Sau khi ăn cơm trưa xong, Mặc Uyên còn bận phải làm việc không rảnh rỗi phản ứng với Diệp Vi, đem cô tống cổ đến phòng họp bên cạnh để nghỉ ngơi.

Dù sao Diệp Vi đến chỗ nào cũng giống nhau, ăn bánh kem uống trà sữa, ở đâu cũng là nhân sinh thoải mái, nhưng mà cô ngồi một lát lại có chút không yên phận, đầu óc thông minh của cô nói cho cô, Mặc Uyên ghét bỏ cô như vậy, sao có thể vô duyên vô cớ để cho cô chờ hắn ta ở phòng họp chứ?

Cô ở nơi này vừa mới nghĩ như vậy, bên ngoài liền có người tiến vào truyền lời: “Mặc tổng muốn gặp cô.”

Mặc tổng này cũng không phải là Mặc Uyên, mà là Mặc Sĩ Tông.

Mặc Sĩ Tông muốn gặp cô?

Là tới đưa tiền sao?

Diệp Vi hứng thú bừng bừng liền đi theo, một chút do dự cũng không có.

Mặc Sĩ Tông đã sớm nghe nói việc Diệp Vi với Mặc Vũ xảy ra tranh chấp ở dưới đại sảnh, lại vừa nghĩ đến bộ dáng Mặc Vũ bởi vì Diệp Vi mà khổ sở phiền muộn, vốn là ông ta không có hảo cảm gì với Diệp Vi nay càng thêm không vui đối với Diệp Vi.

Mà mục đích ông ta tìm Diệp Vi cũng rất rõ ràng: “Đây là 500 vạn, rời khỏi Mặc Uyên.”

Diệp Vi cũng bị danh tác (*) này làm cho kinh ngạc, cha không hổ là cha, con trai mới cho hai trăm vạn, tới phiên cha trực tiếp tăng gấp hai còn chưa ngừng!

(*) Danh tác: Danh - nổi tiếng. Tác: tác giả, tác phẩm. Diệp để nguyên convert nhé.

Như vậy xem ra, hiển nhiên Mặc Sĩ Tông so với Mặc Uyên thì càng hiểu rõ cô hơn, ngay cả tiền dụ dỗ cũng phải lớn hơn rất nhiều, quả nhiên gừng càng già càng cay.

Cũng không đúng, rời khỏi Mặc Uyên đồng thời cũng là rời khỏi Mặc Vũ, như vậy tính lên chính là một người con trai 250 vạn, giống như cũng không có danh tác hơn chỗ nào đi?

Nhưng trong lòng cô vẫn là ngứa, lúc trước hai trăm vạn hơn nữa hiện tại 500 vạn, lập tức là cô có thể trở thành nhà giàu ngàn vạn lần!

Ổn định!

Tốt xấu cũng phải khắc chế biểu hiện rất vui vẻ một chút, cô ho khan vài tiếng, mờ mịt nói: “Chú đây là có ý tứ gì? Cho cháu 500 vạn muốn cháu rời khỏi Mặc tiên sinh, ngài làm sao có thể như vậy……”

Mặc Sĩ Tông kinh nghiệm thương trường đầy mình, mặt mày cũng là thuộc về vẻ uy nghiêm với sắc bén của cấp trên: “Diệp Vi, đừng ra vẻ với tôi, chiêu này vô dụng với. Cô có thể lừa được Mặc Uyên, lại không lừa được tôi. Tôi nhìn ra được, cô vốn không thích nó, vì sao cô ở bên nhau với hắn chúng tôi cũng hiểu rõ.”

Diệp Vi nói: “Chú, lời này cháu không đồng ý, cháu biết là cháu thích Mặc tiên sinh, chỉ là cháu là người tương đối thẹn thùng, không giỏi biểu đạt, chú nhìn không ra cũng thật bình thường.”

