Đến dưới thành lâu, tiểu Hoàng đế bước xuống loan giá, liếc mắt liền nhìn thấy Thái phó đại nhân đứng bên dưới chờ mình đang vươn cánh tay dài, chuẩn bị đỡ thánh thượng xuống loan giá.

Bình tĩnh mà xem xét, Thái phó vận trang phục võ tướng rất ư là thích hợp. Quân phục khôi giáp lạnh lẽo càng làm tôn lên vẻ lạnh lùng trang nghiêm trên dung mạo của hắn. Đám võ sinh trên võ đài dù có bản lĩnh vững chắc hơn nữa, cũng luyện không ra cái loại khí chất được thấm đẫm trong núi đao biển máu như của Vệ Lãnh Hầu.

Cũng khó trách từ đại cô nương tới tiểu tức phụ cả thành đều say mê cái vẻ lạnh lùng bên dưới khôi giáp ấy của Thái phó đại nhân.

Niếp Thanh Lân đang sinh lòng cảm khái, Thái phó đã mở miệng nói chuyện: “Bậc thang của thành lâu hơi dốc, hoàng thượng lên lâu nhớ cẩn thận chút.”

Tiểu Hoàng đế thoạt nhìn cũng là tỉ mỉ ăn mặc một phen, hôm nay triệu kiến đều là võ tướng, nghe Nguyễn công công nói, ai nấy toàn là lưng hùm vai gấu, vì thế tiểu Hoàng đế từ sáng sớm đã cố ý lệnh cho nội thị giám đưa tới lưu miện được sửa lại cho cao thêm chút, dưới đế giày cũng chèn thêm một miếng lót thật dày, rất sợ đứng giữa một đám hán tử dũng mãnh, không lộ ra được uy nghiêm của Thiên tử.

Chỉ là chút tâm tư nhỏ bé ấy, hiển nhiên đã suy nghĩ không chu toàn. Chiếc lưu miện to lớn kia đội trên cái đầu nhỏ nhắn, ngọc châu dài như màn cửa va vào nhau lách cách trước mặt. Hoàng đế một lòng nghĩ tới đám ngọc châu kia đừng có quất vào mặt, nên không chú ý đến dưới chân, mới nghiêng qua một chút mà thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống.

Vệ Lãnh Hầu trong bụng cảm thấy buồn cười, nhìn tiểu Hoàng đế sau khi ổn định thân hình, vẫn là một bộ dạng không yên lòng, không khỏi mở miệng nhắc nhở.

Niếp Thanh Lân vội vàng tươi cười cảm ơn Thái phó nhắc nhở, dưới sự nâng đỡ của tiểu thái giám, rốt cuộc cũng đứng được trên đỉnh cao của cổng thành.

Lúc giương mắt nhìn xuống cổng thành, Binh Bộ Thị Lang Thượng Ngưng Hiên đã dẫn hắc kỳ quân đến dưới cổng thành rồi.

Mấy đại tướng quân đi đầu rất quen mắt, hẳn là đám người theo Thái phó đêm khuya xông vào hoàng cung, ai nấy đều vận khôi giáp đen bóng, uy phong lẫm liệt. Đối lập với vẻ tươi tắn của các tướng quân thắng trận, chính là những họ hàng hoàng thất dòng họ Niếp của nàng rồi.

Liếc mắt nhìn sang, trong xe tù phần lớn đều là những gương mặt quen thuộc.

trên đường đi, Du Bắc vương không ngừng chửi bới, lúc đến được cổng thành thì bị người ta lấy vải rách nhét vào họng. An Tây Vương Vương phi có vài thế tử, đều là những người trước kia đã gặp qua trong tẩm cung Thái hậu. Chỉ là lúc ấy đều là cẩm y hoa phục, quý khí bức người, còn bây giờ thìlại mặc tù phục bị nhốt trong xe tù, ai nấy đều khóc sưng cả mắt, nào còn nửa điểm uy nghiêm của con cháu cao tổ?

Nhìn thấy bọn họ như thế, Niếp Thanh Lân khó tránh khỏi sinh ra chút thương cảm thỏ chết cáo sầu, xót thương đồng loại.

Thế nhưng nỗi thương cảm kia còn chưa phun ra khỏi miệng, khóe mắt đã quét tới Thái phó đang nhìn về phía mình.

