Edit: Lam

Beta: Fin

Triển Chiêu từ trên nóc nhà tóm xuống một người, tốc độ của y vốn rất nhanh, điều này không cần phải bàn cãi. Mọi người chợt nghe kẻ bị tóm xuống kêu “Ai nha” một tiếng, thanh âm có phần quen tai.

Bạch Ngọc Đường và Công Tôn đồng thời cúi đầu, chỉ thấy kẻ bị Triển Chiêu tóm xuống đang nằm trên mặt đất cư nhiên lại là Lan Khắc Di.

Bạch Ngọc Đường sáng tỏ – Thì ra là tiểu tử ngốc này, thảo nào không phải là bay lên nóc nhà mà là leo lên.

Triển Chiêu khó hiểu nhìn hắn.

Lan Khắc Di còn chưa kịp đứng lên đã nói, “Bọn Tư Minh đang tới!”

Công Tôn chớp mắt mấy cái – Hóa ra tới để đưa tin à.

Triển Chiêu khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn cánh cửa nhỏ phía trên nóc nhà, hỏi Bạch Ngọc Đường, “Không thể đóng lại à?”

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, “Chỉ khi ở bên ngoài mới đóng được.”

“Đóng lại rồi còn mở ra được không vậy?” Triển Chiêu lại hỏi Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Ta với hắn ra bên ngoài tìm cách, ngươi và Công Tôn chờ ở chỗ này đi.”

Triển Chiêu và Công Tôn đều gật đầu.

Lan Khắc Di đứng lên nhìn Lan Khắc Tĩnh Đạc.

Công Tôn phát hiện ra hắn sau khi nhìn thấy sắc mặt được cải thiện của Lan Khắc Tĩnh Đạc thì lộ ra nụ cười an tâm, nhưng rất nhanh lại khe khẽ thở dài.

Công Tôn nói, “Cha ngươi không phải là thật sự hồ đồ mà hết lòng tin vào mấy thứ vu cổ này, là do hắn trúng phải độc mãn tính cho nên mới dễ dàng bị lừa.”

Công Tôn còn chưa dứt lời, chỉ thấy ánh mắt Lan Khắc Di thay đổi, hắn ngẩng mạnh đầu lên, “Có thật không?”

Công Tôn gật đầu.

“Nhất định là Tư Minh!” Lan Khắc Di có suy nghĩ muốn lao ra cùng Tư Minh giằng co làm rõ một trận, Triển Chiêu nhanh chóng níu bả vai của hắn, “Không được manh động, phải cùng thương lượng với ca ca của ngươi!”

“Hắn dám hạ độc cha ta, ta phải làm thịt hắn!” Lan Khắc Di vẫn còn chút căm hận, thế nhưng hắn cũng không ngốc, hắn biết bản thân phải khống chế tâm tình tránh cho đại ca rước thêm phiền phức.

Bạch Ngọc Đường vươn tay kéo Lan Khắc Di đi, muốn dẫn hắn ra ngoài.

Triển Chiêu dặn hắn, “Ngọc Đường, cẩn thận.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu nhìn Triển Chiêu, sau đó lôi Lan Khắc Di lên nóc nhà, đóng lại cửa nhỏ…

Từ xa xa, quả nhiên trông thấy Tư Minh đang dẫn theo một đoàn tùy tùng đi về phía này.

Bạch Ngọc Đường nhìn về hướng sườn núi, Phong Khiếu Thiên không có ở đó, lập tức hỏi Lan Khắc Di, “Phong Khiếu Thiên đâu rồi?”

“Phong đại ca nói, Hạ tướng quân có dặn dò hắn, nếu như tất cả đều thuận lợi thì Tư Minh nhất định sẽ nhanh chóng mang nhiều người đến, nếu như Tư Minh tới thì nhờ ta đến báo tin, còn hắn sẽ dẫn theo thị vệ chạy vào núi Bình Chung.” Lan Khắc Di trả lời rồi lại nói tiếp, “Triệu Phổ vừa phóng Cửu Long lệnh, hiện tại cả tòa thành đều đang tìm các ngươi… Làm thế nào bây giờ?”

Bạch Ngọc Đường khẽ lắc đầu một cái, nói, “Không sao, Tư Minh căn bản không thể vào được mộ thất, ngươi chờ ở trước cửa mộ thất đi, có tức giận gì thì cứ xả ra hết, chỉ cần đừng nhắc tới chuyện hắn hạ độc, kéo dài nửa canh giờ, độc của cha ngươi sẽ được giải.”