Mặc Sĩ Tông: “……”

Diệp Vi chớp chớp mắt: “Chú, ngài tin tưởng cháu đi, thật sự là cháu thích Mặc tiên sinh, cháu sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt……”

Mặc Sĩ Tông cười lạnh một tiếng, giơ tay ngăn Diệp Vi đang giảo biện lại: “Đủ rồi, bất kể cô thích hay không, cô vĩnh viễn cũng không vào được cửa lớn nhà họ Mặc tôi, biết điều mà nói, cầm tiền liền đi, bằng không tới cuối cùng rồi lại mất cả người lẫn của, cái gì cô cũng không chiếm được. Mua bán này không có lời, cô thông minh như vậy, hẳn là hiểu rõ đạo lý này.”

Diệp Vi nghiêm túc hỏi: “Cháu biết rõ, nhưng ngay cả một cơ hội chú cũng không thể cho cháu sao? Cháu có thích Mặc tiên hay không thật ra không phải quan trọng nhất, quan trọng là Mặc tiên sinh muốn cháu lưu lại bên cạnh anh ấy a, chú muốn đem cháu đuổi đi, sẽ không sợ Mặc tiên sinh sẽ thương tâm khổ sở sao? Cứ như vậy, còn sẽ ảnh hưởng đến tình cảm cha con giữa hai người, vì một người ngoài như cháu, không đáng.”

Âm thanh Mặc Sĩ Tông lạnh lùng nói: “Chuyện này không cần cô nhọc lòng, cầm tiền liền đi đi, tôi không muốn lại nhìn thấy cô.”

“Thật sự không thể cho cháu một cơ hội sao? Cháu thề, cháu tuyệt đối sẽ không tổn thương Mặc Uyên.” Mặc Uyên kia vốn không quan tâm đến cô, cô có thể tổn thương hắn ta mới là kỳ lạ.

“Không thể.” Mặc Sĩ Tông kiên quyết nói, “Chuyện này không cần thương lượng.”

“Nếu cháu không đồng ý?”

“Vậy hậu quả cô sẽ không gánh vác nổi.”

Diệp Vi cắn môi, đau khổ nhìn ông ta.

Cô do dự hồi lâu, giãy giụa hồi lâu, cuối cùng cũng là ở dưới ánh mắt lạnh băng của Mặc Sĩ Tông, đem chi phiếu 500 vạn kia cầm lại đây.

Cô cúi đầu nhéo chi phiếu, khen: “Chú thật hào phóng.”

Mặc Sĩ Tông cũng không để bụng Diệp Vi châm chọc mỉa mai, nói: “Nếu cầm tiền thì đi đi, mau rời khỏi thành phố C, tốt nhất là hôm nay, sau khi rời đi thì vĩnh viễn cũng đừng trở lại.”

Diệp Vi nói: “Chú với Mặc tiên sinh quả nhiên là cha con tình thâm, cháu biết, chú làm tất cả cũng là vì lo cho Mặc tiên sinh, anh ấy xuất sắc như vậy tốt như vậy, cháu không xứng với anh ấy, cho nên cháu không trách chú. Về sau cháu không còn nữa, hy vọng chú có thể đối xử tốt với Mặc tiên sinh……”

Mặc Sĩ Tông đã gọi thư ký tới: “Được rồi, cô có thể đi rồi.”

Diệp Vi trực tiếp đã bị mời đi ra ngoài, trong tay còn cầm chi phiếu 500 vạn.

Mặc Sĩ Tông căn bản không đem một Diệp Vi nho nhỏ đặt vào trong mắt, ông ta nhận ra, Diệp Vi chính là một nhân vật nhỏ không quan trọng mà thôi, cho chút tiền là có thể đuổi đi rồi. Nếu không phải bởi vì cô là người Mặc Vũ thích, nếu không phải bởi vì cô với Mặc Uyên cũng có gút mắt, ông ta vốn là sẽ không liếc mắt nhìn cô nhiều hơn một cái.

Hiện giờ ông ta chỉ hy vọng Diệp Vi cầm tiền liền rời khỏi thành phố C, kể từ đó, Mặc Vũ cũng sẽ chậm rãi quên mất người phụ nữ này.

