Từ sau khi tin tức này bị tuôn ra, Mặc Sĩ Tông vẫn luôn lo lắng vô cùng.

Ông ta sợ chuyện này đối với Mặc Vũ kích thích quá lớn, trong lúc nhất thời Mặc Vũ không tiếp thu được, không thể tiếp nhận được người cha này.

Ông ta lập tức liền ra lệnh cho cấp dưới liên hệ với tòa soạn báo, không cho bọn họ xuất bản thêm bất kỳ tin tức gì có quan hệ với Mặc Vũ, còn gửi đi một văn kiện luật sư, ngay cả thảo luận về Mặc Vũ ở trên mạng cũng xoá không còn một mảnh, ông ta không muốn nghe bất cứ tin tức tiêu cực gì về Mặc Vũ.

Cái tòa soạn bào nhỏ này cũng không dám khiêu chiến với xí nghiệp Mặc thị, tin tức đã phát ra, mục đích của bọn họ đã đạt được, tiếp theo như thế nào đã không còn quan trọng.

Đương nhiên Mặc Sĩ Tông càng muốn làm rõ chính là, người phía sau bức màn làm chủ chuyện này là ai?

Ông ta không cho rằng chuyện này là một tòa soạn báo nhỏ đào ra, ông ta tự xưng là làm việc cẩn thận, về việc của ông ta với Mặc Vũ, trừ bỏ mấy người tin được ở bên cạnh không ta, căn bản là không ai biết.

Ông ta cũng không cho rằng một toà soạn báo nhỏ sẽ cam nguyện nguy hiểm bị Mặc thị nhằm vào mà đăng tin tức lên, như vậy ở sau toà báo, nhất định có người ở phía sau làm chủ tất cả.

Chỉ là sẽ là ai chứ? Những kẻ thù ông ta làm cho tức giận đó? Hoặc là người nào khác……

Dù sao bởi vì chuyện này, chọc đến công ty cổ phiếu giảm lớn, tổn thất hơn trăm triệu.

Trong lúc nhất thời ông ta cũng nghĩ không rõ, dù sao ông ta gây thù chuốc oán rất nhiều, người muốn kéo ông ta xuống ngựa, muốn nhìn ông ta bị chê cười cũng không ít, chỉ có thể kêu người đi tra.

Sau khi sắp xếp tốt tấ cả, ông ta mới vội vàng rời khỏi công ty, đi tìm Mặc Vũ.

Thẳng đến dưới lầu tiểu khu của Dương Linh Hi, trong lòng ông ta không khỏi thấp thỏm lên, ông ta bày mưu lập kế nhiều năm, sớm đã quen sắc mặt không lộ ra vui giận, đây là lần đầu tiên trong những năm gần đây, lần đầu tiên ông ta cảm thấy khẩn trương, lo lắng Mặc Vũ trách ông ta, không nhận ông ta.

Cũng may Dương Linh Hi gọi điện thoại tới nói Mặc Vũ tuy rằng thoạt nhìn rất tức giận, nhưng mà lúc này hắn đã bình tĩnh lại, hỏi bà một ít vấn đề, hiện giờ ở trong phòng nghỉ ngơi.

Mặc Sĩ Tông nói: “Hiện tại tôi đi lên không có vấn đề chứ?”

Dương Linh Hi: “Không thành vấn đề, ông lên đi, vừa lúc tôi mua đồ ăn, đợi chút mọi người cùng nhau ăn bữa cơm rau dưa đi.”

Mặc Sĩ Tông xúc động nói: “Đây là bữa cơm đầu tiên cha con bọn tôi nhận nhau, Linh Hi, cảm ơn bà, bà dạy Mặc Vũ rất tốt, hắn có dũng có mưu có đảm lược, cũng là đứa trẻ lương thiện chân thành.”

Dương Linh Hi cười cười, cũng nói Mặc Vũ vẫn luôn muốn có một người cha, đều do bà ta ích kỷ mới làm Mặc Vũ chịu nhiều ủy khuất như vậy, vốn dĩ cho rằng cả đời này đều không có biện pháp nhận nhau với Mặc Sĩ Tông, không nghĩ tới hiện tại rốt cuộc có cơ hội nhận lại cha, hẳn là hắn sẽ rất vui vẻ. Chỉ là việc này có chút đột ngột, trong lúc nhất thời hắn có chút khó tiếp thu được……

Đừng nhìn Mặc Vũ ngoài mặt rất tức giận, nhưng chờ hắn bình tĩnh lại, sẽ tiếp thu.

