Cả đêm tôi gần như không thể ngủ được. Ôm em trong lòng khiến tâm trạng kích động, cơ thể căng thẳng không thể nào thoải mái được hơn. Thế nên hôm sau đi làm, trong người tôi có chút uể oải.

Buổi trưa hôm ấy, hội sở Ngân hàng tổ chức Gặp mặt đầu xuân, thông báo mười một giờ mọi người có mặt tại hội trường. Tôi gục xuống bàn thiu thiu ngủ, chẳng có ý định đi đâu nữa

Cộc, cộc, cộc.

Ba tiếng gõ vang lên khiến tôi mơ màng mở mắt. Gương mặt em phóng đại trước mặt, tôi giật mình bật dậy. "Sao... sao vậy?"

Em cười rất khoái chí, ôm lấy cánh tay tôi. "Đi chị, mọi người đến hội trường hết rồi ấy."

"Thôi chị không đi đâu." Tôi bối rối đáp.

"Sao lại thế? Đi còn giao lưu nữa chứ."

"Chị thấy hơi mệt, chỉ muốn ngủ thôi."

Ánh mắt em đầy lo âu, xoa xoa lên bụng tôi hỏi: "Lại đau dạ dày hả? Chị đợi chút, em mua cháo về cho chị rồi uống thuốc nha."

Tôi vội vã giữ lấy em. "Không phải, chị chỉ hơi mệt thôi. Em đừng lo, ăn bánh mì bà Yến mua là được rồi."

"Vậy em ở lại với chị, mình ăn xong vào phòng mẹ ngủ nhá."

"Năm đầu tiên em đi làm, vẫn nên đi giao lưu cùng mọi người thì hơn. Sếp Hạnh mà biết em ở lại với chị sẽ khó chịu đấy."

Em có vẻ không vui, mặt xịu xuống. "Nhưng em muốn có chị đi cùng. Chẳng quen ai cả, chán lắm."

"Sao lại chẳng quen ai? Phòng mình đông như vậy mà, hâm lắm."

Tôi phải dỗ dành mãi, em mới giận dỗi rời khỏi văn phòng. Còn lại một mình, cơn buồn ngủ ập đến, tôi ôm gối vào trong phòng họp ngủ, chẳng thiết tha gì ăn uống.

Không biết đã qua bao lâu, trên má đột nhiên lành lạnh, như có bàn tay ai đó đang dịu dàng vuốt ve.

Tôi mơ màng nhướn mi, trong giây lát nhìn thấy gương mặt của em còn ngỡ mình nằm mộng.

Gò má em ửng đỏ, môi xinh mở hé, hơi thở sát gần mang theo mùi rượu rất thơm. Ánh mắt em từ trên cao chăm chú nhìn tôi, bàn tay vẫn nhẹ nhàng vuốt ve trên gò má tôi, chẳng nói một lời nào.

"Mấy giờ rồi?" Tôi lúc bấy giờ chưa tỉnh táo hẳn, nên không nhận ra khoảng cách ám muội giữa em và tôi. "Đã xong hết rồi hả?"

Con ngươi đen láy của em khẽ động, bàn tay em trượt xuống để trên ngực áo tôi. "Em thấy lạ lắm, chị Trang."

"Hả? Em uống rượu đấy à?"

"Có một chút."

Tôi dụi mắt, chống tay định ngồi dậy.

Nhưng không ngờ, lại bị em ấn trở lại ghế.

"Sao thế?" Tôi kinh ngạc hỏi.

Em cúi người, áp sát mặt tôi. Đầu óc đã tỉnh táo trở lại, tôi hốt hoảng giữ lấy em. "Nhi à, có chuyện gì vậy?"

Không nghĩ em sẽ say, mà nơi này là ở cơ quan, còn rất nhiều người bên ngoài, nếu em phát tiết lên tôi như hôm đó sẽ thực sự lớn chuyện.

"Cơ thể em lạ lắm. Không hiểu sao nhìn chị như vậy, người em lại rạo rực." Em thì thầm, ánh mắt dời xuống nhìn môi của tôi. "Cứ như, chúng mình từng cùng nhau làʍ ŧìиɦ rồi vậy."

"Không... không có. Chưa từng..." Tôi xấu hổ vội nói, gương mặt đã sớm ửng đỏ.

"Em ghét chị cùng cô gái khác. Nhưng không hiểu sao, lúc này em lại có những suy nghĩ xấu xa với chị."

"Như nào?"

Em nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt trở nên nóng bỏng.

"Em muốn làm nhục chị."

Dứt lời, em bóp mạnh ngực tôi. Tôi giật mình, vì đau mà khẽ rên lên.

Dường như điều ấy lại càng khiến em thêm kíƈɦ ŧɦíƈɦ, luồn tay qua tóc nâng đầu tôi dậy. Môi em tiến lại, gần như trong gang tấc muốn hung hăng cắn lấy tôi.

Em lại quá chén rồi.

"Nhi à." Tôi khổ sở giữ lấy tay em, vội vã chống tay ngồi dậy. "Từ lần sau đừng uống rượu nữa. Chẳng nhẽ cứ uống say, với ai em cũng sẽ như này sao?"

Gương mặt em rõ ràng bị câu nói của tôi chọc giận, hàng mày nâng lên lạnh lùng đáp. "Chỉ với chị."