Đuổi Diệp Vi đi, ông ta lại gọi thứ ký tới, bảo hắn ta đi hỏi Mặc Uyên nhìn trúng con gái nhà ai, nên sắp xếp ăn một bữa cơm, nếu thích hợp thì chuẩn bị kết hôn.

Ông ta nghĩ đến vô cùng tốt, sau khi Mặc Uyên có gia đình, không sai biệt lắm nôg ta cũng có thể đem Mặc Vũ nhận trở lại, đến lúc đó cha con bọn họ còn có thể ở chung một đoạn thời gian, để ông ta bù đắp thật tốt thua thiệt với hắn.

……

“Chủ tịch gọi Diệp tiểu thư lên.”

“Chủ tịch cho Diệp tiểu thư 500 vạn, muốn cô ấy rời khỏi ngài.”

“Hẳn là Diệp tiểu thư đồng ý, thời điểm cô ấy rời khỏi văn phòng trong tay còn cầm tờ chi phiếu.”

Tiết Chiếu thật cẩn thận đem tin tức của Diệp Vi nói cho Mặc Uyên nghe, càng nói, âm thanh của cậu ta càng nhỏ, thậm chí không dám nhìn tới sắc mặt âm u kia của Mặc Uyên, dùng đầu ngón chân nghĩ hắn cũng có thể biết, Mặc Uyên tức giận, vô cùng tức giận, chỉ là không biết tức giận vì ai, Diệp Vi? Hay là Mặc Sĩ Tông?

Còn có, “Chủ tịch bên kia hỏi ngài xem qua ảnh chụp chưa, nhìn trúng tiểu thư nhà ai, để ngài nói một tiếng, bên kia ông ấy sắp xếp tốt.”

Mặc Uyên nhắm mắt dựa vào trên ghế, khuôn mặt hắn ta tuấn mỹ mà tái nhợt, đôi tay đan chặt đặt ở bụng trước, mặt không chút thay đổi, khiến người ta nhìn không thấy hắn ta suy nghĩ cái gì.

Tiết Chiếu cũng không dám thở mạnh, trong lòng yên lặng cầu nguyện cho Diệp Vi, hy vọng kiếp sau cô đầu được một cái thai tốt đi.

……

Sự việc Diệp Vi bị Mặc Sĩ Tông gọi đi không phải là bí mật, không ít người đều thấy, mà sự việc khi cô rời khỏi trong tay cầm chi phiếu càng là bị người chụp được, lan truyền tới trên diễn đàn trong công ty của bọn họ, nhất thời liền đưa tới không ít người vây xem thảo luận.

【 bạo: Chủ tịch cho Diệp Vi 500 vạn, muốn cô ấy rời khỏi Mặc tổng! 】

【 Diệp Vi không phải là bạn gái của Mặc tổng sao? 】

【 Xem ra chủ tịch cũng không thích người bạn gái này. 】

【 a a a tôi cũng muốn 500 vạn! Vì sao chuyện tốt như vậy không tới phiên tôi? 】

【Theo tôi cảm thấy Diệp Vi thật ghê tởm sao? Vậy mà cô ta thật sự cầm 500 vạn kia, như vậy khiến Mặc tổng làm sao bây giờ? 】

【 Hiện tại tất cả mọi người biết Mặc tổng có một bạn gái vì tiền liền vứt bỏ ngài ấy. 】

【 Mặc tổng thật đáng thương a. 】

【 Không thể thương hại Mặc tổng ít nhất ngài ấy còn có tiền, tôi mới đáng thương, tôi không bạn gái cũng không có tiền! 】

【……】

Người ở trong diễn đàn này không ít, mặt khác lại có người ở từng nhóm nhỏ, cứ như vậy một truyền mười mười truyền trăm, truyền đi ra ngoài, đúng lúc truyền tới nhóm nhỏ nơi có Mặc Vũ với Miêu Thư Nhã, thời điểm bọn họ thấy tin tức này cũng kinh ngạc, đặc biệt là Mặc Vũ, lúc trước Diệp Vi chính là bởi vì tiền chia tay với hắn, không nghĩ tới hiện tại cô lại bị tiền thu mua, rời khỏi Mặc Uyên.