“Được!” Lan Khắc Di gật đầu, từ trên nóc mộ thất phóng xuống đất, ngồi ở trước bậc thang như cũ.

Bạch Ngọc Đường ở trên nóc nhà, tìm một góc kín đáo ẩn mình một chút, trong lòng khó hiểu – Tại sao Hạ Nhất Hàng lại để cho Phong Thiếu Khiên dẫn người vào núi Bình Chung?

Tư Minh tiến vào trong thì thấy Lan Khắc Di đang ngồi ở trước bậc thềm, hắn liền đi thẳng tới, “Nhị hoàng tử…”

Lan Khắc Di ngẩng đầu liếc gã một cái, “Ngươi còn có mặt mũi tới trước mộ phần của cha ta?”

Đầu tiên, Tư Minh theo bản năng giương mắt nhìn bốn phía, không phát hiện được điều gì khác thường mới nói, “Nhị hoàng tử, hiện tại không phải lúc thích hợp để nói những lời này, vừa rồi Triệu Phổ tập kết đại quân, rất có khả năng sẽ đánh tới Bình Chung Sơn của chúng ta.”

Lan Khắc Di nở nụ cười, “Triệu Phổ dựa vào cái gì mà xuất binh nhiều như vậy, ngay cả đánh lén cũng không thèm dùng, ta chưa từng nghe qua hắn trong thời gian nhà người khác có tang lại động binh, không phải chỉ ném vài cái pháo hoa lên trời thôi sao, lại dọa ngươi sợ hãi thành cái dạng này… Ngươi nếu như muốn trốn vậy thì đi đi, mặc kệ Triệu Phổ có thật sự tập kích hay không, ta và đại ca của ta đều đặt tính mạng của bách tính Bình Chung thành lên hàng đầu!”

Tư Minh bị Lan Khắc Di nói như vậy thì có chút xấu hổ, “Nhị hoàng tử, ngài ở nơi này một mình thật sự quá nguy hiểm, chi bằng đến chỗ của thiếu chủ…”

“Ta phải bồi cha ta!” Lan Khắc Di khoát tay chặn lại, ý bảo Tư Minh mau cút đi.

Bên trong mộ thất…

Triển Chiêu dựa người vào cửa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, không tránh khỏi việc nghe được đoạn đối thoại của Tư Minh và Lan Khắc Di.

Mà đồng thời nghe thấy lời của bọn họ còn có Bạch Ngọc Đường.

Lúc này, hắn tuy là nghe Lan Khắc Di và Tư Minh nói nhưng hai mắt lại bị thứ khác hấp dẫn.

Bạch Ngọc Đường hiện tại đang nhìn cái gì? Hắn đang nhìn núi Bình Chung phía xa.

Mới vừa rồi, Bạch Ngọc Đường còn đang khúc mắc vì sao Hạ Nhất Hàng lại muốn Phong Khiếu Thiên dẫn người chạy lên núi Bình Chung, tay hắn chạm vào chiếc lông chim trên nóc nhà, đó là một cọng lông chim bảy màu, chắc là lông quạ bị rơi ra khi đáp xuống đây.

Hắn nhìn chằm chằm vật này, đột nhiên một trận gió thổi qua, cọng lông chim bị gió thổi bay mất.

Bạch Ngọc Đường đăm chiêu nhìn phương hướng chiếc lông chim vừa bay đi mà sửng người, sau đó quay đầu lại… Hắn nhìn hướng gió vừa thổi, cũng cùng phương hướng ấy lại chính là núi Bình Chung trong bóng tối tràn ngập vẻ dị thường.

Ngay tại khoảnh khắc đó, Bạch Ngọc Đường lại nhớ tới lũ cá trong suối nước nóng, nghĩ tới hỏa phòng ở Ánh Tuyết Cung – Tại sao trước đây lại không hề nghĩ tới việc đem hai cái này liên hệ lại với nhau?

Ngũ gia nhíu chặt hàng lông mày, thảo nào ngọn núi ấy lại xuất hiện quạ đen bảy màu, chẳng lẽ là vì nguyên nhân này?

Bạch Ngọc Đường đang nghĩ tới điều gì?

Tuy rằng vẫn còn kém sự đa mưu túc trí của Triệu Phổ một chút thế nhưng lúc này Ngũ gia cũng ý thức được, có một người đang chuẩn bị dùng một loại phương thức ác độc để đối phó với Bình Chung Sơn! Một khi cái kế hoạch này thành công, như vậy Bình Chung Sơn sẽ không còn tồn tại nữa!

