Chương 124: Phức tạp

Nhát kiếm này như không hề sợ cái chết.

Với nhát kiếm này, hắn không nghĩ về cuộc sống.

Thẳng thắn đối mặt với cái chết.

Lòng không tạp niệm.

Một nhát kiếm thuần túy nhất.

Đây là một nhát kiếm mạnh nhất từ sau khi hắn trở thành kiếm tu.

Nhát kiếm này giúp hắn đạt đến cảnh giới Kiếm Tiên.

Thiên Long viễn cổ trong tầng mây đó nhìn chằm chằm Diệp Quân người kiếm hợp nhất, ánh mắt hiện lên vẻ kinh sợ.

Ông ta từng thấy vô số thiên tài ở tổng viện thư viện Quan Huyên nhưng người trước mặt này dù là ở cả tổng viện thư viện Quan Huyên cũng được xem là thiên tài.

Dù là tổng viện thư viện Quan Huyên cũng rất hiếm thấy Kiếm Tiên trẻ tuổi như vậy.

Nếu để tổng viện Quan Huyên biết được nơi này lại có một thiên tài trẻ tuổi như vậy…

Nghĩ đến đây, sự kinh sợ trong ánh mắt ông ta lập tức trở thành sát khí.

Vì nếu để tổng viện Quan Huyên biết được ở đây có một Kiếm Tiên mười bảy tuổi thì nói không chừng tổng viện sẽ phá vỡ nguyên tắc đưa thanh niên này đến tổng viện Quan Huyên.

Nếu là thế thật thì tức là đang chôn một quả bom hẹn giờ.

Ngay cả tộc Thiên Long viễn cổ cũng không dám xem thường tiềm năng của một Kiếm Tiên mười bảy tuổi.

Nghĩ thế ông ta bỗng tức giận gào lên.

Rầm!

Một ngọn Long Hỏa màu đỏ bỗng rơi xuống từ trên trời.

Rầm rầm!

Bỗng chốc, cả trời đất trở nên hư ảo.

Cùng lúc đó chỉ trong chớp nhoáng, kiếm ý mà Diệp Quân phóng ra bị phá vỡ.

Rầm!

Diệp Quân rơi xuống từ trên không trung, xung quanh hắn, kiếm ý không thể ngăn được Long Hỏa.

Cơ thể hắn bắt đầu bị thiêu đốt.

Bởi vì kiếm ý đó nên không bị tan chảy trong tích tắc.

Nhưng kiếm ý của hắn lại biến mất với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.

Hai mắt Diệp Quân chậm rãi nhắm lại.

Hắn biết hắn sắp chết rồi.

Vậy thì chết thôi.

Đúng lúc này một luồng kiếm quang bỗng bao bọc lấy hắn, Long Hỏa trên người hắn biến mất.

Lúc này một cái bóng cả người toát ra ánh sáng màu vàng xuất hiện trước mặt hắn.

Diệp Quân mở mắt ra, khi nhìn thấy cái bóng đó hắn sửng sốt: “Tháp gia?”

Người ra tay chính là Tiểu Tháp.

Mọi người đều dời tầm mắt sang Tiểu Tháp.

Tiểu Tháp cười nói: “Cứ thế mà muốn chết à?”

Diệp Quân cười khổ.

Nhiều khi sống chết không phải do mình có thể quyết định.

Tiểu Tháp mỉm cười, đang định nói gì đó, đúng lúc này Thiên Long viễn cổ đó bỗng nói: “Ngươi…”

Tiểu Tháp bỗng ngẩng đầu lên đánh một quyền ra.

Ánh sáng màu vàng đó lao thẳng lên trời.

Ầm!

Thiên Long viễn cổ đó bị ánh sáng đó đánh vỡ, sau đó dần tan biến.

Tiểu Tháp lạnh lùng nhìn Chân Long bắt đầu tan biến nói: “Ta cho ngươi nói chuyện rồi sao?”

Mọi người đều hóa đá.

