Bất kể như thế nào Mặc Vũ cũng không nghĩ tới, Diệp Vi cố ý gặp hắn, vậy mà là vì muốn hắn không cần nói ra chuyện cô với hắn từng hẹn hò!

Hắn ở trong mắt cô đã trở thành cấm kỵ, là tồn tại không thể nói cho người ngoài biết, là đá cản đường trở ngại việc cô trèo lên.

Vinh hoa phú quý liền quan trọng như vậy sao? Quan trọng đến mức có thể làm một người trở nên hoàn toàn thay đổi?

Hắn không khỏi nhớ tới Diệp Vi trước kia, bởi vì lớn lên xinh đẹp, có không ít nam sinh từng theo đuổi cô, mà tính cách cô quá mức trực tiếp với tùy hứng, chỉ cần cô không thích, chướng mắt, xua xua tay nhìn nhiều hơn một cái cũng không muốn, cự tuyệt dưới đáy mắt cũng sắp tràn ra ngoài, bản thân cô tuỳ hứng, chưa bao giờ quan tâm là đối phương nghĩ như thế nào, tuy rằng như vậy làm người khác cảm thấy khó xử, mất mặt, nhưng đồng dạng, ngược lại càng kích thích dục vọng háo thắng của người ta, muốn theo đuổi cô.

Tuy rằng Mặc Vũ cũng cảm thấy Diệp Vi lớn lên xinh đẹp, nhưng hắn không thích tính tình tùy hứng với yếu ớt của cô, cho nên không có cảm giác gì với cô, mỗi lần nghe bạn học nói đến cô, ngay cả hắn cũng cảm thấy không thể nói lý, không phải là lớn lên có chút đẹp mắt, đến mức đó sao?

Hắn vẫn luôn cho rằng cô không phải loại nữ sinh mà hắn thích, thẳng cho đến có một lần nhá nhem tối, trong lúc vô tình hắn gặp phải Diệp Vi ở dưới khu dạy học đang cho những con chó con mèo ăn, lúc ấy mưa phùn còn đang rơi rả rích, nữ sinh giơ ô che ngồi xổm ở góc tường học tiếng mèo kêu meo meo, khi cười rộ lên lộ ra hai chiếc răng nanh, Diệp Vi không có yếu ớt tùy hứng như bên ngoài, vậy mà đơn thuần đáng yêu như thế, cái khoảnh khắc kia, màn dưới mưa kia trở thành ký ức khó quên cũng xinh đẹp nhất.

Lần đầu tiên hắn phát hiện cô rất xinh đẹp, từ nay về sau liền không thể tự kiềm chế.

Mà hiện tại, nữ sinh kia trong lòng hắn đã biến mất.

Âm thanh Mặc Vũ lạnh băng, giọng điệu lạnh lẽo trào phúng: “Yên tâm, tôi sẽ không nói ra bên ngoài, từ nay về sau, tôi và em không còn liên quan”

Diệp Vi biết lấy lòng dạ của nam chủ, tuyệt đối sẽ không chấp nhất với cô, vừa lòng gật gật đầu: “Đương nhiên như vậy là tốt nhất, được rồi, tôi không có việc gì, đi đây.”

Hơi thở cả người Mặc Vũ lạnh hơn, cô càng biểu hiện đến không thèm để ý, hắn liền càng cảm thấy tức giận.

Rõ ràng người làm sai là cô, làm sao có thể biểu hiện đến mức bình tĩnh như vậy, thản nhiên như vậy? Ngay cả thái độ cầu xin người khác, cũng giống như là theo lẽ thường phải là như vậy, giống như là cô vốn không có làm sai cái gì.

Quả nhiên là hắn nhìn lầm cô rồi sao? Hoặc là nói cô vốn là chưa từng thích hắn?

Đúng rồi, nếu thật sự thích, làm sao có thể ngay cả một chút phản ứng cũng không có, ngược lại dứt khoát quả quyết muốn cắt đứt quan hệ với hắn như vậy?

