Năm người ra phòng khách cùng ăn pizza. Sở Vong mở hộp, lấy một miếng đặt trước mặt tôi. Triển Trãm cũng lấy một miếng đặt trước mặt Thanh Oánh. Ánh mắt cậu nhìn Thanh Oánh dịu dàng ấm áp, cử chỉ săn sóc tự nhiên như thể đây là việc rất bình thường. Tôi kinh ngạc thấy trên mặt Thanh Oánh thoáng hiện một nụ cười ngọt ngào.

Mà Bạch Huyễn Tư ngồi bên, coi như chẳng thấy, chỉ vội vội vàng vàng nhét đò ăn vào miệng. Tôi nghĩ, trước đây Triển Trãm cũng từng săn sóc cô ấy như vậy.

Không được! Không thể để Thanh Oánh tiếp tục như vậy! Thanh Oánh vẫn còn mơ hồ, nhưng Triển Trãm... cũng như Sở Vong vậy, không có tình cảm! Tôi nhất định phải tìm cơ hội khuyên nhủ cô ấy!

Đêm. Mười hai giờ. Sở Vong yên bình ngủ say trên giường.

Tôi rón rén bò dậy, xuống giường, đẩy cửa ra ngoài, bước nhanh về phía phòng Thanh Oánh. Căn nhà này chỉ chừng một trăm hai mươi mét vuông, đi qua phòng khách là tới phòng Thanh Oánh. Ánh đèn mò nhạt hắt ra từ khe cửa. Xem ra họ chưa ngủ. Tôi chầm chậm bước, nín thở.

Thanh âm bên trong...

Tôi đẩy mạnh cửa phòng! Hai thân hình đang chuyển động trên giường chợt dừng lại.

"Triển Trãm!" Tôi chỉ cảm thấy máu nóng xông thẳng lên đầu, cậu ta...

"Dịch tiểu thư, có chuyện gì thế?" Triển Trãm kéo chăn đắp lên thân thể lõa lồ của cậu ta và Thanh Oánh. Ngay cả người có tính cách rộng rãi ôn hòa như cậu ta, lúc này cũng lộ vẻ không hài lòng trên mặt.

"Hai người sao có thể... Thanh Oánh, sao cậu lại làm như vậy?" Tôi không biết nên nói thế nào.

"Tôi và cô ấy đều tình nguyện giúp nhau thỏa mãn, có vấn đề gì sao?" Triển Trãm lạnh lùng, "Ra ngoài xin đóng cửa giúp."

Mà Thanh Oánh, chỉ cúi đầu thật thấp, khiến tôi không nhìn rõ nét mặt.

Có điều, cô ấy không phủ nhận lởi Triển Trãm.

Thanh Oánh, cậu thương cậu ta đến thế ư? Tôi kinh ngạc nhìn hai người, không biết làm sao. Sau lưng tôi chợt truyền đến tiếng thở hổn hển, là Bạch Huyễn Tư.

Nhưng Bạch Huyễn Tư chỉ liếc Triển Trãm một cái, quay đầu bước về phòng mình.

Tôi chậm rãi rời khỏi đó. Dẫu có là bạn thân đi nữa cũng chẳng thể can thiệp chuyện tình cảm của nhau, tuy họ tiến triển nhanh đến mức khiến tôi kinh ngạc... thực sự không giống Thanh Oánh tôi quen.

Cô ấy, đã yêu đến mức này rồi sao?

Tôi len lén bò lên giường, Sở Vong vẫn không mở mắt.

Nhưng, cô ấy dũng cảm hơn tôi.

"Ăn cơm, Huyễn Tư." Triển Trãm gọi Bạch Huyễn Tư còn đang ngồi trước máy tính.

Huyễn Tư vẫn không động đậy. Tất cả đều kinh ngạc nhìn về phía cô ấy. Cô ấy dường như không nghe thấy Triển Trãm gọi, vẫn chăm chú trước máy tính.

Cô ấy, không nghe thấy Triển Trãm goi...

