Anh cầm tay cô giữ cho cô không xé áo mình, tay anh khi chạm vào cô nó như một tảng băng làm hạ đi nhiệt cơ thể cô,cô kéo tay anh lại lòng mình rồi rúc rúc theo cánh tay để đến gần anh.

Anh phải vừa lái xe vừa để ý cô cứ muốn xông vào người anh, cả trận đường đi anh như bị cực hình.
Xe vừa dừng trước cửa,anh bế cô vào nhà,chú Tư và bác sĩ Phong đã đợi sẵn, anh bế cô thẳng vào phòng đặt cô lên giường để bác sĩ khám và chích thuốc cho cô.Khi bác sĩ khám thì Hữu Minh cũng gọi đến thông báo thuốc này không quan hệ không giải được, anh hỏi:
- Thế em họ anh sao rồi,nó tính như thế nào?
Hữu Minh chỉ nói với anh cả:
- Nếu có chuyện đó xảy ra,em sẽ chịu trách nhiệm với Lan Anh,anh cả cứ yên tâm giao em ấy cho em, em sẽ không phụ lòng cô ấy.
Nghe cậu em út nói vậy anh cũng biết được tình trạng của Bé con sẽ giống em họ mình, anh nhăn chân mày suy nghĩ,vì anh luôn muốn mọi thứ được bắt đầu sau khi cưới chứ không phải như thế này, anh đi đi lại lại ngoài cửa phòng mình, do tiếng động với phát sinh chuyện làm Khánh Dũng còn đang ngáp ngắn ngáp dài đi qua:

- Anh Hai có chuyện gì vậy, sao anh lại đứng ở đây.
Nghe tiếng em trai nói,anh quay sang nhìn rồi mới kể cho nó nghe mọi chuyện,nghe xong Dũng quay nhìn vào cánh cửa rồi hỏi anh:
- Nếu như theo lời nhóc Minh nói thì anh quyết định thế nào, nói thật anh chị cũng sắp cưới rồi có quan hệ trước hay sau cũng như nhau thôi,hơn nữa khéo nhờ thế anh không phải lo mất chị dâu.nhưng mà anh cũng lên hỏi ý chị, không ngày mai chị tỉnh táo suy nghĩ lại có thiến anh không thì em không biết được nha.

Dũng vỗ vỗ vai anh rồi đi về phòng mình,vì anh biết có ở lại cũng không giải quyết được gì.Có chuyện gì vẫn có anh hai đứng ra gánh vác,còn anh thôi ngủ tiếp cho phẻ.

Lúc này điện thoại của mẹ Lan Anh điện lại:
- Alo, Duy hả con, dì hỏi con chút, có phải Lan Anh với Bé Thanh đang ở chỗ con không, dì sợ em con nói dối vì nãy số con bé gọi không phải số của nó hay của bé Thanh mà số lạ.


Dì không yên tâm gọi cho con hỏi lại cho chắc.
- Dạ em đang đi mua đồ với Hữu Minh,chắc nó lấy điện thoại Hữu Minh điện cho dì, chứ điện thoại em còn ở trên xe con, dì cứ yên tâm đi ngủ đi,dù sao em cũng tốt nghiệp rồi cho em ở chỗ con chơi 2,3 hôm sẵn đợi nhỏ Chi về nước chơi cùng luôn
Bà nghe anh nói thế thì yên tâm cúp máy.Anh liền nhắn tin cho Hữu Minh:
- Mai chở Lan Anh đến nhà ngoại ô của anh.
Rồi anh bỏ điện thoại vô túi,lúc này bác sĩ Phong cũng đã khám cho cô xong, bác sĩ kêu anh vào nói:
- Chú nói thật nhé, thuốc chú tiêm cho con bé rồi nhưng không có tác dụng,hơn nữa không phải hai đứa sắp cưới sao, lôi bắt chú chạy một mạch đến đây chỉ là thuốc không tác dụng mà con mới là thuốc có tác dụng thôi, Hai đứa tự xử lý đi, có điều hôm sau cũng phải uống chút nước mát cho không bị mất nước vì mồ hôi do thuốc nên sẽ dễ bị khô cổ với chóng mặt,chú để sẵn mấy gói bù nước pha cho con bé uống nhé.

Thôi chú đi kiếm phòng ngủ đây,giờ khuya quá rồi,chắc con không đuổi chú đi về đấy chứ.
Anh chưa kịp nói gì thì bác sĩ Phong đã bước ra khỏi phòng,đóng cửa lại.Ông kêu chú Tư dẫn mình đi vào phòng khách ngủ và còn nhắc sáng kêu vợ chú Tư nấu ít cháo cho con bé ăn.

Ông cũng nhắc từ giờ đến sáng mai đừng kiếm cậu chủ của mình làm gì coi chừng phá hư chuyện tốt lại bị cậu chủ thì mệt à..