Phía trước mộ thất, Tư Minh vẫn đang tận tình khuyên bảo Lan Khắc Di, nhưng lòng của Bạch Ngọc Đường đã bay đến tận núi Bình Chung rồi… Hắn dựa vào hướng gió, quan sát ngọn núi kia, nếu có người muốn trốn vào trong núi, vậy thì sẽ trốn ở vị trí nào?

Bên trong mộ thất…

Công Tôn đang bắt mạch cho Lan Khắc Tĩnh Đạc, sau khi xác định độc đã được loại trừ thì bắt đầu rút kim châm ra, vừa nhổ vừa quay đầu lại… Chỉ thấy Triển Chiêu như một con thằn lằn cẩn thận bám vào tường nghe ngóng, bộ dáng có điểm đáng yêu.

Công Tôn nín cười, nhìn y mà “Chậc chậc” một tiếng.

Triển Chiêu quay đầu lại…

Công Tôn nháy nháy mắt nhìn y, hỏi, “Ngươi đang nghe cái gì vậy?”

Triển Chiêu lóe một cái trở về bên cạnh Công Tôn, thấp giọng nói, “Chuột nhà ta không nhúc nhích!”

Công Tôn hơi kinh ngạc, “Hả?”

“Ngọc Đường sau khi ra ngoài thì vẫn ở trên nóc nhà, không biết đã thấy được gì rồi hay đang nghĩ cái gì mà vẫn thấy không nhúc nhích!” Triển Chiêu nghiêm túc nói.

Công Tôn vừa thu châm vừa quay đầu nhìn Triển Chiêu, tâm nói – Hai ngươi chẳng phải thần giao cách cảm à, nghĩ hoặc thấy gì mà cũng đoán không ra ư?

“Lại nói tới.” Công Tôn cuối cùng cũng rảnh, liền hỏi Triển Chiêu, “Vừa nãy ngươi nói cho Bạch Ngọc Đường hai ký hiệu gì vậy?”

Triển Chiêu trả lời. “Một cái giống như bánh bao Điệp Tử, còn một cái thì lại như chữ Bạch.”

Công Tôn nghiêng đầu nhìn Triển Chiêu, “Ngươi ý là muốn nói bầu trời đầy sao kia chính là cái ký hiệu giống như bánh bao Điệp Tử?”

Triển Chiêu gật đầu, “Đúng vậy.”

Gương mặt Công Tôn tràn ngập sự nghi hoặc, “Vì sao? Hai cái này thì có quan hệ gì?”

Triển Chiêu nói, “Bầu trời có cái gì?”

“Sao…” Công Tôn nghĩ mãi vẫn không hiểu.

“Đúng vậy! Cả trời đầy sao!” Triển Chiêu nhướng mày.

Công Tôn sửng sốt một chút, vẫn là có chút khó hiểu, trời đầy sao thì như nào?  Hay là nói tới Mãn Thiên Tinh, bảng hiệu bánh bao của cửa hàng đối diện phủ Khai Phong? Triển Chiêu cứ sáng sớm lại tới Mãn Thiên Tinh ăn bánh bao.

Trước tiên phải cảm khái một chút, không hổ là Bạch Ngọc Đường, như vậy mà cũng hiểu được, Công Tôn lại tiếp tục hỏi Triển Chiêu, “Ngươi khoát khoát tay với Bạch Ngọc Đường, sao hắn lại biết đó là một chữ Bạch?”

“Ta đâu có khoát tay, ta là cố sức xua tay mà!” Triển Chiêu quay sang Công Tôn, làm lại tư thế khoát tay đó.

Công Tôn gật đầu mở miệng, “Sau đó thì sao? Có nghĩa là gì?”

“Dĩ nhiên là có ý nghĩa!” Triển Chiêu tiếp tục khoát tay, “Cái kí hiệu này rất quan trọng nha! Không có là không được! Tuyệt đối không được!”

Công Tôn đỡ trán, nghĩ Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường mà phối hợp làm một loạt các kí hiệu, khẳng định không ai có thể giải được.

Triển Chiêu vừa dứt lời, đột nhiên lại chạy về phía cửa, tai dán vào tường.

Công Tôn cũng tò mò đi theo sau, hỏi Triển Chiêu – Làm sao vậy?

Triển Chiêu thấp giọng nói, “Lại có người đến.”

Công Tôn cùng Triển Chiêu đều áp tai vào tường mà nghe.

Chỉ nghe bên ngoài có một đội thị vệ chạy tới bẩm báo với Tư Minh, “Quốc sư! Có ngươi nhìn thấy đám người Phong Khiếu Thiên chạy vào núi Bình Chung!”