Thiên Long viễn cổ thế mà lại bị đánh nát như thế?

Mặc dù chỉ là một hình ảnh phản chiếu nhưng đó cũng là Thiên Long viễn cổ.

Ly Vân nhìn Tiểu Tháp, ánh mắt hiện lên vẻ kinh sợ.

Ông ta không ngờ nhà họ Diệp nhỏ bé như thế mà hôm nay lại có hai ông lớn xuất hiện.

Mẹ kiếp!

Có ông lớn kiểu này mà nhà họ Diệp vẫn còn lăn lộn ở hạ giới, các ngươi đang đùa đấy à?

Thiên Long viễn cổ sắp tan biến hết trong không trung đó bỗng nói: “Người đến kia, ngươi dám để lại tên không?”

Tiểu Tháp không cảm xúc nói: “Ta không có tên, nhưng người đời gọi ta là Tháp gia, nếu tộc Thiên Long viễn cổ ngươi muốn trả thù thì cứ đến, ta vô địch, các ngươi tùy ý”.

Mọi người: “…”

“Láo xược!”

Thiên Long viễn cổ đó bật cười: “Ngươi vô địch? Đúng là ếch ngồi đáy giếng, không biết trời cao đất dày, ngươi…”

Tiểu Tháp bỗng nói: “Bớt lải nhải cho ta”.

Nói rồi nó vung tay lên, một luồng sáng lao lên trời.

Rầm!

Hình ảnh phản chiếu của Thiên Long đó hoàn toàn biến mất trong tầm mắt mọi người.

Sắc mặt đám Chân Long đó xám như tro.

Thôi xong!

Lúc này sắc mặt đám cường giả tộc Thần Qua và Ly Vân cũng vô cùng khó coi.

Họ đều không ngờ đằng sau nhà họ Diệp lại có hai cường giả tuyệt thế như thế.

Nhưng họ vẫn không thể nào hoảng loạn được.

Tộc Thần Qua là gia tộc có được số mệnh của người mang thiên mệnh đời trước, không phải là gia tộc mà ai cũng có thể tiêu diệt.

Tiểu Tháp nhìn đám người tộc Thần Qua: “Đứng yên đừng động đậy, ai động đậy ta giết người đó”.

Nói rồi nó đi đến trước mặt Diệp Quân.

Lúc này cả người Diệp Quân đều đã bị thiêu đốt bị thương, có thể nói là cực kỳ thảm hại.

Tiểu Tháp khẽ nói: “Không sao chứ?”

Diệp Quân nhếch môi cười: “Vẫn ổn”.

Tiểu Tháp gật đầu, nó do dự rồi nói: “Không trách ta chứ?”

Diệp Quân lắc đầu: “Sao lại thế? Nếu không nhờ ngươi ra tay thì ta đã chết rồi, sao ta có thể trách ngươi?”

Tiểu Tháp nói: “Nếu ta ra tay sớm hơn…”

Diệp Quân lại lắc đầu: “Làm người phải có lương tâm, Tháp gia lại không nợ ta, cho ta trở thành kiếm tu, giúp ta trưởng thành, đây đã là ơn nghĩa lớn lắm rồi, sao ta có thể yêu cầu thêm ngươi điều này điều kia chứ?”

Tiểu Tháp thở dài, cảm xúc rất phức tạp.

Chủ nhân đầu tiên luôn thờ ơ với sống chết, không phục là giết, không phải đang giết người thì đang trên đường giết người.

Chủ nhân thứ hai cũng là một thanh niên nhiệt huyết, mặc dù da mặt dày thật đấy nhưng cũng đối tốt với mình.

Chủ nhân thứ ba… phải nói là nó thật sự rất yêu mến tên này.

Có lẽ nuôi hắn bên ngoài là đúng đắn.

Tiểu Tháp cảm khái một hồi.
Chương 125: Không so được

Lúc này cái bóng trên đỉnh đầu Diệp Khải bỗng nói: “Đạo hữu là?”

