ta ngủ thêm một lúc.”


 
Cố Cửu Tư đáp lại, cầm áo ngoài, phủ lên rồi đi ra ngoài.


 
Lúc này đã là đêm khuya, trên hành lang không có người nào. Cố Cửu Tư vào phòng bếp, lục phải lục trái, phát hiện chẳng có gì. Hắn suy nghĩ một lát, không thể để Liễu Ngọc Như đói, dù sao cũng phải làm chút đồ cho Liễu Ngọc Như ăn, gọi người dậy cũng không biết là đến khi nào, hắn nghĩ, nhìn mì đặt trong ngăn tủ, nghĩ sẽ nấu bát mì mang về ăn.


 
Nấu mì đầu tiên phải nhóm lửa, củi cạnh bệ bếp, cỏ khô cũng ở cách đó không xa, mồi lửa đặt trong ngăn tủ, Cố Cửu Tư thầm tính toán rồi hành động.


 
Đầu tiên là chuẩn bị nguyên liệu, mì, nước, trứng gà.


 
Sau đó là nhóm lửa. Trước đó lúc bọn họ trốn về U Châu hắn đã học kỹ năng này rồi, hắn thành thạo nhóm củi, sau đó dùng mồi lửa điểm cỏ khô, trong chốc lát lửa bùng lên. Hắn ngồi xổm dưới bệ bếp quạt gió, khói đặc bốc lên, Cố Cửu Tư nhanh chóng đổ thêm nước. Sau khi thêm nước, Cố Cửu Tư cho mì vào, mì sợi không hề có động tĩnh trong nước lạnh băng, Cố Cửu Tư nhìn một lát, nhíu mày, cảm thấy mì sợi này ở trong nước không giống trong trí nhớ của hắn.


 
Nhưng hắn cảm thấy có thể là vẫn chưa nấu xong, vì thế hắn lại quay đầu đi lấy trứng gà, cầm trứng gà lên, hắn bắt đầu sầu lo, khi nào cho trứng gà? Mà cho thế nào?


 
Hắn do dự một lát, quyết định không nghĩ nhiều nữa, đập trứng gà rồi cho vào là được.


 
Hắn giơ tay đập trứng lên bệ bếp, trứng gà vỡ ra dính lên bệ bếp, dính cả lên tay Cố Cửu Tư.


 
Cố Cửu Tư hoảng sợ, hiểu ra là mình dùng lực quá lớn. Vì thế lại cầm một quả trứng khác, nhẹ nhàng gõ gõ, không vỡ, hắn lại tăng sức lên, vẫn không vỡ, hắn tăng thêm chút sức nữa, đập.


 
Vỡ rồi.


 
Lòng trắng trứng chảy ra, Cố Cửu Tư sợ tới mức nhanh chóng cho vào trong nồi. Lòng trắng trứng lẫn với vỏ trứng chảy vào trong nồi, đọng lại thành màu trắng, nhưng lòng đỏ trứng vẫn chưa ra được, Cố Cửu Tư nhanh chóng bóp nát trứng gà, trứng gà chảy ra, Cố Cửu Tư thấy mì cứng lại, nhanh chóng cầm đũa bắt đầu trộn.


 
Sau một trận gà bay chó sủa, Cố Cửu Tư nhìn mì đã hơi giống mì mình từng ăn, hắn sợ chưa chín nên cứ đừng chờ, qua một lúc thử một lần, cuối cùng cũng chín. Sau khi nấu chín, hắn do dự một chút, thả chút muối, cho thêm nước, bưng về phòng.


 
Liễu Ngọc Như ngủ thiếp đi trong cơn đói, nghe thấy tiếng cửa mở, nàng mở mắt, thấy Cố Cửu Tư đang mở cửa, bưng một bát mì, cầm hai đôi đũa và một cái bát nhỏ chen vào cửa, dùng chân đá cửa, sau đó nhìn Liễu Ngọc Như.


 
“Ấy,” hắn kinh ngạc, “Dậy rồi à?”


