Bắc Kinh – đêm lạnh như nước!

Tôi "chạy" bằng tốc độ mình cho là điên cuồng nhất, vết thương trên lưng dường như lại rách ra, cơn đau từ nơi ấy càng lúc càng dữ dội, truyền thẳng về tim.

Đột nhiên, tôi như cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng.

Sở Vong, am nghĩ anh không biết.

Nếu an toàn của em, phải lấy tính mạng của anh đổi lại, em tình nguyện, cả đời phiêu bạt nơi nơi!

Cho dù rốt cuộc cùng chết bên nhau, cho dù đây chỉ là trò đùa của trời xanh nghiệt ngã, em không hề hối hận ngáy đầu tiên gặp gỡ liền không hề do dự - thích anh!

Cũng không hối hận, thời khắc này đã quay đầu lại!

Em không thể hình dung, không thể hình dung một thế giới không có anh!

Cho nên tôi kéo lê thân thể kiệt quệ, lần thứ hai đứng trước cửa phòng thí nghiệm.

Thậm chí đã không còn rõ ánh sáng lập lòe kia là ánh sao hay ánh đèn.

Tiếng súng đạn dần lắng.

Dường như cả tiếng hít thở cũng đã biến mất.

Sở Vong, em nguyện ý đánh cược, nếu hai mươi năm sau con em có thể bình yên, vậy tối nay em làm gì cũng sẽ vẫn an toàn. Em nguyện ý vì anh, cược phen này.

Đẩy cửa, cảnh tượng trước mắt khiến tôi kinh ngạc!

Bên trong phòng thí nghiệm dường như vừa trải qua một cuộc hủy diệt! Mảnh kim loại văng khắp nơi, vách tường dày đặc lỗ đạn, dụng cụ thí nghiệm biện dạng hoàn toàn, trong không khí ngập mùi thuốc súng và... máu. Khói thuốc che mờ hai mắt, tôi không thể thấy rõ phương hướng và... tương lai.

"Sở Vong! Sở Vong!" tôi dốc toàn bộ sức lực gọi to.

Không ai trả lời.

Tôi đạp từng mảnh đá vụn tìm anh.

Thật lâu sau.

"Thiếu Hàn... " Dường như đâu đây vọng lại một âm thanh yếu ớt.

"Sở Vong!" Tôi chạy như điên đến nơi ấy, lại chỉ thấy một đống đổ nát, nào có bòng người!

Anh ở đâu? Anh ở đâu?

Hay chỉ là, ảo giác của tôi?

"Bên... dưới... chân em... " Giọng nối kia lần thứ hai truyền đến, lòng tôi căng thẳng, nhìn đám đá vụn và đống kim loại vỡ nát dưới chân.

Điên cuồng cào lớp đá và mảnh kim loại ra, gương mặt tuấn tú của Sở Vong xuất hiện.

"Tốt quá rồi! Anh còn sống!" Hai tay tôi ôm lấy mặt anh.

Anh nỗ lực mở mắt, mỉm cười nhìn tôi.

"Tốt quá rồi!" Tôi thì thào lặp lại.

Trên mặt anh, một vết cắt thật sâu giữa mi tâm kéo xuống gò má trái, khiến tôi kinh hãi!

Thân thể anh cũng bị một đống đá vụn và mảnh gỗ vùi lấp, tôi vội vàng bới cả hai tay.

"Đừng!" Sở Vong thấp giọng ngăn tôi, hơi thở mong manh, "Từ dưới ngực đã không còn gì. Em đừng nhìn, anh không muốn em thấy ... anh như vậy... "

Thế giới trong nháy mắt như sụp đổ dưới chân.

Thân thể anh! Thân thể anh!