Sở Vong đang ngồi cạnh tôi bỗng giật ghế đứng dậy, tới trước mặt Huyễn Tư: "Bạch, Huyễn, Tư!"

Cô ấy kinh ngạc ngẩng đầu, thấy Sở Vong đang nghiêm túc nhìn mình, vội vã đứng lên: "Thủ lĩnh, có chuyện gì?"

"Cô biết cô vừa phạm phải sai lầm gì không?" Sở Vong gằn giọng hỏi.

"Tôi..." Huyễn Tư không hiểu.

"Vừa rồi," Sở Vong quát, "Triển Trãm gọi cô mà cô lại không nghe thấy! Cô như vậy làm sao bỏa hộ Dịch tiểu thư? Làm sao hoàn thành nhiệm vụ?"

Gương mặt trắng nõn của Bạch Huyễn Tư đỏ bừng lên, cô chậm rãi cúi đầu: "Xin lỗi, thủ lĩnh, tôi sẽ không tái phạm. Tôi thề!"

Lẽ nào cô ấy thích Triển Trãm? Cho nên, vì chuyện của Triển Trãm và Thanh Oánh, tâm tình không vui?

Nhưng, chẳng phải người nhân tạo không có tình cảm sao?

Xế chiều hôm đó, Bạch Huyễn Tư đã phải trả giá cho giây phút thất thần của mình. Chỉ là cái giá này vô cùng thảm khốc.

   

Màn đêm buông xuống, tôi ngồi phía sau nhìn Sở Vong phối thuốc. Anh bỗng quay lại đưa cho tôi một ống chất lỏng màu đỏ. "Cái gì vậy?" Tôi hỏi, nhưng vẫn uống trước khi anh trả lời.

"Tôi điều chế cho cô," anh nhìn tôi, ánh mắt nhu hòa, "Uống cái này, máu của cô, nếu có ngày trộn lẫn vời nước bọt, sẽ thành kịch độc. Nhưng chất độc này không ảnh hưởng đến cô."

"Chết tiệt!" Tiếng chửi thề mang chút lo lắng của Triển Trãm vang lên, cắt đứt lời chúng tôi, "Bạch Huyễn Tư, cô đang làm gì vậy?"

Chúng tôi không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn về phía Huyễn Tư, phát hiện cô ấy cũng kinh ngạc nhìn về phía Triển Trãm, dường như không hiểu vì sao cậu ta mắng mình.

Lúc này tôi mới nhìn ra điều gì khiến họ lo lắng đến thế.

Trong không trung, phía trước cửa chính phòng khách, một loạt sợi ánh sáng màu đỏ nháy mắt đứt thành từng đoạn, nhanh chóng chuyển hướng, lao thẳng về phía chúng tôi.

Sợi mảnh đỏ sẫm, sáng lên lấp lánh, vụt bay như chớp! Mỹ lệ, lại đoạt mệnh! Bởi đó không phải là sợi dây thật mà là loại ánh sáng năng lượng cao có thể cắt đứt cả kim loại! Sở Vong nhanh nhẹn kéo tôi về phía cửa, nghiêng người tránh thóat; Triển Trãm cũng ôm Thanh Oánh nhảy vụt lên, tránh được những tia quét ngang.

"Huyễn Tư! Cô làm gì thế? Tại sao hệ thống phòng ngự lại tấn công chúng ta?" Sở Vong quát lên.

Lượt tấn công thứ nhất kết thúc, công kích chỉ ngừng trong chốc lát. Trong phòng khách chỉ có tiếng rên rỉ khe khẽ của Bạch Huyễn Tư.

"Huyễn Tư!" Triển Trãm vội vã buông Thanh Oánh, vọt tới bên cô ấy.

Vai trái cô có một vệt máu đỏ sẫm. Vừa rồi, khi những tia sáng công kích, cô không ngừng gõ máy tính, không thể tránh thoát.

