Ngồi trước bàn làm việc, Sâm Xuyên đang chuyên tâm xử lý văn kiện, hắn cũng đã nhẫn nại cùng cố tình không để ý gần hai tiếng đồng hồ, cuối cùng hắn cũng bỏ cuộc, buông tập văn kiện xuống.
Mang theo vẻ mặt bất đắc dĩ cùng khó hiểu, hắn ngẩng đầu nhìn người đang ngồi trên ghế sofa, người từ sáng giờ không chút nào giống Vân Vi
"Em nhìn đủ chưa?" Mặt mỉm cười, hắn nhìn cô, không biết phải làm thế nào.
Không phải là không thích cô đưa mắt nhìn mình, chỉ là ánh mắt của cô ngày hôm nay, cùng với quá khứ có gì đó khan khác, bên trong hình như có ẩn chứa điều gì đó, nhưng hắn nhìn không ra, cũng không thể hiểu được.
Cô chú tâm nhìn hắn, làm hắn không cách nào bình ổn tâm trạng mà làm việc, suy nghĩ không cách nào đặt vào công việc, mà trên người cô lại tản ra một loại hơi thở quấy nhiễu mãnh liệt, không ngừng quấy rối tâm trạng hắn.
Haìz! Ai biết được Kurosawa Sâm Xuyên hắn, cũng có ngày cảm thấy luống cuống trước mặt người khác.
Điều này khiến hắn vừa yêu lại vừa giận, không biết trừng trị tiểu yêu tinh này thế nào, có lẻ cô không biết đối với hắn mà nói, cô quan trọng thế nào, hắn trân trọng cô nhiều bao nhiêu, có lẻ nhiều đến mức cả bản thân hắn cũng không thể tưởng tượng.
"Hà? Tôi.........có nhìn anh sao?"
Thấy tầm mắt của mình bị Sâm Xuyên phát hiện, Vân Vi giống như người làm chuyện xấu bị bắt quả tang, nên vội vàng cúi đầu, nhìn thấy trên bàn có quyển tạp chí, giả vờ bận rộn lật xem.
Sâm Xuyên nhíu mày, đứng lên đi về phía Vân Vi, khóe môi nở nụ cười nhẹ nhàng, chăm chú nhìn về phía con người đang giả vờ bận rộn kia.
Hắn nhìn quyển tạp chí trên bàn một chút, khẳng định cô thật sự không bình thường.
"Quyển tạp chí này xem hay không?"
"Cũng........cũng không tệ lắm." Vân Vi trả lời qua loa, có trời biết ngay cả một chữ cô không có nhìn đến.
Từ sáng sớm đến bây giờ, suy nghĩ của cô cũng chỉ quanh quẩn về Sâm Xuyên, kể từ lúc biết bản thân có cảm giác với hắn, hai mắt của cô, cũng chỉ dõi theo hình bòng hắn.
"Vậy sao? Thì ra em có thể xem ngược tạp chí, thật lợi hại. Tại sao tôi lại không biết em có khả năng này?" Sâm Xuyên đưa tay cầm lên quyển tạp chí, trong giọng nói có phần chế nhạo.
Hắn nhìn hai gò má của Vân Vi bắt đầu ửng đỏ, cô ấy vẫn luôn là người không chút nào sợ hãi, luôn là mở to mắt nhìn thẳng hắn, lúc này sao lại không được tự nhiên dời tầm mắt, trốn tránh ánh mắt của hắn, rốt cuộc là có chuyên gì xảy ra?
"À! Chắc do nóng quá." Trời! Cô đang nói cái gì vậy? Thất vọng cắn chặc lười, đầu óc cô bây giờ muốn hoạt động như bình thường cũng không có cách.
"Haìz!!!" Sâm Xuyên thấy Vân Vi rất khác thường, cảm thấy cực kì lo lắng.
Hắn lấy một tay kéo Vên Vi đang ngẩn ngơ lên, sau đó ngồi xuống sofa, đặt cô ngồi lên chân mình, hắn quyết định cùng cô nói chuyện một chút, để xem trong lòng cô có tâm sự gì hay không.
"Em làm sao vậy? Em như vậy thật làm tôi thấy lo lắng, cũng thấy không quen." Gương mặt cô luôn tràn đầy sức sống, giờ phút này lại thật bàng hoàng cùng hoang mang.