"Nghe anh nói đã!" Sở Vong hít sâu một hơi, gắng bình ổn lại, nói tiếp, "Anh vừa... kích nổ bom, A Ngõa... đã nổ tan rồi, còn anh... chỉ dư lại... chút năng lượng... "

"Không!" Tôi thất thanh, "Em sẽ nạp điện cho anh, sẽ nối tay chân cho anh, anh nhất định sẽ không chết!"

Sở Vong, sao anh có thể chết! Anh là người nhân tạo ưu tú nhất! Chỉ cần linh hồn anh còn đây, chỉ cần còn chip anh còn đây...

Chip...

Tôi hiểu ra, con chip thay thế trái tim, đã bị phá hủy!

"Vô ích..." Anh nhìn tôi, rõ ràng đã kiệt sức nhưng vẫn cố dồn chút hơi tàn sót lại, "Anh rốt cuộc... cũng hoàn thành nhiệm vụ chủ nhân giao..."

"Không! Anh đừng nói nữa! Em nhất định phải cứu anh, nhất định có cách cứu anh!"

"Nghe anh nói... " Anh nhẹ nhàng nắm tay tôi, không mạnh mẽ như mọi lần. Sức anh không còn nhiều, chỉ khẽ nắm như vậy nhưng vẫn khiến tôi không dám nhúc nhích.

"Bọn họ... không có khả năng... đưa thêm một đội nữa đến! Em... an toàn rồi! Em rốt cuộc... an toàn... "

"Câm miệng! Không cho anh nói như thể trăng trối vậy! Anh rõ ràng phải ở bên em một năm, bây giờ còn chưa được nửa năm! Em là mẹ của chủ nhân anh! Em muốn anh sống! Sao anh có thể bỏ lại em một mình?"

Sao anh có thể bỏ lại tôi, sau khi khuấy lên mọi thứ?

Thê giới không có Sở Vong? Thế giới không còn Sở Vong? Làm sao có thể chịu được? Làm sao có thể đối mặt?

Chờ đợi tôi, là một thế giới như vậy, là một tương lại trống rỗng như vậy!

Thế giới ấy, tương lai ấy...

Không còn người, khoanh tay đứng xa xa, mỉm cười gọi tôi, "Dịch tiểu thư."

Không còn người, vóc dáng mạnh mẽ, mày rậm phi dương nhập tấn!

Không còn người, bi thương mà cao ngạo nói với tôi, giây phút linh hồn sống lại, tất cả kí ức và tình cảm đều ngủ lại trong thân thể đã chết!

Không còn người, tay phải dao nhọn, tai trái súng thép, cứu tôi trong cơn nước lửa, vì tôi rạch đất xé trời, vì tôi hóa thân Tu La!

Từ nay về sau... Từ nay về sau...

Đêm đêm ngày ngày, ngày ngày đêm đêm! Năm năm tháng tháng, tháng tháng năm năm!

Cho tôi, bình yên êm ấm, thái bình vang ca, vạn sự như ý, phúc lộc song toàn!

Đợi anh, yên lặng dưới đổ nát, trong tối tăm, tan thành mây khói, chết... không nơi táng thây!

Trong tương lại, anh không có thân phận, linh hồn khuyết thiếu; ở hiện tại, anh không để người biết, không lưu dấu tích!

Đây là kết cục của đôi ta?

Khoa học của hai mươi năm và dục vọng, đổi lấy một lần vượt thời không, bảo toàn tính mạng tôi, chôn vùi linh hồn anh, để quảng đời còn lại của tôi lưu lạc ?

Thì ra kết cục là như vậy ! Sở Vong, thì ra em lại mất nah như vậy...

"Xin lỗi..." Ánh mắt anh ra sức mở to mình tôi, "Thiếu Hàn, em phải sống thật tốt... "

"Em yêu anh!" Tôi ôm mặt anh, "Em yêu anh, vĩnh viễn yêu anh !"

"Anh cũng... yêu em!" Anh ho một tiếng, phun ra búng máu, trên mặt lại là nét hạnh phúc chưa từng xuất hiện, mắt chăm chú gắn lấy tôi, nhưng ánh mắt đã dần tan rã.

