Chương 400

Còn lại một vài người sống sót đã điên cuồng tháo chạy.

Nhưng Diệp Quân không buông tha cho họ, hắn cầm kiếm lên đuổi theo.

Thấy thế, Nhiêu Tu trốn trong tối sắc mặt trắng bệch, gương mặt hiện lên vẻ chấn động.

Gã biết Diệp Quân rất mạnh nhưng không ngờ Diệp Quân lại mạnh đến mức này.

Đúng là một tên biến thái!

Tịch Huyền đứng lên ngọn cây nhìn Diệp Quân đang đuổi giết ra ngoài đó, cũng cảm thấy kinh ngạc.

Cái tên trông có vẻ dịu dàng, nho nhã thế mà lại ra tay rất tàn độc.

Ngay lúc này, Tịch Huyền bỗng quay đầu lại, mắt cô ấy nheo lại, ngay sau đó một phi đao đã chém giết cách đó mấy chục trượng.

Xoẹt!

Tiếng xé tan không khí vang lên, một cái đầu đầy máu rơi xuống nơi đó, sau đó một thi thể rơi xuống từ trên cây, trong tay thi thể còn cầm một cây cung.

Tịch Huyền run lên rồi biến mất ở đằng xa.

Trước Tội Thành.

Mười mấy người đang liều mạng chạy về phía Tội Thành, đằng sau họ là một đống thi thể.

Sắc mặt mười mấy người đều trắng bệch, ánh mắt hiện lên vẻ sợ hãi.

Đúng lúc này, một luồng kiếm quang bỗng lóe lên.

Đầu của hai cường giả trong đó bay ra ngoài.

Tám người còn lại càng liều mạng chạy về phía cổng thành đó.

Lúc này lại thêm một kiếm quang xoẹt qua.

Vèo!

Lại thêm một người ngã xuống.

Nhưng lúc này bảy người còn lại đã chạy vào trong thành.

Một thanh kiếm bỗng bay vào trong thành nhưng lúc sắp bay vào cổng thành, một tia sáng bỗng nổ trên thanh kiếm đó.

Ầm!

Thanh kiếm bị ép buộc dừng lại trước cổng thành.

Diệp Quân xòe bàn tay ra, khí kiếm bay lại vào trong tay hắn, hắn nhìn lên tường thành, một ông lão đang đứng trên tường thành nhìn hắn: “Không được đánh nhau ở Tội Thành”.

Diệp Quân nhìn ông lão, gật đầu: “Được!”

Nói rồi hắn nhặt hết nhẫn không gian của các thi thể đó.

Ông lão đứng trên tường thành nghe Diệp Quân nói thế cũng sửng sốt, tên này cứ bỏ qua như thế ư?

Ông ta còn tưởng chàng trai đó sẽ manh động đánh vào Tội Thành.

Thế nhưng tên này lại dừng lại.

Không lâu sau, Diệp Quân đã cất hết nhẫn không gian của các thi thể ở đó, sau đó rời đi.

Ông lão bỗng nói: “Khoan đã”.