Cố Hành Chỉ nhìn chằm chằm tôi, tôi vội vàng lau nước mắt: “Cái đó, mới vừa rồi bụi bay vào mắt.”

………..= =”

Tôi nháy nháy mắt, Cố Hành Chỉ không tự nhiên ho vài tiếng không so đo nữa: “Đi thôi.”

Cậu ta xách đồ về ký túc xá dùm tôi, vì ngăn chặn tính nhiều chuyện của dì quản lý tôi kêu cậu ta đứng cách xa ký túc xá một chút đưa đồ cho tôi.

Đống đồ vừa tới tay đã thấy dì cầm cái chén từ xa đi tới, dì nhìn tôi lại nhìn Cố Hành Chỉ rồi phun ngụm trà: “Kỳ Nguyệt à, con lại thay đổi?”

Tôi vội vàng tránh ánh mắt của dì quản lý. Tôi quay qua nói với Cố Hành Chỉ: “Tôi đi trước.”

Cậu ta gật đầu, tôi nhanh chóng chạy về phòng để dì ấy bắt lại thì khổ.

Trở về phòng, Tân Hân đang ăn cam dựa lưng vào ghế xem kịch trên TV, nhìn qua tôi cậu ấy lập tức ồn ào: “Kỳ Nguyệt cậu đi quyên góp đồ đến nỗi đau mắt luôn hả? Nhìn nhiều chàng trai khỏa thân lắm rồi phải không?”

Tôi im lặng một lúc mới bắn ra mấy chữ: “Đúng vậy, nhìn rất nhiều kết quả là hại mắt.”

Lâm Tĩnh nhìn tôi mơ hồ nói: “Có vấn đề, tuyệt đối có vấn đề.”

Tân Hân tắt TV ăn ý với Lâm Tĩnh vây quanh tôi…..

Tân Hân: Có chuyện gì khai mau! Xảy ra chuyện gì rồi hả?

Tôi: ………

Lâm Tĩnh: Bảo bối, nói đi, nói xong sẽ cho kẹo ăn, nói xong sẽ cho lên mạng.

Tôi: ……….

Dù sao dưới sự áp bách trăm phương ngàn kế của hai cậu ấy tôi cũng phải khai đầu đuôi ngọn nguồn câu chuyện ra.

Tân Hân nghe xong trưng ra vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Haizza má ơi, một chút thử thách cũng không chịu được, cậu thật khó chịu.”

Lâm Tĩnh cho tôi đề nghị: “Kỳ Nguyệt, bây giờ cậu gọi cho Tô Tín đi, nói với anh ấy cậu rất thích anh ấy. Tớ thấy nguyên nhân của việc này là do cậu, từ lúc cậu hẹn hò với anh ấy tới giờ cậu có thừa nhận thích anh ấy bao giờ không? Anh ấy thích cậu như vậy, cậu thừa nhận một lần sẽ chết sao?”

Tôi lắc đầu.

Lâm Tĩnh tiếp tục: “Vậy cậu có thích anh ấy không?”

Tôi gật đầu.

“Vậy còn nghĩ gì nữa, đi đi, đi lấy điện thoại gọi đi, nói hết tiếng lòng của cậu ra.”

“……..Đừng có ghê tởm tớ.”

Tôi lấy điện thoại ra nhìn nó ba phút đồng hồ mới từ từ mở nắp ra tìm kiếm ba chữ kia.

Nhìn ba chữ ‘thầy Tô’ (theo phiên âm là ‘Tô lão sư’ nên mới có 3 chữ), từ lúc quen anh tới bây giờ cũng đã nửa năm.

Bây giờ xem ra, Tô Tín đã chiếm một vị trí rất quan trọng trong tôi, phím tắt trong điện thoại tôi bây giờ số 1 là Kỳ Liên Sơn, số 2 là mẹ, số 3 chính là anh.

Điện thoại reo một lúc có người bắt máy tôi vội vàng để điện thoại bên tai, tâm tình bị đè nén tôi rống hết mức có thể, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống.

“Anh đừng giận, em thật sự vô cùng thích anh, xin anh đừng tức giận.”

Tân Hâm và Lâm Tĩnh đứng một bên vui vẻ vỗ tay.

“Alo?” đầu bên kia là một giọng nữ hết sức cảm động.

Tôi vốn đang bị treo lơ lửng trên cành cây đùng một phát không ai kéo mà tự ngã xuống đất chẳng những vậy mà còn là chết không toàn thây.

Tân Hân nhìn sắc mặt tôi không tốt, đưa ánh mắt hỏi tôi thế nào?

Tôi bình tĩnh lại, giọng nói vẫn còn rung rẩy: “Xin hỏi là bác Hạ sao?”

