Trước khi đồng hồ báo thức vang lên, Khâu Dạng đã tỉnh dậy, ánh mặt trời đã sáng, nhưng bức màn kéo ra, ánh mặt trời cũng chỉ từ khe hở nhỏ thật nhỏ, muốn nhìn trên giường hết thảy xem rõ ràng minh bạch.

Khâu Dạng nhìn chằm chằm trần nhà ngây ngốc vài giây, mới nhấp môi dưới, xốc chăn lên đứng dậy đi rửa mặt.

Hồi ức tối hôm qua một chút cũng không mơ hồ, quả thực là phiên bản siêu nét, đến nỗi Khâu Dạng hiện tại không biết phải đối diện với Thẩm Nịnh Nhược như thế nào.

Không dễ nói lắm.

Bởi vì tối hôm qua nàng ham m.uốn ngủ với Thẩm Nịnh Nhược xưa nay chưa từng mãnh liệt đến như vậy.

Khi đang đánh răng Khâu Dạng nhìn vào gương rửa mặt, trong đầu còn đang hồi tưởng lại phản ứng của Thẩm Nịnh Nhược tối hôm qua, bên tai đường như còn vang lên tiếng khóc nức nở của Thẩm Nịnh Nhược, uyển chuyển dễ nghe.

Kem đánh răng dính quanh miệng Khâu Dạng, đến khi nó chảy xuống, nàng mới hồi phục lại tinh thần, cúi đầu nhổ xuống bồn.

Thẩm Nịnh Nhược bị tiếng đồng hồ báo thức Khâu Dạng vang lên tỉnh lại, cô trợn mắt lúc sau cũng ngây ngốc vài giây, mới hoàn toàn phản ứng lại hiện tại mình đang ở nhà Khâu Dạng.

Trên người nàng chỉ có bộ đồ lót mà Khâu Dạng lấy cho nàng, những chỗ khác đều đang cùng chăn tiếp xúc thân mật.

Váy ngủ ném ở một bên, cô tiện tay lấy lại đây, đang chậm rãi đứng dậy, chuẩn bị đem váy ngủ mặc vào, Khâu Dạng liền đẩy cửa bước ra.

Hai người ánh mắt chạm nhau, Thẩm Nịnh Nhược không có kéo chăn che lên, toàn bộ bờ vai và cổ xinh đẹp của cô đều bị Khâu Dạng thu hết vào tầm mắt.

Khâu Dạng ngẩn người, mở miệng trước: "Em lau mặt, quay lưng về phía chị rồi, chị mặc đồ vào đi."

Thẩm Nịnh Nhược: "......"

Thẩm Nịnh Nhược: "Em cũng không cần đưa lưng về phía chị."

Lại không phải chưa từng thấy qua.

Khâu Dạng cũng cảm thấy như thế, vì thế nàng đi đến trước tủ quần áo của mình: "Em lấy quần áo của em cho chị mặc."

Nàng ngữ khí tự nhiên, như thể Thẩm Nịnh Nhược mặc quần áo của nàng không có vấn đề gì.

Đúng thật là không có vấn đề gì, nhưng Thẩm Nịnh Nhược trong lòng có con quỷ theo sau.

Hành động mặc quần áo của Khâu Dạng này, ở nàng xem không thể giải thích...... ham m.uốn.

"Được."

Khâu Dạng nghĩ khi đi làm Thẩm Nịnh Nhược sẽ mặc quần áo theo phong cách nào, rất mau liền lấy ra một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ gọn gàng, dáng người nàng và Thẩm Nịnh Nhược chênh lệch cũng không lớn, Thẩm Nịnh Nhược hẳn là có thể mặc vừa, nghĩ như vậy nàng lại lấy ra thêm một chiếc áo khoác vest.

Về phần quần nàng cũng không chọn quá trang trọng, liền cầm một cái khá giản dị.

"...... Em hết nội y mới rồi." Sau khi Khâu Dạng đặt quần áo ở trên giường, giọng điệu có chút khó xử, nàng nhìn về phía Thẩm Nịnh Nhược, "Nếu không bây giờ em đi đến tiệm quần áo gần tiểu khu mua cho chị?"