“Cho Tiểu Vũ một chút thời gian đi.”

“Đúng rồi, có tra được là ai tuôn tin tức ra ngoài không? Chuyện của Tiểu Vũ tôi chưa từng nói qua với người khác, ngay cả người thân trong nhà cũng không biết Tiểu Vũ là con ông, tôi không thể nghĩ được là ai đem tin tức này nói cho cho phóng viên. Thật xin lỗi, có phải cho ông thêm phiền phức hay không?”

Mặc Sĩ Tông nói: “Không có, chuyện này tôi sẽ xử lý tốt, bà không cần lo lắng. Yên tâm, tôi sẽ không để bất kỳ kẻ nào tổn thương đến con trai chúng ta.”

Dương Linh Hi yên tâm: “Được rồi, ông đi lên trước đi.”

Mặc Sĩ Tông cúp điện thoại, lại phân phó tài xế chờ ở dưới lầu, lúc này ông ta mới cầm đồ sớm đã chọn tốt muốn đưa cho Mặc Vũ, nhưng vẫn không có đem lễ vật ra, vội vàng đi lên lầu.

Chờ Mặc Sĩ Tông vừa đi, tài xế nhắm mắt lại nằm một lát mới thật cẩn thận mở to mắt, xác định Mặc Sĩ Tông thật sự đi xa, hắn ta lúc này mới lấy di động ra gọi điện thoại, sau đó đem lời Mặc Sĩ Tông vừa rồi nói qua thuật lại từ đầu tới cuối một lần.

“Đúng vậy, Mặc Vũ ở nhà, chủ tịch hiện tại lên lầu, nói là muốn ở lại cùng nhau ăn một bữa cơm.”

“Tôi hiểu rồi, tiên sinh yên tâm, tôi sẽ luôn canh ở chỗ này.”

“Vâng, có tin tức tôi liền liên hệ ngài.”

Bên kia Mặc Vũ vừa mới cự tuyệt xong yêu cầu “Tán gẫu một chút” của Diệp Vi không được bao lâu, liền nghe được tiếng Mặc Sĩ Tông gõ cửa.

Ông ta đứng ở ngoài cửa, âm thanh trước sau ôn hòa như một, giống như trưởng bối hiền từ có thể bao dung hắn tùy hứng hồ nháo: “Tiểu Vũ, là ta.”

Mặc Vũ ném di động, hắn có chút xấu hổ, trong lúc nhất thời thân phận hai bên cũng thay đổi, hắn do dự một lát, cuối cùng vẫn là không có đi mở cửa. Hắn không biết nên đối mặt với ông ta như thế nào.

Không đầy một lát, Dương Linh Hi cũng tới gõ cửa: “Tiểu Vũ, đi ra ăn cơm, hôm nay làm thịt kho tàu con thích nhất.”

Mặc Sĩ Tông nói: “Tiểu Vũ khẩu vị thật giống tôi, đều thích ăn thịt kho tàu bà kho.”

Dương Linh Hi nói: “Nó từ nhỏ đã thích ăn cái này, mỗi lần giận dỗi với tôi, liền bắt tôi phải làm thịt kho tàu cho nó ăn, bằng không sẽ không để ý đến tôi.”

Mặc Sĩ Tông không khỏi cười, nghĩ đến ông ta bỏ lỡ rất nhiều thời gian của Mặc Vũ, tiếc hận nói: “Đáng tiếc tôi không có cùng bà cùng nhau nuôi Tiểu Vũ lớn lên……”

“Không sao cả, về sau có rất nhiều thời gian.”

“Yên tâm, về sau tôi sẽ không rời bỏ mẹ con hai người nữa.”

“Ừm.”

