Nửa đêm.

“Nước…”

Tiểu cô nương nằm trên giường nửa tỉnh nửa mê, bờ môi khô nẻ run nhè nhẹ, yếu ớt bật ra một tiếng.

Đan Dật Trần vẫn luôn ngồi dựa ở cuối giường, nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy tiếng động, lập tức mở mắt, kề sát lại hỏi: “Cái gì?”

“Ta khát… muốn nước…”

Giọng của nàng nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy, , vậy mà hắn vẫn nghe ra, nói “Chờ một lát”, liền đứng dậy đi đến cạnh bàn, rót một chén nước ấm, sải bước trở lại đầu giường, quỳ một chân xuống, để mép chén sát vào miệng nàng: “Uống đi.”

Nguyễn Mặc nghiêng đầu dựa vào gối quay về phía hắn, khó khăn nuốt xuống, nhưng với tư thế đó cơ bản không thể uống được bao nhiêu, nước trong chén đa phần đều chảy xuống cổ, thấm ướt gối và chăn đệm.

Đan Dật Trần nhìn nàng vì chưa hết khát mà ấn đường vẫn đang nhíu chặt, mím môi, cuối cùng một lần nữa rót nước vào chén, quay lại giường, một tay đưa qua cổ nàng, nhẹ nhàng nâng người đang hôn mê dậy, sau đó ngửa đầu uống một ngụm nước lớn, nhắm trúng đôi môi đang hé của nàng, hôn xuống, cạy hàm răng của nàng ra, truyền nước nước ấm vào trong miệng nàng.

Nàng vô thức nuốt xuống, mềm mại liếm mút môi lưỡi của hắn, giống như con cá sắp chết khô gặp được cam lộ cứu mạng, lưu luyến không buông, nuốt nước từng chút từng chút một, mày mới giãn ra.

“Có muốn uống thêm không?” hắn quơ quơ chiếc ly vẫn còn nước, cúi đầu trầm giọng hỏi.

“Ân…” Nguyễn Mặc vẫn nhắm tịt mắt, lại cố gắng thò lại gần môi hắn, lung tung tìm kiếm thứ có thể làm nàng giải khát.

Trái tim như bị cào nhẹ một cái, lần nữa ngậm nước vào trong miệng, lại giống như vừa rồi, dán lên môi nàng, thỏa mãn cái miệng nhỏ nhắn tham lam kia. (“Hụ hụ. Trẻ em chưa H yêu cầu che mắt lại, không được ti hí.”)

Nước đều bị nàng uống sạch, nhưng vẫn như chưa hết khát, như có như không hút lưỡi hắn, ánh sáng trong mắt hắn dần tối lại, hơi cúi người đè xuống, dùng sức mà hôn nàng.

Cẩn thận liếm mút những vết thương vì nén chịu đau mà thành của nàng, lại chầm chậm xâm nhập vào ngọt ngào của nàng, cướp lấy hơi thở thơm tho độc hữu của nàng.

Vừa mạnh mẽ như công lược thành trì, vừa dịu dàng triền miên.

Ý thức của nàng như tan biến, chỉ có thể bị động ngửa đầu đón lấy sự công chiếm của hắn, theo bản năng ngây ngô đáp lại hắn.

Bỗng nhiên ngực bị đau đớn tập kích khiến cơ thể nàng cứng lại, không biết lấy sức từ chỗ nào, bàn tay đang nắm chặt vạt áo của hắn dột nhiên đẩy hắn ra, lập tức ngã sấp xuống mép giường, nôn ra một búng máu.

“Nguyễn Mặc!!!” cặp mắt của Đan Dật Trần co lại, màu máu đỏ tươi trên mặt đất nhìn thấy mà ghê, nàng lại vẫn còn đang ho dữ dội đến khàn cả giọng, như kiểu sau đó sẽ lại nôn ra máu tiếp, “Quân y!! Mau gọi quân y tới!!”

Quân y biết ở chỗ của đại tướng quân vẫn còn một tôn đại Phật phải cung phụng, vốn không dám đi nghỉ. Vừa nghe thấy muốn gọi người, liền vội vàng xách hòm thuốc chạy đến doanh trướng. Còn chưa kịp quỳ xuống hành lễ, liếc mắt thấy vết máu cạnh mép giường, cuống quit bò đến bắt mạch cho nàng. Chờ đến khi thả tay ra, sợ đến mức tay chân mềm nhũn: “Tướng, tướng quân… Nếu còn không nhổ mũi tên, chỉ sợ cô nương nàng… nàng không chịu nổi nữa…”

Hắn nghe y báo cáo xong, quả thực muốn mang mấy tên lang băm này ra ngoài dùng quân pháp xử trí: “Tại sao lại như vậy?”

