Liễu Ngọc Như thấy Cố Cửu Tư giống một con mèo bị dẫm đuôi nhảy dựng lên, nàng cười: “Ta vẫn chưa nói gì mà, chàng kích động như vậy làm gì?”


 

Cố Cửu Tư bị nói như vậy, tức khắc nhụt chí, hắn ngượng ngùng ngồi xuống, thấp giọng nói: “Ánh mắt nàng nhìn ta khủng khiếp quá, ta không sợ chắc?”


 
Liễu Ngọc Như giơ tay chọc hắn: “Có tật giật mình.”


 
“Ta thật sự không có mà.”


 
Cố Cửu Tư tủi thân.


 
Liễu Ngọc Như không dây dưa với hắn nữa, nói với Ấn Hồng: “Ngươi quay lại nói một tiếng với thái giám kia, ta sẽ đi.”


 
Ấn Hồng vâng lời lui ra, Liễu Ngọc Như quay đầu nhìn Cố Cửu Tư chằm chằm, Cố Cửu Tư trừng mắt nhìn nàng, hai người đối mặt một lúc, Liễu Ngọc Như “phụt” cười, để lại câu “có tật giật mình” rồi đứng lên đi làm việc.


 
Cố Cửu Tư nghĩ mãi về chuyện của Giang Hà, nhưng hắn cũng không dám liều lĩnh, chỉ có thể nhờ Diệp Thế An lén lút đến lao ngục hỏi thăm.


 
Bây giờ Giang Hà đang bị nhốt trong đó, bởi vì không có ai chú ý nên sống như bình thường, không bị phạt, sống vẫn tốt. Cố Cửu Tư sai người đưa bạc cho ngục tốt, mang chăn vào phòng giam, cải thiện thức ăn, Cố Cửu Tư mới yên lòng.



 
Chuyện của Giang Hà phải nhắc, nhưng không phải hắn nhắc, phải là hoàng đế chủ động hỏi. Ban ngày Cố Cửu Tư kiểm tra sổ sách, lúc mang sổ đến chỗ Hộ Bộ Thượng Thư Lục Vĩnh, hắn vẫn đang nghĩ về chuyện này.


 
Tân triều mới lập, tất cả phải kiểm kê hết một lượt, nhiệm vụ của Hộ Bộ là nặng nhất, việc cấp bách, một là kiểm kê tồn kho, hai là phải trấn an người dân sau chiến tranh. Về chuyện trấn an người dân, huyện nha các nơi đều có dự án khẩn cấp, kiểm kê tồn kho biến thành chuyện quan trọng nhất của Hộ Bộ.


 
Sổ sách của tiền triều, Cố Cửu Tư và mọi người kiểm kê từng quyển, đến hôm nay mới kiểm kê xong, hắn ôm sổ sách, đứng trước mặt Lục Vĩnh, nghiêm túc báo cáo kết quả.


 

Lục Vĩnh nhìn qua đã gần bảy mươi, đầu tóc hoa râm nhưng tinh thần lại cực tốt. Ông ta là thần tử có năng lực dưới tay Phạm Hiên, chủ quản tài chính và thuế vụ ở U Châu vài chục năm, rất được Phạm Hiên tín nhiệm, bây giờ Phạm Hiên bồi dưỡng Cố Cửu Tư, thật ra là nhận ca của Lục Vĩnh.


 
Người này không chỉ là cấp trên của Cố Cửu Tư, còn được tính là một nửa sư phụ, dẫu sao Phạm Hiên đã nói nhiều lần, muốn ông ta “dẫn dắt” Cố Cửu Tư.


 
Cái gọi là dẫn dắt chính là cái gì cần dạy thì phải dạy.


 
Lục Vĩnh cứ vâng vâng dạ dạ trước mặt Phạm Hiên, nhưng quay đầu lại là như quên hết sạch, gần như chẳng giao lưu gì với Cố Cửu Tư.


 
Cố Cửu Tư báo cáo sổ sách xong, Lục Vĩnh lật xem từng tờ, cuối cùng chậm rãi nói: “Kiểm kê rõ ràng là được, ngươi cũng mệt rồi, lui xuống trước đi.”


 
Cố Cửu Tư ngẩn người, sổ đã kiểm xong, bước tiếp theo nên cầm sổ đến nhà kho kiểm kê, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, không ngờ Lục Vĩnh lại bảo hắn về?


 
Cố Cửu Tư mờ mịt, ngẩng đầu nhìn Lục Vĩnh, nghi hoặc nói: “Đại nhân không đi kiểm kê nhà kho sao?”