"Đừng, anh không được..." Tôi biết, tính mạng anh như nắm cát trôi qua kẽ tay, không cách nào níu giữ.

"Lạ qua... " Giọng anh thấp dần, "Anh sao lại... bắt đầu... thấy ảo giác...."

"Anh... đừng nói lung tung!" Tôi vỗ nhẹ, không sao ngăn được ánh mắt anh tan rã dần.

"Buổi tối... bãi cỏ... em ở đó cười..." Tôi kinh hoàng, ánh mắt anh càng lúc càng mơ màng, trên mặt nở một nụ cười hạnh phúc, dường như đã trở thành một người khác. Anh dụi dàng, "Cười.. đi tới... bóng rổ... Đua em về phòng... Thiếu Hàn... Thật hạnh phúc... yêu em... không phải... không yêu em..."

Trong khoảnh khắc, tôi quên hô hấp, hai tay che miệng, không để mình kêu lên.

Anh nói gì? Bóng rổ? Tối đó?

Cái tên ấy, phủ bụi nằm trong một góc nơi trai tim, cái tên tôi cho rằng trọn kiếp này sẽ không còn nhắc tới, chớp mắt chợt nhảy lên trong óc.

Không, không thể, không phải như vậy!

Nhưng, lại là thế đó.

Ánh mắt Sở Vong bỗng nhiên trở nên tập trung, bình tĩnh dừng trên mặt tôi. Cuối cùng, gương mặt ấy hiện lên nét bi thương thường thấy, "Thiếu Hàn, cái đêm nói với em rằng anh phải ra nước ngoài, từ đó về sau, trái tim anh đã chết rồi."

Ánh mắt Sở Vong bỗng nhiên trở nên tập trung, bình tĩnh dừng trên mặt tôi. Cuối cùng, gương mặt ấy hiện lên nét bi thương thường thấy, "Thiếu Hàn, cái đêm nói với em rằng anh phải ra nước ngoài, từ đó về sau, trái tim anh đã chết rồi."

Anh sao lại có thể nói một câu như vậy, một câu khiến tôi điên cuồng, khiến tôi không thể khống chế nổi !

"Thì ra nỗi đau anh vẫn không hiểu rõ, thì ra là như vậy..."

"Thì ra, ý trời khiến anh trở lại bên em..."

"Nhưng vì sao anh vẫn không nhớ được? Vì sao vẫn không nhớ ra ?"

"Thiếu Hàn, anh rốt cuộc nhớ ra tên mình." Ánh mắt anh ngày càng sáng rực, giọng nói không còn đứt quãng. Tôi kinh ngạc nhìn anh, gò má góc cạnh như đao gọt, đồng tử lấp lánh như sao đem, chỉ sợ, lời anh sắp nói ra, lại khiến tim tôi một lần nữa nát bấy !

Anh dồn hết khí lực hô to, "Hà, Khiêm, Dương! Thì ra tên anh là Hà Khiêm Dương !"

Tôi ngơ ngác nhìn anh, nhàn anh lấp lánh mắt, nhìn anh hạnh phúc đến thế, dịu dàng đến thế, ngắm tôi.

"Thì ra linh hồn trộm được từ trên thi thể này, kiếp trước đã yêu em, cho dù biến thành Sở Vong cũng không hề thay đổi !"

"Đừng nói nữa !" Tôi nức nở, ánh mắt anh hạnh phúc đến thế, nhưng tôi biết, đó là ánh sáng cuối cùng trong mắt người chết.

"Thiếu Hàn, thì ra, dù chết một lần cũng không cách nào ở bên em." Mắt anh dần dần tản ra.

"Anh đừng nói nữa ! Anh đừng nói nữa ! Trời ơi ! Xin anh !" Tôi khóc to.

