Khâu Dạng trở về phòng, kéo tấm màn ra.

Thời tiết hôm nay tốt như hôm qua, nhưng không có hoàng hôn để ngắm bây giờ, và hoàng hôn đã đi khỏi lúc nàng ngủ rồi, nàng cũng không lấy máy ảnh tới.

Cửa sổ cũng mở ra, có gió nhẹ nhẹ thổi.

Khâu Dạng nhắm mắt lại, chậm rãi thở ra một hơi, theo gió bay đến một nơi xa hơn.

Vẫn còn sáu ngày nữa.

Con số này có thể khiến người ta  trong nháy mắt liền thanh tỉnh.

Tiếng chuông điện thoại đặt ở trên giường vang lên, Khâu Dạng nhìn sang.

Nàng không biết là ai gọi tới, nhưng hiện tại đã là thời gian làm việc, hơn phân nửa là Đào Tư Nhàn gọi tới.

10 giờ rưỡi, là thời gian Đào Tư Nhàn rời khỏi giường.

Hơn nữa Đào Tư Nhàn là tiếp viên hàng không, vì vậy cô ấy là người duy nhất có thể rảnh vào sáng thứ Hai.

Khâu Dạng khóe miệng giật giật, tự giễu chính mình còn nhớ rõ những này.

Nàng khom lưng đi qua, tới cầm lấy điện thoại.

Quả nhiên là Đào Tư Nhàn gọi tới, Khâu Dạng ấn từ chối.

Đào Tư Nhàn không có ý định từ bỏ, lại gọi tới lần nữa.

Khâu Dạng lại một lần ấn từ chối.

Đào Tư Nhàn không gọi lại nữa, mà giống như ngày hôm qua gửi tin nhắn WeChat tới.

【 Dạng Dạng, mình muốn nghe giọng nói của cậu, lúc trước rõ ràng cậu từng nói, nếu mình gọi điện thoại cho cậu thì cậu sẽ không bao giờ từ chối. 】

【 Dạng Dạng, mình nhớ cậu, cậu có nhớ mình không? 】

【 Dạng Dạng, mình sai rồi, cậu có thể xem như mình chưa từng kết hôn được không? 】

5

Nhìn xem.

Đây là tiếng người sao?

19

Khâu Dạng khó có thể tin có người có đạo đức thấp như vậy, nhưng nàng cũng rất biết ơn Đào Tư Nhàn, nếu không phải lời này phá vỡ điểm mấu chốt của nàng, có lẽ nàng còn sẽ đối Đào Tư Nhàn ôm một chút ảo tưởng mỏng manh.

Đây cũng là một lý do quan trọng khiến nàng không xóa Đào Tư Nhàn.

Cái gọi là "người trở nên quyến rũ khi họ thay đổi ký ức" ở Khâu Dạng tự nhiên cũng liền không còn nữa tồn tại.

Cứ việc như vậy phương thức này như nhát dao trong lòng làm nàng càng đau, nhưng cứ như vậy, cũng làm nàng thanh tỉnh.

Hóa ra thứ nàng từng thích lại là một tên khốn nạn như vậy.

Khâu Dạng chớp mắt, hốc mắt nàng có chút chua xót.

Khó tránh khỏi vẫn là sẽ nhớ tới những hình ảnh trước kia của nàng và Đào Tư Nhàn.

Thẩm Nịnh Nhược đúng lúc này gõ cửa.

Tất cả những suy nghĩ của Khâu Dạng đều bị kéo lại, nhìn phía cửa.

Nàng mím môi, vẫn là đi qua đó mở hé cửa.

"Không phải ngủ rồi sao?" Thẩm Nịnh Nhược đứng ở cửa, cũng không ý định đi vào phòng, nàng mới vừa quay xong video Douyin cho  Ngô Hiểu Quỳnh cùng Triệu Minh Phân.

Khâu Dạng vẻ mặt lãnh đạm: "Bị đánh thức."

Đây là đang nói Thẩm Nịnh Nhược gõ cửa ồn ào đến chính mình.

Thẩm Nịnh Nhược nhướng mày, ánh mắt dừng ở trên mặt Khâu Dạng, nhìn quầng thâm trên mắt của Khâu Dạng.

Vẫn rất rõ ràng.

Quầng thâm mắt muốn làm nhạt nói, đầu tiên phải nghỉ ngơi tốt.

Thất tình có thể cho người gầy ốm tiều tụy, Thẩm Nịnh Nhược lại đem tầm mắt nhìn xuống, nhìn chiếc cằm nhọn của Khâu Dạng.

Cô tâm tư giật giật, không khỏi đề nghị: "Buổi chiều cùng tôi ra ngoài chơi."

Khâu Dạng ngước mắt lên, vẫn là vẻ mặt cự tuyệt ngàn dặm: "Không đi."

Thẩm Nịnh Nhược ánh mắt mờ mịt, sau liền mở miệng hỏi: "Em ngày thường ở nhà không vận động sao?"

Khâu Dạng kỳ quái mà nhìn cô, mím môi không có trả lời.

Thẩm Nịnh Nhược trưng ra bộ dạng "tôi hiểu rồi" nói: "Khẳng định không có."

"Bằng không thể lực tại sao lại kém như vậy."

Khâu Dạng: "......"

Xác thật, nàng không hay vận động, cho nên tối hôm qua nàng liền có chút chịu không nổi.

