Hôn ước của cô, được mẹ đã mất của cô và Lý Uyển Oánh định từ khi còn nhỏ, hai người là bạn thân, mà gia thế của Lý Uyển Oánh tốt, lại gả cho nhà giàu, rất muốn thân thiết hơn với chị em tốt này của mình, sau khi mẹ cô mất, Lý Uyển Oánh lại càng không chịu từ hôn, nếu không thì sao gia chủ nhà họ Phong có thể nguyện ý để con trai mình cưới cô?
Vào tối qua ở đời trước, cô bị hai người đàn ông làm cho mất hết thanh danh, ngay từ đầu Lý Uyển Oánh còn sống chết không chịu từ hôn, sau đó không chịu nổi áp lực của gia tộc, mới lấy lại nhẫn.

Nhưng sau đó cô có chuyện, cho đến bây giờ Lý Uyển Oánh đều giúp đỡ, chỉ tiếc đời trước tính cách cô quá yếu đuối, lại cảm thấy thẹn với Lý Uyển Oánh, cho nên bị bắt nạt tới chết cũng không xin giúp đỡ.

“Trăn Trăn, sao cháu tới sớm như vậy?”
Thương Trăn nở nụ cười, “Chỉ là có chút việc, cần đích thân tới đây một chuyến, quấy rầy bác gái rồi.


Phong Hành Diễm nghe người giúp việc nói thì ngẩng đầu từ máy tính lên.

Anh có đôi mắt rất đẹp lại lợi hại, đôi mắt thâm sâu, khi đột nhiên nhìn về phía người nào đó, sẽ khiến đối phương cảm thấy rất áp lực!
“Cô ta tới làm gì?”
Phong Hành Diễm cho rằng đối phương lại mượn cớ tới dây dưa với anh, thì nhíu mày.

Còn về những lời cô nói sẽ chủ động từ hôn tối qua, Phong Hành Diễm vốn không để ở trong lòng, nếu người phụ nữ này nghe lời như vậy, trái lại anh phải cảm ơn cô rồi.

Người giúp việc kia ấp úng nói, “Cậu chủ, cô ấy tới từ hôn! ”
“Cái gì?”
Lý Uyển Oánh đứng bật dậy, “Bác không đồng ý!”

Thương Trăn giống như đã sớm dự liệu được phản ứng của bà ấy, cười khẽ, “Bác gái, bác hãy nghe cháu nói! ”
“Có phải tối qua Hành Diễm nói gì với cháu đúng không? Hay là tối qua! ”
Lý Uyển Oánh nghĩ tới hai tên cầm thú kia, có phải bọn họ đã làm gì Trăn Trăn rồi không? Nhưng tối hôm qua bà ấy hỏi con trai, tuy con trai không kiên nhẫn lắm, nhưng vẫn nói cô không bị xâm phạm mà!
Nhất định là con trai làm gì đó!
Thương Trăn lắc đầu, giọng điệu rất nhu thuận, nhưng ít đi phần nhu nhược ở đời trước, có nhiều thêm phần ung dung.

“Cháu rất cảm ơn chuyện cậu chủ bênh vực lẽ phải tối qua, giúp cháu làm rõ hiểu lầm, nhưng chuyện từ hôn, là ý kiến riêng của cháu.


Lý Uyển Oánh không thể hiểu được, không phải là Trăn Trăn rất thích con trai của bà ấy sao? Nhất định là Hành Diễm đã làm gì đó!
“Trăn Trăn, cháu nói thật với bác đi, có phải tối qua Hành Diễm nói gì đó đúng không? Cháu và Hành Diễm đều đã! Thân mật như vậy rồi, có phải là Hành Diễm không muốn chịu trách nhiệm với cháu đúng không?”
Thương Trăn cười khổ, cô nhìn vẻ mặt tức giận của Lý Uyển Oánh, giống như là con trai của người khác, bắt nạt phụ bạc một người phụ nữ vậy.

Trong lòng cô thấy ấm áp, có thêm vài phần kiên nhẫn.

“Bác gái, chuyện lần đó chỉ là ngoài ý muốn, cháu tự nguyện, cũng không cần cậu chủ cả chịu trách nhiệm, việc hôm nay, cũng là do cháu nghĩ thông suốt rồi.


Cô thấy Lý Uyển Oánh muốn nói, vội vàng ngắt lời bà ấy.

“Bác xem! ”
Thương Trăn chỉ một bức tranh treo trong phòng khách, Lý Uyển Oánh không rõ Thương Trăn chỉ bức tranh này làm gì, sửng sốt nhìn cô.

Thương Trăn cười nói, “Đây là tranh sơn thủy triều Nguyên đúng không ạ? Đặt ở bên ngoài đều có thể thành đồ gia truyền, nhưng ở nhà họ Phong chỉ là đồ bình thường.


Lý Uyển Oánh vẫn không rõ cô muốn nói gì.

Thương Trăn lại cầm một cái chén trong tay, “Còn có chiếc chén tơ vàng này nữa, chuyên dùng cho hoàng thất nước F, một bộ hơn một ngàn vạn, nhưng có tiền cũng không mua được.


Không chỉ như vậy, ghế sofa cô ngồi, chén trà, gỗ, đều không phải nhà giàu bình thường có thể hưởng thụ, càng đừng nói những thứ nhà giàu bình thường không đủ trình độ.