Anh nhìn tôi: "Anh không bỏ được, thất sự không nỡ... Nếu còn có kiếp sau, anh nhất định phải ở bên em, bảo vệ em suốt đời. Sẽ không để em một mình lẻ loi trên thế giới này!"

Lời hứa hẹn sau cùng tan biến trong cổ họng, đôi hàng mi dài nhắm lại an tĩnh. Giọt lệ cuối cùng men theo vết máu rơi vào lòng bàn tay tôi.

Tôi ôm đầu anh. Anh ngủ yên trong lòng tôi.

Mái tóc anh đen nhánh. Làn da anh trắng trẻo. Giống như anh đang ngủ thôi, chỉ cần chạm khẽ lên hàng mi khép hờ là nó sẽ nâng lên.

Ngay trong lòng tôi, mắt anh, mi anh, mũi anh, môi anh.

Ngay trong lòng tôi.

Ngay trong lòng tôi.

Tôi quỳ gối ôm anh, trong cở thể tôi, có thứ gì đó chậm rãi trôi ra, chảy lên đầu anh, vai anh...

Đây là điều tôi từng khát vọng, an tĩnh như thế, hài hòa như thế.

Thế giới chỉ có tôi và anh, hài hòa như thế.

Sở Vong, hãy để chúng mình cùng say ngủ một giấc. Không có chiến tranh, không có súng đạn, không có Dịch Cảnh Dương, không có Hà Khiêm Dương. CHỉ có anh và am, Sở Vong và Dịch tiểu thưh, sống không thể bên nhau, hãy để ta chết được cùng một huyệt!

Tôi chầm chậm nhắm mắt. Tất cả lại quay về điểm khởi đầu. Không có âm thanh, không có ánh sáng.

Không biết qua bao lâu, chợt bên tai tôi có tiếng người, tiếng còi cảnh sát.

"Trời ơi ! Phòng thí nghiệm bị nổ rồi !"

"Bắn nhau ! Ở đó có bắn nhau !"

"Có một cô gái, hình như còn sống !"

"Tôi biết cô ấy ! Dịch tiểu thưh, sinh viên năm thứ ba !"

"Vẫn còn thở ! Gọi xe cứu thương mau !"

Có người kéo tôi ra, có người nói chuyện bên tai tôi, có người muốn gỡ tay tôi ra khỏi anh, tôi từ từ giơ khẩu súng của Sở Vong về phía người đó.

Có người giật khẩu súng ấy đi, rốt cuộc tôi lại rơi vào bóng đêm nặng nề.

Sở Vong, anh và em cùng nhau ngủ đi, nhé!

* * * * *

Đau... đau quá...

Tôi mở mắt, ánh sáng làm mắt tôi nhứt nhối! Lát sau, tôi nhìn rõ toàn cảnh xung quanh.

Tường trắng, ga giường trắng, bên cạnh là các thiết bị máy móc, tay trái tôi còn đang ghim tim truyền.

Đây là bệnh viện, tôi đang ở trong bệnh viện. Cơn đau nhức từ ngực truyền đến, là vết thương do A Ngõa gây nên.

Một người nằm gục bên giường tôi, tóc dài xõa tung, đôi vai gầy gò.

Nước mắt của tôi chảy xuống như mưa.

Tôi vẫn còn sống. Chỉ mình tôi còn sống!

"Thanh Oánh." Tôi khẽ gọi. Cô ngẩng đầu, tôi mắt mông lung đờ đẫn nhìn tôi rồi tỏa sáng : "Cậu tỉnh rồi! Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi!"

Cô đứng phắt dậy, nhào đến bên tường, ra sức ấn nút gọi bác sĩ.

"Ha ha ha ha ! Ha ha ha ha !" Cô ấy cười thật lớn, "Năm ngày ! Cuối cùng cậu cũng chịu tỉnh ! Tỉnh rồi !"