Lúc Niếp Thanh Lân ngẩng đầu lần nữa, trên mặt chỉ còn lại vẻ kính sợ: “Thái phó, hắc kỳ quân quả nhiên dũng mãnh phi thường. Trẫm từ trên cổng thành nhìn xuống mà vẫn có chút kinh hồn bạt vía nữa là.”

Vệ Lãnh Hầu đã có chút hiểu rõ tính tính không có tim gan của Niếp Thanh Lân, nhìn bức rèm châu vung vẩy trước mặt tiểu Long Châu, thì lại buồn cười, nhàn nhạt nói: “Thánh thượng cũng có lúc sợ hãi, thực sự là hiếm có mà.”

Đúng lúc này đám người Lỗ Dự Đạt đã tung mình xuống ngựa, tướng sĩ phía sau quỳ xuống đất, nhất tề hô lên: “Hoàng thượng vạn tuế vạn, vạn tuế!”

Tiếp đó, chúng tướng sĩ nguyên khí rung động, đề tăng khẩu khí, dùng thanh âm còn lớn hơn nhất tề hô: ““Định quốc hầu! Thiên tuế thiên thiên tuế!”

Tiếng hô mạnh mẽ vang dội kia xông thẳng lên trời, đám văn võ bá quan đi theo phía sau tiểu Hoàng đế nghe đến run rẩy trong lòng, chỉ cảm thấy bầu trời tại kinh thành mây đen cuồn cuộn, trong mơ hồ cảm thấy con yêu Giao đảo mây làm mưa kia hình như sắp mọc sừng hóa rồng rồi...

Niếp Thanh Lân cảm thấy đám tướng sĩ kêu lớn tiếng như thế, nhất định là miệng khô lưỡi đắng. Sau khi được Thái phó ra hiệu, bèn thưởng rượu cho chúng tướng sĩ, vai trò của mình cũng coi như đã hoàn thành.

Sau khi nghênh đón hắc kỳ quân, trở lại trong cung, chính là tiết mục mở tiệc ăn mừng.

Lúc Hoàng đế ngồi trên Long ỷ cao cao, thực sự đã bắt đầu kinh hồn bạt vía rồi. hiện tại nàng xem như đã rõ, Vệ Thái phó mặc dù anh minh thần võ, khí chất cao ngạo lạnh lùng, thế nhưng tửu lượng thì lại quá kém, chuyện lần trước say rượu cùng đám võ tướng xông vào hoàng cung vẫn còn sở sờ trước mắt.

Hôm nay, Vệ Thái phó rốt cuộc cũng đã làm giảm đi nhuệ khí của đám Phiên vương mắt cao hơn đầu kia, nộ khí ứ đọng nhiều ngày đã giải, nếu như vui vẻ uống thả phanh, rồi lại say rượu lên cơn điên lần nữa thì... Cảnh ngộ của bản thân nàng sẽ còn thê thảm hơn cả đám họ hàng trong xe tù kia.

Vì thế, nàng lặng lẽ vươn cổ nhìn cái bàn trước mặt Thái phó, quả nhiên chung rượu trên bàn rất nhiều, mùi rượu nồng nặc lan đến tận bên này.

Sau khi Vệ Lãnh Hầu cùng đám tướng sĩ gạt chung đổi chén, liền trở lại trên điện, ngồi xuống cạnh tiểu Hoàng đế, mỉm cười: “Thánh thượng cứ nhìn mãi vào chung rượu của vi thần, có phải là thèm rượu rồi không?”

Niếp Thanh Lân từ trước đến nay không có tửu lượng, nghe Thái phó hỏi như thế, liền vội vàng đong đưa bức rèm châu rào rạo nói: “Từ nhỏ Trẫm đãkhông uống được rượu, chỉ uống một ngụm thôi cũng sẽ nôn mửa không ngừng... Chỉ là Trẫm mới vừa rồi nhìn thấy Thái phó chưa ăn lấy được mộtmiếng, cứ uống thả cửa thế này, e rằng sẽ làm thương tổn tỳ vị, Thái phó vẫn nên uống ít một chút đi mới tốt.”

Thái phó thấy tiểu Hoàng đế ngay cả loại chuyện vặt mình uống rượu cũng để vào mắt, lòng bỗng mềm nhũn ra, vốn định uống đến không say khôngvề, nay lại thay đổi chủ ý dưới thanh âm ôn nhu nhỏ nhẹ thoáng chút khàn khàn kia.