Hắn cười tự giễu: “Diệp Vi, em thật sự từng thích tôi sao?”

Diệp Vi sửng sốt, lời này của nam chủ là có ý gì? Cô kích thích cho quá mức lại đau lòng sao? Tâm hồn càng yếu ớt sao? Cô nhịn không được lại muốn an ủi hắn, ví dụ như khuyên nhủ hắn chân trời nơi nào mà không có hoa cỏ, cần gì phải yêu đơn phương một loài hoa, nữ chủ ngay ở bên cạnh hắn, chạy nhanh di tình biệt luyến a.

Có thể nghĩ đến một cái kết cục bi thảm của nhiệm vụ bên trên, cô lại đem tâm tư muốn an ủi người ta này kịp thời đè ép xuống.

Cô lạnh lùng nói: “Từng thích, thật sự.”

Mặc Vũ nhìn khói xử với xoắn xuýt trên mặt Diệp Vi, cuối cùng tất cả cũng hóa thành lạnh băng, trong lòng hắn vốn dâng lên hy vọng cũng chặt đứt theo, “Phải không, thích tôi? Thích của em thật đúng là rẻ mạt, thích là có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào, là thích sao?” Thậm chí hắn cảm thấy Diệp Vi dối trá, nếu thật sự thích hắn, lại như thế nào sẽ đối xử với hắn như vậy.

Vẫn là ở một chỗ với hắn, cũng chỉ là vì thỏa mãn tâm tư hư vinh giả tạo của cô đi?

Lúc này, hắn đã bắt đầu nghi ngờ Diệp Vi, ngay cả ngọt ngào trước kia hắn thấy giống như cũng thành đồ vật giả tạo.

Diệp Vi nói: “Bất kể anh tin hay không, tôi thật sự từng thích anh.”

Mặc Vũ nói: “Em thích, tôi thật đúng là không dám tin.”

Diệp Vi bất đắc dĩ: “Nếu không tin, cần gì phải hỏi tôi chứ?”

Mặc Vũ cười, nhìn vẻ mặt nghiêm túc nhìn hắn của Diệp Vi, cô vẫn xinh đẹp như vậy, thậm chí so với trước kia còn xinh đẹp hơn, những cái đó đủ để nhìn ra rời khỏi hắn cô sống rất khá, thậm chí so với trước kia càng tốt hơn.

“Em đi đi, yên tâm, sẽ không ai biết quan hệ của chúng ta.”

“Ừm, cảm ơn.”

Diệp Vi không nói thêm cái gì nữa, dẫm lên giày cao gót liền rời đi.

Mặc Vũ nhìn cô từng bước một đi xa, nhìn cô cũng không quay đầu lại, không hề lưu luyến, từng bước một biến mất ở trước mắt.

Thẳng đến khi đi xa, Diệp Vi mới quay đầu lại nhìn thoáng qua, nhưng mà cô không có thấy Mặc Vũ, chỉ nhìn thấy hành lang trống rỗng.

Thật ra nguyên chủ là thật sự thích Mặc Vũ, nhưng mà cuối cùng không thể so được với dục vọng theo đuổi vật chất của cô, cô càng thích, vẫn là sinh hoạt nhẹ nhàng giàu có. Cô không thích mỗi ngày liều chết làm việc còn phải bị người ta khi dễ, bị người ta đoạt thành quả lao động đi, công việc là cô làm, vất vả chính là cô, được khen ngợi lại không phải cô, lấy tiền thưởng cũng không phải cô, ngược lại cuối cùng còn bị cấp trên chèn ép, trong tối ngoài sáng còn muốn nhân cơ hội chiếm tiện nghi của cô.

Từ nhỏ Diệp Vi được nuông chiều mà lớn lên, nuông chiều từ bé, căn bản chịu không nổi khổ như vậy, càng chịu không nổi tủi thân như vậy, tích cách của cô vốn dĩ đã kém, cho nên hơi chút đả kích liền thỏa hiệp với Mặc Uyên.