Hắn nhịn không được bắt đầu nghi ngờ, Diệp Vi có trái tim sao? Cô có thật sự từng thích ai sao?

Cho dù đã từng có, hiện tại cũng đã biến mất, hiện giờ cả mắt lẫn lòng của cô đều là tiền, cô đã sớm không phải người trong trí nhớ của hắn.

Hắn thất vọng lại khổ sở, lại cũng đã tỉnh ngộ, hắn không thể lại nghĩ đến cô, hắn cần thiết phải quên đi cô.

Miêu Thư Nhã cũng không nghĩ tới sự việc sẽ phát triển trở thành như vậy, nhưng mà Diệp Vi rời khỏi Mặc Uyên cũng không phải chuyện xấu, như vậy ngay cả cơ hội cô ta chạm mặt với cô cũng ít đi, như vậy tình huống giống như trưa nay sẽ lại không xảy ra.

Không biết vì sao, nghĩ như vậy, vậy mà cô ta nhẹ nhàng thở ra, cảm thấy kết quả này không có gì không tốt.

Còn Dương Tử Kiện lại là cười hiểu rõ, cậu ta biết Diệp Vi là điển hình của người phụ nữ ham làm giàu, ai có tiền thì liền đi với người đó.

Vẻ mặt của Triệu Hồng cũng là tức giận, nghĩ đến thời điểm bạn trai cũ chia tay với cô ta, vậy mà muốn cô ta đem những quà tặng lúc trước trả lại cho hắn ta, ngay cả tiền thuê phòng cô ta cũng phải trợ cấp bằng phẳng chia sẻ với hắn ta, cô ta liền tức giận, dựa vào cái gì cô ta chia tay không lấy được phí nghỉ việc ngược lại còn phải đưa tiền a??

Diệp Vi đáng chết, chia tay cũng có vận khí tốt như vậy!

……

Vừa mới trong thời gian chốc lát, tin tức Diệp Vi cầm 500 vạn rời khỏi Mặc Uyên liền trở thành bí mật trên dưới công khai ở Mặc thị.

Còn có không ít người xúc động Thái Tử gia Mặc thị của bọn họ thật vất vả mới nói chuyện yêu đương, ai ngờ đối phương vậy mà là một người phụ nữ lấy tiền là có thể thu mua, cuối cùng còn nháo đến mức mọi người đều biết, mặt cũng ném đến Thái Bình Dương, cái này cũng quá thảm đi.

Cứ như vậy thảo luận vô cùng náo nhiệt cả một buổi trưa, rốt cuộc có người hỏi một vấn đề đứng đắn.

【 Diệp Vi đâu? Diệp Vi đi đâu vậy? 】

【 đúng vậy, Diệp Vi cầm tiền đi đâu vậy? Rời khỏi công ty sao? Chị gái nhỏ ở quầy tiếp tân ra đây nói một câu. 】

【 Tôi không phát hiện a, một buổi trưa tôi cũng chưa thấy Diệp Vi. 】

【 các người làm sao lại dốt như vậy chứ, lấy tính cách có thù tất báo của Mặc tổng kia, Diệp Vi đối xử với hắn ta như vậy, hắn ta có thể buông tha Diệp Vi sao? 】

【 không sai, Diệp Vi chỉ sợ là thảm, có mạng lấy tiền bị tiền lấy mất mạng a! 】

【 không biết sao, giống như tôi thấy được vở kịch ngược luyến tình thâm vừa ra, vẫn là bản cầm tù giam cầm? 】

【 Kích thích quá tôi rất thích!! 】

【……】

Tất cả mọi người bắt đầu suy đoán Diệp Vi đi chỗ nào, bởi vì đến nay cô cũng không có xuất hiện, người ở trước quầy tiếp tân nói cô không có rời khỏi công ty, một người sống lại không có khả năng vô duyên vô cớ liền biến mất, chẳng lẽ thật sự bị Mặc Uyên trói lại?

