Không biết qua bao lâu, Kim Ân đột nhiên mở miệng phá vỡ bầu không khí.
"Ngồi đi!" Ông trầm ngâm nói.
Đồ Đông Nhan níu chặt áo Lệ Hằng, không biết phải làm sao ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt cô hốt hoảng, trong mắt tràn ngập không xác định và lo lắng.
Dù sao, cô cũng đã quen việc mình là cô nhi không cha không mẹ, cô không muốn thay đổi tình hình hiện tại chút nào, càng không muốn đi phá hư gia đình nhà người khác, cho dù người khác đó đã vứt bỏ cô, chưa từng thương yêu cô, cũng khiến cô đau lòng, đau lòng muốn chết. Cô không muốn.
Lệ Hằng dĩ nhiên biết vợ mình lo lắng điều gì. Người phụ nữ này thật sự là... nói anh sao có thể không đau lòng vì cô, không yêu thương cô đây?
"Không sao." Anh trấn an vỗ nhẹ vai cô, cầm tay cô đi lại sô pha ngồi xuống.
Cô lắc đầu với anh, nhưng anh lại dịu dàng mỉm cười với cô, sau đó kiên định ôm cô ngồi xuống bên cạnh.
"Tin anh đi." Lệ Hằng dịu dàng nói với cô. Vì ông chủ Kim Ân tiên sinh là người anh tin tưởng, tin tưởng ông sẽ phân biệt được đúng sai, nhất định sẽ không làm ra quyết định nào gây tổn thương Đông Nhan tốt bụng, vô tội.
Đồ Đông Nhan nhìn anh chằm chằm, lại do dự một lát, mới hít sâu một hơi, gật đầu với anh, giọng nói kiên định. "Em tin anh."
Lệ Hằng nhìn về phía Kim Ân, dùng ánh mắt nói cho ông viết, bên này không thành vấn đề, rồi lập đổi sang bên kia! Tầm mắt anh nhìn về phía bà Kim còn đang đứng bất động tại một chỗ.
"Bà xã, có thể tới đây ngồi xuống không?" Kim Ân nhìn khuôn mặt không còn chút máu của vợ mình, chậm rãi nói. Tuy câu nói của ông là câu hỏi, nhưng giọng nói vô cùng kiên định.
Toàn thân bà Kim cứng đờ, không tự chủ nuốt nước miếng, mới chậm rãi bước tới. Bà không thể không nhìn lén phản ứng của Đồ Đông Nhan, nhưng lại hoàn toàn không dám nhìn thái độ của chồng mình. Bà biết chắc chắn ông ấy đã phát hiện bà và Đông Nhan rất giống nhau. Bà cúi đầu, lo lắng ngồi xuống sô pha.
"Bà có lời nào muốn nói cho tôi biết không?" Kim Ân mở miệng hỏi vợ mình.
Đôi tay bà đặt ở trên đùi, vì khẩn trương, lo lắng, hối hận, cùng với không biết phải làm sao mà xoắn chặt lại.
Nên nói sự thật sao, không nói thật có thể giấu giếm tất cả sự thật hay không? Không, bà không thể làm như vậy, đối với đứa con gái này, bà đã vứt bỏ một lần rồi, không thể lại vứt bỏ con bé lần thứ hai.
Bà là một người mẹ ích kỷ, vì những chuyện bà làm, đều là vì quyền lợi của chính mình, vì người nhà, vì con gái, nhưng Kelly là con gái bà, chẳng lẽ Đông Nhan thì không phải sao? Hai người đều do bà hoài thai chín tháng, khó khăn lắm mới được sinh ra. Điều khác biệt duy nhất là, Kelly sinh ra đã có tất cả sự yêu thương của bà, mà Đông Nhan lại bị bà vứt bỏ.
Bà có lỗi với con bé, nếu như thừa nhận sẽ khiến cho Kim Ân kết thúc quan hệ vợ chồng hai mươi ba năm nay của hai người, đây cũng là báo ứng của bà, là điều bà phải nhận.
"Tôi muốn nghe chính miệng bà nói cho tôi biết." Kim Ân nói.
