Thân thể cao lớn của anh tới gần, trong đôi mắt thâm thúy cuộn trào tàn bạo, khiến người ta không thở nổi!
Một khi anh phẫn nộ, cho dù là cha cũng không đối lập với anh! Trước đây Thương Trăn không dám, nhưng mà hiện giờ, cô không sợ một chút nào.

“Lúc trước bị ánh phá thân, anh vì châm chọc tôi, cố ý tìm người vá lại cho tôi, chuyện này chỉ có anh và tôi biết.

Tối nay bọn họ muốn cưỡng bức tôi, dấu vết trên người tôi đều là do phản khá ng để lại, tôi không bị sao cả, nếu anh không tin, anh có thể nghiệm!”
Phong Hành Diễm giống như nghe được truyện hài!
Hơn nữa Thương Trăn cangf bình tĩnh, lửa giận của anh càng sối trào!
“Cô vì để tôi đè cô, đúng là dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào! Hóa ra cô muốn tôi nghiệm thân cho cô như vậy à? Cô, nằm, mơ, đi!”
Nói xong, anh buông Thương Trăn ra mở cửa rời đi, Thương Trăn ở sau lưng anh lạnh lùng mở miệng.

“Không phải là anh vẫn muốn từ hôn sao? Chỉ cần canh chứng minh sự trong sạch của tôi, ngày mai tôi sẽ từ hôn.


Phong Hành Diễm dừng bước, lập tức cười nhạo.

“Chỉ cần tôi đi xuống dưới, nói trên người cô đầy dấu vết, thanh danh của cô sẽ mất sạch, đến lúc đó, hôn ước chết tiệt này sẽ không còn nữa.


Tuy anh sẽ không làm như vậy, dù sao vũ nhục một người phụ nữ là chuyện không đúng, nhưng Thương Trăn muốn phân rõ giới hạn, còn dám lấy chuyện từ hôn uy hiếp anh, anh nhất định phải khiến cô chịu thua!

Thương Trăn tin alf thật, cô trả lời theo bản nawg, “Sau đó tất cả mọi người biết tôi đội nón xanh cho anh, còn là hai cái, nhất định là rất đẹp mắt!”
Lời cô nói khiến Phong Hành Diễm xoay mạnh người, trong mắt tràn đầy sát khí gần như muốn cắn nuột cô!
Thương Trăn biết chuyện này không uy hiếp được anh, dù sao cô vẫn chưa qua cửa.

Cho nên sau khi cô nói xong, đột nhiên ngậm miệng, lưng đứng thẳng tắp, thậm chí có chút yếu đuối dưới ánh đèn.

“…Nể mặt chúng ta từ nhỏ lớn lên cùng nhau, nể mặt tôi tự giác từ hôn, giúp tôi một lần được không? Anh không cần phải nói dối, tôi vốn trong sạch, anh không tin, có thể nghiệm, nếu không nghiệm, thì chính là tin! Chẳng lẽ anh muốn thanh danh cảu cô gái từng yêu anh bị mất sạch sao?”
Cô đánh cược Phong Hành Diễm còn có một chút nhân từ đối với cô, mà bộ dạng của cô bây giờ tuyệt đối đủ thê thảm.

Chỉ cần có thể sống quan đêm nay, bảo vệ được thanh danh, cô sẽ nhanh chóng có tương lai mới tinh, cho nên cô nguyện ý cúi đầu!
Kỳ lạ, Phong Hành Diễm vốn đợi Thương Trăn chịu thua, nhưng khi cô thực sự chịu thua, Phong Hành Diễm lại cảm thấy khó chịu!
Hơn nữa toàn thân Thương Trăn đầy vết thương đứng đó, mái tóc dài che khuất vẻ mặt cô, nhìn qua đáng thương vô lực như vậy…
Đúng là gặp quỷ! Vậy mà anh sẽ thương tiếc người phụ nữ này?
Rất lâu sau, cô nghe thấy giọng nói bực bội của Phong Hành Diễm.

“Lăn xuống đi!”
Phong Hành Diễm nói xong, bước nhanh xuống lầu, mà khi anh xuất hiện lần nữa, tầm mắt mọi người đều nhìn chằm chằm tới!
Nhìn thấy sắc mặt anh khó coi, Thương Thanh Thanh lại càng chờ mong!
Những lời anh Phong nói rất có uy tín! Anh vừa sinh ra đã đứng trên đỉnh cao, người như vậy, vốn không có khả năng nói dối vì một người mình ghét!
Vẻ mặt Lý Uyển Oánh đầy chờ mong nhìn anh, vừa rồi bà nhắn tin cho con trai, hẳn alf con trai nhận được rồi?
“Thế nào?”
Giọng nói của bà ấy hơi phát run, dù sao chuyện này liên quan tới cuộc đời của một cô gái!
Phong Hành Diễm nhìn mọi người thì càng không kiên nhẫn, anh đứng trên bậc thang, lạnh lùng nói.

“Cô ấy không sao, mẹ có thể yên tâm rồi!”
Nói xong câu này, liền mặc kệ mọi người có biểu cảm gì, xoay người di lên lầu.