“Nếu Thánh thượng và vi thần còn ở trên điện, e rằng các vị tướng sĩ sẽ không thể tận hứng thoải mái chè chén, chi bằng bệ hạ và thần sớm thối lui trước, cũng để cho các vị ái khanh tự nhiên hơn?”

Lời này của Thái phó, đúng ngay mong muốn của Niếp Thanh Lân, sớm tránh xa khỏi đám hán tử bét nhè này mới là hành động sáng suốt.

Nàng liền vội vàng gật đầu đáp ứng, đợi Thái phó cùng các vị tướng sĩ nói xong lời xã giao, liền bị TháipPhó dẫn ra khỏi điện.

Niếp Thanh Lân vốn muốn nhanh chóng quay về tẩm cung cho xong chuyện, khuôn mặt bị bức rèm châu quất nửa ngày sắp đỏ cả lên rồi. Vì thế lúc Thái phó thỉnh ra khỏi điện, nàng liền ngoan ngoãn đi theo phía sau.

Ra chính điện, Niếp Thanh Lân tỏ ý sắc trời đã tối, muốn hồi cung nghỉ ngơi.

Thế nhưng Thái phó lại giơ tay giữ nàng lại, ôn nhu nói: “Mới ăn nhiều như thế, Thánh thượng đã đi nằm liền, không sợ không tiêu sao?” nói xong, liền kéo nàng một mạch tới noãn các trong ngự hoa viên.

Noãn các này là công trình cuối cùng do tiên hoàng Ngụy Minh Đế lúc còn tại thế hạ chỉ xây dựng, nay được trùng tu lại cách đây không lâu.

Lầu các được xây cách mặt đất rất cao, bên dưới là que cời, than củi được đặt bên trên, khiến sàn nhà trong noãn các rất ấm áp. Toàn bộ sa trướng bên trong đều là tầng tầng lớp lớp, các tấm sa trướng được thêu thùa tinh mỹ, nhưng ở đây không có giường hay ghế, chỉ cần ngồi bệt xuống đất và cảm nhậận hơi ấm bốc lên dưới thân.

Vệ Lãnh Hầu bước vào trong noãn các, không khỏi không cảm khái tên hôn quân kia ở phương diện hưởng lạc thật đúng là kỳ tài trăm năm khó gặp.

Vào đông hàn khí bức người, cho dù trong điện có đặt noãn lô, mành bông, thì vẫn rất lạnh. Cùng phi tần vui đùa, chỉ lăn lộn trong chăn gấm khó tránh khỏi mất hứng thú.

Nhưng bước vào trong noãn các này thì lại khác. Noãn các tuy không rộng, nhưng lại tỏa hơi ấm bức người, khiến người ta hận không thể cởi sạch sẽ. Mang theo sủng phi vào trong noãn các, nhìn giai nhân mồ hôi đầm đìa, y sam cởi sạch, hơn nữa bốn bề xung quanh đều là nước, tuyết trắng bao phủ, rất có cảm giác mênh mông giữa trời đất, yêu đương vụng trộm nơi hoang dã.

Đợi đến khi mặt trời lặn trăng lên cao, thì thật đúng là có ý cảnh “Hương nhai bảo mã tê tàn nguyệt, noãn các giai nhân khốc hiểu phong”, còn giai nhân vì cớ gì lại khóc, thì chính là ngầm hiểu với nhau mà thôi.

Thứ noãn các hoang dâm như thế này, Thái phó vốn đã muốn hủy đi.

Nhưng hôm nay hắn lại thay đổi chủ ý, đặc biệt là khi thấy Long Châu tử tiến vào noãn các, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết ấy toát ra mộtlớp mồ hôi mỏng, đỏ thắm tựa như được thoa một lớp mật đào. hắn hiếm khi nào đồng lòng với tiên hoàng, cảm thán noãn các này thực “khéo léo tuyệt vời”.

Niếp Thanh Lân bị Thái phó đại nhân kéo vào noãn các liền thầm kêu không ổn, thái giám cung nữ đi theo sau lưng đã bị ngăn cách bên ngoài cánh cửa thật dày ở phía xa kia.

Hơi nóng bên trong gian phòng xông cả vào mũi, chiếc áo khoác trên người không lâu sau đã thấm ướt dán vào lưng.

Thái phó mới vừa uống rượu, mình mẩy đẫm mồ hôi thì lại vô cùng dễ chịu, do đó vừa vào đã cởi ngoại y, để lộ cơ ngực rắn chắc phía sau nội y.