Bà Kim chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn ông, sắc mặt bà vẫn trắng bệch như tờ giấy, nhưng đáy mắt lại có phần kiên đình không hối hận.
"Con bé..." Cổ họng như bị cái gì đó chặn ngang khiến bà nói rất khó khăn, bà thử nuốt nước miếng mấy lần, cuối cùng khi hốc mắt chảy ra một ít nước mắt, bà cũng có thể nói thành lời. "Đông Nhan là con gái tôi, là con gái mà năm đó tôi vứt bỏ trước khi ra nước ngoài du học, con bé là con gái tôi."
Trong nháy mắt, hốc mắt Đồ Đông Nhan hồng lên, cô cắn môi nín nhịn, không để cho mình khóc lên, nhưng nước mắt vẫn từ từ chảy ra khỏi hốc mắt cô.
Mặc dù đã sớm đoán ra sự thật này, nhưng khi nghe lời thừa nhận từ chính miệng người vợ mình đã kết hôn hai mươi ba năm, Kim Ân vẫn bị đả kích không nhỏ.
"Tôi không biết trước khi bà cưới tôi đã cưới người khác." Ông im lặng rồi nhẹ nói.
"Tôi không kết hôn." Nước mắt bà rơi đầy mặt, khẽ lắc đầu. "Đông Nhan là con gái riêng của tôi, ngay cả ba mẹ cũng không biết đến sự tồn tại của con bé, con bé... tôi vừa sinh nó ra, đã vứt bỏ nó."
Kim Ân nhìn bà chằm chằm, sắc mặt vì khiếp sợ mà trở nên tái nhợt, không nói được câu nào.
Ông nhìn về phía lệ Hằng, anh cũng dùng vẻ mặt nghiêm túc người ngồi phía sau, một đôi tay dang ra bảo vệ, an ủi người phụ nữ nữ đang khẽ khóc bên cạnh mình.
"Sao bà có thể làm vậy? Sao bà có thể nhẫn tâm vứt bỏ con gái mình như vậy?" Ông khiếp sợ hỏi, không tin người vợ trung hậu của mình lại có thể làm ra chuyện tần nhẫn như thế.
Bà Kim khóc không thành tiếng, nước mắt rơi như mưa, bà không có cách nào để mở miệng.
Nhìn bà khóc vô cùng đau lòng, bộ dạng đau đến không muốn sống, Đồ Đông Nhan lau nước mắt trên mặt, cũng không nhịn được, mềm lòng giải thích cho bà.
"Lúc ấy bà ấy còn trẻ, tôi không trách bà ấy, Trên thực tế, cuộc sống của tôi cũng tạm ổn, viện trưởng và thầy cô ở làng nhi đồng quốc tế cũng đối xử với tôi rất tốt." Cô gượng cười, khiến Lệ Hằng càng ôm chặt cô vào lòng, đau lòng cúi đầu hôn lên trán cô.
"Đông Nhan, năm nay cô mấy tuổi?" Nhìn cô, Kim Ân như có điều suy nghĩ, dịu dàng hỏi.
"26." Đồ Đông Nhan không biết ông hỏi cái này là có dụng ý gì, nhưng vẫn thành thật trả lời vấn đề của ông.
"Vậy con trai của côn?"
"Tám tuổi."
"Cho nên khi cô sinh nó ra thì tuổi còn rất ít, nhưng cô vẫn gánh vác trách nhiệm của một người mẹ, giáo dục con trai tốt như vậy, không phải sao? Hoàn cảnh hai người giống nhau, nhưng bà ấy lại lựa chọn từ bỏ cô." Kim Ân nhìn cô nói.
"Điều kiện cũng không giống nhau, vì tôi không biết chuyện cô ấy mang thai, cô ấy còn lớn lên trong cô nhi viện, không có cha mẹ hay tiền bạc hậu thuẫn, tất cả chỉ dựa vào chính mình, chỉ là một cô gái mười tám tuổi không ba không mẹ." Lệ Hằng không nhịn được nói thay cho vợ yêu.
Kim Ân nhắm mắt lại, vẻ mặt mệt mỏi khiến ông như già đi mười tuổi.