Tiểu Tháp nhìn cái bóng đó, lắc đầu cười: “Không tiện tiết lộ, lượng thứ”.

Cái bóng gật đầu: “Đệ tử này của ngươi rất xuất sắc, nếu là ở thời đại Kiếm Chủ Nhân Gian thì cũng là người tài”.

Tiểu Tháp nhìn Diệp Khải cười nói: “Người mà người chọn dù là tâm tính hay thiên phú cũng đều rất tốt”.

Cái bóng đó bật cười.

Tiểu Tháp khẽ cười, sau đó nhìn đám người tộc Thần Qua.

Thấy Tiểu Tháp nhìn sang, sắc mặt đám người tộc Thần Qua trở nên phòng bị.

Ly Vân lại bước ta, ông ta nhìn Tiểu Tháp: “Cho hỏi tôn danh của ngươi”.

Tiểu Tháp bình tĩnh nói: “Ngươi cũng xứng được biết sao?”

Ly Vân híp mắt: “Ngươi có biết tộc Thần Qua ta có số mệnh của người mang thiên mệnh đời trước, người mang thiên mệnh đời trước chính là Kiếm Chủ Nhân Gian”.

Tiểu Tháp gật đầu: “Cái này thì ta biết, tiên tổ của các ngươi chính là Ly Qua, năm đó bà ta và ta… quen với Kiếm Chủ Nhân Gian, nể tình Kiếm Chủ Nhân Gian nên để tộc Thần Qua trở thành đại gia tộc”.

Nghe thế đồng tử Ly Vân co rụt lại: “Sao ngươi lại biết chuyện năm đó?”

Tiểu Tháp bình tĩnh nói: “Hôm nay, số kiếp thiên mệnh của tộc Thần Qua nên cắt đứt được rồi”.

“Láo xược!”

Ly Vân tức giận quát lên với Tiểu Tháp: “Đây chính là số kiếp thiên mệnh mà Kiếm Chủ Nhân Gian ban cho, sao có thể là thứ ngươi nói hết là hết? Ngươi đúng là láo xược”.

Tiểu Tháp bỗng xòe bàn tay ra, kiếm Hành Đạo bay vào trong tay nó.

Tiểu Tháp bình tĩnh nói: “Vậy thì ngươi nhìn cho rõ, xem ta có thể cắt đứt số kiếp thiên mệnh của tộc Thần Qua hay không”.

Vừa dứt lời, nó bỗng chém một nhát kiếm.

Thế nhưng không có động tĩnh gì.

Mọi người sửng sốt.

Tiểu Tháp sầm mặt, thầm nói: “Tiểu Đạo, đừng kiếm chuyện nữa”.

Kiếm Hành Đạo không có phản ứng.

Cả đời này cô ấy chỉ nể mặt hai người.

Một là chủ nhân của cô ấy, người thứ hai là ca ca của chủ nhân cô ấy.

Bây giờ có người thứ ba là Diệp Quân.

Tiểu Tháp lại vung kiếm lên.

Thế nhưng vẫn không có phản ứng.

Mọi người lộ ra vẻ ngờ vực.

Ngươi lại giở chiêu trò này ngay lúc này hả?

Tiểu Tháp sốt sắng đến mức phát giận, vội nói: “Đại tỷ ơi, đại tỷ tốt của ta, cho Tháp gia ta… à không, giữ thể diện cho Tiểu Tháp ta đi, để ta giả vờ một chút, một lần này thôi, xin đó mà!”

Thực lực của nó rất mạnh nhưng muốn phá được số kiếp thiên mệnh mà Kiếm Chủ Nhân Gian ban cho tộc Thần Qua vẫn rất khó.

Có thể nói, bây giờ thế gian này chẳng có mấy ai có thể làm được.

Nhưng thanh kiếm này thì có thể.

Đây là kiếm Hành Đạo.

Có thể phá vỡ tất cả các pháp, các đạo, tất cả số kiếp.

Tóm lại bất kỳ quy tắc nào, đại đạo nào, những thứ linh tinh gì, nó cũng có thể phá được.