 
Lục Vĩnh cầm sổ sách, nhíu mày, ông ta nâng mắt nhìn Cố Cửu Tư, bất mãn nói: “Ta đã không sai ngươi đi điều tra, ngươi hỏi nhiều thế làm gì?”


 
“Quả nhiên là Cố đại nhân nghĩ nhiều,” Thương Bộ Tư Lang Lưu Xuân bên cạnh cười, nhưng trong mắt lại không có ý cười, “Lục đại nhân chưa nghĩ đến, ngược lại Cố đại nhân đã nghĩ đến rồi. Cố đại nhân muốn điều tra Thương Bộ cũng nên nói một tiếng trước mới phải.”


 
Cố Cửu Tư nghe Lưu Xuân nói vậy, hiểu là Lưu Xuân đang gây khó dễ cho hắn.


 
Lục Vĩnh không nghĩ tới, hắn lại nghĩ tới, đây rõ ràng là nói hắn không đúng.


 
Hắn trầm mặc một lát, chậm rãi cười rộ lên: “San sẻ cho đại nhân vốn dĩ là chuyện cấp dưới nên làm, chẳng lẽ nhất định phải đánh một chút mới động một chút sao, vậy chắc Lục đại nhân mệt lắm? Dù sao người cũng là người, không phải con la, không mắng không đi, vậy không phải là hèn hạ lắm sao?”


 
“Ngươi nói ai là con la?!”


 
Lưu Xuân không ngờ Cố Cửu Tư lại không giữ thể diện chút nào, mở miệng là mắng, ông ta tức muốn hộc máu. Mặt Cố Cửu Tư mê mang nói: “Ta nói con la, không phải nói ngươi, Lưu đại nhân kích động cái gì?”


 
“Ngươi…”


 
“Tài ăn nói của Cố đại nhân tốt như vậy, ở lại Hộ Bộ rất tiếc.”


 
Cuối cùng Lục Vĩnh cũng nói chuyện, ông ta buông sổ sách, nâng mắt lên, bình tĩnh nhìn Cố Cửu Tư, chậm rãi nói: “Bệ hạ thường khen Cố đại nhân thiên tư thông tuệ, là nhân tài được bồi dưỡng, trụ cột của Hộ Bộ sau này, nhưng ta thấy Cố đại nhân ở Hộ Bộ không thích hợp lắm, đến Ngự Sử Đài tốt hơn, hay là ta nói với bệ hạ, để Cố đại nhân đến Ngự Sử Đài?”


 
Cố Cửu Tư nghe Lục Vĩnh nói vậy, cuối cùng im lặng.


 
Hắn lẳng lặng nhìn Lục Vĩnh, đón lấy ánh mắt bình tĩnh của Lục Vĩnh, một lát sau, Cố Cửu Tư cười khẽ: “Phiền đại nhân lo lắng rồi. Đại nhân chắc chắn là hôm nay không đến nhà kho kiểm kê chứ?”


 
“Đi,” Lục Vĩnh lạnh nhạt nói, “Nhưng chuyện này không liên quan đến Cố đại nhân, vốn là chuyện của Thương bộ, lão hủ và Lưu đại nhân đi là được.”


 
“Hạ quan hiểu rồi.”


 
Cố Cửu Tư cung kính nói: “Vậy hạ quan cáo từ.”


 
Cố Cửu Tư chắp tay thi lễ rời đi, chờ hắn đi rồi, Lưu Xuân “phi” một tiếng, nói với Lục Vĩnh: “Cái thá gì chứ, nhìn dáng vẻ đắc ý của hắn kìa, còn không phải là ỷ vào sủng ái của bệ hạ sao, ngài xem hắn còn đặt ngài vào trong mắt không?”


 
Lục Vĩnh không nói gì, ông ta đứng dậy, lạnh nhạt nói: “Đi kiểm kê kho bạc thôi.”


 
Nói rồi, vẻ mặt Lục Vĩnh mang theo vài phần cảnh cáo: “Đã phân phó xuống chưa?”


 

“Đã chuẩn bị tốt rồi ạ,” Lưu Xuân thấp giọng nói, “Chỉ chờ ngài đi kiểm tra bạc thôi.”


 
Lục Vĩnh gật đầu, mang theo Lưu Xuân rời đi.


 
Cố Cửu Tư trở về bàn của mình, cúi đầu, vốn đang định đọc công văn yêu cầu xử lý từ dưới truyền lên, nhưng nhìn một lát, hắn tức giận, lấy giấy vẽ hai con rùa lớn, viết tên Lục Vĩnh và Lưu Xuân, cuối cùng mới nguôi giận.