Ông không ngờ vợ mình cũng giống như con gái mình, đều là những người phụ nữ ích kỷ. Ông cho rằng con gái trở thành như vậy, là do mình làm hư nó, nhưng vợ ông thì sao? Mặc dù chuyện bà vứt bỏ con gái mình xảy ra trước khi hai người kết hôn, nhưng ông có thể không để ý tới cô gái tốt bụng, kiên cường độc lập này sao?
Nghiêm khắc mà nói, cô gái này cũng coi như là con gái ông.
Anh nhắm mắt lại suy nghĩ một hồi, đột nhiên có quyết định.
"Đông Nhan, cô nguyện ý làm con gái tôi không?" Ông mở mắt, chăm chú nhìn cô, thật lòng nói.
Cô khiếp sợ trợn to mắt, bà Kim ngồi bên cạnh khóc không ngừng cũng trở nên thút thít, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn chồng mình.
"Cô nguyện ý làm con gái tôi không?" Kim Ân hỏi lần nữa.
Đồ Đông Nhan không biết phải làm sao nhìn sang Lệ hằng đang ngồi bên cạnh, nhưng anh chỉ mỉm cười với cô, dùng nụ cười thâm tình nhất, dịu dàng nhất cười với cô, khiến cô không nhịn được cũng mỉm cười với anh, sau đó từ từ tỉnh táo lại.
"Ngài không cần làm như vậy, thật sự không cần thiết." Cô quay đầu lại, nói với Kim Ân.
"Nhưng tôi lại rất muốn có thật nhiều con gái. Cô cũng thấy đấy, tôi chỉ có một đứa con gái tùy hứng, tôi còn muốn có ít nhất một người con rể khiến tôi an tâm, nhưng hiện tại người đó lại trở thành chồng cô." Kim Ân thở dài nói xong lại nhìn Lệ Hằng một cái.
Cô trừng mắt nhìn, đột nhiên không biết nên nói gì.
"Còn nữa, con cô thông minh như vậy, tôi vừa thấy đã rất thích nó, hận sao nó không thể làm cháu trai tôi. Cho nên, cô cũng hãy thỏa mãn giấc mơ được ẵm cháu của ông giả này đi! Đông Nhan, cô hãy đồng ý làm con gái tôi được không?" Ông dùng vẻ mặt cầu xin nói với cô.
Đồ Đông Nhan vẫn không biết nói gì, chỉ có thể kinh ngạc nhìn ông.
Ánh mắt ông trần ngập chân thành, bộ dàng hòa ái dễ gần khiến cô từ từ cảm nhận được một dòng nước ấm áp đang chảy trong lòng, từ từ chảy qua ôm trọn trái tim và những mất mát trong lòng cô, khiến trái tim cô chậm rái thoát ra ngoài, thoát khỏi những ngày liên tiếp u ám này.
Hiện tại cô cuối cùng cũng hiểu ra tại sao Lệ Hằng lại tôn kính người này như vậy. Nhưng cô thật sự nên tiếp nhận ý tốt, trở thành con gái của ông sao? Cô không muốn phá hư gia đình trước đây của họ, càng không muốn có người vì sự tồn tại của cô trong gia đình mà sinh lòng oán hận.
Cô không tự chủ nhìn về phía mẹ mình, lại phát hiện bà đang dùng vẻ mặt cầu xin tha thứ, mong cô nhận lời, trở thành con gái của Kim Ân tiên sinh, vẻ mặt bà còn tràn ngập khát vọng nhìn cô. Cô ngẩn ra, không biết nên phản ứng thế nào, không thể làm gì khác hơn là chuyển mắt về người em gái khác ba đang nắm trên nên nhà, Kim Kelly, không ngờ cô nàng lại đang dùng vẻ mặt sám hối nhìn cô, lúc hai ánh mắt chạm nhau, cô nàng còn xấu hổ không dám nhìn cô.
Trời ạ, chuyện gì đang xảy ra vậy, cô đang nằm mơ sao? Nếu không, sao thái độ của họ với cô lại thay đổi nhanh như vậy?
"Thân ái, thử một chút đi." Lệ Hằng đột nhiên mở miệng nói với cô.
"Thử cái gì?" Cô quay đầu lại nhìn anh, vẻ mặt khó hiểu.