“Này… cô nương này e là lúc trước khi bị thương đã phải chịu mệt nhọc và đói khát trong thời gian dài, khiến cho cơ thể yếu đi, nay lại bị thương nặng……”

“Được rồi.” Hắn không muốn nghe tiếp nữa, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ. “Nhổ mũi tên đi.”

“Nhưng chưa có thuốc tê…”

Hắn gằn giọng nói từng từ một, rõ ràng rành mạch: “Để ta tự làm.”

Nếu còn không rút mũi tên ra, qua đêm nay nàng chắc chắn không sống nổi, nếu đã như vậy, hắn cũng chỉ đành đánh cược một lần.

Cược nàng có thể chống chọi lại được, cược nàng… có thể sống sót.

Nếu tướng quân đã quyết định như vậy, quân y cũng không dám nói thêm gì nữa, chỉ có thể lui ra chuẩn bị đầy đủ những thứ cần thiết, đem tất cả để ở chỗ tầm tay hắn có thể lấy được dễ dàng, sau đó cúi đầu thối lui ra ngoài trướng, tùy thời chờ lệnh của tướng quân.

Trong doanh trướng cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng hô hấp nhỏ bé, yếu ớt của Nguyễn Mặc khiến tim hắn đau như đao cắt.

Nỗi thống khổ mà nàng phải chịu, đều là vì hắn.

Nhưng mà, hắn lại không thể không để nàng phải chịu đựng thêm một lần còn thống khổ hơn thế nữa.

Không có thời gian để do dự, Đan Dật Trần kéo áo ngoài vướng víu ra, chỉ để lại thân trên trần trụi bị băng bó, đỡ cơ thể Nguyễn Mặc nằm sấp xuống, bản thân thì nằm nghiêng ở bên cạnh, bàn tay to chậm rãi trượt từ vòng eo của nàng lên dần tới chỗ mũi tên ở vai trái: “Nguyễn Mặc, Nguyễn Mặc……. Có nghe được ta nói không?”

Nàng mơ hồ đáp lại.

“Có biết ta là ai không?” Hắn dán sát vào vành tai nàng nói nhỏ, bàn tay phải thì dừng lại ở chỗ mũi tên.

“Biết, biết…” Cặp lông mi đang nhắm chặt khó khăn mở ra một khe hở, tầm mắt mơ hồ dừng lại trên gương mặt của hắn, “Đan…Dật…Trần…”

“Không gọi ta là tướng quân nữa à?” Hắn nắm chặt lấy thân tên, nhẹ giọng hỏi.

Nàng giống như không thể phân biệt rõ được hàm ý trong lời nói của hắn, khe khẽ lặp lại: “Tướng quân…”

“Không,” bàn tay của Đan Dật Trần nắm chặt hơn một chút, thanh âm trầm thấp hoặc nhân giống như màn đêm, “Ta thích nàng gọi tên của ta hơn.”

Tất cả lực chú ý của nàng đều tập trung vào câu nói của hắn, ấn đường giật giật, sau đó lại mở miệng: “Đan Dật Trần…”

Chữ “Trần” còn chưa nói ra khỏi miệng, đau đớn trên cánh tay chợt đánh úp lại, nhịn không được lập tức thét lớn.

Hắn lập tức giữ chặt thân thể đang giãy giụa của nàng, vứt mũi tên đã rút ra đi, nhanh nhẹn rút cuộn vải trắng tới, buộc chặt cánh tay của nàng, rắc lên miệng vết thương một lớp thuốc cầm máu thật dày: “Nguyễn Mặc, nhẫn nại, nhất định phải nhẫn nại, nghe được không?”

Đau quá… Đau quá a…

Nàng không nghe được…

Không nghe được cái gì hết…

Tay của Đan Dật Trần yên lặng di chuyển tới vai trái của nàng, sờ được thân mũi tên cứng rắn thẳng tắp, cụp mắt nhìn môi dưới đã bị cắn chặt đến chảy máu của nàng, dừng lại trong chốc lát, bất chợt cúi đầu hôn nàng.