"Chết tiệt! Hệ thống bị xâm nhập!" Giọng Huyễn Tư đã khàn khàn. Lòng tôi chợt lạnh buốt.

"Sao lại như vậy?" Sở Vong trừng mắt, "Hệ thống phòng ngự của cô chưa từng bị khống chế. Dù đã từng bị phá hỏng nhưng cũng chưa bao giờ bị khống chế! Lần nàu có chuyện gì?"

"Sao lại như vậy?" Sở Vong trừng mắt, "Hệ thống phòng ngự của cô chưa từng bị khống chế. Dù đã từng bị phá hỏng nhưng cũng chưa bao giờ bị khống chế! Lần nàu có chuyện gì?"

Trên mặt Huyễn Tư treo một nụ cười ảm đạm, hai tay liên tục gõ bàn phím: "Xin lỗi thủ lĩnh, tôi nghĩ họ đã phá được mật mã rồi. Vậy mà tôi lại không phát hiện bọn họ đã xâm nhập!"

"Lập tức rút khỏi chỗ này! Huyễn Tư, thu dọn đồ đạc, đi mau!" Sở Vong trầm giọng ra lệnh, "Chúng ta phải bảo vệ hai người, chính diện đối kháng phần thắng quá nhỏ!"

Đã không kịp! Một lớp tia sáng mới đã bện ở cửa chính, nhanh chóng gãy vụn, lần thứ hai nhắm thẳng phía chúng tôi. Sở Vong vội kéo tôi ra phía sau. Nhưng lúc này, đã không còn chõ tránh!

Bởi vì những tia sáng không còn là một lượt phóng tới, mà đã chuyển thành từng lớp từng lớp, lấy cửa chính làm tâm, sắp thành dạng cung tròn hướng về phía chúng tôi!

Tôi nhìn những tia sáng đan dày đặc trong hông trung đang hướng về phía mình, nhắm mắt lại.

"Trung hòa! Trung hòa!" Từng tiếng rít bén nhọn vang lên, là giọng Huyễn Tư!

Đau đớn trong dự liệu không tới!

Tôi mở mắt, một màn kì dị xuất hiện! Có lưới ánh sáng đỏ dày đặc từ hướng ngược lại tấn công những tia sáng phóng tới chúng tôi, hai bên chạm vào nhau, phát ra vô số ánh sáng lóe lên, nhìn kĩ hơn, những tia sáng đỏ tấn công chúng tôi đã bị lưới ánh sáng chắn lại chính giữa phòng khách.

Tôi vui vẻ trong lòng, là Huyễn Tư! Cô đang liên tục gõ trên máy tính, miệng quát : "Lập tức sẽ đến vòng công kích thứ ba. Thủ lĩnh, mau đi đi ! Tôi sắp không ngăn nổi rồi !"

Ở cửa xuất hiện một lượt ánh sáng đỏ mới. Dày đặc hơn, mãnh liệt hơn !

Sở Vong ôm mạnh lấy tôi, ra hiệu cho Triển Trãm, Triển Trãm hơi chần chừ, ôm lấy Thanh Oánh chạy lại. Tôi vội quay đàu lại, hô to : "Huyễn Tư, cô cũng mau chạy đi!"

Nhưng cô ấy vẫn hết sức chăm chú gõ máy tính. Không có thời gian rút lui ! Vì vậy, tôi đã chứng kiến một cuộc chiến của hệ thống phòng ngự tự công kích nhau, một cuộc chiến không nên xuất hiện ở năm 2006 này.

Những tia sáng đỏ không ngừng sinh ra, ào ào bắn về phía chúng tôi. Trong không khí lại xuất hiện một lưới ánh sáng khác ngăn cản chúng. Nhưng những tia sáng ào ạt không ngừng này nhanh chóng phá vỡ lưới.

Huyễn Tư liên tục gõ, vì vậy lưới ngăn công kích liên tục sinh ra ! Nhưng tia sáng tấn công dường như bất tận, và cũng kiên định vô cungfm từng chút từng chút lấn sang.

