Editor: ✰๖ۣۜTωĭηƙℓε✰

***

"Cái gì? Không có ly hôn?" Giọng điệu của An Nhã, so với hôm qua lúc Hứa Tân Di tìm cô lúc uống rượu, thì nghe được tin tức Dịch Dương không muốn cùng Hứa Tân Di ly hôn còn muốn chấn kinh hơn. Cô nhìn Hứa Tân Di giống như là đồ đần, "Cô không sao chứ?"

"An Nhã, anh ấy không có ngoại tình. Ngày hôm đó là ngoài ý muốn, mấy bức ảnh chụp kia đều là Trái Dung tìm người cố ý chụp lại, không có quan hệ gì với anh ấy."

"Vậy thì sao? Hắn không yêu cô, vượt quá giới hạn chỉ là chuyện sớm hay muộn."

Hứa Tân Di ước mơ như hoài xuân thành thiếu nữ mười tám, "Anh ấy nói, yêu là thứ có thể dựa vào thời gian để bồi dưỡng, cho nên tôi tin tưởng anh ấy."

An Nhã lấy một ánh mắt "Cô quả thực không cứu nổi" tuyệt vọng nhìn cô, "Hứa Tân Di, cô tin tưởng anh ta? Cô ngốc hay không ngốc?"

Nhìn Hứa Tân Di một dáng vẻ khó chơi, An Nhã bất đắc dĩ thở dài, lấy điện thoại di động ra giải tỏa, ngón cái lướt một cái ở danh sách danh bạ Wechat, xẹt qua một chồng tên người.

Ảnh đại diện đều là dùng ảnh chân dung của bản thân. Liếc mắt qua, tất cả đều là ảnh chân dung soái ca ánh nắng sáng sủa, ngũ quan tiêu chí, hormone tỏa ra mạnh mẽ.

"Vốn đang cho là việc ly hôn này của cô hết thảy đều kết thúc, kết quả không nghĩ tới vẫn là không thành công. Cô xem anh ta một chút, anh ta không phải so với Dịch Dương tốt hơn nghìn lần vạn lần sao?" An Nhã ấn mở một cái vòng bạn bè trong Wechat, đem ảnh tự chụp của nam nhân kia phóng đại cho Hứa Tân Di nhìn.

"Cô nhìn, cái này, hai mươi mốt tuổi, 1m88, giáo thảo! Chơi trong đội bóng rổ! Cô nhìn cái cơ bụng này xem, cô nhìn mặt mũi này xem, có đẹp trai hay không?"

"Còn có cô nhìn cái này. Hai mươi ba tuổi, một mét tám. Nam nhân này đặc biệt ôn nhu, cô nhìn hắn cười lên, ngọt hay không?"

"Vẫn còn mấy cái này, " An Nhã lần lượt ấn mở mấy cái vòng bạn bè trong Wechat, đưa mấy cái bức ảnh chụp một trăm tám mươi độ không góc chết phóng đại cho Hứa Tân Di nhìn, "Cái này hai mươi, cái này hai mươi hai, non đến mức có thể bóp ra nước, đều là nam nhân tốt!"

Nói xong, một trận thở dài, "Những người này trừ không có tiền như Dịch Dương, tôi thấy đều so với Dịch Dương tốt hơn. Đầu óc cô hết lần này tới lần khác ngu muội, nói thế nào đều không nghe!"

Hứa Tân Di trông mong nhìn màn hình điện thoại di động của An Nhã. Lấy tay che vị trí lồng ngực, có thể cảm nhận được trái tim nhỏ bé trong lồng ngực kia đang phanh phanh nhảy lên, như lôi trống trận.

Như này mẹ nó ai chịu được?

"Dịch Dương anh ấy... Anh ấy rất tốt, An Nhã, đừng nói nữa." Lại nói nữa cô thật sự sẽ nhịn không được mà khóc.

Nhiều tiểu thịt tươi như vậy bày ở trước mắt, nhưng cô lại chỉ có thể đứng từ xa nhìn không thể đứng ở gần nhìn. Tàn nhẫn! Quá tàn nhẫn!

Ngón cái dừng lại, An Nhã khóa điện thoại.

"Được rồi, tính cách của cô tôi biết rõ. Đã đưa ra quyết định thì mười con trâu cũng kéo không nổi, không nhắc lại nữa."

Hứa Tân Di lưu luyến không rời thu hồi ánh mắt, nói: "Đêm nay tôi không đi được. Không có chuyện gì, ban đêm tôi liền tự mình đi, không cần lái xe đưa tôi đi đâu."

"Cô có việc?"

Hứa Tân Di gật đầu, mặt mũi tràn đầy đầy hạnh phúc, "Anh ấy nói, tối nay tới đón tôi."