Đầu lưỡi mạnh mẽ tách hàm răng của nàng ra, ngăn cản hành động tự ngược của nàng, cuốn lấy chiếc lưỡi mềm mại muốn lâm trận lùi bước của nàng không thả, gần như xâm nhập vào tận sâu trong cổ họng của nàng, trong khoảnh khắc rút mũi tên ra, hình như hắn nếm được vị tanh ngọt của máu.

Nguyễn Mặc đau đến mức khoảng trống trước mắt đều biến thành màu đen, nước mắt ràn rụa, không thể ngừng lại, cơ thể vốn đã chết lặng nay lại giống như muốn phát nổ, tất cả năng lực tự hỏi đều mất sạch, ngoại trừ việc bất lực nắm chặt lấy vạt áo của hắn, chịu đựng nỗi đau khiến nàng không muốn sống nữa thì chẳng thể làm được gì khác.

Hắn không ngừng hôn nàng, điên cuồng hôn nàng, đôi tay lại nhanh chóng điểm huyệt, buộc vải cầm máu, bôi thuốc, cho dù nàng đau đến mức không ngừng run rẩy thì cũng không thể dịu dàng, chậm chạp được.

Vào thời khắc này, chỉ cần 1 chút ôn nhu, dịu dàng thôi cũng đủ để trở thành vết thương trí mạng.

Mặc dù tim còn đau hơn nàng trăm ngàn lần, hắn cũng chỉ có thể tiếp tục bước đi trên mũi đao.

Vì để nàng có thể sống sót.