 
Bởi vì thời gian vẽ rùa hơi dài nên trì hoãn hắn làm việc, đêm đến hắn mới rời khỏi Hộ Bộ, lúc ra cửa lại phát hiện đồng liêu đã đi hết rồi, hắn hỏi thái giám giữ cửa: “Không phải hôm nay Lục đại nhân kiểm kê kho bạc đi sao, nhanh vậy đã đi rồi?”


 
“Về sớm đi.”


 
Thái giám giữ cửa xua tay: “Chỉ có ngài là muộn nhất thôi.”


 
Cố Cửu Tư gật đầu, hắn cứ cảm thấy kỳ lạ.


 
Lúc về đến nhà, Liễu Ngọc Như cũng vừa mới trở về. Vân Vân sắp mang theo người của Hoa Dung đến Đông Đô, Liễu Ngọc Như và Diệp Vận bắt đầu tìm kiếm cửa hàng, trang hoàng, vô cùng bận rộn.


 
Ban đêm lúc Cố Cửu Tư rửa chân, hắn nói chuyện với Liễu Ngọc Như: “Cái lão già thối này, hôm nào đến cũng bảo mình lớn tuổi rồi chẳng có sức, dậy thì muộn, nhưng lúc đi thì còn chạy nhanh hơn người khác. Chuyện này làm ít nhất nhưng lại nói nhiều nhất, lớn như vậy rồi, không dưỡng sinh tục mệnh cho tốt đi, chạy đến quấy rầy người trẻ tuổi làm gì?”


 
Liễu Ngọc Như nghe hắn oán giận, đưa khăn cho hắn, Cố Cửu Tư lau chân, cảm khái: “Nhưng mà lão già vẫn là lợi hại, kho bạc bốn nghìn vạn lượng, một buổi trưa đã kiểm kê xong rồi. Chẳng biết là có cách gì.”


 
“Chàng nói cái gì?” Xưa nay Liễu Ngọc Như rất mẫn cảm với tiền, nghe thấy con số này, nàng kinh ngạc hỏi, “Bốn nghìn vạn lượng mà một buổi trưa đã kiểm kê xong rồi?”


 
“Ừ, đúng,” Cố Cửu Tư gật đầu, “Vẻ mặt nàng là sao vậy?


 
“Không thể nào,” Liễu Ngọc Như nhăn mày, “Tất cả người của Hộ Bộ cũng không thể kiểm kê xong bốn ngàn vạn trong một buổi trưa đâu, ông ta lừa ngừa khác không kiểm kê bạc đấy.”


 
Cố Cửu Tư nghe vậy trong lòng lộp bộp, hắn dừng động tác, ngẩng đầu hỏi: “Nàng chắc chắn không?”


 
“Tuyệt đối không thể nào.” Liễu Ngọc Như trợn trắng mắt, “Chàng không biết khi đó ta đưa tiền lên thuyền từ Dương Châu đã kiểm kê mất bao lâu đâu.”


 
Cố Cửu Tư không nói gì, hắn nhíu mày nghĩ ngợi, Liễu Ngọc Như cúi đầu gấp đồ, vừa gấp vừa ríu rít kể lại vài chuyện cho hắn.


 
Cố Cửu Tư nghĩ mãi chuyện này, hôm sau, hắn đến Hộ Bộ sớm rồi đi tìm Lục Vĩnh.


 
Lục Vĩnh thấy hắn là không có sắc mặt tốt gì, vào phòng nói: “Cố Thị Lang có gì phải làm sao?”


 
“Đại nhân,” Cố Cửu Tư cười, “Hôm qua kiểm kê thuận lợi chứ?”


 
“Ừ.” Lục Vĩnh trả lời, “Thuận lợi, Cố Thị Lang có chuyện gì không?”


 
“Kho bạc bốn ngàn vạn mà.” Cố Cửu Tư nhắc nhở, “Chỉ mất một ngày hôm qua, hạ quan sợ ngài chưa kiểm kê xong, muốn hỏi hôm nay có thể cống hiến sức lực không?”


 
“Không.” Lục Vĩnh quyết đoán nói, “Quay về làm việc đi.”


 
Cố Cửu Tư cười lui ra, vừa ra khỏi cửa, hắn liền lạnh mặt.


