Cùng lúc đó, cũng có một thiếu nữ xinh đẹp vừa từ trong phòng khách bước ra.

Nàng ta ngẩn ngơ mà nhìn thiếu niên anh tuấn đang đi xuống lầu, lúc này Vân Phong Nhã cũng cảm nhận có ánh mắt kì lạ đang nhìn mình.

Nàng theo bản năng dừng lại nhìn lên, khi thấy thiếu nữ dung mạo khi cũng có chút bất ngờ, nàng ta không ai khác chính là Chương gia tiểu thư, Chương Băng Nhi.
Vân Phong Nhã khi biết được nàng ấy chính là vị hôn thê lúc trước đã từ hôn của mình.

Vân Phong Nhã bản thân cũng không hề trách cứ gia tộc nàng ta hai là nàng ta cũng vậy.

Nàng biết có phụ thân nào muốn nữ nhi của mình gả cho một tên phế vật đâu? giả lại...!nhị ca Phong Nhã thân thể này cũng đã chết, cho nên hôn sự này sớm nên không có.

Chương gia họ mấy năm nay cũng không có chèn ép Vân gia, cũng không để đá xuống giếng.

Vì thế Vân Phong Nhã cũng không bài xích người Chương gia, nhưng nàng không ngờ sẽ gặp nàng ta ở đây.

Vân Phong Nhã nhìn nàng ta khẽ gật đầu xem như chào hỏi sao đó tiêu sái đi xuống lầu.
Vân Phong Nhã dù gì kiếp trước cũng là người thích trưng diện, cho tới bây giờ vẫn không thay đổi.

Cho nên đối với ánh mắt của mọi người, nàng không một chút để ý.

Kiếp trước dưới hắc ám nàng chính là Ám dạ ma vương, ngoài sáng nàng chính là thế nhân trong mắt thái dương.
" Nghiêm đại ca....Nghiêm đại ca ngươi sao vậy?" Vân Phong Nhã hồ nghi hỏi.
" Không...Ta không sao...chúng ta đi thôi." Nghiêm Lễ không hiểu sao bản thân mình, nhìn thiếu niên, nhìn đến ngẩn người như vậy, tim cũng đập rất nhanh, cả khuôn mặt điều đỏ, nhưng khi thấy cả hai thị vệ của mình cũng vậy mới yên tâm.


Hắn làm lơ cảm giác tim đập đó.
Chương Băng Nhi cũng lấy lại tinh thần, nhìn theo Vân Phong Nhã đã đi ra ngoài, nàng có chút hụt hẫng.

Từ ngày hôm đó ở võ đài trở về phủ khi, phụ thân cùng các trưởng lão Chương gia cũng có ý muốn cho nàng cùng Vân Phong Nhã khôi phục hôn ước lúc trước.

Phụ thân cũng hỏi qua ý kiến của nàng, trong lòng nàng không hiểu sao có chút cao hứng, lại có chút chờ mong, nhưng nàng không nói gì chỉ nói để phụ thân cùng trưởng lão quyết định là được.

Nhưng khi phụ thân từ Vân gia trở về nói với nàng không gặp được Vân Phong Nhã, nhưng ý trong ý ngoài của Vân gia chủ là Vân Phong Nhã không đồng ý khôi phục hôn ước này.

Chương gia chủ cũng không thể nói gì thêm, ai bảo Chương gia họ là người đưa ra từ hôn trước đâu.
Nghe phụ thân nói xong làm trong lòng nàng có chút hụt hẫng, cho nên nàng quyết định sớm đến Linh Sư học viện báo danh.

Sáng ngày hôm sau nàng cùng những thiên tài trong gia tộc xuất phát, nhưng không ngờ lại gặp được hắn ở nơi này.

Hắn cùng với ngày đó trên lôi đài vẫn là như vậy quang mang.

Trong lúc Chương Băng Nhi đang thất thần, thì nghe được phía sau có thanh âm già nua vang lên.
" Đại tiểu thư, người làm sau vậy, có chổ nào không khỏe sao?"
" Đại trưởng lão ta có chút mệt, ngày mai chúng ta hãy lên đường, được không?"nàng tay xoa huyệt thái dương, có chút không khỏe cảm giác nói.
" Hảo, nếu đại tiểu thư mệt, ngày mai chúng ta hãy xuất phát.

Chờ đến Kim Lân Thành sẽ có truyền tống trận, như vậy sẽ rất nhanh sẽ đến Linh sư học viện."
Truyền tống trận, chỉ có ở những thành trì lớn mới có, cho nên những thành trì nhỏ hoặc là thị trấn người muốn nhanh chóng đến địa phương muốn đến, thì phải đến những thành trì lớn như Kim Lân Thành mới có truyền tống trận.