"Thanh Oánh..." Một cô gái thường ngày ngày gọn gàng thanh thoát như vậy, lúc này lại đầu bù tóc rối, nhất định là vì suốt mấy ngày nay chăm sóc tôi không ngơi nghỉ.

"Cậu sao rồi ? Có muốn uống nước không ?" Cô ấy vui vẻ.

Tôi gật đầu, nhấp một ngụm nước cô ấy đưa cho rồi nắm tay cô. Cô ấy không dám núc nhích.

"Thanh Oánh, tớ đau quá." Tôi siết chặt tay cô ấy, "Tớ đau lắm, Thanh Oánh."

Nước mắt của cô cũng từ từ chảy ra.

"Sở Vong chết rồi." Tôi nói, "Anh ấy chết rồi, đã không còn cơ hội sống lại nữa. Sở Vong của tớ chết rồi."

Các bác sĩ nghe tin, chạy tới. Chúng tôi bị tách ra. Họ liên tục hỏi tôi đủ điều.

Tôi không trả lời, chỉ nhắm hai mắt, nhẹ nhàng, rơi vào tăm tối.

Tỉnh lại lần nữa, Thanh Oánh đang ngồi bên giường đọc sách. Thấy tôi mở mắt, cô ấy vui mừng lắm.

"Cậu ổn không ?" Tôi hỏi. Thanh Oánh trợn to mắt, người đang bị thương là tôi lại hỏi cô ấy có ổn không.

Ngay sau đó, cô hiểu ra ý tôi, bàn tay siết nhẹ tay tôi.

"Tớ không ổn chút nào." Cô nói, "Một ngày tỉnh lại phát hiện mình bị người khác ném đến trước cổng trường, chẳng ai biết có chuyện gì xảy ra, chính bản thân cũng không rõ nữa. Từ sau hôm đó, cậu lại biến mất tăm. Tớ đã đi hỏi rất nhiều người, tìm khắp Bắc Kinh vẫn không thấy cậu. Tớ từng nghĩ cậu chết rồi !"

Tôi gật đầu, sau lần bị A Khố cấy chip vào đầu để khống chế, lợi dụng xong, bọn họ đã ném cô ấy về trường.

"Phòng thí nghiệm thế nào ?" Tôi hỏi.

Thanh Oánh ngẩn ra, rồi chợt khóc to : "Thiếu Hàn ! Tớ bị cậu hù chết thôi ! Tớ không biết mình làm đúng hay sai nữa ! Sau đó phòng thí nghiệm bị phát nổ, thi thể của Sở Vong bị thiêu hủy trong vụ nổ rồi. May mà không có ai bị thương nữa. Nhưng mà thầy cô giáo ở trường và cảnh sát đều tìm cậu, họ bắt cậu bồi thường, còn nghi ngờ cậu giết Sở Vong !"

Một Thanh Oánh luôn luôn ôn hòa mềm yếu, phải đối mặt với chuyện này, hẳn khó khăn lắm.

Thanh Oánh vừa khóc vừa nói tiếp : "Tớ chẳng biết mình có làm đúng hay không nữa ! Tớ rút tiền trong thẻ cậu, hối lộ bọn họ, để họ ém việc này xuống... Từ trước tới giờ tớ chưa từng làm loại chuyện này, tớ đã dùng hết trơn một trăm vạn... Tớ.... "

"Cậu làm tốt lắm !" Tôi nắm chặt tay Thanh Oánh, nước mắt lại chảy xuống, thi thể của Sở Vong... Tôi cũng không giữ được.

Lúc này cô ấy mới nín khóc mỉm cười, vui mùng đi lấy cơm cho tôi.

Hơn một tháng sau, tôi có thể ngồi dậy, bèn gọi Thanh Oánh tới, trịnh trọng nói : "Thanh Oánh, tớ có việc náu muốn cầu xin cậu !"

Thanh Oánh trừng mắt với tôi : "Cứ nói đi !"