Cho đến khi – Sở Vong và Triển Trãm mang tôi và Thanh Oánh nhảy khỏi cửa sổ, ngồi trên ô tô rời đi, cuộc tấn công mới ngừng lại.

Tôi biết cuộc chiến đã ngừng, bởi vì căn phòng kia, sau khi chúng tôi nhảy xuống, đã nổ tung ! Một iteengs vang thật lớn, khói lửa bốc mù mịt, nguyên một tầng lầu nháy mắt rơi vào biển lửa.

"Huyễn Tư!" Hai tiếng hô đồng thời vang lên. Là tôi và Triển Trãm !

Nhưng không hề dừng lại, không một giây dừng lại !

Sở Vong nhíu chặt mày, lại nhấn ga cho xe đi nhanh hơn !

Tôi kinh hoàng, nước mắt đổ ào ào. Mà Triển Trãm, sau khi hét lên kinh hãi, lại cấp tốc bình tĩnh, nhìn thẳng phía trước. Không hè quay đầu !

"Quay lại cứu Huyễn Tư! Sở Vong, quay xe lại!" Tôi không ức chế được nữa, níu áo Sở Vong, gào lên.

"Cô ấy chết rồi!" Sở Vong nói, vẫn lạnh lùng như thế, bình tĩnh như thế.

"Đó là đồng đội của anh, đồng đội sát cánh nhiều năm của anh! Sao có thể bỏ cô ấy lại ?" Tôi không thể tin anh có thể nói ra những lời vô tình đến thế.

"Hi sinh một Huyễn Tư, chúng ta mới có thể sống sót, đây là lựa chọn sáng suốt nhất." Sở Vong vẫn bình thản, "Nếu lúc ấy là tôi bị vây lại, tôi cũng sẽ không do dự lựa chọn hi sinh!"

"Sở Vong, tôi chưa từng biết, thì ra anh tuyệt tình đến thế!" tôi quát lên.

"Cô quên rồi sao?" Khóe miệng anh nhếch lên, "Người nhân tạo vốn không có tình cảm."

Tôi lặng lẽ rơi lệ. Một Huyễn Tư rực rỡ đáng yêu, một sinh mạng tràn đầy sức sống, cứ thế mất đi !

  

Xe ngừng trước một tòa nhà xa lạ ở đầu khác của thành phố.

"Cô nghe đây, mấy ngày nay Huyễn Tư làm việc thiếu chuyên tâm nên mới bị bọn hd xâm nhập hệ thống ! Sai lầm của cô ấy phải do chính cô ấy gánh vác hậu quả." Giọng Sở Vong vẫn lạnh lẽo như vậy, cánh tay lại vươn tới ôm tôi vào lòng.

Huyễn Tư ! Tôi vùi đầu vào ngực anh.

Tòa nhà này là phòng máy của công ty thông tin Đại Thông. Chúng tôi ở bên dưới tầng hầm. Tuy ánh sáng hơi kém nhưng khá rộng rãi, có ba gian phòn riêng. Sở Vong nói, vì Huyễn Tư đã mất nên chúng tôi không thể thiết lập hệ thống phòng ngự, phải chọn nơi niều tín hiệu nhiễu để tạm lánh. Thiếu hệ thống phòng ngự cực mạnh của Huyễn Tư khiến thực lực của chúng tôi yếu hơn bọn họ.

Đêm nay, mọi người đều không ăn cơm. Triển Trãm dùng máy tính cá nhân thiết lập một tầng phòng ngự đơn giản tỏng phòng xong liền dựa vào sa lon, nhắm mắt lại. Thanh Oánh vào một phòng ngủ, hôm nay chắc cô ấy hơi mệt.

Tôi ngồi bên Sở Vong. Anh khoanh tay, yên lặng nhíu mày.

Tôi thấp giọng hỏi: "Vì sao lần nào bọn họ cũng chỉ cần vài ngày là tìm được chúng ta?"