Cô từ bỏ Mặc Vũ, nhưng mà Mặc Uyên lại là người đàn ông có tâm tư quỷ dị, đối với cô cũng chỉ là lợi dụng mà thôi, sau khi tình yêu của Mặc Vũ với cô biến mất, giá trị lợi dụng của cô với Mặc Uyên cũng liền không có, sinh hoạt tốt đẹp như trong tưởng tượng tự nhiên cũng biến mất dưng.

Mà lúc đó bên người Mặc Vũ đã có nữ chủ, nữ chủ Miêu Thư Nhã vẫn luôn bồi ở bên người hắn, bất kể là hắn tốt là xấu, là con riêng lớn lên từ gia đình không có tiền, hay là con riêng của nhà có tiền, cô ta cũng ở bên cạnh bồi hắn, không có coi thường hắn, cũng không có xem thấp hắn, hai người một đường đi đến, đã trải qua mưa mưa gió gió, tình cảm tự nhiên khắc sâu, hơn nữa cũng cực kỳ tín nhiệm lẫn nhau.

Sau này Diệp Vi phát hiện Mặc Vũ vậy mà cũng là con trai của Mặc Sĩ Tông, tuy rằng là con riêng không được thừa nhận, nhưng hắn cũng giống với Mặc Uyên được hưởng quyền thừa kế, cứ như vậy thân phận của Mặc Vũ tự nhiên giống với Mặc Uyên, làm người thừa kế của Mặc Sĩ Tông, tương lai nhất định nở mày nở mặt vô cùng, lại không phải tiểu tử nghèo cái gì cũng không cho cô được kia.

Kể từ đó, cô lại muốn quay đầu tìm Mặc Vũ tái hợp, đáng tiếc Mặc Vũ đã ở bên nhau với nữ chủ, tự nhiên cô lại sử dụng không ít thủ đoạn, bởi vì làm Mặc Vũ với nữ chủ tách ra. Kết quả cuối cùng có thể nghĩ ra, cô làm tất cả cũng chẳng qua là làm cho nam nữ chủ càng ngày càng yêu nhau mà thôi.

Nói đến cũng kỳ lạ, Mặc Uyên vì khiến Diệp Vi rời khỏi Mặc Vũ, ở sau lưng sử dụng không ít thủ đoạn, cố tình lại muốn làm bộ cái gì cũng không biết, còn muốn cố ý mang cô đi lắc lư ở trước mặt Mặc Vũ, hắn ta thích xem bộ dáng đau khổ của người khác.

Hắn ta bên ngoài giả vờ như cái gì cũng không biết, đối phó Mặc Vũ, tự nhiên cũng là lén lút tiến hành.

Hắn ta không thể rầm rộ sôi nổi, nhất định phải âm thầm mà làm, bởi vì hắn ta cánh chim không gió (*), Mặc Sĩ Tông nhất định giúp đỡ Mặc Vũ, với hắn ta mà nói ngược lại không có cái gì tốt.

(*)Đại khái không có ai ủng hộ đi?

Đương nhiên, làm vai ác đối nghịch nam chủ, khẳng định không có kết cục tốt.

……

“Đừng trốn nữa, xuất hiện đi.”

Mặc Vũ đang trầm mặc đột nhiên mở miệng, không trong chốc lát, quả nhiên thấy Miêu Thư Nhã đi ra từ một bên.

Cô ta nhún nhún vai: “Xin lỗi, tôi vốn là muốn một mình tới đây an tĩnh trong chốc lát, không muốn nghe lén hai người nói chuyện.”

Cô ta quả thật là tới đây thanh tịnh, lại không nghĩ sẽ nghe được Mặc Vũ nói chuyện với Diệp Vi, càng không nghĩ tới bạn gái cũ của Mặc Vũ vậy mà bởi vì tiền mà vứt bỏ Mặc Vũ.

Mặc Vũ liếc mắt nhìn Miêu Thư Nhã một cái, xoay người rời đi.