Thẩm Nịnh Nhược nhìn dáng vẻ này của nàng, tâm tình tốt lên hẳn: "Nội y một ngày không đổi cũng không có sao."

"Chị chỉ mới mặc tối hôm qua thôi."

"Được."

Thẩm Nịnh Nhược vẫn là quyết định mặc váy ngủ trước rồi đi vào rửa mặt, Khâu Dạng còn chưa kịp quay người lại, liền thấy chiếc chăn trước mặt Thẩm Nịnh Nhược rơi xuống, một phong cảnh tuyệt đẹp đập thẳng vào mắt.

Khâu Dạng không bị cận thị, hai người gần nhau đến mức liếc mắt một cái liền thấy dấu vết mình lưu lại trên người Thẩm Nịnh Nhược tối hôm qua, tổng cộng có hai cái, đều tương đối đậm, đại khái phải mất thời gian mấy ngày mới có thể biến mất.

Thẩm Nịnh Nhược mặc váy ngủ vào lộ đầu ra tới, liền thấy vẻ mặt Khâu Dạng có chút ngơ ngẩn, cô lại nhìn theo tầm mắt Khâu Dạng cúi đầu vừa thấy cũng nghĩ tới, cô cười một tiếng: "Làm sao vậy?"

"Cái này không phải em ấn cho chị sao?"

Đã không còn là bộ dạng con cún tối hôm qua nữa.

Khâu Dạng dời tầm mắt đi, liền chuyển đề tài: "Rời giường đi."

Nàng nói xong liền ngồi trước bàn trang điểm, bắt đầu lau mặt và trang điểm.

Thẩm Nịnh Nhược tối hôm qua sốt ruột ra khỏi cửa, cũng không nghĩ tới mình sẽ qua đêm ở nhà Khâu Dạng, nhưng làn da của cô dùng chung mỹ phẩm dưỡng da của Khâu Dạng cũng không thành vấn đề, về phần trang điểm, cô cũng chỉ tô son che một chút khí sắc,  phấn nền cũng không đánh.

Chỉ là tối hôm qua chung quy vẫn còn lạnh, đầu cô có chút choáng, nhưng sợ Khâu Dạng biết nên cũng không nói.

Gần ra tới cửa, Khâu Dạng định tự mình đi làm, không nghĩ tới Thẩm Nịnh Nhược lại nói: "Chị đưa em đi."

"...... Chị đưa em đi thì chị cảm thấy còn có thể về công ty đúng giờ không?" Khâu Dạng trực tiếp mở miệng hỏi.

Thẩm Nịnh Nhược nhìn nàng: "Không thể."

"Nhưng đến trễ cũng không phải chuyện gì lớn."

Một lát sau trong mắt nổi lên ý cười: "Chị chính là muốn đưa em đi."

Miệng lưỡi có chút bá đạo và cường thế, Khâu Dạng không phải lần đầu tiên nghe thấy.

Khâu Dạng nhẹ nhàng phun ra một hơi: "Được rồi."

Thẩm Nịnh Nhược mặc là quần áo của Khâu Dạng, cô cũng không biết có phải tâm lý hiệu quả không, cảm thấy so với mặc quần áo của mình còn thoải mái hơn nhiều.

Mà từ tối hôm qua phát hiện tình cảm mình đối với Khâu Dạng lúc sau đã thay đổi, Thẩm Nịnh Nhược hiện tại thấy Khâu Dạng càng nhìn càng thấy đẹp.

Chỉ là nàng chung quy không dám lộ liễu quá mức, chỉ có thể giống như trước cùng Khâu Dạng ở chung.

Khâu Dạng không biết Thẩm Nịnh Nhược dọc đường đi suy nghĩ cái gì, bầu không khí bên trong xe tương đối trầm mặc, tất cả âm thanh trên đường đều lọt vào tai nàng, nhưng nàng có chút mệt rã rời, dứt khoát liền dựa đầu vào một bên, nhắm hai mắt lại.

