Mọi người xung quanh nghe vậy đều hít một ngụm khí lạnh, nên biết một lò tứ phẩm Đan dược luyện chế giá cả là có bao nhiêu đắc rồi, tương đương với một phần ba Đan dược giá cả.

Như vậy tính ra trong vòng 10 năm Kiều gia có thể tiếc kiệm được không biết là bao nhiêu kim tệ nữa?
Kiều Gia Hạo nghe vậy trong lòng bàn tính xem như đã đạt hơn một nữa, dư lại tên tiểu tử này là sớm hay muộn cũng sẽ trở thành Kiều Gia Hạo hắn nô lệ mà thôi.

Cho dù trong lòng như thế nào đắc ý nhưng trên mặt hắn vẫn là ra vẻ bất đắc dĩ nói.
"Nếu Tôn đại sư đã như vậy nói, ta lại phản đối cũng không tốt lắm." hắn đứng thẳng tắp cao ngạo nhìn những người xung quanh nói." Ta Kiều Gia Hạo đại biểu gia tộc đồng ý với Tôn đại sư đánh cược lần này."
Tôn Hoàng Bác thấy Kiều Gia Hạo đồng ý, lúc này mới nhìn về Vân Phong Nhã nói."Chúng ta đều đã đồng ý tiểu tử ngươi đánh cược, mà Tôn mỗ ta cũng không phải là người không nói lý lẽ ỷ thế hiếp người, chúng ta cho ngươi một nén hương thời gian để tiểu tử ngươi tìm ra một vị Luyện Đan sư cấp bậc ngang hàng với Tôn Hoàng Bác ta, nhưng với đều kiện phải là nhỏ tuổi hơn mới xem thắng.

Lúc đó Tôn mỗ ta sẽ trở thành ngươi chuyên môn Luyện Đan sư cho đến đột phá lục phẩm Luyện Đan sư mới rời đi, mà nếu ngươi thua phải làm Tôn Hoàng Bác ta cả đời người hầu, ngươi dám tiếp thu đánh cược sao?"
"Hảo, tiểu gia đồng ý đánh cược, còn về một nén hương mà, cũng không cần thiết." Vân Phong Nhã môi đỏ mang theo cười khẽ nói." Bởi vì tiểu gia ta cũng là tứ phẩm Luyện Đan đại sư nha!"
Vân Phong Nhã nói xong, cả khu rừng im lặng chỉ còn lại gió thổi, lá bay.

Tiếp sau đó là đám người ăn dưa xung quanh trên mặt lộ ra vẻ mặt mộng bức rồi chuyển sang khinh bỉ nhìn Vân Phong Nhã như muốn nói, tiểu tử ngươi không thổi sẽ chết sao ý tứ mà nhìn nàng.


Còn những con em gia tộc khác lần này cũng nhịn không nổi rồi, tên tiểu tử này quá không biết xấu hổ đến mức độ này ai nhịn nổi, xem bọn họ gia tộc là đồ ngốc sao? Ngươi nói gì là gì ư? Bọn họ vừa khinh bỉ vừa cười nhạo lên, nhất là các thiếu niên thiên tài của Lê gia.

Bọn họ đại bộ phận đều có ý muốn cưới Tuyết Tỉnh Nhu làm thê tử, trở thành Tuyết Sơn Thành người người kính trọng hâm mộ nam nhân.

Bọn họ còn nghĩ xâu xa, nói không chừng về sau cả Tuyết Sơn Thành đều là của hắn cũng không chừng.

Bởi vậy trưởng bối trong nhà đều nhất nhở chưa có hôn ước thiên tài tiểu bối phải nhân cơ hội khảo hạch lần này mà biểu hiện bản thân như thế nào ưu tú trước mặt Tuyết Tỉnh Nhu, đạt được nàng phương tâm.

Nhưng bây giờ nổi bật đều bị tên tiểu tử này lấy hết, bây giờ không bỏ đá xuống giếng còn chờ khi nào nữa.

"Ha ha ha, bổn thiếu gia hôm nay nghe qua buồn cười nhất một câu chuyện rồi, ngươi nói ngươi là tứ phẩm Luyện Đan đại sư thì ngươi chính là tứ phẩm Luyện Đan đại sư? Bổn thiếu gia nói bổn thiếu gia còn là Linh Hoàng cấp bậc cường giả đâu, ngươi không phải cũng phải gọi bổn thiếu gia một tiếng đại nhân? Ngươi cũng có mặt ở đây thổi?"
"Ha ha ha, Lê đại ca nói không sai, ngươi nói ngươi là tứ phẩm Luyện Đan đại sư thì ngươi chính là tứ phẩm Luyện Đan sư sao? Ngươi cho chúng ta nơi này đều là ngốc tử không bằng? Uổng công Tuyết tiểu thư vì ngươi ra mặt."
"Đúng vậy, ta cũng thấy vì Tuyết tiểu thư không đáng, nếu hắn thật là tứ phẩm Luyện Đan sư ta sẽ cho hắn liếm giày." thanh niên bên cạnh cũng nhịn không được cười xem thường nói.
Tôn Hoàng Bác nghe mọi người nghị luận trong lòng đều là đắc ý không thôi, hắn ưởng ngực chấp tay sao lưng vừa muốn kêu ngạo mở miệng ta đây thì thấy Vân Phong Nhã từ trong chữ vật lấy ra cái gì đó.