"Bởi vì trên người chúng tôi có một số thiết bị không thuộc về thời đại này, chỉ cần dùng máy quét kim loại là phát hiện ra ngay."

"Sao chúng ta không đi khỏi đây?" Tôi ngạc nhiên hỏi, "Thế giới bao la như vậy bọn họ làm sao tìm được chúng ta? Huyễn Tư cũng sẽ không vì thế mà hi sinh..."

"Bởi vì..." Mắt anh cũng hiện lên một tia nghi hoặc, "Chủ nhân nói, trong vòng một năm không được rời khỏi đây."

"Chủ nhân của các anh sao lại ra cái loại lệnh khó hiểu như vậy?" Tôi tức giận, "Đúng là không thể hiểu nổi."

Sở Vong nhướng mày, nhìn tôi.

"Được rồi! Tôi biết nó là con tôi." Tôi mất tự nhiên nói, "Tự mình mắng con mình như vậy... Nhưng mà chủ nhân anh minh của các anh hơi quá đáng đấy ! Hay là nó biết tôi gặp cha nó ở đây ?"

Sở Vong hơi trầm tư : "Có thể lắm."

Hai chúng tôi rơi vào im lặng. Dưới nguy cơ bị tấn công, quan hệ của chúng tôi đã dịu lại đôi chút. Tôi cũng hiểu, không thể trách anh vì cái chết của Bạch Huyễn Tư. Lúc đó, anh chỉ có một lựa chọn là dẫn chúng tôi đi.

Lát sau, Sở Vong đột nhiên nói : "Kì thực tôi đã từng gặp cô một lần, ở năm 2026."

Trai tim đột nhiên như vọt lên cổ. Ánh mắt anh trở nên xa xăm : "Đó là ngày tôi chuẩn bị tới đây. Ở nhà của chủ nhân, gặp cô, cô chỉ nói một câu : ‘Đây là số mệnh’. Lúc đó, tôi không hiểu vì sao cô lại nói vậy, giờ hình như tôi đã hiểu."

Lòng tôi khó chịu quá, chỉ có vài chữ đơn giản. Hai mươi năm sau, tôi vẫn vô năng vô lực như vậy sao ?

Anh lặng lẽ nhìn tôi, kiên định nói : "Tôi nghĩ chủ nhân giúp tôi sống lại chính là gánh sứ mạng bảo hộ cô."

Anh lặng lẽ nhìn tôi, kiên định nói : "Tôi nghĩ chủ nhân giúp tôi sống lại chính là gánh sứ mạng bảo hộ cô."

"Phải." Không có tình yêu, chỉ là bảo hộ.

Đêm khuya. Tôi một lần nữa chậm rãi ngồi dậy. Từ khi chứng kiến cái chết của A Tắc, tôi thường xuyên tỉnh giấc nửa đêm. Bỗng tôi phát hiện, tỏng phòng có chút ánh sáng lờ mờ. Tôi xuống giường, đi tới, ngồi xuống quan sát.

Ánh trăng nhợt nhạt cũng đủ cho tôi thấy rõ đó là vật gì. Một máy sạc điện, hình thù khá kì lạ. Một ý niệm bỗng hiện lên trong đầu – Sở Vong nói với tôi ngày đó, đây, đây là con chip thay thế tim anh – đang nạp điện ? Lòng chua xót vô cùng, tôi vươn tay chầm chậm vuốt ve mảnh kim loại màu bạc. Lạnh lẽo tận xương, dường như nó muốn nhắc nhở tôi – Sở Vong không ccos tim, không có tình cảm.

Giờ khắc này, tôi chợt nhận ra.

Mình yêu anh ấy, mình yêu Sở Vong.

Vì bi thương ẩn sâu dưới vẻ bề ngoài kiên định, vì rõ ràng anh vốn vô tâm vô tình mà lại luôn biểu hiện sự quan tâm chuyên chú và bảo hộ với tôi. Còn điều gì có thể khiến bạn cảm động hơn quan tâm của một người không yêu bạn dành cho bạn ? Còn bi thương nào có thể khiến bạn thương tiếc hơn bi thương của một người không có tim ?