Cách một cánh cửa, Mặc Vũ nghe được tâm trạng phức tạp, khi còn nhỏ hắn vẫn luôn muốn giống như những đứa bạn khác, có cha, thậm chí còn vì cái này mà cáu kỉnh với mẹ hắn, nháo đến cuối cùng hai người đều không vui, mẹ hắn còn thường xuyên trốn đi khóc. Sau đó dần dần lớn lên, hiểu chuyện, hắn hiểu được gia đình mình không giống những gia đình khác, hắn không có cha, chỉ có mẹ.

Từ đó về sau, hắn liền không còn nói muốn có cha nữa.

Nhiều năm như vậy, hắn đã quen việc không có cha, cũng có thể tiếp nhận chuyện bản thân không có cha này, nhưng cha hắn vậy mà lại xuất hiện, ở thời điểm hắn không nghĩ đến nhất, không hề báo trước mà xuất hiện.

Rõ ràng hắn nên cao hứng mới đúng, trong lòng lại cảm thấy có chút gì đó, làm hắn không có biện pháp vui vẻ nhận người cha này.

Hắn trốn vào trong chăn, lăn vài cái ở trên giường, di động còn đang leng keng vài cái không ngừng, không cần xem cũng biết là tới chúc mừng hắn cuối cùng cũng tìm được cha ruột, chúc mừng hắn rốt cuộc hòa hợp nhận lại cha.

Hắn phiền đến muốn ăn cũng không vào, ai cũng không muốn phản ứng.

Ngay cả Miêu Thư Nhã nhắn tin đến, hắn cũng không có phản hồi.

Cẩn thận nghĩ lại, hắn trở về liền trả lời Diệp Vi, tuy rằng hai người nói chuyện cũng không có vui vẻ, hắn vốn dĩ rất tức giận sau đó càng tức giận.

……

Bên này Diệp Vi không hẹn được Mặc Vũ vô cùng thất vọng, nhưng mà không sao cả, cô muốn gặp Mặc Vũ vẫn là có cơ hội, hắn không có khả năng sẽ tránh mãi trong nhà không ra, chỉ cần ra cửa, cô luôn có biện pháp nhìn thấy hắn.

Làm nữ phụ ác độc, không đạt mục đích thề không bỏ qua chính là phẩm chất cơ bản.

Bởi vì cái này, Diệp Vi mỗi ngày ưu sầu nhìn trời ở bên hồ nước đều biến thành lén lút ở trong phòng nhắn tin.

Nhưng mà Mặc Vũ đối xử với cô rất là lạnh nhạt, lúc trước cô đối xử với hắn như thế nào, lúc này hắn liền đối xử với cô như vậy, suy nghĩ thông minh rất có đất dụng võ, khiến cô ngay bả biện pháp nắm bắt hắn cũng không có.

Đối với hành động của cô Mặc Uyên tự nhiên rõ ràng, Diệp Vi tất nhiên cũng biết là Mặc Uyên biết, đương nhiên cô còn phải coi như Mặc Uyên không biết, cho nên làm gì cũng phải lén lút mà làm.

Hôm nay cô lại tránh ở trong phòng vẫn luôn không đi ra ngoài, thời điểm Mặc Uyên trở về, bác quản gia liền báo với hắn ta hành tung một ngày của Diệp Vi: “Buổi sáng sau khi ăn cơm xong Diệp tiểu thư lại về phòng ngủ một lát, 10 giờ đi qua cạnh hồ nước ngồi một giờ, sau đó lại về phòng, 12 giờ xuống lầu ăn cơm, một lúc sau cô ấy nói muốn ngủ trưa, kêu chúng tôi đừng làm ầm ĩ tới cô ấy. Sau đó liền không còn có xuống dưới lầu. Không có nói chuyện cô ấy muốn đi ra ngoài dạo phố.”

Con chó vây quanh hắn ta lại nhảy lên kêu, vô ưu vô lo, vô cùng vui vẻ.

Mặc Uyên sờ sờ đầu chó lông xù xù, nhướng mày nói: “Vẫn luôn ở trong phòng?”

Bác quản gia nói: “Đúng vậy, chưa từng đi ra.”

Mặc Uyên cởi áo khoác ném tới một bên, nói: “Tôi đi xem.”

Hắn ta muốn lên lầu, đem một quả cầu nhỏ màu vàng nén ra sau viện, con chó vui vẻ đến mức ngao ô ngao ô đuổi theo, một ngụm ngậm chắc chạy trở về, chạy một nửa nó bắt đầu đảo quanh đầy đất, một đôi mắt chó ục ục chuyển, không thấy tiểu chủ nhân!