Ngồi trên đùi hắn dường như đã tập thành thói quen rồi. Vân Vi vươn tay đặt lên vai hắn, đôi mắt to bị bao phủ bởi một tầng sương mù mà nhìn thẳng vẻ mặt của Sâm Xuyên, nhìn hắn nghi hoặc.
Nâng gương mặt trắng nõn của cô lên, Sâm Xuyên đặt lên môi cô một nụ hôn thật sau.
Giờ phút này vẻ mặt cô vô cùng ngây thơ, là đàn ông cũng không thể cưỡng lại được vẻ mặt hút hồn này của cô, huống chi hắn là người đàn ông yêu cô.
Biết cô cố tình muốn câu dẫn (quyến rũ) hắn, Sâm Xuyên cố gắng bình ổn hơi thở cùng dục vọng mãnh liệt đang không ngừng dâng lên trong cơ thể.
"Sâm Xuyên..........anh có thể nói cho tôi biết............thế nào là thích? Khi thích thứ gì rồi, trong lòng liên tục suy nghĩ không biết nên làm gì bây giờ?"
Giờ phút này, Vân Vi như một cô bé không nơi nương tựa, vẻ mặt vô cùng bối rồi.
Cô chưa bao giờ thích qua một ai, cũng không biết làm thế nào với tâm trạng như thế này, càng không biết thích một người thì nên làm gì.
Khi biết có người lẳng lặng tiến vào trong trái tim cô, cô không cảm thấy sợ hãi, chẳng qua chỉ thấy hoang mang, bởi cô không biết bước tiếp theo nên làm như thế nào.
"Em có nghĩ sẽ bỏ qua thứ đó không?" Sâm Xuyên ngẩng đầu, nhìn Vân Vi hỏi, dường như trong lời nói của cô có chút hàm ý, hắn tự nhiên có chút khẩn trương cùng mong đợi.
"Không." Vân Vi không chút đắn đo vội vàng lắc đầu, không phát hiện thấy khi mình lắc đầu thì người đàn ông trước mặt rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy thì đón nhận." Hắn vươn tay ôm chặt cô, cho đầu cô dựa vào ngực của mình, bởi hắn cảm thấy vui vẻ, muốn cười lớn.
"Vậy sao? Nhưng mà...........tôi sau này sẽ ra sao? Làm thế nào?"
Nhớ đến bản thân mình nhiều năm qua khát vọng tự do, sống cuộc sống không hạn chế không bó buột, nếu thực như lời hắn nói, đón nhận việc thích một người, vậy chứng tỏ cô phải từ bỏ tự do đúng không?
"Sau này sẽ ra sao?" Lời của cô khiến mặt Sâm Xuyên lập tức biến sắc, hắn lập tức ngẩng đầu, vẻ mặt khẩn trương nhìn cô.
"Nhiều người sống cùng nhau có lẻ sẽ vui vẻ hơn, dĩ nhiên, có một số thứ có lẻ em phải vứt bỏ, cũng như, em sẽ tìm thấy hạnh phúc mà trong quá khứ em không có, và một cuộc sống khác." Hắn khẽ vuốt tóc cô, nhỏ giọng giải thích.
"Không sao, tôi biết rõ em cần thời gian, bất kể bao lâu tôi cũng chờ, chờ một ngày khi em nghĩ kĩ, lại đến nói cho tôi biết cũng không muộn." Nhìn sự áy náy thật sâu trong mắt cô, Sâm Xuyên không bận tâm cười cười, lại hôn lên môi cô lần nữa.
Dù sao cũng đã chờ mấy năm, thêm mấy tháng nữa cũng không sao.
Hắn chờ, hắn sẽ chờ cho đến khi cô hoàn toàn tin tưởng hắn, tự nguyện mang suy nghĩ trong lòng mình, không chút nào che dấu nói hết cho hắn biết mới thôi.
"Chờ tôi đi họp, em ở nơi này đợi tôi, khoảng nữa tiếng tôi sẽ trở lại." Nhớ đến cuộc họp sắp bắt đầu, Sâm Xuyên đứng dậy, lấy áo khoác mặc vào, nhìn Vân Vi cẩn thận dặn dò.
Kể từ lúc Vân Vi đi theo hắn, nội bộ công ty thay đổi khá nhiều.
Từ thời gian họp vốn là hai tiếng, bây giờ chỉ còn không đến nửa tiếng, cũng không khó phát hiện, tập đoàn tài chính Kurosawa cũng bởi sự có mặt của Vân Vi, mà bầu không khí ở đầy vừa vui vẻ lại vừa thoải mái.