"Đón cô tan tầm? Hai người không phải không công khai sao?"

"Dịch Dương không muốn công khai, vậy liền không công khai."

An Nhã âm thầm liếc mắt, "Được, chuyện của hai người, tôi cũng không tiếp tục hỏi, dù sao hỏi tới hỏi lui cũng chỉ có một kết quả."

Hiện trường đóng phim tựa hồ lại xảy ra tình trạng gì, Trịnh đạo diễn lại ở đó mắng chửi người. Âm thanh truyền đi thật xa, nhân viên công tác ở đó mỗi người đều câm như hến.

An Nhã dùng cùi chỏ đụng đụng cô, "Cô tính làm như thế nào với Trái Dung? Nữ nhân kia xem ra không phải cái đèn đã cạn dầu."

Hứa Tân Di trở mặt như lật sách, tỉnh táo dựa vào phía sau một chút, cười lạnh nói: "Ban đêm nói sau."

Kỳ thật trước mắt mà nói, Hứa Tân Di thật đúng là có lý do không tìm Trái Dung tính sổ. Dù sao cô và Dịch Dương không công khai, không ai biết cuộc hôn nhân của hai người bọn họ, Trái Dung cũng không biết. Cô ta nhiều nhất cũng chính là giống như đám minh tinh ở Ngu Nhạc Quyển, muốn có một cái chỗ dựa, biết được một nam nhân có quyền thế độc thân mà thôi.

"Kết thúc công việc kết thúc công việc! Buổi sáng tất cả mọi người vất vả rồi, chúng ta ăn cơm nghỉ ngơi một hồi, buổi chiều tiếp tục."

Trịnh đạo diễn ra lệnh một tiếng, nhân viên công tác đoàn làm phim tay chân lanh lẹ kết thúc công việc.

Toàn bộ đoàn làm phim tung bay mùi thơm của thức ăn.

Trái Dung không để ý tới ăn cơm, thừa dịp thời gian đều đang dùng cơm, vội vàng tiến đến một căn phòng trang điểm, đóng cửa khóa trái.

"Thế nào? Tạp chí bên kia nói thế nào?"

Người đại diện của Trái Dung là người am hiểu lẫn lộn. Minh tinh trải qua tay hắn lẫn lộn lửa cháy tới không ít, đối với việc Trái Dung có thể trèo lên Dịch Dương hắn cũng cho rằng là cơ hội khó được.

Nghĩ rằng tìm mấy nhà tạp chí đăng tin tức đó thì kết quả cả hai cùng có lợi, lại không nghĩ rằng bên tạp chí không đồng ý, trong một đêm toàn bộ đổi giọng, lại không thể vạch trần.

"Tôi tìm mấy nhà tạp chí, cũng không chịu hợp tác với chúng ta, có thể là Dịch Tổng bên kia đã biết."

Trái Dung hai ngày này tâm tâm niệm niệm tất cả đều là Dịch Dương.

Đêm hôm đó cô nhìn thấy Dịch Dương. Tỉnh táo tự kiềm chế, ánh mắt bễ nghễ đó trực kích trái tim của cô, đây là lần thứ nhất Trái Dung đối với một cái nam nhân nhớ mãi không quên.

Bây giờ ở Ngu Nhạc Quyển nữ minh tinh được gả vào hào môn không ít, dung mạo của cô xinh đẹp được Ngu Nhạc Quyển công nhận, vì cái gì cô không thể là người kế tiếp?

"Làm sao có thể chứ? Những hình này chúng ta không có truyền đi, Dịch Tổng bên kia như thế nào lại biết?"

"Bên tạp chí không được, chúng ta chỉ có thể liên lạc với chủ blog, tối hôm qua tôi liên hệ với mấy công ty marketing, tối nay có thể đem chuyện này lan rộng ra ngoài."

"Thật sao?" Trái Dung hai mắt tỏa sáng.

"Đến lúc đó cô phải kiên trì, bất cứ ai hỏi cô cũng không cần nói. Chờ tình thế ấp ủ sau một ngày thì cô mới tuyên bố làm sáng tỏ chuyện này, nhớ kỹ không?"

Trái Dung lời thề son sắt, "Yên tâm đi, tôi biết phải làm thế nào."

- - --

Năm giờ chiều, Hứa Tân Di phải đi hướng dẫn cho đối thủ là Trái Dung.

Đương nhiên, việc hướng dẫn này kỳ thật vẫn là chính cô và đạo diễn trao đổi.