Nó tìm một lát không tìm được người, đầu óc chó không quá linh hoạt của nó liền đem tiểu chủ nhân quên đi, ngậm cầu cầu chơi vui vẻ ở trong phòng.

Mặc Uyên đứng tại cửa phòng Diệp Vi, hắn ta đứng một lát, trong phòng im ắng, cái gì cũng không nghe được.

Hắn ta gõ cửa trước: “Vi Vi, Vi Vi?”

Qua một hồi lâu, hắn ta mới thấy Diệp Vi kinh hoảng chạy ra mở cửa, vẻ mặt kinh hỉ nhìn hắn, giấu điện thoại ở phía sau: “Mặc tiên sinh, ngài đã về rồi.”

Ánh mắt người đàn ông đen như mực nhìn chằm chằm cô, cặp mắt kia không có chút độ ấm nào, như là đang thẩm vấn phạm nhân, lại như là đang quan tâm cô, khiến người ta triệt để không nhìn thấu, “Nghe nói cả một buổi chiều em đều ở trong phòng không có ra ngoài, làm sao vậy, có phải thân thể không thoải mái hay không?”

Tròng mắt Diệp Vi xoay chuyển, thuận theo hắn nói: “Là có chút đau đầu, nhưng mà ngủ một buổi trưa, hiện tại khá hơn nhiều.”

Mặc Uyên sờ sờ cái trán của cô: “Có thể là bị cảm hay không, để bác sĩ đến xem cho em một chút?”

Ngón tay người đàn ông lạnh băng, sờ trên trán cô, chạm vào cô run lập cập, chỉ cảm thấy sau lưng chợt lạnh, giống như bị đồ vật quỷ quái gì bám vào người, phản xạ có điều kiện lui về sau, “Không cần, em đã không có việc gì, không cần phải phiền toái như vậy……”

Mặc Uyên cưỡng ép đến mức vốn không cho cô cự tuyệt: “Nghe lời.”

Diệp Vi chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời: “Cảm ơn Mặc tiên sinh, Mặc tiên sinh ngài thật tốt.”

Rất nhanh, Mặc Uyên đã kêu một bác sĩ gia đình tới xem bệnh cho Diệp Vi, nhưng Diệp Vi vốn dĩ không bệnh, có thể nhìn ra bệnh mới là kỳ quái.

Nhưng mà bác sĩ vậy mà nói cô quả thật có chút cảm mạo, còn cho cô thuốc uống hai ngày thuốc?

Diệp Vi phải uống thuốc:……

Cơm chiều buổi tối cũng lấy thanh đạm làm chủ, nhạt đến nỗi ngay cả chất dầu cũng không nhìn thấy.

Mắt Diệp Vi nhìn nhìn Mặc Uyên trước mặt, dường như hắn ta đối với đồ ăn cũng không có quá nhiều yêu cầu, bất kể trên bàn là thịt cơm cá hay cháo trắng rau xào, hắn ta cũng ăn mà mặt không đổi sắc, một chút cảm xúc phập phồng cũng không có.

Đây mới là vui giận không lộ ra chân chính, khiến người ta đoán không được hắn ta nghĩ gì.

Hơn nữa cô phát hiện Mặc Uyên là thật sự giả bộ, hai ngày trước khi thân phận Mặc Vũ lộ ra ánh sáng hắn ta còn biểu hiện thật sự bình tĩnh, lúc Mặc Vũ trở lại công ty đi làm, hơn nữa ở trên một hội đồng quản trị, sau khi Mặc Sĩ Tông tự mình đem Mặc Vũ giới thiệu cho mọi người, rốt cuộc hắn ta mới biểu hiện không bình tĩnh ―― mỗi lần hắn ta về đến nhà, đều sẽ biểu hiện cảm xúc âm trầm, bình thường lời cũng không nói với cô vài câu, không phải ở thư phòng chính là ở phòng ngủ.

Có một lần hắn ta thậm chí còn đem thư phòng đập cho nát nhừ, ngay cả cái bàn cũng đi theo thay đổi một đám.