Kiếm Hành Đạo không có phản ứng.

Tiểu Tháp do dự, sau đó vung kiếm lên.

Vèo!

Một luồng kiếm quang bỗng bay ra, kiếm quang này xé tan không gian, thoáng chốc đã bay đến tộc Thần Qua, sau đó đi vào tộc Thần Qua.

Vèo!

Trong tộc Thần Qua bỗng vang lên tiếng kêu thảm thiết thê lương, sau đó một con rồng mờ ảo bay ra.

Còn Chân Long Giới, lúc này đám người Ly Vân cũng sửng sốt, vì họ có thể cảm nhận được có thứ gì đó trong người đang biến mất.

Không lâu sau Ly Vân trợn mắt: “Là số kiếp thiên mệnh! Ngươi… ngươi dám cắt đứt số kiếp thiên mệnh của tộc Thần Qua”.

Tiểu Tháp bình tĩnh nói: “Không phục hả? Ngươi đánh ta đi này”.

Ly Vân tức giận nói: “Gọi tiên tổ”.

Gọi tiên tổ!

Vừa dứt lời, Ly Vân bỗng lấy một lệnh bài ra, ông ta dùng sức với lệnh bài, lệnh bài bay lên trời đi vào trong tầng mây.

Rầm!

Tầng mây bỗng sôi trào, sau đó dần biến mất.

Lúc này một người phụ nữ được ngưng tụ trong tầng mây.

Ly Qua!

Tiên tổ mạnh nhất của tộc Thần Qua.

Cũng không phải là thực thể.

Nhưng khí tức của hình ảnh phản chiếu này lại mạnh hơn Thiên Long viễn cổ đó hơn mười lần.

Hơn nữa sau khi người phụ nữ lại được ngưng tụ, Chân Long Giới đã bắt đầu phân tán.

Chỉ một cái bóng mà Chân Long Giới này đã không thể chịu được.

Đáng sợ cực kỳ!

Ly Vân chỉ vào Tiểu Tháp: “Ngươi đợi chết đi”.

Nói rồi ông ta chỉ vào Diệp Quân: “Còn ngươi và vị Đại Kiếm Tiên đằng sau ngươi nữa, các ngươi cùng đợi chết đi”.

Diệp Quân nhìn tiên tổ tộc Thần Quan được ngưng tụ trên bầu trời đó, cảm nhận khí tức cường giả đáng sợ đó, sắc mặt hắn hơi tái, run giọng nói: “Tháp gia, so sánh thực lực của tỷ tỷ váy trắng với bà ta thì thế nào?”

Tiểu Tháp nhìn Ly Vân, bình tĩnh nói: “Không so được”.

Sắc mặt Diệp Quân càng trắng bệch hơn.

Ngay sau đó.

Hắn bỗng bò dậy, gằn giọng nói: “Một người làm thì một người chịu, phía sau ta chẳng có Đại Kiếm Tiên nào cả, chỉ có một mình Tháp gia, tộc Thần Qua ông có gì thì cứ nhắm vào ta và Tháp gia vô địch của ta là được”.

Tiểu Tháp nhíu mày.

Mình nói gì sai rồi sao?
Chương 126: Xin lỗi

Mọi người đều nhìn Diệp Quân.

Đằng sau hắn không có Đại Kiếm Tiên ư?

Tất nhiên là họ không tin.

Nếu không có truyền thừa kiếm đạo, Diệp Quân không thể trở thành kiếm tu, chưa kể đến ở Nam Châu, dù ở Trung Thổ Thần Châu, truyền thừa kiếm đạo cũng cực kỳ hiếm thấy.

Thế nên nếu không có truyền thừa kiếm đạo, dù Diệp Quân có mạnh đến mấy cũng không thể trở thành kiếm tu, hơn nữa còn có kiếm đạo cao như thế.

Ly Vân nhìn Diệp Quân, cười nhạo.

Bây giờ nói không có ai?

Muộn rồi.