“Cái gì?” Tư Minh cau mày, “Bọn họ tiến vào khi nào? Còn không mau đuổi theo!”

Trên nóc nhà, Bạch Ngọc Đường trong lòng đã rõ – Thì ra là thế! Thảo nào Hạ Nhất Hàng lại bảo Phong Khiếu Thiên đi núi Bình Chung! Nếu như suy đoán của bản thân không sai, Phong Khiếu Thiên chạy trốn vào trong núi là quá đúng! Nếu như phái người vào núi Bình Chung lục soát, vậy thì không có khả năng phóng hỏa!

Nghĩ đến đây, Bạch Ngọc Đường lại nhớ tới – Từ lúc Hạ Nhất Hàng đến Bình Chung Sơn mọi thứ đều an bài rất tốt! Đây hẳn là kế hoạch Triệu Phổ đã sớm nghĩ ra, hai người này bắt đầu tính toán từ lúc nào? Loại sắp xếp này quả thật đáng sợ…

Triển Chiêu vừa lúc nghe được bên ngoài nói như vậy, tránh không khỏi cảm thấy kì quái – Tại sao Phong Khiếu Thiên lại chạy vào núi Bình Chung?

Công Tôn vậy mà lại khẩn trương, “Thế núi Bình Chung rất phức tạp, Phong Khiếu Thiên cứ chạy vào như thế có bị lạc đường không đây?”

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, “Chắc sẽ không… Hạ Nhất Hàng đã từng nói qua Phong Khiếu Thiên có thiên phú đặc thù, có phải mục đích dẫn hắn tới nơi này là vì muốn hắn chạy vào trong núi ấy? Dù sao nếu không có lệnh của Hạ Nhất Hàng, hắn sẽ không tự mình chạy vào đâu.”

“Cũng đúng…” Công Tôn gật đầu.

Lúc này, lại nghe được tiếng ho khan truyền đến.

Công Tôn cùng Triển Chiêu liếc mắt nhìn nhau, cùng nhau chạy trở lại quan tài ngọc thì nhìn thấy Lan Khắc Tĩnh Đạc đang ho khan, hô hấp dần trở nên rõ ràng, trên mặt không còn tử khí nữa, cả người toát ra dương khí.

Công Tôn chẩn mạch cho hắn, “Ừm, lão đầu này vốn thân thể khỏe mạnh, chỉ cần tĩnh dưỡng tốt thì sẽ hồi phục nhanh thôi.”

“Vậy chúng ta dẫn hắn ra ngoài hay là để hắn lại đây?”

“Ở lại trong mộ thất không phải kế lâu dài!” Công Tôn lắc đầu nhìn trường minh đăng(28) xung quanh.

(28) Là loại đèn được thắp sáng liên tục, dùng cho việc thờ cúng.

Đúng lúc này, cửa nhỏ trên mộ thất lại một lần nữa được mở ra.

Bạch Ngọc Đường mang theo Lan Khắc Di tiến vào.

“Người đã đi rồi?” Triển Chiêu hỏi.

Bạch Ngọc Đường gật đầu.

Lan Khắc Di nói, “Không biết Tư Minh bị cái gì nữa, vừa nghe Phong đại ca chạy vào núi liền vội vã mang người đuổi theo.”

“Khụ khụ…”

Lan Khắc Tĩnh Đạc hiện tại ho khan hai tiếng, Lan Khắc Di nhìn qua liền vô cùng vui mừng, nhào tới quan tài ngọc gọi cha, tiếp đó tạ ơn Công Tôn đã cứu tính mạng cha hắn.

Bạch Ngọc Đường kéo Triển Chiêu qua một bên, nói nhỏ với y vài câu.

Triển Chiêu nghe xong khóe miệng co giật mà hít khí nhìn Bạch Ngọc Đường, “Hạ Nhất Hàng phân phó Phong Khiếu Thiên chạy vào núi là đã có chuẩn bị trước rồi phải không? Nếu không chẳng phải liền xong rồi, trong thành hơn mười vạn người đó, ai lại ác độc như vậy?”

“Tư Minh gấp gáp như thế, chứng tỏ hắn biết gì đó!” Bạch Ngọc Đường nói.

“Rất có thể.” Triển Chiêu gật đầu.

“Cha!”

Lúc này, chợt truyền đến tiếng kêu ầm ĩ của Lan Khắc Di, “Cha, người tỉnh rồi!”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cùng đi tới… Chỉ thấy Lan Khắc Tĩnh Đạc mở hai mắt, nhìn lên trần nhà tòa mộ thất.