Thẩm Nịnh Nhược trước tiên đưa nàng đến bãi đỗ xe của công ty, còn mười phút mới đến 9 giờ.

Khâu Dạng từ trạng thái mơ hồ tỉnh lại, hé miệng nói: "Cảm ơn Thẩm tổng giám, em đi lên đây."

Hiện tại cũng chiếc xe khác tiến vào và đi ngang qua xe Thẩm Nịnh Nhược.

Thẩm Nịnh Nhược nghe Khâu Dạng nói như vậy, nhàn nhạt mà "ừm" một tiếng, cô muốn nói gì đó nhưng cuối cùng nửa chữ cũng không nói ra, liền nhìn Khâu Dạng xuống xe.

Thẩm Nịnh Nhược ánh mắt ảm đạm, cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng Khâu Dạng, cô mới lái xe rời khỏi nơi này.

Cô không đến công ty Kỳ Diệu, mà trực tiếp xin nghỉ phép buổi sáng, lái xe đến chỗ Diêu Dao.

Đúng lúc Diêu Dao mới vừa họp buổi sáng xong, hiện tại cũng không có việc gì gấp, trước khi Thẩm Nịnh Nhược tới, cô còn pha trà, chờ Thẩm Nịnh Nhược đến.

Dựa theo hiểu biết của cô ấy về Thẩm Nịnh Nhược, có thể liên hệ với cô ấy như thế này, điều đó có nghĩa là có chuyện quan trọng.

Thẩm Nịnh Nhược không phải lần đầu tiên tới chỗ cô ấy, ngựa quen đường cũ mà liền đến văn phòng Diêu Dao. Văn phòng Diêu Dao trang hoàng thật sự đơn giản, nhìn vào làm người ta cảm thấy rất thoải mái, trên cửa sổ có bày mấy chậu cây mọng nước dễ thương, lúc này ánh mặt trời đang chiếu rọi vào chúng.

"Nói đi." Diêu Dao đi thẳng vào vấn đề hỏi, "Là về em gái kia sao?"

"Đúng vậy."

"Mình thích cô ấy." Thẩm Nịnh Nhược rất trực tiếp nói.

Diêu Dao một chút cũng không bất ngờ, cô ấy gật gật đầu, đem ly trà đẩy về phía trước, gần Thẩm Nịnh Nhược rất nhiều, cô ấy mới hư hạ đôi mắt, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Thẩm Nịnh Nhược, cười một tiếng: "Vậy đây không phải là chuyện tốt sao?"

"Nhưng mình cho rằng cậu đã sớm biết."

Thẩm Nịnh Nhược có chút không hiểu: "Có ý gì?"

"Cậu chẳng lẽ không cảm thấy thái độ chính mình đối cô ấy rất khác sao?"

Thẩm Nịnh Nhược: "...... Có cảm thấy như vậy, nhưng mìnhnghĩ đó rất bình thường."

"Mình thưởng thức cô ấy, mình cũng tội nghiệp cô ấy, mình đối với cô ấy không giống nhau."

"Nếu chính cậu cũng nói như vậy, mình cảm thấy cậu nên một lần nữa xem kỹ tình cảm cậu đối cô ấy." Diêu Dao tuy rằng cũng chưa hiểu tình cảnh của chính mình, nhưng cô ấy vẫn có thể cho Thẩm Nịnh Nhược một số lời khuyên, "Nhược Nhược, cậu phải biết rằng, việc thích một người, có đôi khi những cảm xúc khác dùng thủ thuật che mắt, làm cậu lầm tưởng đây là thích."

"Ví dụ như cậu tội nghiệp cô ấy, điều này sẽ mê hoặc người nhất."

Thẩm Nịnh Nhược giữa mày nhíu lại, mím môi không có hé răng, Diêu Dao thấy cô như vậy lại không tiếp tục nói gì nữa, cô ấy không muốn Thẩm Nịnh Nhược đối với cảm giác này có hiểu lầm gì đó, nếu không sau này mang đến chỉ là sóng to gió lớn, bởi vậy mới có thể nói với Thẩm Nịnh Nhược những lời này.