 
Liễu Ngọc Như hàm hồ đáp lời, ngồi dậy, Cố Cửu Tư đứng bên cạnh bàn, gắp mì vào cái bát nhỏ, vừa gắp vừa nói: “Trong phòng bếp không có ai nên ta tự nấu bát mì.”


 
“Chàng còn biết nấu mì?”



 
Liễu Ngọc Như kinh ngạc, Cố Cửu Tư chột dạ, nhỏ giọng nói: “Chắc gọi là biết.”


 
Liễu Ngọc Như nhìn Cố Cửu Tư gắp mì, nàng đứng dậy từ trên giường, đi đến bên cạnh bàn.


 
Bát mì này nhìn qua cực kỳ đáng sợ, lòng trắng trứng vỏ trứng lẫn với sợi mì, có thể nói là bát mỳ kinh khủng nhất mà Liễu Ngọc Như từng thấy.


 
Nhưng nàng không nói gì, trước nay Cố Cửu Tư không làm việc nhà, có thể nấu cho nàng một bát mỳ vào lúc nửa đêm đã là cực kỳ không dễ dàng rồi.


 
Cố Cửu Tư gắp mì xong, để Liễu Ngọc Như ngồi xuống, hắn thấp thỏm nói: “Lần đầu tiên ta nấu mì, sau này sẽ nấu ngon hơn.”


 
Liễu Ngọc Như cười: “Không sau, nếu không ăn được, sau này ta sẽ nấu cho chàng.”


 
Cố Cửu Tư nghe được lời này, trong lòng nở hoa, nhưng hắn vẫn nói: “Ta có thể học, ta học cái gì cũng nhanh lắm.”


 
Hai người nói chuyện, phân đũa, phu thê ngồi bên bàn, cùng ăn mì Cố Cửu Tư nấu.


 
Thật ra mì không tính là khó ăn lắm, như mì bình thường, có ít vị muối. Nhưng mặc kệ nói thế nào, ít nhất là chín, Liễu Ngọc Như đã thấy đủ rồi.


 
“Ngon không?”


 
Cố Cửu Tư thấp thỏm, Liễu Ngọc Như ăn, nâng mắt nhìn hắn, vui vẻ nói: “Ngon lắm, ngày nào ta ăn cũng được.”


 
Cố Cửu Tư nghe xong lời này như nhận được sự ủng hộ to lớn, hắn cảm thấy có lẽ mình có thiên phú xuống bếp, liền nói ngay: “Chuyện này chẳng tính là gì, sau này ta sẽ học vài món ăn chính, để nàng mở mang tầm mắt.”


 
Liễu Ngọc Như cười không ngừng, hai người vừa ăn vừa nói chuyện, một bát mì, một ngọn đèn, cảm thấy cực kỳ vui vẻ.


 
Bởi vì đã ngủ một giấc nên tinh thần hai người rất tốt, Liễu Ngọc Như dứt khoát nói tính toán của mình cho hắn nghe: “Ta định mua căn nhà này, trang hoàng một chút rồi ở. Cửa hàng Hoa Dung ta đã bắt đầu bảo người dọn đến đây rồi.”


 
“Ta giúp được gì không?”


 
“Cũng không có gì,” Liễu Ngọc Như lắc đầu, nghĩ nghĩ, nàng cong môi cười, “Sau này đừng để vỏ trứng vào mì.”


 
“Được,” Cố Cửu Tư đỏ mặt, vẫy tay nói, “Chuyện nhỏ, ta biết rồi.”


 
“À, còn có,” Liễu Ngọc Như nghĩ nghĩ, nói tiếp, “Lần này Lạc Tử Thương đến Đông Đô chắc chắn là muốn tìm triều đình nói chuyện, chàng đừng kích động.”


 
“Ừ, được.” Cố Cửu Tư gật đầu đồng ý, “Nàng yên tâm đi, chuyện này ta biết rõ.”


