Bạc Vũ Minh mờ mịt nhìn, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Rốt cuộc người phụ nữ kia là ai?
Cô là mẹ của Mạn Nhi.

Nhưng vì sao sẽ xuất hiện ở trên bức tranh?
Cô hùng hổ đi tới nhà họ Bạc, tát cha một cái.

Nhưng ở trong lòng cậu bé, vậy mà sinh ra cảm giác không hiểu với người phụ nữ kia, một loại cảm giác thân thiết không thể nói rõ được.

Cậu bé đầy bụng nghỉ vấn, cũng không biết nên hỏi như thế nào.

Nhìn thấy Bạc Tuấn Phong đi từ trong phòng làm việc ra, Bạc Vũ Minh mím môi, đi vào phòng, đóng cửa lại.

‘Vẻ mặt Bạc Tuấn Phong ngẩn ra, lông mày nhíu chặt, đi tới trước cửa phòng ngủ của Vũ Minh, cầm tay nắm cửa, chần chừ một lúc lâu, chỉ cách cánh cửa nói “Nghỉ ngơi sớm một chút”
Trong phòng im ảng, không có ai đáp lại Phủ Nguyệt Mặc.

Vân Giai Kỳ tắm rửa xong, đi tới phòng Mạn Nhi Cô nằm xuống bên cạnh cô bé.


Cho dù cô đã cố gắng giảm nhẹ động tác, vần làm Mạn Nhi giật mình tỉnh lại Mạn Nhi hơi mở đôi mắt sương mù ra, thấy là Vân Giai Kỳ, vô thức nhỏ giọng nói: “Mẹ ơi…”
‘Vân Giai Kỳ đau lòng ôm cô bé vào lòng: “Mẹ ở đây”
“Mẹ, con xin lỗi.

.

” Cô bé lại chọc mẹ tức giận Vân Giai Kỳ nhẹ nhàng véo má cô bé: “Cô bé ngốc, ngủ đi, mẹ ôm con ngủ, có được không?”
Dạ.

Mạn Nhi ôm lấy cô, mí mắt nặng triu, nhanh chóng ngủ thiếp đi Ngày hôm sau, cô bị tiếng chuông điện thoại ập đánh thức.

‘Vân Giai Kỳ cầm lấy di động nhìn, mới nghe máy, bên kia điện thoại truyền tới giọng nói của thư ký Tống Hạo Hiên.

Cô Tống, không hay rồi Vân Giai Kỳ bị giọng điệu khẩn trương của cô †a làm giật mình tỉnh táo lại.

Cô ngồi bật dậy khỏi giường, nhíu mày nói: “Làm sao vậy?”
“Buổi sáng hôm nay, người của Thiên Ngạo tới tập đoàn của nhà họ Tống, cho tới trưa tổng giám đốc Tống vẫn ở trong phòng họp, cổ đông trong hội đồng quản trị đều đã đến, tôi có đi vào ấy lần, hình như Thiên Ngạo muốn thu mua tập đoàn của nhà họ Tống”
“Cái gì? Thu mua?”

“Mục đích lần này của Thiên Ngạo, rõ ràng cho thấy muốn đạp đổ tập đoàn của nhà họ Tống Bây giờ mấy cổ đông khác nhau, có cố đông lớn đã đồng ý với các điều kiện, trước mắt, tập đoàn của nhà họ Tống có chút nguy hiểm rồi…”
Đôi mắt Vân Giai Kỳ căng thẳng Động tác của Thiên Ngạo lớn như vậy, rõ ràng là thu mua có ác ý, muốn lật đổ tập đoàn của nhà họ Tống.

Dưới danh nghĩa của nhà họ Bạc, lần lượt nắm trong tay tập đoàn tài chính của nhà họ Bạc và tập đoàn Thiên Ngạo, trong đó tập đoàn Thiên Ngạo đầu tư về sản nghiệp chữa bệnh phân bố toàn cầu, chiếm định mức vô cùng khả quan.

Nhưng mà chỉ riêng ở thủ đô, chỉ có nhà họ Tống, ở trên thị trường chữa bệnh có địa vị thực lực ngang hàng với tập đoàn Thiên Ngạo.

Thiên Ngạo vẫn như hổ rình mồi với nhà họ Tống, nhưng vẫn không có động tác.

Thu mua chia làm thiện ý và ác ý.

Tất nhiên là nhà họ Tống không muốn bị bắt thu mua.

Nhưng nhà họ Tống nắm trong tay tập đoàn Vũ Hạo, không phải là nhà họ Tống độc quyền khống chế cổ phần, bởi vậy cho dù nhà họ Tống không muốn, nhưng nếu Thiên Ngạo bàn điều kiện thành công với các cổ đông khác, như vậy thu mua sẽ là chuyện nước chảy thành sông.

Đến lúc đó, chỉ cần Thiên Ngạo chiếm quyền khống chế cổ phần nhà họ Tống, như vậy thị trường này, không thể nghỉ ngờ là Thiên Ngạo độc chiếm.

Thiên Ngạo nhằm vào nhà họ Tống như vậy, đơn giản là vì chuyện tối hôm qua.

Động tác của Bạc Tuấn Phong thực sự nhanh như vậy sao?
‘Vân Giai Kỳ không nghĩ ngợi nhiều như vậy, cô gọi điện liên lạc với bảo mẫu, dặn dò chăm sóc Mạn Nhi thật tốt, sau đó xông nhanh tới tập đoàn nhà họ Tốn.