Lúc này Ly Qua bỗng xuất hiện trước mặt Diệp Quân và Tiểu Tháp.

Nhưng không phải là thực thể.

Đám người Ly Vân lập tức quỳ xuống cung kính nói: “Bái kiến tiên tổ”.

Lúc này các Chân Long của tộc Chân Long xung quanh cũng vô cùng mừng rỡ.

Tiên tổ tộc Thần Qua!

Đó là nhân vật truyền kỳ.

Đừng nói là Trung Thổ Thần Châu, dù ở vũ trụ Quan Huyên cũng là một nhân vật.

Ly Qua nhìn Tiểu Tháp nhíu mày: “Tại sao ta cứ thấy ngươi quen lắm?”

Tiểu Tháp bình tĩnh nói: “Vậy à?”

Ly Qua nhìn Tiểu Tháp: “Ngươi tên gì?”

Tiểu Tháp bình tĩnh nói: “Tháp gia”.

Tháp!

Nghe thế vẻ mặt Ly Qua bỗng thay đổi, bà ta khó tin nhìn Tiểu Tháp run giọng nói: “Ngươi…”

Nói đến đây bà ta nhìn Diệp Quân ở cách đó không xa, kinh ngạc nói: “Hắn…”

Tiểu Tháp nhìn Ly Qua, không nói gì.

Lúc này Ly Qua sao có thể không hiểu?

Thanh niên trước mặt này chính là con trai của người đàn ông đó, cũng là người mang thiên mệnh đời này, là chủ nhân của thư viện Quan Huyên ở đời này.

Ly Qua vô cùng hoảng hốt.

Xuất hiện rồi!

Cuối cùng cũng xuất hiện rồi!

Lúc này Ly Vân bỗng nói: “Tiên tổ, là người này cắt đứt số kiếp thiên mệnh của tộc Thần Qua, chúng còn lớn lối muốn tiêu diệt tộc Thần Qua, hắn…”

“Câm miệng!”

Ly Qua bỗng xoay người lại tức giận quát.

Rầm!

Giọng nói như sấm nổ, Ly Vân lùi về sau mấy trăm trượng, thất khiếu chảy máu, cơ thể như nứt ra.

Mọi người đều sửng sốt.

Ly Qua hít sâu một hơi, sau đó đi đến trước mặt Diệp Quân, vẻ mặt Diệp Quân hiện lên vẻ phòng bị, siết chặt kiếm Hành Đạo trong tay.

Khi nhìn thấy kiếm Hành Đạo, đồng tử bà ta trợn trừng.

Đây không chỉ là con trai của người đàn ông đó mà còn là người mà người phụ nữ kia chọn.

Nghĩ đến đây, gương mặt Ly Qua hiện lên vẻ khổ sở, xem ra tộc mình đã xảy ra mâu thuẫn với tên nhóc này rồi.

Diệp Quân phòng bị nhìn Ly Qua: “Bà muốn làm gì?”

Ly Qua im lặng một lúc, khẽ nói: “Xin lỗi”.

Xin lỗi?

Nghe Ly Qua nói thế, sắc mặt cường giả tộc Thần Qua đứng đằng sau bà ta cứng đờ.

Tại sao tiên tổ của mình lại xin lỗi thanh niên này?

Diệp Quân cũng ngơ ngác.

Xin lỗi mình rồi ư?

Ly Qua im lặng một hồi rồi nói: “Cậu nhóc, đây là lỗi của tộc Thần Qua, có thể bỏ qua cho tộc Thần Qua ta không?”

Giọng điệu còn nghe ra một chút ý cầu xin.

Diệp Quân vừa định nói, lúc này Tháp gia ở một bên bỗng nói: “Nếu ngươi không muốn tha cho tộc Thần Qua thì cứ lắc đầu, nếu muốn tha thì gật đầu, những chuyện khác đừng hỏi cũng mặc kệ đi, gật đầu hoặc lắc đầu thôi”.

Nghe thế Ly Qua nở nụ cười xót xa.