Tôi thong thả bước về phía Sở Vong, anh ấy đang say ngủ. Tôi biết, thực ra anh đã tỉnh rồi. Cảnh giác như anh, nhanh nhạy như anh, một người toàn thân là độc tố và phóng xạ như anh, sao lại không bị tôi làm kinh động ? Anh chỉ vờ như đang ngủ thôi !

"Sở Vong, anh đã nói, người nhân tạo không có tim, không có tình." Tôi chậm rãi nói, anh không có phản ứng gì, nhưng tôi biết anh đang lắng nghe.

"Nhưng khi Triển Trãm và Thanh Oánh gần gũi nhau, Huyễn Tư lại bắt đầu thất thường, bắt đầu ngẩn ngơ, đây không phải yêu, vậy là gì ? Anh luôn nhắc nhở em, anh không có tình cảm, nhưng vì sao lại dùng ánh mắt ấy nhìn em ? Nhìn em đau buồn như thế, quan tâm như thế ? Anh nói, đó chỉ là mệnh lệnh của chủ nhân ? Anh nói, người nhân tạo chỉ có linh hồn, tình cảm và kí ức đều đã chết cùng thân thể cũ. Kí ức không còn thì em có thể hiểu, người ta còn có thể dùng các loại máy móc để xóa đi. Nhưng tình cảm thì sao ? Anh xó linh hồn cơ mà ? Tình cảm , làm sao có thể tồn tại tách khỏi linh hồn ?"

Thân thể anh rốt cuộc hơi run lên, long mi khẽ động, tựa như đang cố gắng áp chế điều gì…

Tôi gằn từng tiếng: “Sở Vong, em điên rồi nên mới yêu anh.”

Đôi mắt dài nhỏ kia, cuối cùng cũng chịu chậm rãi mổ ra, nhìn tôi bang hoàng.

Tôi quay đi, không muốn thấy anh như vây: “Nhất định là kiếp trước đã định sẵn như vậy, hoặc là con em đã thả vào cơ thể anh thứ gì đó kì lạ, bằng không sao em lại dễ dàng yêu anh như thế?”

Làm sao sẽ dễ dàng vì bi thương của anh mà bi thương, vì mê mang của anh mà mê mang? Làm sao sẽ, có một tình cảm dường như đã nén tận đáy long đã lâu, ngày càng nồng đậm?

Sau lưng tôi, anh khe khẽ thở dài: “Thiếu Hàn, tôi hiểu cảm nhận của em.”

Tôi hoảng sợ quay lại, đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên anh gọi tên tôi.

“Bởi vì, tôi cũng như vậy.” Anh nhìn tôi, đôi mắt sáng lần đầu tràn đầy dịu dàng âu yếm, “ Lần đầu tiên thấy em, tôi đã không thể kiềm chế được.”

Nỡi hân hoang khôn tả dâng lên trong long tôi… Sở Vong đáp lại tình cảm của tôi? Dù anh là người nhân tạo, tôi cũng…

Nhưng chưa kịp phản ứng, lại nghe được những lời tàn nhẫn đến khó tin: “Nhưng mà, người nhân tạo không thể có tình cảm. Xin hãy tha thứ tôi.”

“Cái gì gọi là không thể?!” Tôi gần như sợ hãi kêu lên.

“Khôgn thể, là không có năng lực, không có quyền lực.” Anh nhìn tôi, đáy mắt đầy đau đớn, “Một người đã từng chết một lần, một người mà trên cơ thể đầy những bộ phận có thể biến thành kim loại, một người đến tim cũng không có, làm sao có tư cách yêu? Tôi ngay cả mình là cái gì cũng không biết! Một linh hồn trộm về, yêu thế nào?” Hoang mang mò mịt đầy bi ai, anh hỏi, “ Nói cho tôi biết, làm thế nào để yêu em – một con người? Nếu như tôi yêu em, hay là than thể tôi đây?”