Người bạn này của cô ấy hiếm khi có hứng thú với người khác, Diêu Dao rất ủng hộ rất tán thành, nhưng đồng thời cũng hy vọng xuất phát điểm là bởi vì thích, như vậy mới có thể đi được càng dài lâu.

Sau một lúc lâu, Thẩm Nịnh Nhược mới trịnh trọng mà lên tiếng: "Đúng vậy."

Diêu Dao uống một ngụm trà, đem một nghi hoặc khác của mình hỏi: "Trang phục này cậu đang mặc là của cô ấy sao?"

"Không phải thương hiệu mà cậu thích mặc."

"Tối hôm qua mình qua đêm ở nhà cô ấy." Thẩm Nịnh Nhược khóe miệng giơ lên một chút độ cung, theo sau lại đè ép xuống, "Mình về nhà nghỉ ngơi đây, có chút đau đầu."

"Không có việc gì lớn chứ?"

"Không."

"Nghỉ ngơi chút là khoẻ rồi."

Nhưng ai biết sau khi trở về, bệnh tình liền chuyển biến xấu, những cảm giác choáng vánh như là mời tới chi viện, bao quanh cả người Thẩm Nịnh Nhược.

Cô ngủ một giấc tỉnh lại, phát hiện chính mình không những không khoẻ hơn, ngược lại còn kém đi không ít.

Cô nâng tay lên sờ trán chính mình, nóng đến nỗi cô cảm thấy ở trên đó chiên trứng cũng không thành vấn đề, hơn nữa cổ họng cũng đau, mũi cũng bị nghẹt.

Thẩm Nịnh Nhược:......

Cô đành phải tiếp tục xin nghỉ, lại lê thân thể lên uống thuốc, sau đó lại một lần kéo chăn ngủ tiếp.

Khâu Dạng nỗ lực làm tinh thần mình tập trung làm việc, nhưng chờ đến một hồi rảnh rỗi liền nhớ tới Thẩm Nịnh Nhược, hiện lên ở trước mắt nàng vẫn là bộ dạng đáng thương của Thẩm Nịnh Nhược tối hôm qua.

Từ trước đến nay chưa từng gặp qua loại người này, vừa bướng bỉnh vừa dịu dàng, làm nàng nhiều lần thất thần.

Mà nàng cùng Thẩm Nịnh Nhược sau khi tách ra cũng không liên lạc, Khâu Dạng đọc tin nhắn của Thẩm Nịnh Nhược rất nhiều lần, do dự có nên gửi tin nhắn qua không.

Ví dụ như nhớ rõ tới quần áo, buổi sáng quên mang lên.

Hoặc nhớ đem ảnh chụp bỏ vào khung ảnh, nếu không mua sẽ lãng phí.

Chờ tới buổi chiều tan tầm, Khâu Dạng cuối cùng mới gửi tin nhắn qua, chính là nói với Thẩm Nịnh Nhược chính mình sẽ mang quần áo của cô giặt sạch, chờ cô tới lấy.

Tin nhắn ngắn gọn thật sự, ngữ khí cũng nghiêm trang, Khâu Dạng nắm chặt di động đi vào thang máy, chờ Thẩm Nịnh Nhược trả lời.

Nhưng Thẩm Nịnh Nhược gần đây rất bận, nàng cũng không biết Thẩm Nịnh Nhược có thời gian trả lời tin nhắn không, có lẽ phải chờ tới sau khi tan tầm.

Khâu Dạng cũng không nóng vội, chỉ lẳng lặng chờ đợi.

Nhưng chờ tới 7 giờ rồi, cũng không nhận được hồi âm của Thẩm Nịnh Nhược, Khâu Dạng liền không bình tĩnh.

Nàng loay hoay một lúc mới quyết định gọi điện thoại cho Thẩm Nịnh Nhược, ngay khi đầu dây bên kia bắt máy, Khâu Dạng còn chưa kịp nói gì, liền nghe thấy giọng Thẩm Nịnh Nhược nghẹn ngào, vô cùng khó khăn mà nói: "Tiểu Dương, chị bị bệnh rồi."

1

"Khụ khụ khụ."