“Ra nhiều mồ hôi thế này, Thánh thượng cũng cởi bớt y phục ra đi.” hắn vừa cởi y bào của bản thân, vừa nói với Hoàng đế.

Niếp Thanh Lân đã từng chứng kiến hình ảnh đám võ tướng của Thái phó cởi trần bơi lội giữa mùa đông, vì thế theo bản năng mà so sánh, thế nhưng vóc người Thái phó so với đám nam nhân đầy lông ngực kia lại tốt hơn rất nhiều.

Tuy nhiên vóc người cường tráng mặc dù có thể sắc đẹp thay cơm, nhưng ý tứ của Thái phó rõ ràng chính là “có qua có lại mới toại lòng nhau”, Thái phó cởi thống khoái như thế, thì Thánh thượng hẳn cũng phải lột y sam ra.

trên trán Niếp Thanh Lân tuôn mồ hôi hột, mà hột nào hột nấy thì cực to.

Phụ hoàng, người xây noãn các này, là muốn đặt hài nhi lên đây, nướng đến ngoài cháy trong mềm phải không?

Nếu là hai nam tử, sau khi rượu chè say sưa, mồ hôi chảy ròng ròng, cởi áo nới thắt lưng cho mát chẳng qua cũng là chuyện bình thường. Thế nhưng Hoàng đế thật sự không có cách nào tự nhiên như không mà làm thế với cận thần được.

Đến khi ngón tay thon dài của Thái phó vươn tới, chuẩn bị giúp mình nới cổ áo ra, Niếp Thanh Lân biết rằng chuyện tiếp theo hoặc là y sam bị cởi sạch, hoặc là thẳng thắn khai sạch cho tên Diêm Vương này biết, đã như vậy, thì chỉ có thể bằng bất cứ giá nào cũng thẳng tay một trận. Nàng bèn ổn định tinh thần, bỗng mở miệng hỏi: “Thái phó có phải là long dương chi hảo không?”

Điển cố “long dương chi hảo” này xuất phát từ “Sách Ngụy”, Quốc quân Ngụy quốc và Long Dương quân giao tình rất thân thiết, chung giường chung gối, rất ư ân ái. một ngày kia, Ngụy vương và Long Dương quân cùng ngồi thuyền đi câu cá, lúc Long Dương quân câu được hơn mười con cá thì đột nhiên khóc rống lên, Ngụy vương hỏi vì sao lại khóc, thì y trả lời rằng: Thế nhân khi câu được con cá đầu tiên thì rất vui sướng, thế nhưng đến khi câu được những con to hơn, lại vứt bỏ con cá nhỏ đầu tiên mà mình đã câu được.

Ngụ ý chính là trên đời này người có diện mạo xinh đẹp còn nhiều hơn cả cá trong hồ, rất sợ Ngụy vương có được mỹ nhân khác, sẽ vứt bỏ y, vì thế bi thương khôn nguôi. Còn Ngụy vương thì lại thề với trời xanh: Quyết không phụ khanh!

Giờ đây, Niếp Thanh Lân hỏi câu này, ý muốn hỏi Thái phó thực sự có phải là đoạn tụ chi phích hay không.

Thái phó nghe vậy, mắt phượng híp lại, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hiếm khi nào nghiêm túc thế này, chỉ cho là nàng lo lắng bản thân sẽ trở thành con cá bị vứt bỏ, liền cười trả lời: “Cá bơi trong nước tuy nhiều, nhưng bản Hầu chỉ thương mỗi con cá nhỏ là ngươi.”

Nghe Thái phó trả lời như thế, lòng Niếp Thanh Lân rơi thẳng xuống đáy cốc. Nàng lấy lại bình tĩnh, đôi mắt to nhìn thẳng vào hai mắt Vệ Lãnh Hầu: “Thái phó tuy có tấm lòng thành của Ngụy vương, nhưng Trẫm lại không phải Long Dương đa tình kia... Trẫm tuy cơ thể khiếm khuyết, nhưng vẫn ao ước cùng nữ tử hợp ý cầm sắt chi minh...”

Ý cười đông lại trong mắt Vệ Lãnh Hầu, khóe miệng hắn nhếch lên: “Lời Hoàng thượng nói chính là lời trong lòng?”