“Cô tìm bác Hạ sao? Hôm nay bác ấy không có ở đây.”

Bác Hạ! Bác Hạ! Xưng hô rất tự nhiên!

Tôi vẫn chưa từ bỏ ý định tiếp tục hỏi: “Xin hỏi cô là chị họ hay là em họ gì hả?”

“Cái gì?” Giọng nữ khá là hoang mang.

“Xin lỗi, gọi nhầm rồi.” Tôi lẩm bẩm rồi bỏ điện thoại xuống nhấn nút cúp máy.

Nhìn đồng hồ báo thức, giờ đã 11 giờ tối rồi.

Tân Hân lại gần: “Sao vậy? Xảy ra chuyện gì? Sắc mặt cậu trắng bệch rồi.”

“Tớ có cảm giác mình sắp chết……..”

Dường như lúc nãy tỏ tình đã khóc hết nước mắt nên bây giờ tất cả đã cạn kiệt, muốn khóc cũng khóc không ra.

“Tại sao muốn chết? Tô Tín từ chối cậu? Không quan tâm tới cậu? Mà sao lại cúp điện thoại?”

Tân Hân vẫn không chịu buông tha hỏi tới.

Lâm Tĩnh kéo cậu ấy lại: “Đừng hỏi, tới thấy chắc là xảy ra chuyện gì rồi, để cho cậu ấy bình tĩnh lại trước.”

---------

Mặc dù cả ngày không đụng đến máy vi tính nhưng một chút tinh thần lên mạng cũng không có. Cầm con chuột trượt lên trượt xuống cuối cùng màn hình trở nên mờ nhạt không nhìn thấy rõ. Tôi rút tờ giấy lau màn hình rồi đưa cặp mắt đầy nước mắt nhìn Lâm Tĩnh và Tân Hân đau lòng nói:

“Sao màn hình lau mãi không sạch?”

Trời sinh tôi không có tính kiên nhẫn cao, cuối cùng chỉ có thể đưa tay lau hết nước mắt bò lên giường vùi mình vào chăn.

Tân Hân ở bên ngoài kêu tôi cả nửa ngày: “Kỳ Nguyệt, cậu đừng giống như người chết như vậy. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Trong bóng đêm tôi buồn bực nói: “ Không có chuyện gì.”

Tân Hân than thở một hồi rồi mới đi.

Tôi cầm điện thoại hy vọng Tô Tín có thể gọi tới nghiêm túc giải thích tại sao lại có một người con gái không thân thích ở nhà anh vào lúc nửa đêm.

Đêm đó tôi vẫn nắm chặt điện thoại trong tay, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, từ khuya cho đến khi bình minh không một chút động tĩnh, không hề vang lên một lần nào.

Sáng sớm bước xuống giường, tôi không còn là tôi, đôi mắt sưng to, từ phòng vệ sinh đi ra Tân Hân hoảng sợ nhảy về sau một bước.

“Ôi mẹ ơi, tớ còn cho rằng nửa đêm có con quỷ bò vào.”

Tôi khinh thường coi rẻ cậu ấy.

Tân Hân vội vàng sửa lời: “Thật ra thì không phải vậy, thật đấy.”

Tôi: “…………”

“Kỳ Nguyệt, ngủ một giấc có dễ chịu hơn chưa?”

“Một đêm không ngủ.” Tôi đi qua cậu ấy, đi lấy một ly sữa uống.

Thật ra thì đêm qua, tôi suy nghĩ, suy nghĩ rất nhiều, trong lòng cũng đưa ra một quyết định sáng suốt.

Buổi sáng có tiết chuyên ngành, do gương mặt rất xấu nên trên đường đến lớp không dám ngẩng mặt lên, đi với Tân Hân và Lâm Tĩnh vừa tới cửa lớp thì đụng phải một người.

Tôi vội vàng nhỏ giọng nói: “Thực xin lỗi” rồi đi qua bên phải, nhưng người kia cũng đi qua phải. Tôi đi qua trái người đó cũng qua trái.

Tôi nhảy ra sau vài bước giương mắt lên, Cố Hành Chỉ đang thờ ơ nhìn vẻ mặt tôi, bày ra bộ dạng “Cậu cố ý”.

Tôi cảm thấy cậu mới là người cố ý đấy.

Tân Hân dừng bước, đánh giá Cố Hành Chỉ từ trên xuống dưới: “Cậu ta là ai?”

Tôi trả lời theo bản năng: “Cấp dưới tớ.”

Tân Hân đánh tôi một cái sau lưng: “Kỳ Đại Nguyệt, cậu sắp bị đống mỹ nam bao vây rồi. Khó trách Tô cầm thú khó chịu như vậy.”

Vừa nhắc tới Tô Tín trong lòng tôi lại đau âm ỉ, anh vẫn chưa gọi điện thoại cho tôi.