Bởi vì sự thay đổi của tổng tài, tinh thần làm việc của nhân viên cũng tăng cao, không cần Sâm Xuyên yêu cầu, mọi người so với ngày trước càng nổ lực, hiệu quả hoạt động của công ty cũng tăng không ít.
"Ừ, tôi sẽ ngoan ngoãn ở lại nơi này chờ anh quay lại." Gật đầu một cái, Vân Vi không còn hơi sức để nói.
Cô bây giờ, đã không cần phải cùng hắn tham dự những buổi họp nữa, Sâm Xuyên thay đồi, đã khiến cho mọi người không còn sợ hãi hắn nữa, ngược lại càng thêm yêu mên hắn.
"Không cần suy nghĩ nhiều như vậy, chờ lát nữa khi kết thúc, tôi sẽ cùng em nghĩ biện pháp, xem có phương pháp nào vẹn cả đôi đường hay không." Không đành lòng để cô suy nghĩ cực khổ, Sâm Xuyên an ủi, vỗ nhẹ đầu của cô.
"Tổng tài, nhân viên đều tập trung đông đủ." Lúc này, thư kí gọi điện thoại nội bô vào nói với Sâm Xuyên.
"Biết."
"Chờ tôi trở lại." Để lại trên môi Vân Vi một dấu hôn, hắn lại không yên lòng nhìn cô một cái, mới lưu luyến không thôi rời đi.
Sau khi Sâm Xuyên rời đi, bên trong phòng làm việc to như thế này chỉ còn lại mỗi Vân Vi ngồi ở chỗ ngồi của hắn, cô xoay cái ghế vòng vòng, khiến nó tự do xoay vòng, vẻ mặt đờ đẫn nhìn trần nhà.
Cô không muốn rời đi, thật sự không muốn rời đi.
Sâm Xuyên đối với cô thật sự rất tốt, tốt đến nổi khiến cô không muốn rời xa nơi này.
Từ đầu đến cuối, cái gì cô cũng đã tính đến, chỉ là không tính đến việc bản thân mình lại lệ thuộc vào vị hôn phu mà mình không muốn thừa nhận.
Ai~~~ Cô khẽ thở dài, vì bản thân không biết phải làm thế nào mà phiền não.
Tựa vào ghê, cô cúi đầu nhìn bộ âu phục màu đỏ đang mặc trên người.
Bộ quần áo này là lúc Sâm Xuyên dẫn cô đi công tác, trên đường đi ngang qua một cửa tiệm, nhìn thấy người ta trưng trên tủ kiếng, hắn nhìn một cái đã nói nó thích họp với cô, không nói một lời liền dẫn cô vào tiệm mà mua.
Sau đó thực sự đã chứng minh ánh mắt của hắn. Bộ quần áo này thật sự rất hợp với cô, cô mặc lên người, nhìn cô lại càng thêm quyến rũ, vô cùng xinh đẹp, mà bộ quần áo này cũng trở thành bộ quần áo cô yêu thích nhất.
Từ đó có thể thấy được, hắn rất hiểu cô, dù là tính cách, hay món đồ yêu thích, chỉ cần thích, không cần cô mở miệng, hắn đều có thể mang đến cho cô xem mọi thứ.
Người đàn ông thích hợp với mình như thế, chỉ sợ cả đời không mấy ai gặp được, nhưng cô lại may mắn đụng phải, mà lại còn không biết quý trọng.
"Thật là người sống trong phúc mà chẳng biết." Vân Vi khẽ cười mình ngu.
Cô buồn chán lục lọi bàn làm việc của hắn, kéo ra ngăn kéo, nhìn cái gì đó ở bên trong.
"Đây là cái gì?" Cô phát hiện bên trong có một chiếc hộp tinh xảo.
Vân Vi mở chiếc hộp ra, khi thấy được thứ bên trong thì không dám tin, mở to đôi mất, nhất thời đôi mắt cô bị vây trong một tầng sương mù, những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống.
Đây..................là cô.
Trong chiếc hộp này đều là những tấm hình chụp cô từ nhỏ đến lớn, mỗi tấm đều được cất giữ cẩn thận, có thể thấy, là vô cùng trân trọng.
Những tấm hình này nói ít cũng có hơn 100 tấm, tại sao hắn lại có những thứ này?