Nhất định phải, sống.

~~~~~Đường phân cách “Nhất định phải sống.”~~~~~  

Ngoài doanh trướng, quân y bị đuổi ra ngoài vẫn luôn trong trạng thái bất an lo sợ, đi qua đi lại không ngừng.

Từ sau khi tiếng kêu thảm thiết của người bên trong vang lên, trái tim của y liền như bị treo lơ lửng giữa không trung, sợ rằng thanh âm tiếp theo vang lên sẽ là mệnh lệnh sai y mang đầu tới gặp của Tướng quân đại nhân.

Nhưng bên trong lại không hề truyền ra một tiếng động nào nữa, yên tĩnh đến mức giống như bên trong chưa từng phát sinh sự tình gì.

Mắt thấy ánh sáng trắng đã dần xuất hiện ở phía cuối đường chân trời, trong lòng y lại càng thêm bồn chồn, hãi hùng. Quân y còn đang do dự, không biết nên tiếp tục đứng ở ngoài chờ hay là nên đi vào trong kiểm tra, một giọng nói trầm thấp khàn khàn rốt cuộc truyền ra từ doanh trướng yên lặng cả đêm: “Vào đi.”

“Vâng.” Nghe thấy giọng của tướng quân, quân y như cảm thấy được đại xá, lập tức bước nhanh vào trong trướng, “Tướng quân có gì cần phân phó ạ?”

Sau khi trải qua một hồi cứu chữa giống như vật lộn sinh tử, Đan Dật Trần cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, miệng vết thương dưới lớp băng vải cũng đau đớn từng cơn, ngồi dựa vào cuối giường, chẳng buồn liếc mắt nhìn hắn lấy một cái, chỉ lạnh nhạt nói: “Mau bắt mạch kiểm tra xem nàng như thế nào rồi.”

Quân y vâng lệnh, bước lên quỳ gối dưới tháp bắt mạch, lại nhìn qua tình trạng miệng vết thương, tảng đá đè nặng trong lòng như biến mất không còn tung tích: “Thân thể của Nguyễn cô nương tuy rằng còn yếu, nhưng đã vượt qua được quãng thời gian nguy hiểm nhất, tính mạng đã không bị đe dọa nữa, về sau chỉ cần dưỡng thương cho tốt, điều dưỡng cẩn thận là được.”

“Ân.” Mệt mỏi giữa hàng mày của hắn tan dần, không nói gì nữa, tầm mắt lại quay về trên người cô nương đã chìm vào hôn mê.

Quân y cáo lui, vào khoảnh khắc rời khỏi doanh trướng mới thật sự thở phào nhẹ nhõm, mạng nhỏ cuối cùng cũng được bảo toàn.

“Không có việc gì chứ?” đồng liêu cùng hắn đứng canh một đêm lại gần hỏi.

“Tạm coi là vậy. Cũng không biết Tướng quân dùng biện pháp gì, vậy mà thật sự vượt qua được. Nếu đổi thành người khác, đau đến muốn chết nơi nào còn có thể… không nói nữa, ta còn phải đi sắc thuốc.”

“Ta cũng phải đi. Tướng quân làm như thế, số thuốc lúc nãy xem ra đều uổng phí cả, lát nữa lại phải đổi thuốc…”

Mà Đan Đại Tướng quân ở trong doanh trướng, đã sớm dựa vào thành giường. nặng nề ngủ.

Cô nương của hắn, bình an sống sót.

Còn sống.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Vào khoảnh khắc Nguyễn Mặc mở mắt, nhìn nóc lều xa lạ, còn có chút mơ hồ không xác định được mình đang ở đâu.

“Tỉnh rồi?” 

Một giọng nam nặng nề truyền xuống từ trên đỉnh đầu, nàng giật mình, quay đầu liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc của Đan Dật Trần, lúc này mới phát hiện mình được hắn ôm ở trong lồng ngực… ngạch, ngủ cùng một giường.

Tình cảnh này khiến nàng nhịn không được, hơi hơi đỏ mặt, mang theo dục vọng mạnh mẽ chế trụ nàng… Nhân đó cũng gợi lại kí ức khi nàng bị thương, không biết bị hắn hôn bao nhiêu lần…

“Ân.” Nàng gật gật đầu, cặp mắt cứ nhìn chằm chằm ngực hắn, không dám ngẩng đầu lên đối diện.

Đan Dật Trần nghe giọng nói khàn đặc của nàng, ấn đường hơi nhíu, buông nàng ra, xoay người xuống giường, rót một chén nước mang đến, thản nhiên uống cạn, trong khi nàng còn chưa kịp phản ứng lại, cúi người hôn lên môi nàng.

Dòng nước ấm áp chậm rãi truyền vào trong miệng nàng, nàng chỉ lo nuốt, lại không đề phòng đầu lưỡi của hắn xâm nhập vào theo bị hắn đè nặng tùy ý quấy loạn, tinh tế mút hôn, thật lâu mới buông nàng ra.

Giờ thì hay rồi, Nguyễn Mặc cảm thấy mặt mình sắp đỏ đến mức bằng mông khỉ, thở không ra hơi, xấu hổ đến mức không nói được một câu nửa lời.

Tuy rằng đây không phải lần đầu tiên bị hắn hôn, nàng cũng không có bất kì cảm giác phản cảm hay bài xích gì, nhưng trong lòng vẫn nhịn vẫn có chút… xấu hổ nói không thành lời. Nghĩ đến sau này khi tỉnh mộng, nàng còn có thể mặt dày nói mình là một hoàng hoa đại khuê nữ trong sạch hay sao? 

Đan Dật Trần thả chén trà xuống, ôm nàng ngồi dậy: “Bả vai còn đau không?”

Thật ra thì nàng muốn tự mình ngồi dậy, nhưng bàn tay ở bên hông lại không chịu buông ra, chỉ đành ngoan ngoãn dựa vào hắn: “Không đau lắm… Tướng quân, ta ngủ bao lâu rồi?”

Ngoài trướng ánh sáng chập chờn, nơi màn trướng không được ánh lửa chiếu đến đều là bóng đen, hiển nhiên là đã đến buổi tối.

“Thêm hai canh giờ nữa, là tròn ba ngày.”

Ba ngày ư?????

Ai, nàng lớn đến chừng này, đây vẫn là lần đầu tiên ngủ lâu như vậy…

“Vết thương của ngài… đã lành chưa?” nàng nhớ rõ khi bị đuổi giết ở trong rừng, hắn cũng bị thương, máu chảy dính đầy tay nàng.

“Vết thương nhỏ mà thôi, không cần phải để ý.” Ngữ khí nhàn nhạt, chẳng thèm quan tâm. 

“Ân…… Vậy đã đánh trận xong chưa?” 

“Sắp xong rồi.” Đan Dật Trần cười khẽ, cằm cọ cọ vào đỉnh đầu nàng, “Muốn về nhà?”

Nguyễn Mặc cũng không định nói dối: “Muốn.”

Bên ngoài quá nguy hiểm, bị bắt rồi lại bị đuổi giết, sau khi trải qua một lần như thế, hiện giờ nàng chỉ muốn an an ổn ổn ở lại trong kinh thành, không bao giờ muốn rời đi nữa.

“Được.” hắn cúi đầu khẽ hôn lên mái tóc mềm mại của nàng, nhu tình trong mắt đong đầy, ôn nhu như nước, “Đánh trận xong, liền mang nàng về nhà.”

“…… Ân.”