Niếp Thanh Lân túm lấy cổ áo đã hơi mở ra, âm thanh mềm mại tiếp tục vang lên: “Trẫm từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh mẫu phi, vì thế không quá thân cận với các vị huynh trưởng thúc bá, nhưng trong lòng lại rất ngưỡng mộ những nam tử trưởng thành. Ở trong lòng trẫm, Thái phó đại nhân hệt như các vị thúc bá khiến người ta kính trọng, trừ điều này ra, không còn cái khác...”

Lời nói nhu nhu nhược nhược kia, lập tức xua tan bầu không khí nhu tình mật ý trong noãn các.

Vệ Lãnh Hầu, là nam tử kiêu ngạo thế nào?

hắn mặc dù xuất thân là thường dân, nhưng trong nhà mấy đời đều buôn bán với nước ngoài, vào Nam ra Bắc, mặc dù không tiếng tăm, nhưng lại rất giàu có sung túc.

Gia thế như vậy nên dù có là thường dẫn nhưng vẫn có thể so với quý công tử nhà Vương hầu, tính tình hắn cũng cực kỳ tùy ý. Hơn nữa từ nhỏ dung mạo hắn đã xuất chúng, luôn tự cho mình ở vị trí rất cao, trên phương diện tình cảm nam nữ chưa bao giờ chủ động.

Cho dù năm đó Thượng Vân Sơ tài mạo xuất chúng như thế, cũng là sau khi nàng ta chủ động lấy lòng, hắn mới thư từ qua lại.

Vệ hầu không cần, cũng chưa từng phải chủ động lấy lòng bất cứ nữ tử nào, giai nhân mỹ mạo luôn sẽ có người thay hắn chuẩn bị thỏa đáng, hoặc là chủ động ôm ấp yêu thương.

Do đó ví như Thượng Vân Sơ, bản thân hắn có chút động lòng, nhưng vào lúc nàng ta thay lòng đổi dạ nhập cung, thì chẳng qua trong lòng chỉ hơi lạnh lẽo, xem nàng ta như lá khô rơi trúng vai mình, phủi đi là được, lúc gặp lại, nữ tử kia cũng đã là người xa lạ, sao lại vì nàng ta mà phẫn nộ tức giận?

Dù cho lần này đã động tình với tiểu Long Châu, cũng là dưới tình huống Thái phó nghĩ rằng Hoàng thượng có ý với mình. Thậm chí hắn cảm thấy bản thân mình thấy bé con đáng thương, vì thế mới thương hại bố thí cho nàng chút tình yêu mà thôi.

Vừa nghĩ đến sự thương tiếc ấy của mình ngược lại trở thành phương tiện để bé con nhục nhã bản thân, kiêu ngạo như Thái phó đại nhân, làm sao chịu nổi loại vũ nhục khi bị người ta từ chối tình cảm thẳng thừng như thế?

Lần đầu tiên trong đời động tình với nam tử, lại bị xem như ông chú già đoạn tụ chi phích...

hắn lạnh lùng cắt đứt lời Hoàng đế: “Vi thần xuất thân tầm thường, tuổi tác cũng không tương xứng, không dám có con cháu thiên kim quý thể như hoàng thượng. trên yến tiệc vừa rồi vi thần uống rượu hơi nhiều, nếu như say rượu lỡ lời, thỉnh hoàng thượng bao dung thứ lỗi cho.”

Dứt lời, Thái phó đại nhân ngay cả y phục cũng không mặc, quần áo xốc xếch, lộ ra lồng ngực suýt phun lửa, một cước đạp cổng lớn noãn các đến suýt long ra, đỉnh đầu bốc khói ngùn ngụt sải bước ra khỏi ngự hoa viên.

Niếp Thanh Lân chậm rãi thở hắt ra, đặt mông ngồi xuống chiếc đệm trong noãn các. An Xảo Nhi bảo tiểu thái giám ở ngoài chờ, còn mình thì vội vàng đi vào, ngồi xuống bên cạnh tiểu Hoàng đế nhỏ giọng hỏi: “Hoàng thượng... có khỏe không?”

Niếp Thanh Lân nhận lấy khăn tay lau mồ hôi tuôn đầy đầu, cười khổ mà rằng: “Xảo Nhi, lát nữa hồi cung thì nhớ tàng trữ nhiều đồ ăn than củi chút, hôm nay Trẫm chọc vào tổ ong vò vẽ rồi, sau này cuộc sống trong cung sẽ không còn dễ chịu nữa đâu.”