Một buổi sáng tháng 3, năm 2013, ánh mặt trời sáng sớm xuyên qua rèm cửa, chiếu đến giường lớn trong phòng, cô tỉnh lại, sau đó liền mở to mắt, nhìn chằm chằm trần nhà.

cô tên Khúc Nghệ, đêm qua cô đã mơ một giấc mơ, ở trong mộng, cô từ lúc ban đầu kinh ngạc, sợ hãi, đến mờ hồ, tuyệt vọng, cuối cùng trở nên kiên định mà chấp nhất.Khương Trí ở phòng bếp làm xong bữa sáng, liền đi vào phòng ngủ gọi cô rời giường ăn cơm sáng, phát hiện hôm nay cô cư nhiên không cần anh gọi mà đã tự tỉnh, nhưng ánh mắt cứ ngơ ngác nhìn thẳng, không giống người vừa mới tỉnh ngủ, liền nói:- Làm sao vậy, tỉnh rồi còn không tời giường, một hồi sẽ không kịp đi làm rồi.- Chồng à……m thanh kéo dài, lòng cô có chút bàng hoàng, trong giọng nói liền mang theo một ít mềm mại mất tự nhiên.- Em thật là khó chịu, hôm nay em muốn xin nghỉ.Từ trước đến nay cô đều gọi Khương Trí là “Lão Khương, lão Khương”, chỉ có lúc muốn làm nũng với anh, thì mới gọi anh là "chồng”, anh nói gọi như vậy quá buồn nôn, đều là vợ chồng già rồi, để cho người khác nghe thấy thì mất mặt.


Lại nói mỗi lần Khương Trí vừa nghe thấy cô gọi “chồng”, liền cảm giác mí mắt giật giật, kinh hồn táng đảm, cho nên cô muốn là gọi, quá may mắn là thể xác và tinh thần anh đều khỏe mạnh.- Ai bảo tối hôm qua em xem tiểu thuyết muộn như vậy, lại không phải đứa nhỏ, còn tin tưởng trọng sinh trong tiểu thuyết a, mạt thế a, thật là.Khương Trí nhìn đôi mắt cô có chút ửng đỏ, lải nhải nói.- Lão Khương, anh bớt tranh cãi a, em khó chịu muốn chết.Cô dùng đôi mắt không lớn trừng mắt nhìn Khương Trí, không thể ôn nhu được nữa a.- Được, được, được, em là lão đại, được rồi đi.Anh sờ sờ trán cô, xem có phát sốt không, hẳn là không có chuyện gì.- Vậy em ngủ thêm chút đi, anh đi gọi điện thoại xin nghỉ cho em.

Cơm anh để trong nồi, lát hâm nóng lại là có thể ăn, một lát anh đưa con đi học.Nói xong, Khương Trí liền kéo chăn lại cho cô, rồi đi ra ngoài.

cô biết, Khương Trí là một người lạnh nhạt, trừ bỏ cô cùng con trai, còn lại ngay cả đối với người nhà hắn cũng nhàn nhạt.- n.Cô ừ một tiếng, lật người vùi mặt vào chăn bông.Kỳ thật hôm nay cô còn có 2 tiết, nhưng hiện tại cô thật sự không muốn đi đâu, chỉ muốn ở nhà, hảo hảo suy nghĩ một chút, trong đầu còn có thêm một vài ký ức.Đêm qua cô đã mơ một giấc mơ rất dài, dài đến 5 năm, ở trong mộng cô thấy được mạt thế, là mạt thế thật sự, từ động đất, sóng thần, bệnh tật đến hồng thủy, hạn hán, trời đông giá rét, đi tới từng bước một, cô thật sự có chút không tin tưởng được, thiên nhiên thật là đáng sợ, là thứ mà không phải nhân loại có thể ngăn cản.

Ở trong mộng, cô tựa như một u linh, một vãn khách qua đường, phiêu đãng trong không trung, người khác không nhìn thấy cô, nhưng cô lại có thể nhìn thấy những con người đang đói khát, rét lạnh, ở trong đau khổ mà giãy giụa, cô thấy được anh em ruột bởi vì một ngụm đồ ăn mà vung tay đánh nhau; thấy được người một nhà vốn dĩ hòa thuận ấm áp nhưng bởi vì một ngụm nước mà thê ly tử tán; cũng thấy được một người kiêu ngạo lại ác liệt, trong hoàn cảnh tàn khốc mà đánh mất tôn nghiêm; cô thấy được đất đai vì khô hạn mà rạn nứt; nhìn thấy những khu rừng rậm bởi vì nóng bức mà ánh lửa tận trời; thấy được tuyết đã chặt đứt đường dây điện; thấy được người già vì lạnh mà bị đông chết ở trong nhà, cô thấy được một người đang chết đi ở trước mặt cô.