Tôi không lên tiếng.

Tôi biết, thực ra không phải như thế.

“Sở Vong, anh chính là anh.” Tôi nhìn Sở Vong, hai tay nhẹ nhàng vòng leen cổ anh, “ Anh chính là anh, em yêu chính con người anh, người nhân tạo – Sở Vong.”

Than thể anh thoáng run lên, tôi đã thấy được, tỏng mắt anh, loang loáng nước.

“Dù linh hồn này từng là của ai, dù than thể anh do con người tạo nên hay do cấu ghép, dù trong cơ thể anh có bao nhiêu chất phóng xạ và độc tố, dù không biết sau này anh còn nhớ tới em không… em đều yêu anh.”

Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi. Tay anh vòng lên, ôm tôi vào long, thật chặt.

Chúng tôi cứ thế, ôm hôn thật lâu. Gò má lạnh lẽo của anh dán lên mặt tôi, đôi môi tỉ mỉ hôn lên trán, lên vành tai, lên cổ, xuống vai…

Có gì đó âm rơi xuống vai tôi. Anh…

Âm thanh ấy vang lên ngay bên tai, tôi nghĩ có lẽ do rất gần nên tôi dường như có thể nghe ra được tâm tình trong từng từ anh nói.

Sở Vong bảo: “Anh hận mình không phải nhân loại.”

Lòng tôi đau xót, hôn anh càng thêm nhiệt tình.

Truy sát của ag, tương lai mờ mịt, khác biệt chủng loại, hkd… tất cả đều trôi xa, thật xa…

Trước mắt tôi chỉ còn Sở Vong, chỉ có Sở Vong.

Mà anh, ôm tôi chặt như vậy, áp lực đã bao ngày tích lũy nay tạo thành cơn lốc ào ào cuốn tới.

“Anh muốn em.” Giọng anh đã ấm ách, tay anh đè tôi xuống giường. Thân thể anh cường tráng mà vững chãi như vậy, từ trên nhìn xuống tôi, ánh mắt sánh quắc xâm lược tận tim.

“Không!” Tôi nói, trong nháy mắt, than thể anh cứng đờ, càng cường liệt đè lấy tôi, “Là em muốn anh!” Môi tôi đặt lên cổ anh, hai mắt anh dấy lên ngọn lửa nóng bỏng, khóe miệng cong cong, đôi tay càng lúc càng không an phận, trượt đi…

“A!” Tôi kêu lên khe khẽ, nụ cười của anh càng lớn hơn, thậm chí còn lộ cat mấy chiếc răng.

Tôi ngây người nhìn, quên mất kích thích trên người, tôi nói: “Trước tới giờ chưa thấy anh cười như vậy.”

“Thật à?” Tay anh lại động, giọng đã mang ý đùa cợt, “Anh cũng chưa từng thấy em trần trụi thế này.”

Tôi xấu hổ, nắm gối đập anh, bị anh tóm được cổ tay, rồi đưa tới bên miệng, mút từng ngón từng ngón.

Tức khắc, bùng nổ.

“Em muốn anh.” Lời đề nghị nguyên thủy nhất, đối ới anh, lại không khác gì thần chú. Một đêm này, anh lien tục lẩm bẩm ba chữ ấy, như thể có vậy mới thả ra được toàn bộ dục vọng đã chon nén thật lâu.

Phía Đông, trời rạng dần, tôi nằm trong lồng ngực anh, buồn ngủ híp mắt, anh lại không hề gì. Đương nhiên, anh nạp điện là có thể tỉnh táo, tôi lại đâu phải làm bằng sắt đâu. Sauk hi lien tục chiếm lấy tôi, cuối cùng anh cũng buông tha.

Trong giây lát trước khi chìm vào cơn mê, tôi chợt nghe tiếng anh bên cạnh: “Yên tâm, em không thể có con của anh. Người nhân tạo không có khả năng sinh sản.”

Tôi nắm chặt chăn, rúc sâu vào lòng anh hơn.