Chưa chờ hắn hoài nghi thì trước mặt Vân Phong Nhã xuất hiện một khối màu xanh thủy tinh có điêu khắc hình Đan lô ngọc bài đang bay lượn trên không trung.

Theo sau Vân Phong Nhã cũng không do dự đưa bản thân hơi thở vào bên trong màu xanh điêu khắc hình Đan lô ngọc bài.

Ngọc bài vừa hấp thu nguồn hơ thở quen thuộc, liền phát ra tia sáng quang mang, từ bên trong tia sáng mọi người có thể thấy được vài vòng chữ to xếp hàng trên không trung.

( Tứ Phẩm trung giai Luyện Đan đại sư, Vân Phong Nhã.) bên cạnh phía dưới làm người chú ý nhất đó là hai chữ "Quan Hạc."cùng con dấu của Tổng đà hội trưởng Luyện Đan sư con dấu làm chứng nhận thân phận, đám người đều hít một ngụm khí lạnh.

"Tứ...tứ phẩm trung giai Luyện Đan sư? Ta đôi mắt hình như có vấn đề rồi?" Có người cứ nghĩ bản thân mình nhìn lầm mà ra thanh nghi ngờ đôi mắt của mình, Kể cả nhận thức không đầy đủ chữ nghĩa râu quai nón cũng nhịn không được hỏi bên cạnh Chuộc nhất.
"Chuộc nhất, lão tử nhận thức chữ nghĩa không nhiều lắm, nhưng tứ phẩm trung giai Luyện Đan đại sư mấy chữ đó lão tử nhận thức a, chẳng lẽ lão tử độc sai rồi? Ngươi nhận thức nhiều hơn, ngươi xem xem lão tử có đọc sai không? "
râu quai nón không có ăn học như những con em gia tộc, nhưng nhận thức chữ cũng là không ít.

Nhưng rõ ràng hắn nhìn đều nhận biết mấy chữ đó nhưng ghép lại thành nghĩa hắn lại không tin bản thân mình rồi.
Chuộc nhất bản thân cũng là không tin, nghe bên cạnh râu quai nón như vậy hỏi hắn tay không chút lưu tình nhéo thật mạnh râu quai nón bên hong một cái.


Râu quai nón đột nhiên bị công kích theo bản năng đau quát lên.

"Aaaa, ngươi nhéo lão tử làm gì? Đau chết lão tử rồi."
"Có đau là không phải mơ rồi." Chuộc nhất lẩm bẩm nói.
Cũng vì thanh quát này mà làm những người xung quanh phản ứng lại, sao đó là một đám người không tin nghị luận cùng nghi ngờ thanh âm vang lên, nhất là những người tự cho bản thân mình là thiên tài khó lòng chấp nhận.
"Ta khao, Luyện Đan sư ngọc bài không phải là giả đi?" nam nhân không cách nào tin được trước mặt thiếu niên là tứ phẩm trung giai Luyện Đan sư.
"Ha ha, cũng không biết tiểu tử này từ đâu trộm đến Đan hội Luyện Đan sư chứng nhận ngọc bài nữa? Nếu có cơ hội bổn thiếu gia cũng nóng đến một cái hù hù người a."
Người bên cạnh nam nhân cũng là khó tin lên tiếng, bọn họ thà tin tưởng Vân Phong Nhã là trộm đến ngọc bài chứ không tin tưởng Vân Phong Nhã chính là Luyện Đan sư quỷ tài.

Mười mấy tuổi là tứ phẩm trung giai Luyện Đan đại sư, hắn muốn nghịch thiên sao? Hắn còn để người sống sao? Những người nơi này cứ nhau nhau bình luận bản thân không tin tưởng nên không chú ý đến những Luyện Đan sư của những gia tộc khác sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Vài Luyện Đan sư của những gia tộc khác khi thấy được chứng nhận ngọc bài đều chấn kinh đơ ra, nhưng khi nghe những người xung quanh không hiểu biết ngu xuẩn nghị luận lời nói sắc mặt đều đen lại rồi.