Chẳng lẻ...........từ đầu hắn đã biết, có một vị hôn thê là cô, còn nữa.............
Nhớ đến lần đầu tiên gặp mặt, trong lời hắn nói luôn mang trách nhiệm nghĩa vụ, và vẻ mặt nghiêm túc, cố chấp, kiên trì muốn kết hôn cùng cô.
A! Sao cô lại không nghĩ đến, hắn là người đàn ông cao ngạo, làm sao có thể chấp nhận cho người khác sắp xếp hôn sự của mình? Hắn có thể đồng ý cuộc hôn nhân này, tất cả là vì..........................
Trước mắt Vân Vi xuất hiện, là ánh mắt diụ dàng của hắn, nghĩ đến hắn cẩn thận chăm sóc che chở, nghĩ đến hắn mặc cho mình dùng mọi cách trêu đùa, gây khó khăn, hắn.....hắn.....
Cuộc hôn nhân này nhất định là hắn gật đầu đồng ý, bởi không ai có thể thay hắn lựa chọn, ngoại trừ chính hắn.
Vì vậy.........hắn thật lòng muốn cô lấy hắn, mà không phải vì danh tiếng hay lợi ích nhà Kurosawa.
Từ lúc nào? Từ lúc nào thì hắn đã đón nhận hôn sự này? Tâm trạng cô kích động, không ngừng tìm kiếm trong đống hình, muốn tìm ra tấm hình có thể cho cô câu trả lời.
15, 16, 17........26 tuổi, hình sinh nhật hằng năm của cô hắn đều có, hơn nữa hắn còn ghi chú rõ ràng ở sau tấm hình.
Vậy hắn........là từ lúc cô 15 tuổi, đã tiếp nhận cuộc hôn nhân này? Nói cách khác..........lúc đó hắn chỉ mới 20 tuổi?
Trời! Vân Vi cắn chặt môi mình, cảm động, nước mắt cứ không ngừng rơi xuống mà không sao ngăn được, cô thật không dám tin điều mình vừa phát hiện.
"Anh.......đợi tôi 12 năm........" Trái tim.........rung động như muốn lao ra ngoài, sự chua xót lan tràn ra toàn thân.
Là sự kiên trì đến mức nào có thể khiến hắn tự nguyện chờ đợi như vậy? Hai người bọn họ...........từ nhỏ không nên ở cùng nhau mới phải, từ nhỏ nên trở thành kẻ thù mới phải, vì sao? Vì sao hắn lại đón nhận? hắn nên ghét cô mới đúng.......
Vì sao lại cố chấp như vậy, cô có bản lĩnh gì, để hắn tự nguyện chờ đợi mình như thê?
Khóe miệng khẽ nở nụ cười, trong mắt trào ra cảm động, vì sự si tình của hắn mà trong lòng cảm thấy đau đớn, chua xót không thôi.
"Anh hoàn toàn yêu em yêu đến không thể kiềm chế bản thân luôn sao?" Cô cầm chặt những tấm hình trên tay, mang nó dặt trong ngực mình, cảm nhận từng cơn từng con rung động trong lòng.
"Kẻ khờ.........."
Người đàn ông như vậy............bảo cô làm sao buông tay đây, làm thế nào lại tự nhiên rời đi?
Nếu như mới vừa rồi cô còn đang do dự, thì giờ phút này, khi biết hắn thật lòng, cô làm sao có thể thoải mái nói đi liền đi?
Hắn như vậy.............làm sao cô lại không thích, làm sao có thể không yêu?
Giờ khắc này, người đàn ông đó đã hoàn toàn tiến vào lòng cô, chiếm giữ hoàn toàn trái tim cô, ngay cả một kẽ hở cũng không còn.
Cô thật sự may mắn.
Đúng vậy, có thể thấy, hắn sẽ mang lại hạnh phúc, vui vẻ cho cô, coi như bị mất đi tụ do, nhưng cô có được yêu tốt, không phải sao?
Kẻ khờ này................đã chiếm được trái tim cô.
Hắn dùng trái tim mình để làm cô rung động...............khiến cô cam tâm tình nguyện mà trở thành vợ hắn.
————–@@@—————–
Trời vừa rạng sáng.
Bên trong nhà vẫn không có tiếng động, thỉnh thoảng chỉ có tiếng côn trùng kêu, cùng tiếng mưa rơi ở bên ngoài.