Lời thoại của Trái Dung vốn là không tốt, buổi trưa đạo diễn tìm cô, để buổi chiều cô ta cùng Hứa Tân Di diễn kịch vui này. Vội vàng đem lời thoại miễn cưỡng dưới lưng, thật ra thời điểm diễn có trăm ngàn chỗ hở, số lần phải diễn lại đã đạt đến thời kì đỉnh phong.

Trịnh đạo diễn không kiên nhẫn được nữa, nghỉ ngơi năm phút.

Hứa Tân Di cũng không kiên nhẫn được nữa.

"Trái Dung, cô có thể hay không diễn phim? Tôi xin cô để ý cách diễn có được hay không?"

Trái Dung đứng ở chỗ không biết làm sao nhìn cô, không dám cãi lại.

"Bộ dáng điềm đạm đáng yêu này cô bày ra cho ai nhìn? Tôi chút nữa còn có việc, cô đang chậm trễ tôi tan làm cô biết không?"

"Có lỗi với chị Tân Di, en không phải cố ý, em chút nữa nhất định cố gắng!"

"Cố gắng?" Hứa Tân Di bắt bẻ nhìn cô một cái, trên mặt viết đầy ghét bỏ cùng xem thường. Ngạo mạn không ai bì nổi, "Tôi chỉ cần vung gạo trên mặt đất cũng so với một con gà như cô diễn tốt hơn. Với kỹ năng diễn xuất này của cô, tôi khuyên cô nhanh chóng đổi nghề, đừng có đem lại tai họa cho tôi, hướng dẫn cho cô quả thực là lãng phí thời gian của tôi!"

Nhìn Trái Dung sắc mặt xanh trắng đan xen, Hứa Tân Di tiếp tục âm dương quái khí mà nói: "Minh tinh bây giờ, người này không bằng người kia. Lần sau chọn kịch bản tôi nhất định phải xem qua dàn diễn viên. Nếu như cùng tôi diễn lại là cái dạng không biết diễn xuất, liên lụy tôi làm sao bây giờ."

Không nể mặt mũi trào phúng cùng chỉ trích như thế, Trái Dung nháy mắt đỏ cả vành mắt. Cô trời sinh xinh đẹp lại dịu dàng, vừa khóc liền trở nên vô cùng yếu đuối, giống như đóa hoa làm cho lòng người sinh thương tiếc.

"Thật xin lỗi! Thật xin lỗi! Em nhất định sẽ cố gắng thật tốt!" Lê hoa đái vũ, hung hăng xin lỗi, nhìn thật sự là đáng thương.

"Được rồi, Tân Di, cô kỹ năng diễn tốt, cô chỉ cho cô ấy. Trái Dung, cô không nhớ rõ lời thoại nào liền nói ra, chúng ta lần này tranh thủ chỉ diễn một lần duy nhất."

"Được rồi đạo diễn, tôi nhất định cố gắng!"

Hứa Tân Di quay người một cái liếc mắt.

Diễn lại mười lần về sau, Trịnh đạo diễn rốt cục cố mà làm cho qua.

Hứa Tân Di kết thúc công việc. Lúc đang chuẩn bị gọi điện cho Dịch Dương hỏi thăm vị trí, An Nhã tức giận đi tới, đưa di động cho cô.

"Tân Di, việc này cô phải cùng đạo diễn nói một chút. Điều tra xem đến cùng là ai đem video này phát tán trên mạng!"

"Video?" Hứa Tân Di cầm lấy xem. Thì ra là trước đây không lâu cô ngang ngược càn rỡ mắng Trái Dung, bị người quay lại, ngay lập tức truyền đến trên mạng.

Một người ngang ngược càn rỡ, một người điềm đạm đáng yêu, so sánh ra đã quá rõ ràng cho nên cư dân mạng mãnh liệt chửi rủa.

Đương nhiên, cái người bị chửi rủa là thuộc về Hứa Tân Di.

Hứa Tân Di nhìn một vạn lượt xem video + bình luận, không có ấn mở, đưa điện thoại di động trả lại cho An Nhã, không quan tâm nói: "Tôi đã biết, đợi chút nữa tôi sẽ cùng Trịnh đạo nói."

"Hiện tại liền đi! Thừa dịp người đó vẫn còn ở đây, đem người bắt tới!"

Hứa Tân Di lại tuyệt không để ở trong lòng, một bên lấy trong túi đồ vật của mình, một bên nói: "Dịch Dương rất nhanh sẽ đến, ngày mai nói cũng giống như nhau."

An Nhã khó có thể tin mà nhìn cô, "Hứa Tân Di! Tôi thật muốn gỡ đầu óc cô ra, nhìn xem bên trong đựng những thứ rác rưởi gì!"