Sau khi Mặc Sĩ Tông nghe nói, ông ta cười lắc đầu: “Đứa con này của tôi, nhìn thì cũng lạnh nhạt, thật ra rất nặng tình cảm, trong mắt không chưa được một hạt cát, nếu nó thật sự để ý Diệp Vi, một khi Diệp Vi cầm tiền, bất kể như thế nào, bọn họ cũng xong rồi.”

Ông ta thấy rằng, tuy rằng Diệp Vi có chút tâm tâm cơ, nhưng xem ra còn chưa đủ, đấu với ông ta, rốt cuộc là còn chút non nớt.

Ông ta ký tên xuống ở trên một phần văn kiện cuối cùng, đứng dậy nói: “Đi thôi.”

Buổi tối còn có việc, không thể thiếu ông ta.

Ông ta một đường đi đến cửa thang máy, ai ngờ thang máy vừa mở ra, lại là Diệp Vi kéo tay Mặc Uyên đứng ở chỗ đó, cô cười khanh khách ở bên tai hắn nói cái gì, mà đứa con trai từ trước đến nay không thích người khác tiếp cận vậy mà cũng mặc cho cô làm bậy.

…… Sao có thể?

Theo lý thuyết lúc này Mặc Uyên với Diệp Vi hẳn là đang cãi nhau, rùng mình, hoặc là cái gì khác, ít nhất sẽ không giống như bây giờ, vừa nói vừa cười?

Rốt cuộc một Mặc Sĩ Tông bày mưu lập kế từ trước đến nay cũng kinh ngạc, ông ta còn có chút không phản ứng lại!

Vẫn là Diệp Vi thấy Mặc Sĩ Tông trước, cô quy quy củ củ tiến lên, lễ phép nói một tiếng: “Chào chú.”

Vốn là cô xinh đẹp, thời điểm giả bộ ngoan cũng là thật sự ngoan.

Sắc mặt của Mặc Sĩ Tông đen lên: “Diệp Vi, cô có phải quên đã đồng ý với tôi cái gì hay không? Mặc Uyên, con cho rằng người phụ nữ này là một người tốt sao? Con có biết cô ta cầm 500 vạn của ta hay không? Cô ta chính là thích tiền, ai có tiền liền đi với người đó!”

Khuôn mặt Mặc Uyên tuấn mỹ, đôi mắt đen nhánh kia đứng xa xa nhìn ông ta, có chút tối tăm, lại có chút lãnh trầm, chỉ là nhìn, cũng khiến cho lòng người sợ hãi.

Chính là Mặc Sĩ Tông cũng không thích Mặc Uyên như vậy, mỗi lần bị nhìn chằm chằm như vậy, cũng cảm giác phía sau lưng bản thân lạnh từ từ.

Diệp Vi ngượng ngùng nói: “Chú thật xin lỗi, cháu nhớ rõ, cháu không quên, quả thật cháu đã đồng ý với chú tôi, cầm tiền liền đi, tuyệt đối là cháu thật lòng, không có lừa gạt ngài.”

Mặc Sĩ Tông chất vấn nói: “Vậy hiện tại làm sao cô lại còn ở chỗ này?”

Diệp Vi gãi gãi gương mặt, cười cười nói: “Bởi vì Mặc tiên sinh cho ta một ngàn vạn, muốn tôi lưu lại, ngài xem…… Không bằng ngài lại tăng giá tiền lên, tôi liền đi?”

Mặc Sĩ Tông: “……???”

Diệp Vi: “Chú cũng là người làm ăn, cũng biết đến đạo lý giá cao thì được này, ngài xem, tuy rằng cháu không phải người làm ăn, nhưng cũng tìm ra một chút cách thứ, cháu còn có thể làm được đi?”

Mặc Sĩ Tông: “……!!!”

Cô cũng cảm thấy bản thân có năng lực tiềm tàng đó, giỏi quá!