 
Hai người hàn huyên một lúc rồi nằm xuống ngủ, một canh giờ nữa Cố Cửu Tư phải dậy vào cung.


 
Hắn vừa mới ngủ say đã bị đánh thức, có chút không vui, lẩm bẩm một tiếng, lật người ôm Liễu Ngọc Như tiếp tục ngủ.


 
Mộc Nam không dám gọi hắn, ở bên ngoài nhẹ giọng gọi hắn một lần nữa, hắn không phản ứng lại, Mộc Nam có chút khó xử, không lâu sau, Cố Cửu Tư nghe thấy tiếng cửa vang lên không chút khách khí, sau đó giọng nói ôn nhuận của Diệp Thế An vang lên: “Cửu Tư, dậy lên triều đi.”


 
Giọng nói này làm Liễu Ngọc Như bừng tỉnh.


 
Nàng đột nhiên mở mắt ra, sau đó Thẩm Minh kêu la: “Cố Cửu Tư, còn không dậy nữa sẽ rơi đầu đấy!”


 
“Cửu Tư,” Liễu Ngọc Như lay Cố Cửu Tư, “Dậy, mau!”


 
Cố Cửu Tư cuộn tròn lại, che lỗ tai vùi mình vào trong chăn.


 
Liễu Ngọc Như nghĩ ngợi, dứt khoát đứng dậy, nhanh chóng thay y phục rồi mở cửa.


 
Diệp Thế An và Thẩm Minh đứng ở cửa, thấy Liễu Ngọc Như ra bèn ngẩn người, Liễu Ngọc Như vội vàng nói: “Mọi người đi vào kéo hắn ra ngoài, bây giờ còn để hắn cọ xát nữa e là không kịp rồi.”


 
Diệp Thế An do dự một lát, Thẩm Minh lại quyết đoán đi vào, lật chăn ra, kéo Cố Cửu Tư dậy.


 
Diệp Thế An thấy thế cũng dứt khoát đi vào, hai người trực tiếp kéo Cố Cửu Tư lên, Mộc Nam rửa mặt cho Cố Cửu Tư, sau đó khoác tướng phục lên người hắn, Cố Cửu Tư nhắm mắt, hình như vẫn đang giãy giụa, Diệp Thế An và Thẩm Minh một trái một phải kéo hắn, nói với Liễu Ngọc Như: “Ngọc Như, chúng ta lên triều đây.”


 
“Đi đi, đừng để hắn làm lỡ thời gian của các ngươi.”


 
Liễu Ngọc Như vội đáp, cuối cùng Cố Cửu Tư cũng mở mắt ra, mở miệng nói: “Ngọc Như, ta sẽ về sớm một chút…”


 
“Đi đi!”


 
Thẩm Minh kéo Cố Cửu Tư, ba người cùng nhau kéo hắn ra ngoài.


 
Cố Cửu Tư bất mãn lẩm bẩm: “Không phải là còn một khắc à? Các ngươi vội cái gì?”


 
“Đừng kéo ta! Ta tự đi!”


 
“Ta đi nhanh lắm! Đi nhanh lắm!”


 
Ba người cãi cọ ầm ĩ ra khỏi cửa, Liễu Ngọc Như nhìn mà buồn cười.


 
Ấn Hồng đi tới, bưng nước nói: “Phu nhân, rửa mặt hay là ngủ thêm một lát nữa?”


 
Liễu Ngọc Như cười: “Rửa mặt đi, hôm nay đi xem nhà, chọn vị trí cho Hoa Dung. Xem có mối làm ăn nào tốt không.”


 
Ấn Hồng vâng lời, bưng nước vào phòng, kinh ngạc nói: “Phu nhân, đêm qua hai người nấu mì ăn ạ?”


 
Liễu Ngọc Như nghe vậy liền nhớ đến cảnh hai người cùng ăn mì đêm qua, nàng không tự chủ được mà cong môi, cười nói: “Ừ.”