"Thử cảm giác có ba mẹ. Anh dự cảm em sẽ có một người ba tốt, một người luôn cảm thấy áy náy với em, nhưng vẫn là một người mẹ rất yêu thương em, vì em đáng giá có tất cả những điều đó. Thử một chút cho họ một cơ hội, cũng cho chính mình một cơ hội, không khiến mình phải hối hận."
Đồ Đông Nhan kinh ngạc nhìn chồng, lắc đầu muốn nói chuyện, lại bị anh nhẹ nhàng dùng tay che miệng.
"Đừng bảo là sẽ không hối hận." Anh vuốt ve khuôn mặt cô, dịu dàng nói. "Lòng của em rất mềm yếu, lại rất trọng tình cảm, nếu như vì vậy mà tách ra không còn quan hệ, cả đời này em sẽ nhớ mẹ, rồi cả đời này nhớ hình ảnh mẹ em khóc thầm mất. Đúng, em sẽ không nhớ bà ấy vứt bỏ em, từng tổn thương em, mà chỉ nhớ bộ dạng khóc thầm của bà ấy. Em càng ngày càng nhớ, càng nhớ càng hối hận, sau đó sẽ tìm đủ loại lý do tự trách mình, anh không muốn nhìn thấy em như vậy."
Cô kinh ngạc, hoàn toàn không biết nên nói gì.
"Vì không để cho mình hối hận, không để cho con trai lo lắng, thử một chút được không? Thân ái." Nói xong anh không coi ai ra gì nghiêng người hôn cô, khiến cô không nhịn được đỏ mặt.
"Đông Nhan, được không?" Kim Ân lên tiếng hỏi lần nữa.
Đồ Đông Nhan nhìn về vị trưởng bối này, lại nhìn khuôn mặt khẩn trương mong đợi của mẹ, cùng em gái đang nằm trên đất một cái, cuối cùng cũng chậm rãi gật đầu.
"ĐƯợc." Cô trả lời.
"Thật tốt quá." Kim Ân vui mừng mỉm cười.
"Cảm ơn con, Đông Nhan." Bà Kim nghẹn ngào nhỏ giọng nói.
"Có thể để đứa bé gọi ba là một tiếng ông ngoại không?" Ông chuyển ánh mắt mong chờ sang cậu bé đang ngồi chơi máy vi tính, không nhịn được mở miệng hỏi.
"Ông chủ, tôi thấy đây mới là mục đích thực sự của ngài đó? Muốn con tôi là cháu đích tôn của ngài." Lệ Hằng trêu chọc.
Kim Ân nghe vậy thì cười ha ha.
"Bị cậu nhìn thấu rồi." Ông cười lớn. "Tôi thật sự rất thích hai thằng nhóc này, trừ con trai cậu ra, còn ba mẹ đứa nhóc khác, không biết họ có đồng ý cho thằng nhóc này gọi tôi một tiếng ông ngoại không."
"Tôi nghĩ không thành vấn đề." Lệ Hằng gật đầu. "Vì mẹ Hạo Lôi là chị em tốt lớn lên với Đông Nhan ở cô nhi viện, nếu như ngài nguyện ý, cũng không phải chỉ có nhiều cháu trai gọi ngài là ông ngoại, mà còn rất nhiều con gái gọi ngài là ba... a, không đúng." Nói xong, anh lại lắc đầu. "Phải nói là ngoại trừ Đông Nhan và Hạo Đình ra, ngài còn có thể có ba đứa con gái, bốn cháu trai gọi ngài là ông ngoại."
Ông vừa kinh ngạc vừa vui mừng trừng lớn mắt. "Có thật không?"
"Lệ Hằng nghiêm túc gật đầu. "Đông Nhan có ba người chị em tốt, ba người họ có bốn đứa con, Hạo Lôi chính là một trong số đó, hơn nữa những đứa nhóc đó cũng giống hai tên nhóc này, đều thông minh hơn người."
Trong mắt Kim Ân trần ngập chờ mong.
Năm đứa cháu thông minh hơn người, trời ạ, đây thật sự là điều ông có nằm mơ cũng không được chuyện tốt như vậy, ông đã không thể chờ được muốn gặp ba tên nhóc kia rồi.