Không chỉ có như thế, Mặc Uyên sẽ còn thâm trầm nhìn cô nói: “Em cũng hối hận đi?” Diệp Vi chớp đôi mắt đặc biệt chân thành nói: “Không có.”

“Không có hối hận sao? Vì sao không hối hận?”

“Mặc tiên sinh ngài tin tưởng em, em thật sự không có hối hận!”

“Vì sao?”

“Bởi vì em thích ngài a.”

Mặc Uyên nhìn chằm chằm cô, đột nhiên lại cười, vuốt đầu cô nói: “Tất cả mọi người thích đứa con hoang kia, ngay cả cha tôi cũng thích hắn, làm cái gì cũng mang theo hắn, thậm chí ngay cả Mặc thị ông ta cũng muốn đưa đến trước mặt đứa con hoang kia! Không phải em cũng thích hắn sao?”

Tròng mắt Diệp Vi xoay chuyển, ôm cánh tay Mặc Uyên lòng đầy căm phẫn nói: “Chú ấy thật quá đáng, sao lại có thể đối xử với ngài như vậy? Mặc tiên sinh ngài đừng khổ sở, em tin tưởng chú ấy sẽ không lãnh khốc vô tình như thế.”

Mặc Uyên lắc đầu, không nói thêm gì nữa.

Hơn nữa người hầu còn truyền ra tin đồn Mặc Vũ sắp thay thế Mặc Uyên, rốt cuộc Mặc Sĩ Tông yêu thích Mặc Vũ rõ như ban ngày, ông ta tự mình mang theo Mặc Vũ tham dự hội đồng quản trị, tiệc rượu, để bày tỏ ông ta đối với Mặc Vũ rất coi trọng, mà ông ta từng đối đãi như thế với Mặc Uyên sao? Không có, ai không biết quan hệ cha con giữa Mặc Uyên với Mặc Sĩ Tông mười phần lạnh lẽo cứng rắn a?

Điều này chứng minh cái gì, điều này chứng minh Mặc Sĩ Tông xem trọng đứa con riêng kia!

Quen mượn gió bẻ măng(*), đã bắt đầu lấy lòng Mặc Vũ.

(*) Quen mượn gió bẻ măng: ví hành động cơ hội, lợi dụng tình thế để mưu lợi cho mình.

Làm nữ phụ ác độc cực phẩm, Diệp Vi cũng ngồi không yên, rốt cuộc cô dựa vào danh nghĩa đi dạo phố rồi tìm Mặc Vũ.

……

Gần đây Mặc Vũ thật sự là sắp bị Diệp Vi làm cho tức chết, mỗi ngày hắn đều có thể thu được vài cái tin nhắn Diệp Vi phát tới, có đôi khi còn sẽ nhận được điện thoại hỏi thăm của cô, hỏi cô có chuyện gì, liền nói là quan tâm hắn, ha hả, quan tâm hắn? Là tới quan tâm thân phận của hắn đi.:)

Hôm nay Diệp Vi lại nhắn tin cho hắn, còn hẹn hắn gặp mặt ở quán cà phê bên cạnh công ty.

Mặc Vũ không chút nghĩ ngợi liền từ chối: Không gặp, chúng ta không có gì cần nói.

Diệp Vi: Em sẽ chờ anh, bất kể bao lâu, em cũng nguyện ý chờ.

Mặc Vũ: A, cô một mình đến gặp tôi, không sợ Mặc Uyên sẽ tức giận?

Diệp Vi:???

Diệp Vi: Vì sao Mặc Uyên sẽ tức giận?

Mặc Vũ: Cô đừng giả ngu, cô biết tôi đang nói cái gì.

Diệp Vi: A Vũ, anh không tới gặp em sao?

Mặc Vũ:……

Quên đi, hắn cần thiết nói rõ ràng với Diệp Vi, bằng không lại tiếp tục dây dưa, chính hắn cũng phiền.

Cho nên vào lúc giữa trưa, hắn liền đi gặp Diệp Vi.

Lúc đó Diệp Vi mặc một thân váy dài màu trắng thắt lưng, tóc dài xõa trên vai, trang điểm tinh xảo, xinh đẹp đường hoàng, xinh đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Lúc cô nhìn thấy hắn, liền lộ ra một khuôn mặt tươi cười: “A Vũ nơi này, em biết anh sẽ không sẽ cam lòng không để ý đến em.”