 
“À,” Liễu Ngọc Như nhớ ra, phân phó, “Sau này, ban đêm trước khi ngủ thì để nguyên liệu nấu ăn ở trong phòng bếp, tiện nấu mì ăn.”


 
Lúc Liễu Ngọc Như và Ấn Hồng trò chuyện, đoàn người Cố Cửu Tư đã lên xe ngựa.


 
Nơi này rất gần cửa cung, một lát sau đã đến hoàng thành, ba người xuống xe ngựa, đi bộ đến đại điện.


 
Gió lạnh thổi trúng làm Cố Cửu Tư thanh tỉnh hơn, nhưng vẫn ngáp liên tục, hắn vừa ngáp vừa hỏi Diệp Thế An: “Hôm qua bệ hạ giữ huynh lại nói gì vậy?”


 
“Dẫn ta đi gặp thúc phụ của ta.”


 
Diệp Thế An cười, nhưng trong mắt lại mang theo vài phần chua xót: “Ba người ăn bữa cơm. À, Cửu Tư,” hình như Diệp Thế An đột nhiên nhớ ra điều gì, ngượng ngùng nói, “Một thời gian nữa, có lẽ ta phải đưa Vận Nhi dọn về Diệp phủ.”


 
“Hiểu rồi.” Cố Cửu Tư gật đầu, “Nếu thúc phụ của huynh vẫn tốt, vậy tất nhiên huynh phải về rồi.”


 
“Lúc này mới báo cho ngươi…”


 
“Không sao,” Cố Cửu Tư xua tay, “Cũng không làm lỡ cái gì. À, có chuyện này, ta phải nói với huynh,” Cố Cửu Tư do dự một lát, Diệp Thế An tò mò nhìn qua, Cố Cửu Tư cân nhắc một lát, cuối cùng mới nói, “Lạc Tử Thương đến.”


 
Diệp Thế An dừng bước chân, quay đầu nhìn Cố Cửu Tư, trong mắt mang theo vài phần khiếp sợ.


 
Cố Cửu Tư mím môi, hình như cũng hơi sầu lo: “Hôm qua ta gặp hắn.”


 
“Hắn còn dám đến?!”


 
Diệp Thế An lạnh giọng mở miệng, nói xong, hắn vội vàng phóng đến cửa đại điện, lạnh lùng nói: “Ta sẽ đi tìm bệ hạ. Bệ hạ đang lo Dương Châu phải làm sao, vừa hay, hắn đến Đông Đô, chúng ta sẽ kết liễu hắn!”


 
“Huynh đừng kích động.” Cố Cửu Tư giữ chặt tay Diệp Thế An, đau đầu nói, “Ta chỉ lo huynh mất chừng mực nên mới nói với huynh trước. Không có khả năng Lạc Tử Thương tự đi tìm cái chết, tất nhiên hắn đến mang theo lý do để bệ hạ không thể giết hắn.”


 
Diệp Thế An ngây người, Cố Cửu Tư phân tích cho hắn: “Bây giờ bệ hạ không có cách nào xử lý Dương Châu, tất nhiên Lạc Tử Thương sẽ đưa cách đến. Có lẽ hôm nay chúng ta sẽ nhìn thấy hắn trên triều đình, ta nói một tiếng với huynh trước, để huynh chuẩn bị, đến lúc đó đừng kích động.”


 
Diệp Thế An không nói gì, Cố Cửu Tư biết hắn không phục, ai thấy kẻ thù giết cha cũng không thể bình thản ung dung. Diệp Thế An có là ông cụ non thì cũng chỉ là thiếu niên mười tám tuổi thôi.


 
Cố Cửu Tư thở dài, vỗ vai Diệp Thế An: “Nếu bệ hạ định giữ hắn ta lại, huynh đừng đối nghịch với bệ hạ, khiến ông ấy không xuống đài được. Đường còn dài, sau này có rất nhiều cơ hội báo thù, huynh bình ổn cảm xúc trước, đừng chọc giận bệ hạ. Tuyệt đối đừng kích động, kích động rồi người thua chính là huynh.”