Kinh ngạc nối tiếp.

Cửa phòng họp đột ngột vang lên, có tiếng người nhốn nháo bên ngoài. "Có ai bên trong không nhỉ? Thôi vào đây nằm nghỉ tí, uống mệt quá."

Một đoàn người đẩy cửa, rầm rộ bước vào.

Tôi và em cũng tách nhau ra, tim vẫn cứ nảy lên thon thót trong lồng ngực.

"Ô, hai đứa cũng ở đây à?" Chị Yến ôm gối vào, kinh ngạc chỉ chỉ chúng tôi, "Sao đứa nào mặt cũng đỏ bừng bừng thế? Con Nhi trưa nay lại quá chén rồi, mày chết với sếp em ạ."

Em vẫn mơ màng nhìn tôi, khịt mũi chẳng thèm quan tâm.

"Mọi người nghỉ tí đi, em ra ngoài làm việc."

Tôi đứng dậy, nắm lấy tay em kéo ra ngoài. Em cũng khá hợp tác, ngoan ngoãn bước theo tôi.

Để em ở lại phòng họp với một đống người trong tình trạng như vậy, tôi thật sự không an tâm. Thế nên tôi giữ em trở lại ghế ngồi bên cạnh mình, cởi guốc cho em, kéo ghế của tôi lại gần đặt chân em lên đấy. "Nghỉ một lát nhé, chị rót cốc nước ấm cho em." Tôi xoa xoa đầu em, lấy áo khoác đắp lên cơ thể cho em đỡ lạnh.

Em mông lung nhìn tôi, khoảnh khắc tôi xoay người bỗng níu lấy tay tôi giữ lại. "Chị ở đây cơ." Em nói.

"Chị quay về luôn mà. Chị đi đâu được chứ?" Tôi cười cười.

"Không thích."

Bởi vì em nhõng nhẽo, tôi đành kéo ghế của chị Yến sang ngồi trông em ngủ. Mà có lẽ em cũng thấm mệt, chỉ chừng vài phút sau hơi thở liền đều đặn.

Chuyện ban nãy, những lời em nói khi không đủ tỉnh táo, em sẽ nhớ chứ?

Tôi bối rối đặt hai tay trên gối, mắt dừng lại trên gương mặt an tĩnh khi ngủ của em.

Mới nãy, có phải em lại định hôn tôi hay không?

"Trang, vào gặp chị một lát."

Sếp Hạnh đột nhiên từ trong phòng ngó ra gọi khiến tôi giật mình, vội vã đứng dậy theo vào phòng.

"Con Nhi nó say à em?" Chị ngồi xuống ghế, vỗ vỗ bảo tôi ngồi cạnh.

Tôi nói dối. "Dạ không, chỉ ngủ thôi ạ."

"Ừ chứ con gái con đứa say sỉn suốt người ta nói cho."

"Có chuyện gì không chị?"

Sếp bỗng nhiên hạ giọng, giống như sợ người khác nghe thấy. "Này, em hay chơi cùng con Nhi, nó có nói dạo này nó đang yêu đương gì không? Chị thấy nó lạ lắm."

Tôi lập tức nghĩ đến Bảo.

"Sao thế ạ?" Tôi gượng gạo hỏi.

"Chị là mẹ nó đương nhiên cảm nhận được nó có những thay đổi thế nào. Nhưng mà chẳng bao giờ chịu tâm sự đâu, nên chị mới hỏi em đấy chứ."

"Thật ra Nhi cũng không có nói gì nhiều..."

Sếp rót cho tôi một chén trà nóng. Khói trắng lan tỏa trong không trung, quẩn quanh gương mặt tôi uể oải.

Em thực sự yêu cậu ta rồi sao...

"Hôm nay chị thấy thằng Bảo bên khối tái thẩm định cứ đi cạnh con Nhi suốt, hai đứa nó nói chuyện có vẻ cũng vui lắm. Lần trước liên hoan cuối năm cũng vậy, rõ ràng chúng nó biết nhau lâu rồi. Nhi có kể gì với em không?"

Tôi nhăn mày, hỏi lại. "Bảo nó đứng với Nhi suốt á chị?"

"Ừ, em cũng biết phải không?"

Trong lòng tôi đột nhiên không vui, thậm chí là có chút tức giận. "Không chị, Nhi không có tình cảm với thằng bé đâu."

Sếp thở phào nhẹ nhõm. "Vậy thì tốt. Chị thích con Nhi nó yêu ai đĩnh đạc hơn, chứ thằng Bảo còn trẻ con quá."

"Dạ."

Rời khỏi phòng sếp, tâm trạng tôi cực kỳ không tốt.

Lại thấy Bảo đang đứng cạnh Nhi, bàn tay nâng lên, hình như muốn chạm vào má em. Tôi lạnh lùng giữ lấy tay cậu ta, giận dữ hỏi: "Mày muốn làm gì thế thằng này?"

Cậu ta giật mình, nghệt mặt nhìn tôi. "Chị Trang ạ? Sao tự nhiên lại nói thế, làm em sợ hết hồn."

"Cả hai lần, mày đều đứng với Nhi, theo sát con bé như vậy. Thế mà mày vẫn để cho con bé uống say, rốt cuộc mày có ý gì?"