Tộc Thần Qua của mình đã đắc tội với vị Tháp gia này rồi.

Diệp Quân im lặng một lúc rồi lắc đầu.

Tha cho tộc Thần Qua?

Chẳng phải tộc Thần Qua đã một lần muốn mình chết rồi sao?

Sao mình có thể tha cho đối phương?

Mình lại chẳng ngốc.

Thấy thái độ của Diệp Quân, Tiểu Tháp nhìn Ly Qua, không nói gì.

Ly Qua im lặng một lúc, bà ta bỗng xoay người nhìn cường giả tộc Thần Qua ở cách đó không xa, bà ta bình tĩnh nói: “Nói rõ ngọn nguồn sự việc xem”.

Bà ta muốn biết chân tướng của sự việc.

Nếu chuyện lần này không phải lỗi của tộc Thần Qua thì bà ta sẽ dùng quan hệ năm đó để cứu tộc Thần Qua một con đường sống.

Chỉ cần không phải là lỗi của tộc Thần Qua thì dù có là người mang thiên mệnh của đời này cũng không thể tiêu diệt tộc Thần Qua.

Bất kỳ chuyện gì ở thế gian đều phải chú trọng đến đạo lý.

Nghe Ly Qua nói thế, một ông lão tộc Thần Qua trong đó chậm rãi bước ra, Ly Qua không cảm xúc: “Từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc, không được bỏ sót bất kỳ chuyện gì, không được thêm mắm dặm muối, không được bẻ cong sự thật, nếu không ta giết ngươi”.

Ông lão gật đầu sau đó bắt đầu nói.

Ông ta nói rất tường tận, cũng kể lại chuyện lúc đầu Diệp Quân muốn gia nhập tộc Thần Qua.

Nghe đến đây, hai tay Ly Qua siết chặt lại, bà ta lạnh lùng nhìn Ly Vân ở một bên, ánh mắt hiện lên sát khí.

Khi nghe nói cuối cùng tộc Thần Qua không đồng ý Diệp Quân gia nhập vào tộc Thần Qua, bà ta liên tục lắc đầu.
Chương 127: Đứa trẻ ngốc

Lúc nghe tộc Thần Qua không chỉ từ chối Diệp Quân gia nhập vào mà còn hợp sức với tộc Chân Long giết Diệp Quân, ánh mắt bà ta trở nên lạnh lùng.

Không lâu sau ông lão đã nói xong.

Ly Qua đứng đó im lặng không nói gì.

Lúc này bà ta chỉ có một suy nghĩ: Tìm đường chết!

Lúc này Ly Vân bỗng run rẩy nói: “Tiên tổ…”

Ly Qua bỗng vung tay lên.

Vụt!

Ly Vân chưa nói hết câu, cả người đã biến thành tro bụi.

Bị giết chết!

Tất cả cường giả tộc Thần Qua ngây người.

Ly Qua bỗng vung tay phải lên, một nguồn năng lượng đáng sợ xuất hiện.

Tất cả cường giả tộc Thần Qua lập tức biến thành tro bụi.

Toàn bộ đều chết!

Thấy thế, các cường giả tộc Chân Long bên dưới đều hóa đá.

Diệp Quân cũng há hốc miệng.

Chuyện này là sao vậy?

Lúc này Ly Qua xoay người nhìn Diệp Quân, vẻ mặt khá phức tạp: “Chuyện này là lỗi của tộc Thần Qua, ta đại diện cho tộc Thần Qua xin lỗi ngươi”.

Nói rồi bà ta ngừng một chốc, lại nói: “Tất cả cường giả đỉnh cấp tộc Thần Qua đều ở đây, ta đã giết chúng rồi, ngươi xem được rồi chứ?”

Diệp Quân nhìn Ly Qua, sau đó nói: “Sau này bà có trả thù ta không?”

Ly Qua lắc đầu: “Sẽ không, không tin thì ngươi có thể hỏi Tháp gia của ngươi”.