 
Diệp Thế An vẫn không nói gì, Cố Cửu Tư đang định nói thêm, bỗng thấy Vương Hoằng đi ra bảo tất cả quan viên xếp thành hàng, sau đó bắt đầu tuyên bố triều thần vào điện.


 
Bởi vì chức quan khác nhau nên Cố Cửu Tư và Diệp Thế An tách ra xếp hàng, Cố Cửu Tư không thể nói thêm gì nữa, nhưng hắn vẫn không yên lòng.


 
Triều hội làm theo thường lệ, đầu tiên là quan viên các nơi của Đông Đô báo cáo tình trạng thông thường, sau đó sẽ nói về từng chuyện cần bạc bạc. Mà chuyện đầu tiên của hôm nay là nghe Phạm Hiên nói: “Hôm qua hàn huyên với chúng ái khanh về chuyện của Dương Châu, hôm nay đã có tin tức. Đêm hôm qua, tiết độ sứ Dương Châu -Vương Tư Thuỷ đại nhân- phái người mang tin tức đến thương nghị với trẫm, nguyện quy thuận triều ta, điều kiện là trong ba năm không động đến chức vị của tất cả các quan viên Dương Châu, cho mọi người thời gian thích ứng. Trẫm cảm thấy điều kiện này không tồi, chư vị ái khanh cảm thấy thế nào?”


 
Không ai nói gì, một lát sau, Chu Cao Lãng bước ra khỏi hàng, cao giọng nói: “Bệ hạ, thần cũng cho là vậy. Dương Châu cũng không phải nơi cần công phạt, chỉ cần Dương Châu bằng lòng ủng hộ Hoa Quốc, tạm thời mặc kệ, không gây tổn thất gì cho chúng ta.”


 
“Trẫm cũng nghĩ vậy,” Phạm Hiên vui vẻ gật đầu, sau đó nói, “Người nói tin tức cho trẫm hôm qua tên là Lạc Tử Thương, góp không ít sức lực trong chuyện này, trẫm cảm thấy, nhân tài như vậy, không nên mai một, để Lạc công tử ở Đông Đô, nhậm chức Thái Tử thái phó, các vị cảm thấy thế nào?”


 
Thái Tử thái phó.


 
Vị trí này nói quan trọng không quan trọng, nhưng nếu nói không quan trọng thì lại tuyệt đối không phải như vậy.


 
Đây là lão sư của thiên tử một quốc gia, tương lai của quốc gia thế nào, có liên quan rất lớn đến Thái Tử thái phó.


 
Cố Cửu Tư nhíu mày, hơi chút suy nghĩ là hiểu, tuyệt đối không có khả năng là Phạm Hiên chủ động đưa vị trí này, có lẽ đó là thoả thuận của Lạc Tử Thương và Phạm Hiên, một trong những điều kiện để Dương Châu quy thuận.


 
Nếu đã vậy, tranh cãi nữa cũng không có ý nghĩa, vì thế Cố Cửu Tư dứt khoát trầm mặc im lặng, làm như không nghe thấy gì.


 
“Vậy được,” Phạm Hiên gật đầu, mọi người im lặng, ông vui vẻ nói, “Nếu không ai có ý kiến, vậy…”


 
“Bệ hạ, thần cảm thấy không ổn!”


 
Phạm Hiên vẫn chưa nói dứt lời đã bị người ta ngắt ngang, tất cả mọi người quay sang nhìn nơi phát ra thanh âm, lại thấy Diệp Thế An một thân quan bào màu xanh, tay cầm hốt bản, đứng trên đại điện, nghiêm túc nói: “Bệ hạ, thần cho rằng, người tên Lạc Tử Thương này, quyết không thể dùng!”


 

 
Tác giả có lời muốn nói: 【 màn kịch nhỏ 】


 
Cố Cửu Tư: Sau này mỗi đêm đều nấu mì cho tức phụ.


 
Một tháng sau.


 
Cố Cửu Tư: Tức phụ béo rồi.