Mặc Vũ: “……”

Hắn lạnh mặt đi qua, không biết vì sao, hắn nhìn thấy Diệp Vi như vậy trong nháy mắt cho là bọn họ trở lại lúc trước, trong lòng hắn run lên, không được, hắn không thể lại bị cô lừa gạt.

Hắn đi qua ngồi xuống, hung ác quyết tâm không nhìn Diệp Vi, nói: “Diệp Vi, tôi tới không có ý khác, cô đừng hiểu lầm, tôi chỉ là hy vọng cô về sau không cần lại tìm tôi nữa, chúng ta kết thúc. Đã sớm kết thúc.”

Diệp Vi khổ sở nhìn hắn: “A Vũ, anh nhất định phải đối xử với em như vậy sao? Em cho rằng chúng ta còn có thể làm bạn bè.

Mặc Vũ cười lạnh một tiếng: “Diệp Vi, chúng ta biến thành như hôm nay vậy chẳng lẽ không phải bởi vì cô sao?”

Diệp Vi muốn giải thích: “ Em……”

“Được rồi cô đừng nói nữa!” Mặc Vũ trực tiếp ngắt lời nói, “Tôi chỉ muốn nói những lời này. Cô đừng lại tới tìm tôi, về sau tin nhắn của cô tôi sẽ không phản hồi, điện thoại cũng sẽ không nhận.”

Hắn nói xong việc này, đứng lên liền muốn đi, mặc cho Diệp Vi vô cùng đáng thương nhìn hắn, hắn cũng không để ý tới.

Ai ngờ hắn mới xoay người, vậy mà thấy Mặc Uyên xuất hiện ở cửa quán cà phê, Tiết Chiếu đẩy cửa quán cà phê cho hắn, hắn ta mặc một thân âu phục phẳng phiu, thân hình gầy ốm, khuôn mặt âm trầm, chống gậy từng bước một đi đến.

!!

…… Mặc Uyên?!

Làm sao hắn ta lại ở chỗ này?

Mặc Vũ biết, khẳng định Mặc Uyên biết chuyện giữa hắn với Diệp Vi, thời gian này lại trùng hợp như vậy xuất hiện ở chỗ này, chẳng lẽ là tới bắt gian?

Bản thân Mặc Vũ ngược lại cũng chẳng lo lắng gì, dù sao hắn không thẹn với lương tâm, cho nên không có gì đáng sợ. Hắn vô ý thức nhìn về phía Diệp Vi, quả nhiên thấy bộ dáng vẻ mặt hoảng loạn lại khẩn trương của Diệp Vi.

Mặc Uyên đi tới, hắn ta cũng không thèm nhìn tới Mặc Vũ, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm Diệp Vi: “Em không phải nói đi dạo phố sao, làm sao lại ở chỗ này?”

Mặc Vũ tiến lên một bước giải thích nói: “Cậu đừng hiểu lầm, chúng tôi không có gì, tôi đi ngay đây.”

Mặc Uyên: “Câm miệng.”

Mặc Vũ sờ sờ cái mũi, không nói lời nào.

Mặc Uyên liếc Diệp Vi, cặp mắt đen như mực kia nhìn không ra một chút cảm xúc, nhưng là người hiểu rõ hắn ta liền biết, hắn ta đang tức giận: “ Em nói, em vì sao lại ở chỗ này?”

Diệp Vi đứng lên, cẩn thận giải thích nói: “Em, thật ra là em tới gặp anh trai tương lai……”

Mặc Vũ: “……?”

Mặc Uyên: “……?”

Diệp Vi nhìn về phía Mặc Vũ, cho hắn một ánh mắt sai khiến, nói: “Đúng không, anh trai, em là em vợ tương lai của anh.”

Mặc Vũ: “……??”

Mặc Uyên: “……??”

Diệp Vi: “Anh cho rằng tôi nghĩ như vậy a? Thật ra không phải, tôi nói cho anh biết, chuyện tốt như vậy anh nghĩ cũng đừng nghĩ, tôi với Mặc tiên sinh vĩnh viễn cũng sẽ không nhận anh.”

Mặc Vũ: “??!!”