Nhưng mỗi một người phải hoa 3000 Kim tệ, cho nên những gia tộc không có mấy nội hàm sẽ không hoa số tiền lớn như vậy ngồi truyền tống trận, mà sẽ tự mình đi.
Khi Vân Phong Nhã cùng Nghiêm Lễ đến Giao dịch hội sắc trời còn sớm, nhưng Giao Dịch Hội lại không thiếu náo nhiệt.

Xa hoa thủy tinh đèn lập lòe quang mang, không khí cũng trở nên nhiệt liệt ái muội.

Có nhà thám hiểm hoặc là tốp năm tốp ba lính đánh thuê tụ ở bên nhau, ôm gợi cảm cô nương, uống rượu ngon ăn thịt.

Cũng có lẽ lôi một mình dân du cư, hoặc là tán tu ngồi ở trong một góc, có người như suy tư gì.
Vân Phong Nhã cùng Nghiêm Lễ bước vào khi, toàn bộ trong đại sảnh đột nhiên an tĩnh xuống dưới.

Trong lúc nhất thời, trong đại sảnh sở hữu cả trai lẫn gái ánh mắt đều không thể từ thiếu niên trên người thu hồi, các thiếu nữ giờ khắc này trong lòng nhảy đến bay nhanh.

Ánh mắt nóng rực nhìn thiếu niên tuấn mỹ đang đi đến trước quầy, có lẽ thiếu niên khí thế bất phàm, làm đi bên cạnh Nghiêm Lễ hình như đã bị mọi người lảng quên.

Nghiêm Lễ cũng chỉ cười khổ, nghĩ đến mỗi lần hắn đi ra ngoài cũng không ít cô nương nhìn hắn với ánh mắt ái mộ.

Nhưng khi hắn nhìn về thiếu niên tuấn mỹ thông dong đi bên cạnh, cũng có cảm giác là lạ.

Bởi vậy hắn cũng không dám nhìn thiếu niên nhiều, hắn không muốn cái loại cảm giác kỳ lạ này lại xuất hiện.
Vân Phong Nhã cùng Nghiêm Lễ đi đến trước quầy, mỹ lệ tiếp đãi tiểu thư cũng nhận ra Nghiêm gia thiếu chủ Nghiêm Lễ.

Nàng rất là khách khí thật ân cần hỏi.

" Nghiêm Thiếu chủ, xin hỏi ngày có cái gì yêu cầu hỗ trợ sao?"
" Cho ta một gian phòng tốt nhất." Nghiêm Lễ nhìn qua Vân Phong Nhã xem nàng có gì muốn nói không.
Vân Phong Nhã tay ở quầy thượng một mạt, một cái túi lớn dừng ở quầy thượng.

Thông qua túi tung hoành tuyến chi gian khoảng cách, bày biện ra các loại kỳ dị sáng rọi.
Khi mọi người thấy túi bên trong đồ vật, mọi người đôi mắt đều trừng thật lớn, biểu tình cũng theo đó dừng hình ảnh.
" Thiên a, này...!này, chẳng lẽ là Linh thú ma hạch?" một đại hán lên tiếng.
Mọi người cũng rất tò mò vì chỉ có Linh thú trở lên ma hạch mới phát sáng, nó sẽ theo thuộc tính Linh thú cùng cấp bậc mà bài biện ra bất đồng lớn nhỏ, nhan sắc ánh sáng.

Này một túi khoảng mười mấy viên đi? Còn có cấp bậc ma thú cũng là mấy chục viên đi? Tưởng bọn họ mấy chục người đoàn đội, mỗi lần vào rừng rậm sơn lâm cực cực khổ khổ nữa tháng xuống dưới, cao lắm cũng chỉ có thể đánh được ma thú bình thường chỉ mười mấy viên mà thôi, nói chi là Linh thú đã mở linh thức càng khó, được hai ba viên cũng làm bọn họ rất mãn nguyện rồi.

Nhưng tiểu tử này lấy ra một túi Ma hạch a, cho nên bọn họ làm sao không kinh ngạc cho được.
Nhân viên tiếp tân tiểu thư nguyên bản thấy thiếu chủ Nghiêm gia cũng đã rất nhiệt tình, nhưng thấy tuấn mỹ thiếu niên chực tiếp lấy ra như vậy nhiều ma hạch, nhân viên tiếp tân càng thêm nhiệt tình nói.
" Là, là, là, vị đại nhân này, thỉnh ngày lên khách phòng, quản lý chúng tôi lập tức sẽ đến cho ngày xử lý!"
Tiếp đãi tiểu thư kêu hai nữ nhân phục vụ sinh xinh đẹp lại đây, để đem mấy người Vân Phong Nhã đưa lên khách phòng khi.

Lúc này một đám người hùng hổ tiến vào, cầm đầu là một người cao to có râu quai nón, ăn mặc một nửa áo không tay lộ ra đen nhánh lông ngực, nhìn rất là dữ tợn, hung thần ác sát bộ dáng.

Hắn phía sau đi theo khoảng hai mươi người, nhìn là biết người đến không có ý tốt.