Lan Khắc Di thấy hai mắt của cha hắn có chút dại ra, lập tức gọi vài tiếng, mãi cho đến khi hai mắt của Lan Khắc Tĩnh Đạc dần dần có thần, chậm rãi đảo quanh nhìn về phía hắn.

Bàn tay Lan Khắc Tĩnh Đạc run rẩy, “Di nhi.”

“Cha!” Lan Khắc Di kích động, đang muốn nói thì bỗng dưng thấy Lan Khắc Tĩnh Đạc đang cố dùng hết sức lực nói với hắn, “Mau!”

Lan Khắc Di không hiểu.

Công Tôn nhìn sang Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường – Mau?

“Chạy mau!” Lan Khắc Tĩnh Đạc cầm lấy tay Lan Khắc Di. “Hào Hạt(29) làm phản…”

(29) (Chữ Hạt (羯) này phát âm là Jie, đồng âm với chữ Kiệt(傑) dịch là Hào Hạt đúng hơn là chữ Kiệt vì chữ Kiệt có nghĩa là anh kiệt, anh hùng, xuất kiệt)

Lan Khắc Di đứng bật dậy, “Cái gì?”

“Hào Hạt là ai?” Triển Chiêu tò mò hỏi.

“Hào Hạt là đại nguyên soái của Bình Chung Sơn, hắn hầu như nắm giữa toàn bộ binh quyền trong thành.” Trên đường tới đây, Công Tôn đọc rất nhiều sách viết về các quan viên ở các nước Tây Vực, cho nên mới biết mà giải thích một chút, “Nếu như hắn làm phản, vậy thì đại sự không ổn rồi…”

“Nguy rồi! Đại ca của ta!” Lan Khắc Di nhảy dựng lên.

Triển Chiêu lại cùng Bạch Ngọc Đường liếc mắt nhìn nhau.

Bạch Ngọc Đường gật đầu,Triển Chiêu tóm lấy Lan Khắc Di nhảy ra khỏi cửa nhỏ của mộ thất, chạy thẳng tới tẩm cung Lan Khắc Minh để cứu người.

Công Tôn nhìn thấy hai người biến mất trong chớp mắt, liền hỏi Bạch Ngọc Đường, “Tình huống này là sao?”

“Miêu nhi đi trước cứu người, ta với ngươi tìm cách đưa Lan Khắc Tĩnh Đạc ra ngoài.” Bạch Ngọc Đường nói, suy nghĩ một chút, “Đại khái ý là như vậy…”

Công Tôn dở khóc dở cười, cùng Bạch Ngọc Đường mang Lan Khắc Tĩnh Đạc ra ngoài.

Công Tôn lại nói, “Này, sao lúc ngươi nhìn thấy bầu trời đầy sao lại có thể nghĩ tới bánh bao.”

Cánh tay Bạch Ngọc Đường dừng lại một chút, nhìn Công Tôn, ” Cái gì bánh bao đầy trời sao?”

Công Tôn giật mình sửng sốt, nhìn Bạch Ngọc Đường, “Triển Chiêu chỉ vào sao trên trời, ngươi lại đoán ngay ra là bánh bao Điệp Tử”

Bạch Ngọc Đường vẻ mặt khó hiểu, “Bánh bao Điệp Tử?”

“Là cái hoa văn ấy!” Công Tôn nhắc nhở.

“À?” Bạch Ngọc Đường bây giờ mới nhớ ra, sau đó nghi ngoặc, “Bánh bao Điệp Tử là chỉ cái vòng xoáy đó à?”

“Vòng xoáy?” Công Tôn há miệng.

“Cái Miêu nhi nói không phải là bầu trời đêm, chắc là nhìn canh giờ đó?” Bạch Ngọc Đường trả lời, “Vào lúc này nếu như Miêu nhi tỉnh ngủ, y nhất định sẽ nói đói bụng đến mờ mắt rồi, nhìn cái gì cũng thấy toàn vòng xoáy…”

Công Tôn nheo mắt lại, “Vậy hành động xua tay của hắn, cái chữ Bạch kia…”

“Bạch?” Bạch Ngọc Đường không hiểu, “Đó chẳng phải là trái táo đã gọt vỏ sao? Miêu nhi hay nói táo cần gì phải gọt, trực tiếp ăn luôn.”

Công Tôn lại lần nữa đỡ trán – Nói như thế nào đây, xét về một khía cạnh nào đó, đấy cũng được tính là thần giao cách cảm!