Đến cuối cùng Vân Sam vẫn đi trể, cô chạy như bay và công ty bay giờ đã là 6h59, thang máy bên ngoài có không ít người đứng đợi, cô hối hận khi lúc nãy đứng nói chuyện với mấy dì tập thể dục ở bên ngoài công viên, nhưng cũng không thể trách được nha.

Chuyện của bọn họ nghe còn cuốn hút Vân Sam hơn những chuyện tình cảm trên truyền hình rất nhiều.

Muốn bao nhiêu kích thích đều có, những câu chuyện qua miệng những dì đó đều kích thích như xem phim bom tấn vậy.

Cô nhìn hàng dài nhân viên nhân viên đợi thang máy mà trong lòng phát sầu.

Vân Sam nhìn thang máy trống bên cạnh không nói hai lời mà đi vào, cô không để ý đến những ánh mắt bắn về phía này, ấn thang may lên tầng.

- Người đó là người mới hả? Sao lại không biết quy tắc như vậy, thang máy chuyên dụng của chủ tịch mà cũng dám đi.

Người bên cạnh nghe vậy liền đẩy vai người mới nói một cái.

- Cô muốn chết à? Hay chê chỗ này lương quá nhiều? Người ta là vợ sắp cưới của Cố Tổng báo chí đưa tin rần rần như vậy mà cô không xem à?
- Đúng đó, người ta như vậy là đang muốn công khai rồi, đi thang máy có là gì, có khi cả hai sống cùng luôn rồi.

Vân Sam vẫn không hay biết gì, tung tăng đi đến bàn làm việc.


Hôm qua cô đã đề nghị chuyển qua ban khác để làm, nhưng Cố Phong không đáp ứng ngay còn nói phải xem xét lại.

Nếu ban khác có thiếu nhân sự thi Vân Sam sẽ đảm nhận vị trí đó.

Cô vui vẻ mà đi pha cà phê đem vào phòng chủ tịch, mấy hôm trước Đào Ân đã nói với Vân Sam mỗi sáng sẽ phải pha cà phê hoặc trà đem vào cho Cố Tổng, tài liệu phải soạn sẵn chờ hắn đến phải đem vào ngay.

Bên trong phòng Cố Giang lúc này không có ai, cô vui vẻ bật điều hoà, đặt ly cà phê lên bàn, bên trên lung tung những tờ văn kiện Vân Sam lau dọn một lần thì xoa xoa eo.

Dạo này sức khoẻ của cô yếu đi rất nhiều, nếu là bình thường Vân Sam quét dọn một chút như này eo cũng không đau tay chân như sắp mất hết sức vậy, còn buồn nôn, cô cảm thấy như mấy năm qua không bệnh nên bây giờ dồn lại bị một lần.

Lúc Vân Sam đi ra ngoài vừa lúc chạm mặt Cố Phong, mặt Vân Sam lúc này rất nhợt nhạt như chỉ cần đẩy nhẹ một cái liền ngất.

Cố Phong hơi chau mày.

- Cô bị bệnh?
Cô nghe hỏi thì hơi gật đầu.

- Tôi đáng lẽ hết bệnh rồi nhưng mà dọn xong mấy tờ văn kiện anh quăng lung tung tôi liền muốn bệnh, ở trên ghế cũng có ở gần chỗ để rác cũng có.

Tôi không biết anh muốn quăng đi hay làm rơi nên tôi xếp lại cho anh rồi.

Vân Sam nói một câu dài như vậy liền thở dốc.

Hắn không thể xem như không thấy.

- Tôi đưa cô đến bệnh viện khám, hai ngày nữa công ty sẽ có kiểm tra sức khoẻ nhân viên cứ coi như cô được làm trước.

Vân Sam muốn nói gì đó liền bị Cố Phong cắt ngang.

- Tiền tôi sẽ trả.


Cô đợi nãy giờ cũng chỉ muốn nghe câu này thôi, nếu hôm nay hắn không đề nghị đưa đi khám thì Vân Sam cũng sẽ tự đi.

Nhưng mà bây giờ đã có người đưa còn không tốn tiền có ngu mới không chịu nhận, dù gì cô như vậy cũng tại dọn căn phòng bừa bộn của hắn.

Lúc hai người đi dưới sảnh không có bao nhiêu nhân viên đi qua lại, vừa mới vào làm không có việc bọn họ không được đi lung tung ở Cố Thị cũng không nuôi những kẻ lười.

Cố Phong lái xe đến một bệnh viện tư nhân, bên trong rất yên tĩnh nhưng lại rất đông bệnh nhân nhưng ai ai cũng đều lịch sự không gây ra tiếng động lớn, bước chân cũng nhắc lên cao.

Hắn trực tiếp đẩy cửa một văn phòng mà đi vào, bên trong người con trai có khuôn mặt rất giống với Tử Hào, chỉ là không mang vẻ phong lưu mà là vẻ nghiêm cẩn, chính trực khuôn mặt đều toát lên vẻ trải đời.

Người này là trưởng khoa ở đây Tử Chương, cũng là anh trai của Tử Hào, tuy là hai anh em nhưng lại khắc nhau như lửa với nước, Tử Hào xem anh trai mình là kẻ nhàm chán, cả ngày chỉ biết làm việc không khác gì robot được lập trình sẵn.

Còn Tử Chương xem em trai mình là kẻ ăn chơi trác táng cả ngày chỉ biết đi trêu cô này rồi đến cô khác.

Chính là loại người Tử Chương ghét nhất.

Tử Chương nghe tiếng mở cửa liền ngẩn đầu lên nhìn.

- Hôm nay Cố Tổng tự mình đến đây chắc trời sẽ mưa đỏ.

Cố Phong né qua một bên để cậu thấy Vân Sam phía sau.


- Cậu đi kiểm tra tổng quát cho cô ấy một chút.

Tử Chương mờ mịt nhìn cô.

- Không phải hai hôm nữa tôi sẽ để làm kiểm tra tổng quát hết cho nhân viên của cậu hay sao? Hôm nay sao lại ưu ái nhân viên như vậy.

Tuy ngoài miệng cậu nói như vậy nhưng vẫn đứng dậy dẫn người đi kiểm tra.

Vân Sam đột nhiên thấy căng thẳng, tim gần như sắp nhảy ra ngoài mà chạy vòng vòng bệnh viện vậy.

Tử Chương cười ôn nhu mà lên tiếng.

- Cô đừng căng thẳng, kiểm tra một chút là xong ngay.

Lời nói không trấn an được cô, ngược lại còn làm Vân Sam căng thẳng hơn.

Cả quá trình kiểm tra tiến hành rất thuận lợi, chỉ có Vân Sam lúc kiểm tra xong vẫn sợ, tay chân đều lạnh không chút hơi ấm nào..