Bỗng nhiên Lý Uyển Oánh hiểu rõ cô muốn nói gì.

Bà ấy nhíu mày, “Trăn Trăn, những thứ này đều là vật ngoài thân!”
Bà nhìn Thương Trăn, nghiêm túc nói, “Chỉ cần tình cảm của hai đứa tốt, xuất thân có là gì?”

Dù sao nhà bọn họ đã giàu lắm rồi, không cần phải thêu hoa dệt gấm nữa.

Thương Trăn cười khờ dại của bà ấy, nhưng nói thế nào đây? Đó cũng từng là khờ dại của cô.

“Đáng tiếc, anh ấy không thích cháu.


Cho đến bây giờ cô không ngờ tới, có một ngày, cô có thể thản nhiên nói những lời này như vậy, cô nhớ tới đời trước khi thanh danh bị hủy hết, bị cha nhốt ở nhà xong, cô hao hết tâm sức trốn đi, chỉ vì giải thích với Phong Hành Diễm, mà lúc ấy, ánh mắt anh khinh thường cỡ nào!
Đáng tiếc khi đó cô không hiểu, còn tưởng là Phong Hành Diễm hiểu lầm cô.

Giọng điệu bình tĩnh của Thương Trăn khiến Lý Uyển Oánh sốt ruột, tất nhiên là bà ấy biết con trai mình không có ý đó với Trăn Trăn, nhưng mà!
Thương Trăn nói tiếp, “Bác trai cũng rất bất mãn với đứa con dâu là cháu đúng không? Tuy nhà họ Thương là thế gia y hương, nhưng đến thế hệ cha cháu đã xuống dốc, cho dù không đi xuống, nhà họ Thương cũng không xứng với nhà họ Phong, nhà bác nên tìm một tiểu thư khuê các chân chính, không phải người như cháu! ”
Nói đến đây, Thương Trăn cười khúc khích, hơi thả lỏng nói, “Trước đây cháu ngồi ở chỗ này, luôn có cảm giác không hợp, mỗi thứ ở nơi này đều rất đẹp, cũng quá quý giá, là xa xỉ cháu không thể thấy được ở chỗ khác, cháu biết bác rất muốn cháu gả vào nhà họ Phong, chăm sóc cháu, nhưng anh Phong rất ghét cháu, cháu nên tự mình hiểu lấy rồi.


Những lời Thương Trăn nói khiến Lý Uyển Oánh rất thương tâm, tuy chồng cũng biểu đạt ý bất mãn với Thương Trăn, nhưng bà ấy cảm thấy Thương Trăn rất tốt, dịu dàng tốt bụng, là người chân thành.

Tuy yếu đuối một chút, nhưng cũng là mẹ kế làm hại, sau này sẽ tốt hơn thôi.

“Trăn Trăn, cháu thật sự muốn như vậy sao? Mẹ kế và em gái cháu cũng không phải người dễ bắt nạt, nếu cháu từ hôn, không biết là bọn họ sẽ đối phó cháu thế nào nữa.


Thương Trăn cười nhạt, “Đó là chuyện đóng cửa lại của cháu, tóm lại là nhà họ Thương quậy ầm ĩ tới mấy, cũng sẽ không quấy nhiễu tới nhà họ Phong, bác gái, cháu biết bác tốt với cháu, nhưng đừng vì chuyện nhỏ này của cháu, mà ầm ĩ với bác trai yêu bác, cháu sẽ tự giải quyết chuyện của mình được rồi.


Lý Uyển Oánh rất mất mát, nhìn bộ dạng này của Trăn Trăn, hôm nay từ hôn, chỉ sợ là làm thật.


Thương Trăn lẳng lặng đợi bà ấy nghĩ, cô biết, Lý Uyển Oánh sẽ hiểu rõ, cái gì gọi là dưa hái xanh không ngọt, cái gì gọi là không xứng.

Mà cô ngồi yên, thậm chí có cảm giác xinh đẹp xuất trần, cho dù mái tóc che khuất gương mặt, vẫn để lộ ra điềm tĩnh đáng yêu.

Người giúp việc ở một bên không ngừng nín thở, giống như sợ quấy nhiễu tới cô.

Nếu như trước đây Thương Trăn luôn lộ ra hẹp hòi, hôm nay cô giống như trân châu tao nhã, chỉ ngồi ở đó, đều giống như khuê tú thế gia cổ đại, khiến người ta đui mù đôi mắt.

Mỗi thứ ở biệt thự nhà họ Phong đều có giá trên trời đối với người thường, nhưng Thương Trăn ở đây, những thứ đẹp đẽ quý giá đó đều như thành nền.

Lúc này Lý Uyển Oánh không ngừng xoắn xuýt không chú ý tới, trên bậc cầu thang, Phong Hành Diễm lại thấy được.

Trong đôi mắt thâm sâu hiện lên chút kinh diễm, nhưng anh lập tức xùy một tiếng, nếu đối phương thức thời như vậy, ngoan ngoãn từ hôn, anh còn gì để nói?
Trong lòng có một chút không thoải mái, anh che giấu theo bản năng, xoay người đi lên trên tầng.

Cuối cùng, Lý Uyển Oánh thở dài.

.