Miêu Thư Nhã đi theo đuổi theo, nói: “Không nghĩ tới anh còn có một đoạn quá khứ như vậy.”

Mặc Vũ: “Không cần cô nghĩ nhiều đi.”

Miêu Thư Nhã cười cười, nghĩ nghĩ nói: “Mặc Uyên không phải lương phối (*), đừng nhìn anh ta thoạt nhìn ôn hòa hữu lễ, thật ra là một người đàn ông tâm nhãn cực nhỏ (**), tâm tư cũng cực kỳ âm trầm, đặc biệt là sau khi chân anh ta bị thương, anh ta trở nên càng đáng sợ hơn. Dường như người hầu trong nhà cứ cách một khoản thời gian là sẽ đổi một nhóm, người như anh ta thật không nên ở chung.”

(*) Lương phối: Mối lương duyên tốt.

(**) Tâm nhãn cực nhỏ: Tầm mắt cực nhỏ, ý chỉ không coi ai vào mắt.

Có lẽ ngoại trừ lão quản gia bên cạnh hắn ta, không ai sẵn lòng lưu lại lâu dài ở bên cạnh hắn ta, chịu đựng tính tình tàn nhẫn khó phân biệt của hắn.

Cô ta dường như có thể tưởng tượng được kết cục của Diệp Vi.

Mặc Vũ nghi ngờ nhíu mày: “Cô nói với tôi những cái đó làm gì? Không đúng, vì sao cô lại biết được những việc này? Cô quen biết Mặc Uyên?”

Miêu Thư Nhã nói: “Ngay cả cấp trên của mình cũng không hiểu rõ, như thế nào còn muốn bò lên phía trên? Anh cho rằng mục tiêu của tôi, cũng chỉ là làm một cái tổ trưởng nhỏ sao?”

Mặc Vũ nhướng mày, lần đầu tiên hắn nhìn thấy dục vọng không che dấu chút nào trên mặt Miêu Thư Nhã, không giống như loại dục vọng đối với quyền lợi địa vị của Diệp Vi, hắn ở trên mặt Miêu Thư Nhã thấy nhiều hơn chính là tự tin, là kiêu ngạo, cùng với một loại khí phách muốn đại triển quyền cước ở trên thương trường, đây là một loại dục vọng muốn phát triển tài hoa của bản thân.

Đặc biệt là loại hướng về ánh sáng này trong ánh mắt của cô ta, chỉ là nhìn, ngay cả trái tim mất mát thống khố của hắn cũng đi theo sôi trào lên.

Một người phụ nữ còn có thể như thế, mà hắn làm sao có thể bởi vì chút tình yêu nhỏ nhoi liền suy sút không tiến được về phía trước chứ?

Cuối cùng hắn cũng không mất mát với khổ sở như vừa rồi, tâm tình sáng sủa hẳn lên.

Mặc Vũ nói: “Cô biết, bên cạnh Mặc Uyên có rất nhiều phụ nữ sao.”

Miêu Thư Nhã trả lời: “Anh có biết, coi như tính cách của Mặc Uyên âm trầm bất thường, hỉ nộ khó phân biệt, lấy thân phận của anh ta, vẫn như cũ có không ít phụ nữ muốn nhào vào người anh ta, cho dù biết anh ta là người rất khó ở chung, lại còn mơ mộng làm người đặc biệt nhất trong lòng anh ta, mơ mộng cứu vớt anh ta, thanh thuần đáng yêu, xinh đẹp động lòng người, giản dị chăm chỉ…… Có lẽ không có người phụ nữ nào mà anh ta chưa thấy qua.”

“Nghe giọng điệu này của cô, những người phụ nữ đó đều thất bại?”

“Không chỉ là thất bại. Anh biết không? Đã từng có cái người mẫu trẻ muốn câu dẫn anh ta, không chỉ có không thành công, ngược lại bị anh ta ném ra khỏi giới người mẫu, đừng nói đỏ, đến nay cũng chỉ có thể làm người mẫu nhỏ ở tuyến 36.”

