Doãn Đoả mở mắt ra, đầu tiên cô cảm thấy sự nặng nề trong người.

Di chuyển một chút là toàn thân như bị nứt ra, cô nhớ lại tối qua đã xảy ra chuyện gì lập tức thấy xấu hổ gục mặt xuống giường.
"Đau..."
Cô kêu lên một tiếng.

Quay mặt nhìn bên cạnh, Nhiệm Quách không nằm bên cạnh, mới sáng sớm như vậy không lẽ anh ấy đã đi làm rồi?
Doãn Đoả úp mặt vào giường, để cho bản thân thích nghi một chút với tình trạng đau eo này.

Qua một hồi cô liền ngồi dậy, Nhiệm Quách thế mà còn mặc áo cho cô.
Tâm tình không vui khi nãy biến mất.

Chỉ vì sự tinh tế của chồng mà cô cảm thấy vui vẻ trở lại.
Đồ đạc của cô đã được chuyển hết vào đây ngay ngày hôm kia rồi, Doãn Đoả cũng từng tham quan hết căn biệt thự thuộc quyền sở hữu của Nhiệm Quách.

Vì thế cô cũng nhớ được mấy vị trí trong nhà cho tới phòng.
Mặc lên bộ váy vàng trắng, cả người cô đã liền toát lên sự thanh lịch.
"Thiếu phu nhân, người tỉnh rồi."
Gần tới bảy giờ cô mới ăn mặc xong, trước đây cô hay dậy từ sáu giờ.

Chỉ vì sự cường lực của Nhiệm Quách mà cô đã dậy muộn, không thể ngắm được anh rồi.
Cô cười mỉm chào mọi người rồi đi vào trong bếp phụ hai người hầu đang giúp cô chuẩn bị bữa sáng.
"Thiếu gia đã đi làm từ sáng rồi ạ."
Cô người hầu khẽ nói.

Doãn Đoả cười nhẹ, cô biết mà.
Nhiệm Quách là một người rất cuồng công việc, từ nhỏ cô đã nhận thức được điều đó qua tính cách tự lập chặt chẽ của anh.

Đến cả tin đồn cũng chỉ có thể là Tổng giám đốc Nhiệm thị là một tên đầu cứng cuồng công việc, ngoài ra anh chẳng còn dính tin đồn gì nữa.
Quả thật anh ấy cứng đầu trong công việc thật.

Còn cô thì phải làm một người vợ tốt hơn thôi.
"Thiếu phu nhân, thiếu gia biết người có sở thích trồng rau củ quả nên ngài ấy đã cho người cải tạo miếng đất sau nhà cho người rồi đấy ạ! Nếu thiếu phu nhân thấy nhàm chán quá thì có thể ra sau nhà chơi."
"Anh ấy đã cho người xới đất lên rồi sao?"
Doãn Đoả bất ngờ có chút vui mừng nói.
Nữ người hầu trả lời: "Vâng ạ."
"Thiếu phu nhân không cần đụng tay chân trong bếp đâu ạ! Để hai chúng tôi làm là được rồi.

Người mau qua bàn ăn ngồi đi "
Doãn Đoả còn chưa đụng vào đâu mà đã ra ngoài rồi sao.

Nhưng thôi vậy, hai người là đủ rồi cô chen vào chỉ có thêm trật trội...!Lòng họ.
Ánh mắt một trong hai người kia chẳng thật lòng chút nào.

Biết sao được, cô cũng đâu thể quay lại quá khứ.

Chỉ mong sau này ít lại những người ghét cô thôi.
Doãn Đoả bước tới bàn ăn ngồi.

Lấy máy tính bảng ra coi thông tin.
Ting ting...!_Chúc mừng Doãn Đoả đã lấy chồng nha.
Ting ting...!_Chúc mừng...
Tin nhắn nhóm của học viện nghiên cứu.

Doãn Đoả cười tủm tỉm.
Tút...!_Cảm ơn mọi người lại chúc phúc cho mình.
Ting...!_Khi nào cậu quay lại học viện?
Tút...!_Hết tuần này mình sẽ đi.
"Thiếu phu nhân, mời dùng bữa sáng."
"Vâng, cảm ơn ạ!"
Doãn Đoả đặt điện thoại xuống, rồi lại nhìn hai nữ hầu.
"Hai người có muốn ăn chung không ạ!"
"Ôi không được đâu ạ thiếu phu nhân."
"Đúng rồi ạ! Thân phận chúng tôi quả không xứng ngồi chung bàn với thiếu phu nhân và hai chúng tôi đã ăn từ trước rồi ạ.