 
Đến chiều, Phạm Hiên triệu kiến một mình Lục Vĩnh để hỏi chuyện kiểm toán của Hộ Bộ, sau khi Lục Vĩnh trở về, Cố Cửu Tư trái lo phải nghĩ, buổi chiều lúc về nhà, hắn nói với Diệp Thế An: “Thế An, không phải ngươi thường xuyên gặp bệ hạ sao?”


 
Diệp Thế An ở Trung Thư Môn, bởi vì tài năng xuất chúng nên thỉnh thoảng còn giúp Phạm Hiên thảo công văn.


 

Nghe Cố Cửu Tư nói vậy, Diệp Thế An nhíu mày hỏi: “Ngươi định làm gì?”


 
“Ngươi tìm cơ hội giúp ta hỏi xem,” Cố Cửu Tư nhìn xung quanh, “Quốc khố của chúng ta còn bao nhiêu bạc.”


 
“Chuyện này không phải ngươi biết rõ nhất sao?”


 
Diệp Thế An cười, Cố Cửu Tư cũng không đáp, chỉ nói: “Giúp ta hỏi nhé, cảm ơn.”


 
Tuy Diệp Thế An không trả lời nhưng cũng đặt trong lòng, hắn biết Cố Cửu Tư sẽ không vô duyên vô cớ hỏi cái này, hôm sau hắn hỏi Phạm Hiên. Phạm Hiên nói: “Quốc khố của chúng ta còn thừa ba ngàn vạn lượng bạc trắng, giảm một chút rồi.”


 
Diệp Thế An báo cho Cố Cửu Tư, Cố Cửu Tư nhíu mày, hắn không nói gì, có điều đến giờ về rồi hắn cũng không đi, qua lại lắc lư ở Hộ Bộ. Sau khi thấy mọi người đi hết rồi, nhân bóng đêm, hắn chạy nhanh vòng đến cửa quốc khố.


 
Cố Cửu Tư nghĩ, dựa vào thân thủ của hắn, vào quốc khố chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao?


 
Hắn nghĩ như vậy, cũng làm như vậy, thậm chí còn dẫn theo Thẩm Minh và Diệp Thế An, ba người chạy một mạch leo lên tránh né thủ vệ, xông đến gần quốc khố.


 
Hắn bảo Thẩm Minh thu hút sự chú ý của thủ vệ, sau đó chạy như điên đi, lúc sắp đến cửa quốc khố, đột nhiên hắn bị hai tráng hán lao đến một trái một phải túm lấy tay giơ lên.


 
“Cố đại nhân,” một tráng hán trong đó hỏi, “Ngài muốn làm gì?”


 
Cố Cửu Tư bị hai người giơ trên không trung, nặn ra nụ cười, miễn cưỡng nói: “Ta, đi dạo ấy mà.”


 
Nói rồi Cố Cửu Tư đẩy hai người ra, cười nói: “Hai vị tiếp tục canh đi, tại hạ đi trước.”


 
Cố Cửu Tư vừa lui vừa nói, thấy hai người không có phản ứng, hắn nhanh chạy về.


 
Về nhà rồi hắn vẫn cứ nghĩ mãi chuyện này, vừa oán giận kể với Liễu Ngọc Như vừa nói thầm: “Chắc chắn bọn chúng có gì đó mờ ám, nhưng Lục Vĩnh là sủng thần của hoàng đế, ta phải có chứng cứ.”


 
Liễu Ngọc Như nhìn dáng vẻ nhất định phải thắng của hắn, nàng cười: “Chàng đang trả thù lại những gì ông ta nói chàng sao?”


 
“Ta là người nhỏ mọn như vậy sao?” Cố Cửu Tư quyết đoán mở miệng, hắn ném ngọc bội treo bên hông đi, nghĩ rồi nói, “Ta chỉ cảm thấy, nếu phải tra lại án này, tất nhiên cữu cữu ta là nhân tố quyết định.”


 
“Sao lại nói vậy?”


 
“Cữu cữu ta được điều từ Hộ Bộ đến Lại Bộ. Người của Hộ Bộ Thượng Thư đã nhảy xuống từ trên thành lâu, chỉ có cữu cữu ta biết rõ nhà kho nhất.”


 
Cố Cửu Tư suy tư, đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Có phải ngày mai nàng tham gia yến hội của công chúa không?”


 
“Đúng vậy.”


 
Liễu Ngọc Như trả lời, Cố Cửu Tư đột nhiên vỗ tay, vui vẻ nói: “Ta hiểu rồi, ngày mai nàng đi nói chuyện với Lục phu nhân.”