"Đi tìm Hà Khiêm Dương, xem anh ấy đang ở đâu, đang làm gì, có phải gặp chuyện gì khó khăn hay không."

Một tháng sau. Bệnh viện Hoa Hạ.

Tôi vẫn phải quấn băng trên người, Thanh Oánh đỡ tôi, đứng trước cửa phòng trọng bệnh.

Một đoạn đường đi tới đây đã làm rách miêng vết thương đang kết vảy, nhưng tôi vẫn muốn tới. Lời nói dối xuất ngoại ba năm trước của Hà Khiêm Dương, nỗi lưu luyến của Sở Vong trước khi chết, đáp án đều ở đây.

Đây là phòng bệnh nhân ung thư dạ dày giai đoạn cuối.

Chúng tôi đang trầm tư đứng đó, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra,

Một cậu bé chừng mười tuổi rón rén bước ra, cẩn thận đóng cửa, không hề phát ra bất kì tiếng ồn nào. Đó là một cậu bé cực kì xinh xắn, mắt to, mũi cao, mặt tròn, vóc dáng không cao, trông khỏe mạnh kháu khỉnh.

Điều kiện gia đình cậu nhóc chắc không tốt, quần áo trông hơi chặt và đã rất cũ, thậm chí còn có chỗ rách.

Cậu bé nhìn tôi chằm chằm, gương mặt nhỏ nhắn lộ vẻ suy tư trong giây lát, hai mắt bỗng sáng lên : "Hai chị đén thăm anh hai ạ ?"

Thanh Oánh ngạc nhiên : "Anh hai em là... ?"

"Anh hai em là..." Cậu nhóc chống nạnh, hất mặt đắc ý nhìn chúng tôi, "Đại tài tử phong lưu tiêu sái, ngọc thụ lâm phong Hà Khiêm Dương."

Vẻ mặt rất đáng yêu, lời nói rất dễ thương.

Nhưng chúng tôi không cười nổi.

Nhóc con vẫn rất vui vẻ, nhảy chân sáo về phía phòng nước.

Đầu chợt nhảy lên một ý, tôi hỏi theo : "Bé con, em tên gì ?"

Nó quay lại nhìn tôi, toét miệng cười : "Hà, Cảnh, Dương !"

Hà Cảnh Dương ? Hà Cảnh Dương !

Tôi và Thanh Oánh nhìn nhau, thì ra là thế, thì ra là thế !

Định mệnh xoay chuyển một vòng lớn, lại quay về điểm khởi đầu – Hà Khiêm Dương !

Nút thắt là ở đây, thì cũng cần cởi ra từ đây !

Tôi gõ nhẹ cửa phòng, Thanh Oánh ngồi xuống trên ghế đợi ngoài cửa.

Phòng trọng bệnh nhưng vẫn có đến bốn người nằm.

Trên giường gần ban công là bóng hình quen thuộc, an tĩnh nằm đó. Trên đầu anh đội mũ, gương mặt gầy gò tái nhợt, đâu còn dáng vẻ tinh lực bừng bừng khi xưa.

Anh đã từng là chủ lực của đội bóng rổ, đã từng là tài tử toàn năng được toàn trường chú ý.

Mà giờ đây, anh yên lặng nằm đó. Gia cảnh bần hàn, tiền quyên góp và tiền do trường học hỗ trợ đã dùng hết, bác sĩ cũng tuyên bố hết cách, anh đã dừng trị liệu.

Thật ư ? Hà Khiêm Dương ? Mấy ngày này, mấy ngày này, anh chỉ một mình nằm trên giường, một mình đếm thời gian, đợi tử thần đến đón ?

Tôi bước lại gần, mắt anh chầm chậm nghiêng qua.

Anh sững sờ nhìn tôi, hốc mắt đỏ ửng thoáng hiện lên vui sướng và tuyệt vọng.