Thuộc hạ hắn trực tiếp bao quanh ngăn cản Vân Phong Nhã bốn người xuống dưới quát lớn.
" Chậm đã."
Râu quai nón hung ác nham hiểm ánh mắt nhìn Vân Phong Nhã, ngón trỏ chỉ về hướng túi ma hạch trước đài quát lớn nói." Túi ma hạch này là của bổn đại gia, tên tiểu tử thúi này ngươi trộm đi ma hạch của bổn đại gia còn dám đến Giao dịch hội bán, nhân chứng vật chứng đều có, bổn đại gia xem ngươi còn chạy đi đâu?"
" Không tồi, chúng ta có thể làm chứng, là tên tiểu tử này trộm túi ma hạch của đại Báo lão đại." Đám người đi theo râu quai nón đến, có một cái gầy yếu mắt hí, đôi mắt tham lam nhìn túi ma hạch nói.
" Việc này...."
Tiếp đãi tiểu thư có chút không biết làm sao, nàng khó sử nhìn về phía Vân Phong Nhã, vì bọn họ còn không có giao dịch, cho nên không có phương tiện ra mặt xử lý.
Còn mọi người trong đại sảnh cũng sôi nổi nghị luận lên, nói nhỏ thanh không ngừng vang lên, đối trước mặt một màn này rất là thích ý vì có người gặp họa, cũng có người nhận ra đám người đại Báo tức giận âm thầm nói với người bên cạnh.
" Là đại Báo đám kia hỗn đản, bọn họ không phải mới rời đi không lâu sau, như thế nào lại quay lại rồi?"

" Còn phải nói, khẳng định là hướng về phía thiếu niên ma hạch tới, bọn họ trừ bỏ cướp bóc người khác đồ vật, còn có thể làm cái gì?"
" Ai...!xem ra thiếu niên này hôm nay gặp xui xẻo rồi."
" Ai bảo hắn là thất cấp võ sư đâu, ta nghe nói hắn còn có thể cùng bát cấp võ sư đấu ngang tay đấy, vượt cấp chiến đấu không phải ai cũng làm được đâu."
Biểu tình mọi người phá lệ phức tạp, theo lý thuyết, có thể giết nhiều như vậy Linh thú người, tuyệt đối không phải kẻ yếu.

Nhưng nhìn thiếu niên này tuổi tác thật sự quá nhỏ, liền tính là từ trong bụng mẹ bắt đầu tu luyện, cũng không thể đạt đến thất cấp võ sư hoặc là thất cấp Linh sư đi?
Nghe trong đại sảnh đè thấp nghị luận thanh, Vân Phong Nhã cùng với Nghiêm Lễ ba người cũng minh bạch những người này rốt cuộc là cái gì thân phận.

Vân Phong Nhã lười biếng đứng dựa lưng vào trước đài, một tay choàng trước ngực, tay khác thì vuốt trơn bóng cầm, anh khí mày kiếm có chút nhíu lại, một bộ khó sử bộ dáng.
Nghiêm Lễ ba người ánh mắt thâm trầm nhìn những tên côn đồ này.

Nghiêm Lễ hắn đường đường là thiếu chủ của Nghiêm gia, vậy mà hôm nay có người dám trước mặt hắn oan uổng người hắn xem trọng là kẻ trộm, hắn làm sao nhịn được.

Hắn nhìn qua Vân Phong Nhã thấy nàng cao mày, còn tưởng là nàng sợ muốn trấn an nàng, nhưng hắn đã quên Vân Phong Nhã như thế nào giết chết Hồng Tam lúc trưa, còn làm cho thuộc hạ của Hồng Tam muốn tè ra quần.
" Phong Nhã, có ta ở đây không ai dám đụng đến ngươi dù chỉ một cộng lông tóc." Nghiêm Lễ ôn hòa nhìn Vân Phong Nhã nói.
Vân Phong Nhã nhìn Nghiêm Lễ đôi mắt sáng ngời, nàng cười mị mị làm những thiếu nữ bên trong cũng phải đỏ mặt, nhưng lời nói làm những người ở đây muốn té ngã.
" Nghiêm đại ca, ta còn đang có chút khó sử đánh với thất cấp võ sư, ta thật sự không có chút hứng thú nào đánh với nhược kê a.

Không cẩn thận còn sẽ làm cho quần áo mới thay bị dơ, thật không đáng mà." Nàng một bộ khó sử bộ dáng.
Khoé môi của Nghiêm Lễ ba người đồng thời trừu trừu.

Bọn họ còn tưởng hắn sợ hãi đâu, thì ra hắn cao mày là sợ quần áo của mình bị dơ nên mới cao mày.

Ba người họ lúc này cũng nhớ đến đầu trọc Hồng Tam kết cuộc mới bừng tỉnh, cũng phải, với thực lực của hắn cùng Võ sư thất cấp chiến đấu thật sự không có hứng thú nha, bọn họ cũng gật đầu như là đã hiểu.
______________________________________
????????????.