Chuông điện thoại di động vang lên, Hứa Tân Di ấn gọi. Quay người cười hưng phấn nói hai câu sau liền đem điện thoại cúp máy, vội vã mặc áo khoác, cầm túi lên, vội vã không nhịn được đi ra bên ngoài, "An Nhã tôi đi trước, không có việc gì cô cũng về sớm một chút nghỉ ngơi đi, bái bai!"

"Ài cô..."

An Nhã còn không kịp nói câu nào, Hứa Tân Di liền khuất bóng.

Dừng ở bên ngoài đoàn làm phim, Dịch Dương hai ngày nay đều để cho người điều tra một đống tư liệu có liên quan đến Hứa Tân Di. Điện thoại một tiếng vang lên, tin tức đẩy làm sáng màn hình.

Trên màn hình hiện lên một tin tức giải trí.

Dịch Dương liếc mắt qua, thoáng nhìn thấy ba chữ Hứa Tân Di.

Hắn điềm nhiên như không có việc gì đem bìa tư liệu khép lại, để qua một bên, cầm điện thoại di động lên ấn mở cái video kia.

Cửa xe mở ra.

"Lão công!" Hứa Tân Di lên xe, hưng phấn nói: "Cám ơn anh đã đến đón em."

"Tôi vung gạo trên mặt đất, so với con gà như cô đều diễn tốt hơn" âm thanh bén nhọn cay nghiệt vang vọng toàn bộ trong xe.

Hứa Tân Di nháy mắt mấy cái, "Lão công, anh đang xem cái gì?"

Dịch Dương khóe miệng hiện lên một nụ cười đầy ý vị thâm trường, đưa màn hình điện thoại di động nằm ngang ở trước mắt cô, "Dịch phu nhân thật là uy phong."

Hứa Tân Di xem xong liền hoảng hồn, ánh mắt cầu khẩn nhìn hắn, giải thích nói: "Lão công, cái này không phải là ý của em, em chỉ là muốn cho cô ta một chút xíu giáo huấn mà thôi. Em bình thường ở đoàn làm phim không phải như vậy, thật! Anh phải tin tưởng em!"

Dịch Dương lại lấy điện thoại, mở ra bình luận.

Hứa Tân Di trông mong nhìn, trong lúc khẩn trương biểu cảm lộ ra một cỗ quỷ dị kiềm chế hưng phấn.

- - "Bắt đầu bắt đầu, nhanh! Nhanh một mặt lạnh lùng nói với tôi "Còn giải thích cái gì! Lúc trước không có tận mắt nhìn thấy, hiện tại tận mắt nhìn thấy, tôi không nghĩ tới cô lại ác độc như vậy"!"

Dịch Dương bất động thanh sắc tiếp tục lướt.

- - "Tại sao còn không có phản ứng? Chẳng lẽ lời nói của mình vừa rồi không đủ ác độc?"

- - "Vừa rồi đáng lẽ là phải nhẫn tâm cho Trái Dung một bạt tai, nhìn càng ác độc, càng có sức thuyết phục."

Dịch Dương nhíu mày, khóa điện thoại, dựa vào phía sau một chút.

"Anh biết em không phải là người như thế, anh tin tưởng em. Huống chi, đây cũng không phải là việc gì ghê gớm, mắng một tiểu minh tinh, chửi liền chửi. Lần sau ai dám khi dễ em, em liền đánh lại."

Ngữ khí điềm nhiên như không có việc gì, tựa như là thật không xem ra gì.

Hứa Tân Di kinh ngạc nhìn Dịch Dương thật lâu, nuốt ngụm nước miếng.

Nhưng năng lực phản ứng của cô không phải là dùng để trưng cho đẹp, hướng trên người Dịch Dương bổ nhào về phía trước, cảm động nghẹn ngào, khóc kể lể: "Em liền biết, anh khẳng định sẽ tin tưởng em! Cái nữ nhân Trái Dung kia không từ thủ đoạn giả bộ đáng thương, em chỉ là cho cô ta một chút giáo huấn mà thôi, em không làm sai!"

"Ừm, em không làm sai."

"... Vẫn còn những dân mạng này! Bọn họ mắng em, quá đáng ghét!"

"Ngày mai anh liền gọi người xử bọn họ."

Hứa Tân Di nghẹn họng.

Cô ngẩng đầu nhìn hắn, đáy mắt rưng rưng, "Lão công, Trái Dung cô ta muốn câu dẫn anh, về sau em không muốn ở đoàn làm phim thấy cô ta."

Hắn nhìn cô, "Ừm, vậy liền phong sát cô ta."

"......"

Hứa Tân Di muốn nói lại thôi.

- - "Dịch Dương nam nhân này tại sao lại ác độc như vậy?!"