Trầm mặc chỉ trong chốc lát, anh hỏi : "Sao em lại tới đây ?"

Tôi ngồi xuống bên anh : "Em đến thăm anh."

"Em đã biết rồi... " Hà Khiêm Dương nhìn tôi, ánh mắt đong đầy bi thương, "Em đến thăm anh một lần, ước nguyện cuối cùng của anh đã hoàn thành rồi."

Ung thư dạ dày giai đoạn cuối, hộ sĩ cho tôi biết, anh chỉ còn chưa đến một tháng !

Anh không nói lời nào, tôi cũng không lên tiếng.

Nhìn ánh mắt khoan hòa cùng vẻ mặt vui mừng của anh, tôi không nhịn được, hỏi : "Hà Khiêm Dương, vì sao anh lại muốn một mình gánh chịu ? Anh cũng biết, em đã yêu anh nhiều đến mức nào. Vì sao không để em cùng anh, cùng anh đi qua khổ cực, cùng anh những ngày sau cuối ? Nếu như em biết, em nhất định ở bên anh ! Không để anh một mình chịu đựng !"

"Nhưng anh lại lừa em. Anh cùng với Mạc Cẩm Hân hùa nhau lừa em ! Anh khiến em nghĩ rằng mình bị bỏ rơi ! Anh biết không, em đã từng nghĩ, đời này mình chẳng còn có thể yêu ai..."

"Thiếu Hàn !" Anh cắt lời tôi, hai mắt rưng rưng, "Anh làm sao nhẫn tâm, làm sao nhẫn tâm để em yêu anh rồi lại nhìn anh chết đi ?"

Lời anh nói tựa như cú đánh thật mạnh, đập vỡ tất cả kí ức của tôi, đập vỡ vỏ bọc kìm nén tâm tình tôi bấy lâu.

Cảnh tượng khi Sở Vong sắp chết lại lóe lên trong đầu tôi.

Hà Khiêm Dương nói, anh làm sao nhẫn tâm để em yêu anh rồi lại nhìn anh chết đi.

Sở Vong nói, thì ra dù đã chết một lần cũng không cách nào ở bên em.

Hà Khiêm Dương, anh biết không, sau khi anh chết, linh hồn anh vượt hai mươi năm thời không trở về bên em, lại khiến em yeey anh lần nữa ! Chung quy em vẫn không thể trốn chạy khỏi định mệnh yêu anh, và đem đến cho anh một số phận đau khổ !

"Cho nên mới gạt em ?" Mười ngón quấn chặt vào nhau, tôi hỏi, "Xuất ngoại, có người yêu, đều là giả ?"

"Thiếu Hàn !" Hà Khiêm Dương nhắm chặt mắt, tựa như muốn cực lực đè nén điều gì. Lát sau, anh mới mở miệng, chậm rãi nói từng từ từng câu, "Bên cạnh em, chẳng phải đã có một người đàn ông bảo hộ sao ?"

Tôi hoảng sợ, ngẩng đầu nhìn anh. Anh hít sâu một hơi, chậm chạp : "Anh từng tới nhà em, chỉ muốn nhìn em một chút... Anh thấy một thanh niện trông không tệ lái xe đưa em về."

Đó là... lầm đầu tiên Sở Vong đến nhà tôi ?

Tôi chợt cảm thấy có gì đó trong ngực cuộn lên, chất longwr tanh ngọt tràn vào yết hầu.

"Thiếu Hàn !" Hà Khiêm Dương kinh hoàng nhìn tôi hộc máu ra đầy giường, anh vội vã gắng gượng ngồi dậy. Các bệnh nhân khác cũng kinh ngạc hô lên, lo lắng nhìn tôi rồi vội ấn chuông gọi y tá.

Tôi lau vệt máu nơi khóe miệng, khoát khoát tay với anh, ý bảo không sao : "Không sao đâu, bệnh cũ của em thôi. Anh nói đúng, em có người yêu rồi. Anh ấy... là Sở Vong. Hi vọng anh chúc phúc chúng em."