Diệp Quân nhìn Tiểu Tháp, Tiểu Tháp im lặng, nó cũng không ngờ Ly Qua lại quả quyết tự tay giết hết cường giả tộc Thần Qua ở đây.

Cực kỳ quả quyết.

Quyết đoán!

Tiểu Tháp im lặng rồi bình tĩnh nói: “Yên tâm đi, bà ta sẽ không trả thù ngươi”.

Diệp Quân không nói gì.

Ly Qua bỗng nhìn mấy Chân Long ở bên dưới, bà ta vung tay lên, một luồng sáng xoẹt qua.

Vèo!

Hàng trăm Chân Long ở đó đều bị luồng sáng này chém chết.

Tất cả đều bị chém chết.

Lúc này tộc Chân Long bị tiêu diệt.

Thấy thế, Diệp Quân biến sắc, người phụ nữ này thực lực đáng sợ quá.

Ly Qua nhìn Diệp Quân, mỉm cười: “Nếu ngươi cảm thấy không hài lòng, ta có thể lập tức giết hết toàn bộ người tộc Thần Qua”.

Tiểu Tháp nhìn Ly Qua, thầm mắng, mẹ nó người phụ nữ này vẫn nhanh trí như trước.

Sở dĩ người phụ nữ này giết các cường giả tộc Thần Qua quả quyết như thế thật ra là để kịp thời ngăn chặn tổn thất quá lớn.

Nếu không làm thế thì người tộc Thần Qua bị giết chết không phải là những cường giả trước mặt này, mà là bị tiêu diệt hết thảy.

Bây giờ bà ta làm thế tức là lấy lùi làm tiến.

Hơn nữa còn tiện thể tiêu diệt luôn tộc Chân Long.

Còn nói nếu không hài lòng, ta cũng giết hết toàn bộ người trong tộc để ngươi bớt giận.

Hàm ý khác trong lời nói là nếu ngươi nói không hài lòng, hình như bản thân cũng cảm thấy quá đáng.

Tiểu Tháp nhìn Diệp Quân, thấy ánh mắt Diệp Quân không còn vẻ lạnh lùng nữa, nó biết tên này đã có quyết định.

Thật ra bây giờ hắn cũng không còn tức giận nữa.

Dù sao năm đó người phụ nữ này vẫn từng giúp tiểu chủ của nó, mặc dù tộc Thần Qua có lỗi nhưng người phụ nữ này giải quyết như thế đã là đủ rồi.

Diệt tộc cũng được.

Nhưng quả thật không hợp lẽ lắm.

Nghĩ thế Tiểu Tháp lắc đầu, người phụ nữ này đúng là xảo quyệt.

Diệp Quân ở một bên nhìn Ly Qua, sau đó nói: “Ta có thể tha cho tộc Thần Qua nhưng ta có một điều kiện”.

Lý Qua chớp mắt, khóe môi cong lên một độ cong không dễ nhìn thấy: “Ngươi nói đi”.

Diệp Quân nói: “Ta bỏ qua cho tộc Thần Qua nhưng đây xem như bà nợ ta một ơn nghĩa”.

Ly Qua nói: “Chốt kèo”.

Nói rồi bà ta nở nụ cười tươi rói hơn.

Lúc này bà ta cảm thấy vui mừng khôn xiết, đây là một niềm vui bất ngờ.

Tiểu Tháp lắc đầu.

Đứa trẻ ngốc!

Ngươi bảo bà ta nợ ngươi một ơn nghĩa… ngươi bị thiệt! Đúng là bị thiệt nhiều lắm!

Lúc này Ly Qua bỗng nói: “Lần này tộc Thần Qua làm vậy là không đúng, những gì bọn ta làm đã làm hại đến ngươi nên cá nhân ta nghĩ một ơn nghĩa không đủ, hai… ba ơn nghĩa đi. Để cảm ơn ngươi bỏ qua cho tộc Thần Qua, cá nhân ta nợ ngươi ba ơn nghĩa, kết thúc trong vui vẻ”.

Diệp Quân: “…”