Ở cuối hành lang, Thương Trăn đã mặc quần áo tử tế đứng ở đó, Phong Hành Diễm đi lướt qua cô, ve mặt lạnh lùng, nhìn không chớp mắt, quả thực như viết bốn chữ lạnh lùng bực bội trên mặt!
“Làm sao có thể!”
Thương Thanh Thanh lớn giọng!
Thấy tất cả mọi người đều nhìn về phía cô ta, ngay cả Thương Bách Tề đều lộ ra biểu cảm tìm tòi nghiên cứu, lúc này Thương Thanh Thanh mới nhớ tới nơi này là nơi nào, mà cô ta đang nghi ngờ ai.

Cô ta vội vàng che miệng lại, cười gằn nói, “Tôi, tôi nói là sao chị gái có thể bị người ta xâm phạm được….

Quả nhiên toàn bộ đều là hiểu lầm.



Cho dù cô ta nói như vậy, nhưng những lời này vừa thốt ra, vẫn khiến mọi người lộ ra ánh mắt ý vị thâm trường, xem ra con gái út nahf họ Thương không đơn giản, chỉ sợ việc tối nay còn có nội tình, chỉ là việc xấu trong nhà không để lộ trước mặt người ngoài, bọn họ chỉ phỏng đoán mà thôi.

Thương Trăn đi từng bước xuống lầu, vẻ mặt bình tĩnh không một gơn sóng, khiến người ta không nhìn ra chút manh mối nào, cô lập tức đi đến bên cạnh Lý Uyển Oánh, đối mặt với ánh mắt hơi lo lắng của bà, cô nhoẻn miệng cười.

“Bác gái, nếu hiểu lầm đã được sáng tỏ, vậy cháu về trước, dù sao anh Phong nhìn thấy cháu, hình như không vui lắm.


Lời này của cô xác thực chuyện Phong hành Diễm ghét cô.

Nghi ngờ của mọi người biến mất dần, trái lô có chút tiếc nuối vì không thấy trò hay.

Lý Uyển Oánh nắm lấy tay cô, “Cháu yên tâm, nhất dịnh là bác sẽ lấy lại công đạo cho cháu!”
Thương Trăn gật đầu, bỗng nhiên nghiêng đầu một cái, nhìn về phía Thương Bách Tề.

“Ba, chúng ta về thôi.


Lúc này Thương Bách Tề mới như tỉnh lại từ trong mơ, lắp bắp nói: “Hả? Được, được! Chúng ta về nhà đì!”
Bây giờ, Lâm Tuyết Hàm và Thương Thanh Thanh đều không nói nữa, xám xịt rời đi.

Trước khi đi, Lý Uyển Oánh vẫn bảo người dẫn Thương Trăn đi tắm rửa, thay quần áo trước, bởi vậy có thể thấy được bà tốt với Thương Trăn cỡ nào.

Thương Bách Tề bị chuyện tối nay làm cho hồ đồ, ông ta lại không ngốc, tất nhiên hiểu rõ việc tối nay không đơn giản như vậy.


Nhìn vẻ mặt vợ và con gái út mình khó ciu, con gái cả mình không sao, bọn họ nên vui mới phải chứ?
Kết thúc yến tiệc, xe lái rời khỏi biệt thự nhà họ Phong, còn chưa đi xa, Lâm Tuyết Hàm không nhịn được gây khó dễ rồi!
Bà ta xoay người, trừng mắt nhìn Thương Trăn với vẻ hung ác.

“Trăn Trăn! Tối nay con bị làm sao vậy? Toàn thân chật vật, còn thành ra như vậy, đúng là xấu hổ chết đi được!”
Nếu không vì bận tâm Thương Bách Tề còn đang ở bên cạnh, bà ta đâu dùng giọng điệu tốt như vậy? Hơn nữa tối nay bà ta và Thương Thanh Thanh lộ ra sơ hở trươc mặt Thương Bách Tề, vì che giấu chuyện này, tất nhiên sẽ cố gắng đổ hết tội lỗi lên người Thương Trăn rồi.

Ánh mắt tàn nhẫn của Lâm Tuyết Hàm, khiến hô hấp của Thương Trăn bị kìm hãm.

Bởi vì từ nhỏ nhìn sắc mặt Lâm Tuyết Hàm lớn lên, Lâm Tuyết Hàm vừa hung dữ, cô sẽ khiếp đảm theo phản xạ có điều kiện, đời trước đều là như vậy, mẹ kế luôn đè nawgj cô như ngọn núi.

Nhưng hiện giờ, loại sợ hãi này nhanh chóng bị kích thích bao trùm! Còn chuyện gì sảng khoái hơn việc tự tay xét nát sợ hãi?
“Chị, em chỉ muốn giúp chị… Sao chị lại nói em như vậy…”
Thương Bách Tề thấy con gái út khóc, trái tim liền mềm nhũn.

Ông cũng cảm thấy Trăn Trăn nắm chặt lấy Thanh Thanh nói không rời, lại châm chọc khiên khích vợ hơi quá, hơn nữa ở trước mặt nhiều người như vậy, Trăn Trăn thuwafnhaanj xảy ra quan hệ với cậu Phong, tuy bọn họ đã sớm có hôn ước, nhưng như vậy vẫn rất mất mặt.

Lâm Tuyết hàm thấy Thương Bách Tề nhíu mày, liền biết trong lòng ông đang bất mãn, vì thế ra vẻ tức giận đẩy ông một cái.