Hiện tại, người em yêu là Sở Vong. Anh ấy không phải người, chỉ là một người nhân tạo, linh hồn của anh ấy, là từ anh – từ thân thể đã chết đi của Hà Khiêm Dương anh, lấy ra.

Nhưng Hà Khiêm Dương, lúc này anh không biết. Đợi đến hai mươi năm sau, khi anh trở lại bên em, vào một khắc trước khi chết đi, anh mới nhớ. Mới biết được anh đã trao cho em những giày vò ra sao, cũng như đã cho em một tình yêu sâu nặng dường nào !

"Em đi trước !" Tôi cố nén lệ, đưng dậy, đưa lưng về phía anh, không nhìn đôi mát tràn ngập đau đớn của anh. Tất cả, đều đã được định trước.

Ngay kh cánh cửa khép lại, tôi nghe thấy âm thanh của anh thoe gió truyền đến : "Thiếu Hàn, chúc hai người hạnh phúc !"

Anh ấy chúc tôi và Sở Vong hạnh phúc !

Thanh Oánh bước đến đón, tinh mắt nhận ra bèn đỡ tôi : "Lại hộc máu ?"

Tôi gật đầu, cô không hỏi gì thêm, dìu tôi bước đi.

Một hộ sĩ hảo tâm thấy tôi đỏ khóe mắt bèn lại gần, than thở : "Cô là bạn của Hà tiên sinh à ? Cậu ấy thật đáng thương, còn tre như vậy lại mắc bênh hiểm nghèo, càng khổ hơn là gia cảnh lại quá bần hàn, cha mẹ mất sớm. Sau khi cậu ấy đi, em trai cậu ấy biết làm sao bây giờ."

Tôi giật mình chấn động, đúng vậy, tôi không thể đau khổ mất khống chế, tôi còn có việc phải làm. Tôi gật đầu với Thanh Oánh, cô lập tức hiểu ý, dìu tôi đi về phía phòng làm việc của viện trưởng.

Viện trưởng và bác sĩ chính của Hà Khiêm Dương đang ngồi đối diện.

Hứa Thanh Oánh đặt một tấm thẻ lên bạn : "Xin hãy dùng thuốc tôt nhất cho Hà Khiêm Dương."

"Nhưng," Bác sĩ đẩy đẩy kính, bất đắc dĩ nói, "Cậu ấy đã vào giai đoạn cuối, dù dùng thuốc tốt nhất cũng không thể bảo đảm sống quá một tháng nữa."

Tôi khẽ cắn môi : "Tôi có một yêu cầu, sau khi Hà Khiêm Dương chết sẽ bảo tồn thi thể của anh ấy trong phòng lạnh đủ hai mươi năm."

Viện trưởng và bác sĩ trợn mắt nhìn tôi, Thanh Oánh đang ngồi bên cạnh cũng giật mình : "Cậu điên rồi !"

"Tôi muốn các vị, lấy danh dự của viện trưởng, cùng tôi kí hợp đồng bảo vệ thi thể anh ấy, không được phép tổn hại chỗ nào đến năm 2026. Hứa Thanh Oánh sẽ làm người đại diện cho tôi, trong hai mươi năm này, khi tôi không có mặt ở thành phố hay ra khỏi Trung Quốc, cô ấy sẽ thay tôi giám sát tình trạng bảo tồn thi thể. Mặt khác, tôi muốn nhận nuôi Hà Cảnh Dương, em trai Hà Khiêm Dương."

"Vấn đề nhận nuôi thì cô cần mời luật sư, hơn nữa còn phải quan tâm đến nguyện vọng của Hà Cảnh Dương !" Viện trưởng và bác sĩ đã ngây người vì yêu cầu kì quái của tôi.

"Được. Tôi sẽ mời luật sư."