Những người này đây là ý gì? Xem thường chức nghiệp Luyện Đan vĩ đại của bọn họ không ra được quỷ tài ư? Chẳng lẽ chỉ cho tu luyện giả bọn họ mới có thể có được quỷ tài, còn chức nghiệp bọn họ thì không thể có? Đây là xem thường chức nghiệp vĩ đại của Luyện Đan sư bọn họ, cùng với nhục mạ bọn họ không sai biệt lắm, đây còn có thể nhịn?
Luyện Đan sư với nhau có thể tranh đấu xem thường lẫn nhau, nhưng Luyện Đan sư cùng tu luyện người không giống ở chỗ ngươi một khi hơn họ một bậc, họ sẽ cuối đầu trước mặt tôn trọng ngươi, vì chỉ có Luyện Đan sư người biết muốn tiến thêm một bậc là có bao nhiêu khó khăn, càng về sau càng là khó, nói chi thọ mệnh của bọn họ không bằng những người tu luyện giả.

Người ta tu luyện linh khí để tăng cấp bậc tăng tuổi thọ, còn bọn họ ban ngày học Luyện Đan ban đêm hấp thu linh khí để thúc đẩy tinh thần lực tăng cấp, mà còn phải cẩn thận bằng không thương đến thức hãi xem như đời này điều bị hủy.


Mà những người này cái gì cũng không hiểu cũng dám nghi ngờ Luyện Đan sư ngọc bài chứng nhận, bọn họ có tư cách nghị luận nghi ngờ Vân đại sư sao? Một vị gia tộc Luyện Đan sư đã là Tam phẩm cao giai Luyện Đan sư sắc mặt âm trầm nhìn những người nghị luận nghi ngờ quát lên.
"Các ngươi biết cái gì mà nói Luyện Đan sư ngọc bài là giả, là trộm được? Các ngươi chẳng lẽ không biết Đan hội chứng nhận ngọc bài là có tinh thần lực đặc chế trận pháp của các vị hội trưởng sao? Mà mỗi một ngọc bài chứng nhận chỉ nhận một chủ nhân, nếu cố ý đưa tinh thần lực hồng sửa đổi gì đó, ngọc bài sẽ tự vỡ nát mà đối phương cũng sẽ bị tinh thần lực trận pháp công kích.

Hừ, cho dù ngươi may mắn đánh cắp đến ngọc bài thì thế nào? Nếu không có Tổng hội trưởng hoạt là chi nhánh hội trưởng con giấu chứng nhận cũng giống như đại Mãng có đầu không đuôi..." gia tộc đại sư tức giận một bộ thuyết giáo mà nói.
Có ai không biết chỉ cần là Luyện Đan sư cho dù là sơ giai bọn họ vẫn sẽ đến Luyện Đan hội khảo hạch để có thể chính thức trở thành Luyện Đan sư chứ? Chỉ cần khảo hạch thông qua Đan hội sẽ phát chứng nhận ngọc bài đan sư, cũng đại biểu thân phận cao quý của mình, ít nhất người khác thấy được ngọc bài cũng sẽ kính ngươi ba phần.

Ngươi không có ngọc bài chứng nhận ngươi nói ngươi là Luyện Đan sư ai tin tưởng? Chẳng lẽ họ ngồi đó chờ ngươi luyện chế đan dược chứng minh sao? Một vị Luyện Đan sư khác cũng tức giận nói.
"Các ngươi chính là ếch ngồi đáy giếng, các ngươi có biết Vân đại nhân ngọc bài con dấu chứng nhận là ai sao? Là đan hội, tổng hội trưởng đan dược Quan Hạc hội trưởng chứng nhận con dấu, ngươi có biết là chân quý như thế nào sao? Trên Đại Lục này có thể làm ngài ấy xem trọng có thể điếm trên đầu ngon tay đâu, chỉ có kẻ ngốc mới không muốn nhận.

Đừng nói là tứ đại gia tộc, ngay cả tứ đại Quốc chủ cũng không muốn cùng ngài ấy là địch nói chi người khác? Mà Vân đại nhân được ngài ấy ngọc bài chứng nhận cũng đại biểu Vân đại nhân là ngài ấy một nữa đệ tử, các ngươi có tư cách nghị luận sao?"
Vân Phong Nhã nghe xong vuốt vuốt cái mũi, vì nàng chính là kẻ ngốc đó.

Là Quan lão đầu sống chết muốn nàng nhận lấy chứng nhận ngọc bài thân phận Luyện Đan sư trước mặt lão đâu, bằng không lão sẽ 12 canh giờ đi theo nàng xem ai rảnh hơn lời hâm dọa làm nàng dở khóc dở cười mà nhận lấy.

.