Nếu thiếu phu nhân có gì căn dặn thì cứ gọi lớn, hai chúng tôi ra ngoài làm việc đây."
Dứt lời hai người kia liền rời đi.
Cạch...!Cánh cửa đóng lại! Doãn Đoả nhìn xung quanh cũng chẳng có ai nữa.

Hôm nay trời nắng nhẹ như đám cưới ngày hôm qua, không khí mát mẻ.

Sau căn biệt thự là một mảnh đất được xới lên rất tơi xốp, vẫn còn độ ẩm nhất định.

Nói đúng ra là vừa mới được xới lên một lần nữa bởi đám người làm.
"Thiếu phu nhân có gì căn dặn sao?"
Là quản gia Đình Khí La, gì ấy chắc cũng đã 50 tuổi rồi nhỉ.

Sáng sớm không thấy hoá ra là đang ở sau nhà chỉ đạo người làm vườn.
Doãn Đoả tiến lên.
"Ta tới muốn xem đất như thế nào.

Mọi người trông vất vả quá, nhưng cũng may là trời không phải quá nóng."
"Vâng, đất cũng đã được xới gần nửa rồi.

Chờ mọi người xới xong hết người hẵng ra coi..."
"Không cần, ta tạm chưa có ý định trồng gì nhiều."
Nói rồi Doãn Đoả liền bước xuống dưới kia trước ánh nhìn của quản gia.
"Mọi người ơi có thể dừng tay rồi.

Không cần xới thêm nữa đâu."
Âm thanh của cô vang lên mọi người lập tức dừng lại.
"Cháu hiện tại chưa thể trồng hết cả mảnh đất này nên dừng lại ở đây thôi ạ! Mọi người vào gốc cây này nghỉ mát chút đi."
Mọi người trông không vui thì phải, họ hình như muốn làm tiếp nhưng buộc phải nghe lời chủ.

Lần lượt rời khỏi mẩu đất mà đi tới chỗ Doãn Đoả đang đứng.
"Haizzz...!Không đủ nửa ngày! Làm sao có tiền đây."
"Chịu thôi."
"Thiếu phu nhân, vậy bây giờ chúng tôi về luôn sao?"
Doãn Đoả cười nhẹ.
"Không ạ! Cháu có chút giống hoa muốn trồng.


Đất xốp như vậy trồng chắc chắn hoa sẽ nở rất tốt, mọi người ở đây nghỉ ngơi chờ cháu một lúc nha."
Nói rồi cô liền đi lên trên nhà bằng cửa bên này, quản gia cũng theo sau.
"Quản gia Đình, gì bảo mọi người giúp cháu chuẩn bị trứng, bột, đường nha."
Quản gia có chút khó hiểu nhìn Doãn Đoả, nhưng ngay giây sau hiểu ngay ý và rời đi.
Lúc này Doãn Đoả đi vào trong phòng.

Cô mở tủ tài liệu ra lục tìm đồ của mình.

Thấy tạp tài liệu lớn cô liền chuyển lên tìm kiếm ngăn trên.
Hình như đồ đạc của cô vẫn chưa được xếp hết lên thì phải, Doãn Đoả vơ tay ra lấy một lọ thủy tinh trong suốt bên trong có chứa hạt nhỏ màu sẫm rồi rời phòng.
"Mọi người ơi! Cháu có giống hoa này cho mọi người trồng hộ cháu ạ!"
Đám người đang xì xầm khi nghe giọng nói của Doãn Đoả liền đứng dậy đi tới.
"Thiếu phu nhân đây là hạt giống gì thế."
"Dạ, đây là giống hoa Đa Lộc! Cũng gần giống hoa sen á."
"Gần giống hoa sen cơ à! Hoa gì mà lạ thế."
"Vâng, đây là giống hoa cháu từ nước ngoài lấy về.

Nước chúng ta hiện nay chắc cũng đang nhập về để bán rồi đấy ạ."
Mọi người có vẻ bất ngờ.
"Nó trồng ra sao vậy? Có dễ sống không thiếu phu nhân."
Doãn Đoả cười nhẹ: "Mọi người chỉ cần đào lỗ nhỏ thả hạt vào rồi lấp nhẹ là được, loài này dễ trồng thôi ạ."
"Chúng tôi hiểu rồi.".