Thẩm Nịnh Nhược nhìn thấu suy nghĩ của nàng, lại vươn tay vuốt tóc Khâu Dạng: "Buổi chiều cùng tôi đi leo núi."

"Mất công buổi tối lại không có sức lực để ngủ với tôi."

Khâu Dạng hiện tại đã quen với với việc hai người ở chung như vậy, nàng sắc mặt như cũ không có hòa hoãn, bất quá "ừm" một tiếng, coi như đáp lại.

1

"Được rồi, đi ngủ đi." Thẩm Nịnh Nhược thu tay lại.

Khâu Dạng không chút do dự đóng cửa lại.

Thẩm Nịnh Nhược nhìn số phòng, ánh mắt mờ mịt không rõ.

Cô có chút không chắc chắn về tâm tư của mình, và tình huống của cô có chút hơi kỳ quái.

Nguyên nhân duy nhất mà cô đi theo Khâu Dạng đến Tây Thành chính là muốn xem trạng thái của một người khác bị hại như nàng trong mối quan hệ này.

Nhưng hiện tại tựa hồ đem thân thể của mình đặt vào đó rồi.

Chuyện này còn chưa kết thúc, cô thậm chí còn bắt đầu quan tâm đối phương, mặc dù ngoài mặt tìm ra lý do nhưng chỉ cô biết là cô muốn rủ Khâu Dạng ra ngoài chơi với mình, vì làm vậy buổi tối Khâu Dạng sẽ mệt mỏi và có thể đi ngủ sớm một chút.

Chỉ đơn thuần là ngủ thôi.

3

Thẩm Nịnh Nhược nghĩ đến có chút bực bội, cũng trở về phòng mình.

THình như mùi hương cam từ cơ thể Khâu Dạng vẫn còn vương vấn trên giường, Thẩm Ninh ngửi kỹ rồi nhắm mắt lại, nhưng không ngủ.

Không phải không buồn ngủ, mà là vấn đề thói quen.

Cô lại đứng dậy tới vali hành lý lấy ra ngọn nến thơm mang theo trước khi đi ngủ sẽ thắp nó lên và thành công chìm vào giấc ngủ.

Đây là thói quen khi ngủ của Thẩm Nịnh Nhược, chất lượng giấc ngủ của cô luôn không tốt, nhưng có ngọn nến thơm này sẽ ngủ ngon rất nhiều.

Tối hôm qua thuộc về trường hợp ngoại lệ, sau khi cùng Khâu Dạng vận động xong thật sự rất mệt, ý thức của cô trở nên mơ hồ, cô ngủ một giấc yên bình đã lâu không có.

Thẩm Nịnh Nhược là bị điện thoại đánh thức, cùng lắm nàng cũng chỉ ngủ được hai giờ, mắt nhìn cuộc gọi đến, là cấp dưới Kha Diệp Tử của cô gọi tới.

"Tổng giám." Kha Diệp Tử mở miệng liền đi vào vấn đề chính, "Công ty cuối cùng quyết định hợp tác cùng Vạn Danh."

Thẩm Nịnh Nhược nhắm đôi mắt bỗng chốc mở: "Vạn Danh?"

Kha Diệp Tử cho rằng Thẩm Nịnh Nhược là cảm thấy Vạn Danh không đủ tư cách, lập tức nói ra ưu điểm: "Vạn Danh ở kỹ thuật này nghiêm khối thực thành thục, điều kiện mở cũng rất phong phú, cùng Vạn Danh hợp tác là cái này hạng mục trước mắt lựa chọn tốt nhất."

Thẩm Nịnh Nhược dương môi, nhưng ngữ khí lại vẫn là nghe không ra cảm xúc: "Tôi biết."

"Khi nào ký hợp đồng?"

"Ngày 23."

"Phải đợi ngài trở về."

"Được, tôi đã biết."

"Trong chốc lát gửi văn kiện liên quan qua email cho tôi."

Kha Diệp Tử ngữ khí cung kính: "Dạ được."

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Thẩm Ninh Nhược tra lại tin nhắn Dao Dao gửi cho cô.

Đó là đoạn ghi âm cuộc trò chuyện một tuần trước, bao gồm cả tin tức về Khâu Dạng.

Nếu nhớ không lầm, công ty Khâu Dạng làm việc chính là Vạn Danh.

Cô tìm kiếm từ khóa mấu chốt, quả nhiên liền tìm thấy lịch sử trò chuyện về Khâu Dạng. 

Khâu Dạng nhận chức ở Vạn Danh, là phó bộ trưởng, 25 tuổi đạt được thành tích quả thực không tồi.

Thẩm Nịnh Nhược trượt đầu ngón tay, cuối cùng ấn phản hồi.

Còn có sáu ngày.

Chỉ còn sáu ngày.

Thẩm Nịnh Nhược ánh mắt tối sầm lại, nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại, sắp đến gần rồi.

Cô nhéo cau mày, ngược lại rời khỏi giường, đi thay quần áo, lấy thẻ phòng ra đến gõ cửa phòng của Khâu Dạng.

Khâu Dạng qua mười giây mới mở cửa, tóc có chút loạn, quả nhiên là vừa tỉnh ngủ: "Làm sao vậy?"

Thẩm Nịnh Nhược không đứng ở ngoài cửa, cô liền đi vào phòng, mặt mày cong lên: "Muốn ngủ với em."

"Có được không?"

_________________

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Dương: Đi thôi, chúng ta ra ngoài leo núi. Ngay và luôn.