Có một bóng người bước đi không phát ra tiếng động, từ trong phòng đi ra, bước thẳng đến một phòng khác.
Khi đi đến trước cửa, bóng người đó nhẹ đẩy cửa ra, lặng lẽ tiến vào, sau đó đóng cửa lại.
Bóng người đó từ từ ngồi xổm xuống, quan sát tỉ mỉ một người khác đang nằm trên giường.
Giống như đưa ra một quyến định quan trọng, bóng dáng đứng bên giướng hít một hơi thật sâu, sau đó đem chăn mà người trên giướng đang đắp nhẹ nhàng vén lên, sau đó từ từ nắm xuống.
Phát hiện có người nằm bên cạnh mình, người đang ngủ say sưa trên giường chợt giật mình tỉnh dậy.
Vừa quay đầu—————
"Vân........Vân Vi? Em..........sao em lại ở trong này?" Tinh thần của Sâm Xuyên liển trở nên tỉnh táo.
Liếc nhìn cách bày trí xung quanh phòng một cái, hắn khẳng định rõ ràng đây chính là phòng mình
Còn cô.............
Vân Vi không nói gì, mang theo nụ cười xinh đẹp, đôi mắt to tràn đầy dịu dàng, cô đưa ra cánh tay mềm, một tay kéo hắn về phía mình, tự mình dâng lên đôi môi mềm mại.
"Em........" Sâm Xuyên không biết Vân Vi bị làm sao, trong lòng lo lắng không thôi.
Hôm nay sau khi họp xong, liền phát hiện hai mắt cô sưng sưng đỏ đỏ, hỏi cô bị làm sao, cô cái gì cũng không chịu nói, chỉ nói cô gặp phải một kẻ khờ.
Mà giờ này cô loại xuất hiện bên trong phòng cùa hắn, rốt cuộc là có ý gì?
"Cái gì cũng đừng nói, đừng hỏi được không?" Mở to đôi mắt bị vây một tầng sương mù, cô đưa mắt nhìn Sâm Xuyên
"Em sao vậy?" Hắn vẫn còn lo lắng a!
Cô ở trước mặt hắn, chưa bao giờ tỏ ra vẻ mặt yếu đuối thế này, muốn hắn không lo lắng căn bản là không thể.
"Chỉ là muốn anh yêu em......." Vòng tay chắc qua cổ hắn, cô lại lần nữa chủ động đặt lên môi hắn một nụ hôn thật sâu.
Thân thể cô khẽ run làm hắn biết cô đang khẩn trương.
Mặc kệ là nguyên nhân gì, muốn một cô gái kiêu ngạo như cô ấy, nửa đêm tiến vào bên trong phòng đàn ông, chắc chắn cô phải hạ quyết tâm rất lớn.
Nhìn hai gò má ửng đỏ của cô , đồi mắt to có vẻ bất lực và lo lắng, Sâm Xuyên xoay người phủ lên người cô.
"Em xác định? Sau này...........em có trốn cũng trốn không thoát đâu." Hai mắt của hắn tỏ vẻ kiên định, tựa như lời nói đầy quyết tâm của hắn.
"Em không trốn nữa rồi." Cô nhẹ nhàng thốt ra câu này, đôi mắt ngượng ngùng rũ xuống.
Lời cô nói chiếm lĩnh toàn bộ tâm trí của hắn, trong mắt Sâm Xuyên liền phát ra tia sáng.
Hắn dùng sức ôm cô vào trong ngực, thân thể không nhịn được có phần rung rung, cho thấy trong lòng hắn đang kích động.
Hắn không nghĩ rằng có thể nhanh như vậy đã khiến cô nói ra cậu nói này, còn tưởng rằng phải cùng cô đấu tranh nhiều tháng nữa, không ngờ cô lại đồng ý không trốn nữa rồi.
"Yêu em, được không?" Cô lần nữa mở miệng nhẹ giọng yêu cầu, trong mắt mang theo vẻ khẩn cầu.
"Cuối cùng em cũng thuộc về tôi." Hắn thở dài thỏa mãn, hôn lên môi cô.
Mặc dù hắn không biết điều gì làm cô thay đổi ý định, nhưng hắn vẫn cảm ơn điều đó đã làm con người cô thay đổi.
Nụ hôn không giống như lúc trước, môi của hắn như ngọn lửa đang bốc cháy, mang theo dục vọng hừng hực, như muốn thiêu cháy cô.........