Mặc Vũ kinh ngạc, hắn cho rằng Mặc Uyên chỉ là loại cự tuyệt câu dẫn này mà thôi, không nghĩ tới vậy mà hắn còn báo đáp trở lại?

“Cho nên hiện tại đã không có người nào dám dùng chiêu này đi đối phó Mặc Uyên, anh ta a, thật sự thâm trầm, không ai biết anh ta suy nghĩ cái gì.”

“Hắn ta thật sự đáng sợ như vậy?”

Miêu Thư Nhã gật gật đầu, không biết nghĩ tới cái gì, đáy mắt cô ta cũng từng có một chút sợ hãi, nói: “Thật ra không nói việc anh từng hẹn hò với Diệp Vi đối với anh mà nói cũng có chỗ tốt, nếu anh ta mà biết anh với Diệp Vi từng hẹn hò, lấy tính tình của anh ta, khả năng anh không có biện pháp tiếp tục lưu lại ở Mặc thị.”

“Bá đạo như vậy? Tôi lưu lại Mặc thị, bằng chính bản lĩnh.” Mặc Vũ cười lạnh một tiếng: “Nói như vậy, tôi có phải nên cảm ơn Diệp Vi có lòng tốt nhắc nhớ hay không?”

Miêu Thư Nhã nói: “Anh cánh chim không gió, hành động theo cảm tình sẽ không có kết quả gì tốt.”

Mặc Vũ trầm mặc một lát, nói: “Yên tâm, tôi từng đồng ý với Diệp Vi, sẽ không nói ra ngoài.”

Vì vinh hoa phú quý, ở bên một người đàn ông lá mặt lá trái (*), thật sự có thể vui sướng sao? Vẫn là nói tiền thật sự quan trọng như vậy sao?

(*) Lá mặt lá trái: Hai mặt khác nhau

Lại nói nếu Mặc Uyên là một người đàn ông đáng sợ như vậy, Diệp Vi ở bên cạnh hắn ta, lại có thể chiếm được cái gì tốt?

Ngược lại hắn thật ra muốn nhìn một chút, cô có thể đi đến một bước nào.

……

Cùng lúc đó, Mặc Uyên cũng đang nghe cấp dưới báo cáo.

“Diệp tiểu thư muốn Mặc Vũ không cần đem việc cô với cậu ta từng hẹn hò nói cho người ngoài biết, Mặc Vũ hỏi Diệp tiểu thư có từng thích cậu ta hay không, Diệp tiểu thư nói từng thích…… thoạt nhìn Mặc Vũ rất thống khổ…… Diệp tiểu thư nói xong mấy câu liền rời đi.”

“Thẳng đến khi đi ra rất xa, Diệp tiểu thư mới quay đầu lại nhìn thoáng qua, thoạt nhìn như là có chút lo lắng?”

“Lo lắng?” Mặc Uyên cười, “Lo lắng mới tốt.”

Hắn ta nghiêng đầu, chỉ chốc lát liền thấy Diệp Vi lấy cớ đi phòng hoá trang mỉm cười đi về phía hắn ta.

Diệp Vi tươi cười đầy mặt, làm như cái gì cũng chưa xảy ra đi qua kéo cánh tay Mặc Uyên.

“Làm sao lại đi lâu như vậy, nghe nói vừa rồi em ở bên ngoài nói chuyện phiếm với người khác? Gặp được người quen?” Mặc Uyên biết rõ cố hỏi, không giận tự oai.

Diệp Vi hoảng sợ, giải thích nói: “Bụng em không thoải mái……”

“Sau đó?”

“Cho nên ở bên ngoài hóng gió một lát, Mặc tiên sinh đừng để ý.”

“……?!”

Hóng gió, tản bộ sao?

Tươi cười của Mặc Uyên cứng lại, hắn ta không chút nghĩ ngợi bẻ tay Diệp Vi đang kéo hắn ta ra.

Diệp Vi chớp đôi mắt, cười vô hại nhìn hắn ta.

Hắc hắc.