Hơn nữa bây giờ gặp Cố Hành Chỉ, trong lòng tôi mong mỏi tiết bọn họ học là toán cao cấp, nói không chừng tôi có cơ hội gặp được Tô Tín.

Tôi nhìn xung quanh lớp, ngay cả bóng dáng Tô Tín cũng không có, chỉ tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống.

Mắt chẳng biết tại sao lại đau đến vậy, một túi màu xnah đẩy đến trước mặt tôi, ngón tay thon dài, chủ nhân đôi tay nói: “Hội nghị thường kỳ buổi tối nếu không muốn đi tôi giúp cậu xin nghỉ.”

Tôi ngẩng đầu, tức giận nói: “Ai nói tôi không đi?”

Cố Hành Chỉ không nói gì, trên vẻ mặt vẫn còn giữ lại nụ cười.

---------------

Bài chuyên ngành một chữ nghe cũng không lọt, kế toán gì gì đó đều là mây bay, trong đầu tôi bây giờ tất cả đều là Tô Tín.

Tôi nhớ lúc cấp ba, chủ nhiệm lớp không cho chúng tôi yêu sớm, học sinh nam thì có thể nhưng nữ thì không được. Bởi vì nam hay ham chơi không nghĩ tới con gái, yêu là một trong những hoạt động sinh hoạt bình thường của bọn họ mà thôi. Con gái thì không giống vậy, một khi yêu đều luôn thật lòng, đi học cũng nhớ, về nhà cũng nhớ, buổi tối nhớ đến không ngủ được.

Thật ra thì đến cuối cùng người thua cũng vẫn là con gái.

Tôi cảm thấy những lời này không phải là không có lý.

Cả đêm hôm qua, tôi một mực suy nghĩ, có lẽ tôi theo Tô Tín không hợp, giống như Tân Hân nói, anh không nhận ra tình cảm của tôi, tôi cũng không thể hiện tình cảm của mình, chờ khi tôi thể hiện ra thì anh đã chạy xa rồi.

Chắc chắn là Tô Tín không có cảm giác an toàn, nếu như anh không cảm thấy tôi thích anh, vậy anh cũng có thể không thích tôi, có thể đi thích người khác, đều này không phải là thứ tôi có thể khống chế, tôi trách anh, tôi đau lòng thì có lợi ích gì?

Tôi cũng không muốn tìm một người đàn ông có thể vì mình mà chết đi sống lại, không có tôi anh không thể đi tiếp, những thứ này chỉ có trên TV và tiểu thuyết mà thôi, tính tình Tô Tín bình tĩnh, cầm lên được thì buông xuống được, tôi cũng sẽ phối hợp với anh thôi.

Lâm Tĩnh nói đúng, xét cho cùng nguyên nhân cũng do tôi. Bởi vì tôi, trường học gây áp lực cho anh, trong nhà gây áp lực cho anh, tôi cũng gây áp lực choa nh, ngay cả một câu thích anh cũng không nói được, tất cả là lỗi của tôi.

Tôi thích anh không nhiều như anh thích tôi, đây là tôi nợ anh.

Tôi thật sự không xứng với Tô Tín, cũng không muốn anh phải đứng cạnh mình, không thể hành hạ nhau vậy nữa.

Đúng vậy, tôi không muốn hành hạ anh nữa.

Trong lòng tự dằn vặt mình hết một tiết, chuông tan học vang lên khiến tôi giật mình.

Tân Hân nói: “Kỳ Nguyệt, rốt cuộc cậu bị làm sao vậy, tớ thấy cậu muốn chu du thành tiên rồi.”

Tôi giựt giựt miệng: “Không có việc gì, rất nhanh sẽ qua thôi chuyện gì cũng quên đi.”

Tân Hân nhìn tôi mắng: “Phát thần kinh gì đó!”

Tôi không đi ăn trưa, ngồi ở cửa phòng học, người người đi ngang qua tôi cảm giác mình như một ten ăn xin.

Tôi cầm điện thoại, cắn răng chuẩn bị bấm số của Tô Tín.

Nhưng điện thoại lại vang lên, mở ra nhìn là số của Tô Tín.

Trống ngực đập thình thịch, tôi nhấn nghe, giọng nói Tô Tín nhỏ nhẹ: “Kỳ Nguyệt.”

Tôi cố gắng sự lo lắng khổ sở trong lòng, nói ra lời nói mà tối hôm qua tôi suy nghĩ rất lấu: “Thầy, chia tay thôi.”

----

Thực ra thì tớ thấy mang tiếng ngược Kỳ Nguyệt nhưng Tô Tín lại là người đau khổ nhất. Rốt cuộc là vì sao????