Cô cảm giác phi thường tuyệt vọng, cô sợ hãi, cô muốn đi nhìn xem người nhà của cô thế nào, cô muốn đi tìm lão Khương, nhìn xem con trai cô.


Nhưng cô càng sốt ruột càng tìm không thấy, cô bay trong không trung, nơi nơi tìm kiếm, ở trong mộng hô to, ở nơi nào, ở nơi nào, ở nơi nào a! Cô nhìn đến phía trước đen nghìn nghịt một mảnh, cô liền nhanh chóng bay tới, chờ tới trước mặt, cô mới biết được, đó là một mảnh châu chấu, chúng nó múa may cánh, giương hàm răng sắc nhọn, hướng cô mà đánh tới, cô không chỗ có để trốn, trơ mắt nhìn chúng nó từ xuyên qua thân thể cô, cái này đối với cô mà nói thì quá chấn động, cô liều mạng thét chói tai, liều mạng thét chói tai.Mộng tỉnh.

Khi cô mở mắt, một hồi lâu sau ý thức mới khôi phục, tình cảnh trong mộng lại giống như ký ức thuộc về cô vậy, khắc thật sâu vào trong đầu cô.Đem mặt gắt gao chôn ở chăn trung, nước mắt liền rơi xuống, cô gắt gao ôm lấy chăn, thề nhất định phải bảo hộ con trai thật tốt, người nhà của cô, cho dù là ở mạt thế, cô cũng muốn người nhà của cô có thể ăn no mặc ấm, có thể hảo hảo tồn tại.Lúc Khương Trí đi vào phòng ngủ lần nữa, liền thấy cô còn vẫn duy trì tư thế như cũ, vội tiến lên đem thân hình mượt của cô ôm vào trong lòng ngực.- Làm sao vậy, thật sự không thoải mái sao?Khương Trí đẩy đẩy mắt kính.- Không có.Cô nước mắt lưng tròng nhìn Khương Trí.- Vậy em khóc cái gì, đôi mắt đều đỏ lên.Khương Trí giơ tay xẹt qua đôi mắt cô, hơi mang sủng nịch nói:- Đã bao lớn rồi, còn giống như con trai, cũng không sợ mất mặt.Khương Trí không phải một người sẽ nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng lúc này, trong lời nói của anh bao thương tiếc với cô.Cô hít hít cái mũi, hít sâu một hơi, một phen ôm lấy Khương Trí, như hạ quyết tâm rất lớn, nói:- Chồng, em nói tối hôm qua em mơ thấy tận thế sắp tới, anh tin tưởng em sao?Nói xong, tồi liền nhìn chằm chằm Khương Trí không chớp mắt.

cô biết Khương Trí sẽ không tin, là một người bình thường sẽ không thể tin vào chuyện không có căn cứ này.Quả nhiên, Khương Trí ngẩn ngơ, theo phản xạ tính vỗ vỗ đầu cô, bất đắc dĩ nói:- Được, được, được, anh tin tưởng, anh tin tưởng.Cô nhìn ra Khương Trí nói cho có lệ, trong đôi mắt hồng hồng, nước mắt rớt xuống thành chuỗi.


Này đã dọa Khương Trí muốn hỏng.- Vợ à, về sau không thể đọc truyện mạt thế nữa a, em xem 2012 qua rồi, quốc gia cũng đã bác bỏ tin đồn, thật sự không có tận thế, kia đều là tiểu thuyết, là nói bừa, không, không, không, là nghệ thuật a.

Về sau coi trọng sinh, xuyên qua thôi biết không.Trong mắt Khương Trí một mảnh ấm áp, ôm cô mà dỗ dành, hy vọng vợ anh không nghĩ linh tinh.Ai, anh cảm thấy làm chồng thật không dễ dàng a, trừ bỏ phải lao tâm lao lực uy đút vợ ăn no các loại nhu cầu, còn phải để í hỉ nộ ái ố của vợ, yêu vợ thì yêu cả sở thích của vợ, anh cũng bị vợ bắt nhìn vài cuốn tiểu thuyết, cái gì xuyên đến cổ đại câu cái người hoàng đế liền làm Hoàng Hậu, cái gì trọng sinh tới khi còn nhỏ làm giàu, cái gì mạt thế tới, virus tràn lan, tang thi khắp nơi, dị năng bay đầy trời, anh cảm thấy quá không đáng tin cậy.- Lão Khương, em thật sự mơ thấy mạt thế.Cô hơi chần chờ một chút, lại mở miệng nói:- Em nằm mơ thấy một nơi trống trải, xanh thẳm, hình như là không gian, nếu không chúng ta thử xem, có thể đi vào hay không……Nói liền bắt lấy tay Khương Trí, trong lòng mặc niệm đi vào, không gian bốn phía vặn vẹo một trận, hai vợ chồng cô liền biến mất tại chỗ..